Năm Tháng Vội Vã

Quyển 6 - Chương 2



Tôi không thể ngờ rằng lại ó một ngày tôi được nghe Phương Hồi kể về chuyện cũ của cô tại Bắc Kinh, lúc đầu tôi vẫn tưởng rằng sau khi quay về Bắc Kinh, chắc chắn chúng tôi đã làm lại từ đầu, nhưng nhìn Phương Hồi đang thẫn thờ mà nước mắt lưng tròng, mọi thứ đã hóa thành bong bóng xà phòng.

“Em khóc gì vậy, lại nhớ đến cậu ấy à?”. Tôi hỏi cô.

Phương Hồi lặng lẽ gật đầu, tôi hít một hơi thật sâu và nói: “Cũng không thể nhớ mãi như thế được!”.

Phương Hồi nhìn hàng đồ uống socola nóng trước mặt, hơi nóng bốc lên nghi ngút, giọng cô từ đó vọng lại, nghe rất hư vô.

“Trương Nam, em xin lỗi, hiện tại em vẫn chưa thể”.

“Em có thể kể cho anh biết sau đó thế nào được không? Sau đó thế nào?”. Tôi hỏi với vẻ rất không cam tâm.

“Sau đó ạ...”. Miệng Phương Hồi nở một nụ cười chua chát, tôi thấy cô dần dần bình tĩnh trở lại và đắm mình tong những năm tháng đó.

Mùa hè năm Phương Hồi học lớp 11, lần đầu tiên cô được gặp mẹ Trần Tầm - bà Trương Hiểu Hoa.

Trước đó cô cũng đã từng được xem ảnh, chỉ có điều ảnh chỉ thể hiện trên một mặt giấy, khi được gặp một con người lập thể, vẫn khiến cô cảm thấy luống cuống. Lúc đầu cô không định gặp bà Trương Hiểu Hoa, cô đã đòi về từ lâu, nhưng Trần Tầm vẫn kéo cô chơi cái nọ, nghịch cái kia, lằng nhằng một hồi lâu thì nghe thấy tiếng chìa khóa mở cửa.

Dường như cả ba người đều có vẻ mất tự nhiên, Trần Tầm là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí căng thẳng.

“Mẹ, đây là Phương Hồi bạn cùng lớp với con, bọn con đang đọ kết quả bài tập hè!”. Trần Tầm giới thiệu.

“Cháu... chào cPhương Hồi không dám ngẩng đầu lên.

“Ừ, chào cháu, trước đây cô có nghe Trần Tầm nhắc đến cháu, Phương Hồi vẽ tranh đẹp lắm đúng không?”. Bà Trương Hiểu Hoa liền mỉm cười nói: “Bối Bối, sao không lấy kem mời Phương Hồi ăn con?”.

Đột nhiên bị nhắc đến tên ở nhà, Trần Tầm có vẻ ngại ngùng, Phương Hồi cúi đầu cười nói: “Dạ thôi cô ạ, cháu chuẩn bị về đây ạ”.

“Vội thế cháu, đến giờ ăn cơm rồi, ở lại ăn cơm với cô nhé!”. Bà Trương Hiểu Hoa nhiệt tình mời.

“Hay là ở lại ăn cơm nhà tớ, không phải cậu nói tối nay ba cậu không về nhà đó sao?”. Trần Tầm ngoái đầu lại hỏi cô.

“Thôi...”. Phương Hồi chưa nói hết thì bị bà Trương Hiểu Hoa ngắt lời.

“Nhà không có người hả? Thế thì càng không thể cho cháu về được! Cháu đừng ngại, cứ ở đây ăn cơm đi!”.

“Dạ cháu cảm ơn cô”. Phương Hồi hậm hực liếc Trần Tầm một cái rồi đành nhận lời.

“Cháu đừng khách khí!”. Bà Trương Hiểu Hoa vừa mặc tạp dề vừa nói: “Tiện thể hai đứa giúp cô một việc, đi mua ít tỏi. Bối Bối, con vào lấy ít tiền trong ngăn kéo ở tủ đầu giường, xem xem Phương Hồi thích ăn gì thì mua về ăn nhé”.

Trần Tầm không đợi Phương Hồi từ chối mà vâng dạ ngay, cậu vào lấy tiền rồi cùng Phương Hồi đến siêu thị gần nhà.

Hai đứa vừa chọn đồ vừa nói chuyện, Phương Hồi liền trách cậu: “Cậu cũng tệ thật, sao cứ bắt tớ ở lại ăn cơm cho bằng được? Ngại chết đi được!”.

“Sợ gì chứ, hồi xưa đám Đường Hải Băng, Ngô Đình Đình thường xuyên đến nhà tớ ăn cơm chực. Cậu về thì cũng chỉ có một mình, ăn gì chứ?”. Trần Tầm liền giải thích.

“Tớ không giống bọn họ, từ nhỏ đã quen cậu, tớ không quen ba mẹ cậu lắm, về nhà nấu bát mì tôm là được, đỡ lách cách”. Phương Hồi bình thản nói.

“Thế đâu có được! Mì tôm chẳng bổ béo gì!”. Trần Tầm phát hiện ra mình đã lỡ lời bèn vội lảng sang chuyện khác: “Mẹ tớ nấu ăn ngon lắm, chắc chắn cậu sẽ thích, lần sau sẽ muốn đến tiếp!”.

“Thôi đi! Cứ làm như tớ háu ăn như cậu ấy”. Phương Hồi bật cười.

Thấy cô cười, Trần Tầm cũng yên tâm hơn. Hai đứa loanh quanh một hồi, mua không ít đồ ăn vặt như socola, bim bim... Về đến nhà cơm canh đã gần nấu xong, ba Trần Tầm không có nhà, ba người ngồi ăn quanh chiếc bàn nhỏ. Bà Trương Hiểu Hoa liên tục gắp thức ăn cho Phương Hồi và cười hỏi cô: “Có phải lớp mấy đứa vừa mới chia xong đúng không? Cháu chọn ngành xã hội hay ngành tự nhiên?”.

“Dạ ngành tự nhiên ạ, cháu và Trần Tầm vẫn cùng lớp ạ”. Phương Hồi đưa bát đón lấy thức ăn và trả lời.

“Ừ, học ngành tự nhiên thì tốt, lúc điền nguyện vọng có nhiều sự lựa chọn. Con gái ít người học giỏi các môn tự nhiên, chắc chắn cháu học rất giỏi, bình thường cháu nhớ giúp Trần Tầm nhé, chịu khó giảng bài cho bạn ấy”.

“Bạn ấy học các môn tự nhiên giỏi hơn cháu ạ”.

“Mẹ nghe thấy chưa?”. Trần Tầm ngẩng đầu lên nói với vẻ rất tự hào.

“Cái đó cũng chỉ là dựa vào mấy trò thông minh vặt mà thôi! Trần Tầm học không chắc đâu!”. Bà Trương Hiểu Hoa lườm con trai một cái rồi quay sang nói với Phương Hồi: “Trần Tầm vẫn còn ham chơi lắm! Ngay từ nhỏ đã có tính bộp chộp, không ham học, ngày nào cũng chơi với mấy đứa bạn hàng xóm, trước khi vào lớp một, lúc nào cũng thích xé sách vở để gấp nọ gấp kia!”.

“Mẹ! Mẹ đừng nói linh tinh nữa!”. Trần Tầm n với vẻ ngượng ngùng.

“Mẹ đâu có nói linh tinh? Không phải con toàn mang đi để gấp bàn gấp ghế, chơi đồ hàng với Đình Đình còn gì? Dương Tình dẫn mẹ đến xem, mẹ vẫn còn nhớ như in mà!”. Bà Trương Hiểu Hoa cười mắng con trai.

“Mẹ!”. Trần Tầm liếc trộm Phương Hồi rồi la lớn.

“Hồi đó nhỏ, lớn lên chắc chắn sẽ không thế nữa ạ”. Phương Hồi nhìn xuống dưới nói.

“Ừ, bây giờ thì biết nghĩ hơn rồi”. Bà Trương Hiểu Hoa vỗ vai con trai nói: “Bình thường hai đứa nhớ theo dõi nhắc nhở nhau, cố gắng thi được vào trường đại học nổi tiếng!”.

“No vấn đề mẹ ạ!” Trần Tầm gắp một miếng thức ăn và trả lời với vẻ rất tự tin.

Ăn xong cơm, Phương Hồi liền xin phép ra về, bà Trương Hiểu Hoa tiễn cô ra cửa, sau đó lại đưa cho cô một túi đồ ăn vặt, cười tủm tỉm mời cô lần sau lại đến nhà chơi, đồng thời dặn dò Trần Tầm nhớ phải đưa bạn lên xe. Phương Hồi rất biết ơn bà, cô cảm thấy bà rất hiền lành, là một người mẹ dịu dàng, không giống với bà Từ Yến Tân, không hề tỏ ra ghê gớm. Trần Tầm cũng rất vui, hai đứa lén nắm tay nhau trên đường, mặc dù đã chuẩn bị lên lớp 12, nhưng cả hai đều không thấy sợ. Vì chúng đều tin rằng, cho dù đến lúc nào, chắc chắn cũng sẽ luôn ở bên nhau.

Hôm đi đăng kí cho học kì mới, Phương Hồi đến hơi muộn.

Trước đó một hôm bọn họ đi tiễn Tô Khải cùng Lâm Gia Mạt, vì phải tập bóng nên Triệu Diệp không đi, nhưng mọi người đều hiểu, đây chỉ là một cái cớ để thoái thác mà thôi, chẳng qua là cậu không muốn ngại lần thứ hai nữa. Lâm Gia Mạt không hề tỏ ra buồn bã, đúng như những gì đã cam đoan, từ đầu đến cuối cô đều mỉm cười, mỉm cười ăn cơm, mỉm cười mua vé tiễn, mỉm cười vẫy tay chào tạm biệt Tô Khải. Trong khi Tô Khải lại có vẻ lưu luyến, dặn đi dặn lại cô, nào là phải yên tâm học hành, chú ý sức khỏe, thường xuyên liên lạc gì đó.

Trần Tầm đã dà riêng cho họ một chút thời gian, kéo Phương Hồi và Kiều Nhiên sang một bên. Trước lúc tàu chạy, trời mưa lất phất, Lâm Gia Mạt không tránh mưa mà đứng yên nhìn tàu chuyển bánh. Trần Tầm giơ áo lên, che cho Phương Hồi đến mái che để tránh mưa. Cậu quay đầu nhìn Lâm Gia Mạt, sau đó lại chạy lại, kéo tay cô nói: “Đứng dưới mưa sẽ không nhìn thấy cậu khóc hả? Đừng có tự lừa dối mình, lừa dối người khác nữa”.

Lâm Gia Mạt liền lau mặt, giọng khản đi nói: “Chỉ có cậu là thông minh! Ra oai gì vậy!”.

“Đừng nói linh tinh nữa! Mau lên!”. Trần Tầm giơ áo lên nói: “Tớ sắp ướt như chuột lột rồi! Sang thu rồi, trời lạnh lắm!”.

Lâm Gia Mạt liền cười và trú dưới áo Trần Tầm, ra sức kéo áo cậu nói: “Ghé sát vào đi! Cánh tay tớ ướt hết rồi!”.

“Hê! Không phải vừa nãy cậu giả vờ làm hòn vọng phu đó sao!” Trần Trầm trợn mắt nhìn cô, nhưng vẫn ghé sát vào cô.

“Cậu ghé sát vào tớ như vậy không sợ Phương Hồi ghen à!”. Lâm Gia Mạt cười ranh mãnh hỏi.

“Tôi xin chị! Chị ghé sát vào tôi đó chứ! Phương Hồi nhà tôi không phải là người nhỏ nhen như vậy đâu!”. Mặc dù miệng thì nói như vậy, nhưng ánh mắt Trần Tầm vẫn liếc về phía Phương Hồi.

Lúc đó Phương Hồi đã xuống dưới, đang đứng cạnh Kiều Nhiên, tay che đầu chạy xuống cầu thang, nhìn từ xa, bóng hai người như nhập vào làm một.

Mấy đứa đều bị ướt, buổi chiều Phương Hồi liền hắt xì hơi nên về nhà sớm cùng Lâm Gia Mạt. Trần Tầm đến nhà Kiều Nhiên, ba mẹ cậu đều đi nước ngoài, ở nhà không có ai quản, hai đứa hào hứng chơi game khá lâu. Trần Tầm nghĩ bụng ngày hôm sau đến trường báo danh chắc cũng không có vấn đề gì liền ở lại nhà Kiều Nhiên, vừa chơi vừa trò chuyện, mãi đến nửa đêm mới ngủ.

Chính vì bị cảm nên ngày hôm sau Phương Hồi mới đến muộn, cô bước đi trên hành lang vô cùng yên tĩnh mà lòng thấy thấp thỏm không yên, bèn vội ngó vào cửa sổ xem. Vừ nhìn là thấy lo, bạn bè đang ngồi học rất nghiêm túc. Phương Hồi vội chạy đến cửa lớp tự nhiên A, bấm bụng hô: “Thưa cô em đến rồi ạ”.

Ánh mắt của bạn bè trong lớp liền đổ dồn về phía Phương Hồi, căng thẳng quá cô liền cúi đầu xuống, cô giáo đứng trên bục giảng lạnh lùng giở sổ điểm ra hỏi: “Cô là Phương Hồi đúng không?”.

“Dạ vâng ạ”. Phương Hồi gật đầu.

“Trong lớp chỉ có một mình cô là con gái không đến báo danh!”. Cô giáo cau mày nói: “Cô vào ngồi ở ghế trống đằng kia đi! Tại sao ngày đầu tiên của năm lớp 12 đã đến muộn hả? Trần Tầm và Kiều Nhiên cũng ở lớp cũ của cô đúng không? Cô Hầu không thông báo với các cô cậu hay là thế nào? Chỉ còn thiếu ba cô cậu nữa thôi. Lớp cuối cấp rồi mà còn chểnh mảng như vậy sao được? Với thái độ như các cô các cậu, liệu có thi được trường điểm không? Có phải hiện giờ Bộ giáo dục đều đề cao “giảm tải” nên các cô các cậu không lo nữa đúng không? Tôi nói cho các cô các cậu biết nhé, “giảm tải” cũng không đến lượt các cô các cậu, chỉ cần vẫn còn thi đại học thì các cô các cậu đều không thể nhàn nhã đủng đỉnh được. Đến lúc đó không đủ điểm nguyện vọng một, ai còn quan tâm đến cái “giảm tải” hay không “giảm tải” hả? Với tôi, thi đại học là quan trọng hơn cả!”.

Từ nhỏ đến lớn, Phương Hồi chưa bao giờ bị cô mắng như tát nước vào mặt như vậy, lúc đó thực sự chỉ muốn có lỗ nẻ để chui xuống. Cô không mang vở, ngồi trong giờ học mà như ngồi trên lửa, chuông vừa réo hết tiết, cô liền chạy ngay ra cửa, cầm thẻ điện thoại 201 gọi cho Trần Tầm và Kiều Nhiên.

“A lô...”. Một hồi lâu điện thoại mới thông máy, lúc nghe máy, Kiều Nhiên Nhiên vẫn còn đang mắt nhắm mắt mở.

“Hai cậu mau đến đi! Hôm nay vào học chính thức rồi!”. Phương Hồi sốt sắng nói.

“Hả? Không phải hôm nay chỉ báo danh đó sao? Toi rồi! Trần Tầm, dậy đi thôi!”. Kiều Nhiên la lớn.

“Tớ cũng vừa mới biết, đã học hết một tiết toán rồi! À đúng rồi, các cậu đừng quên mang sách nhé!”. nhắc bọn họ.

“Ừ ừ, bọn tớ đến ngay đây! Bye bye nhé!”. Kiều Nhiên vội cúp máy xuống.

Nói là nhanh nhưng mười hai giờ trưa hai đứa mới có mặt ở trường. Không nằm ngoài dự đoán, buổi trưa, bọn họ đã bị cô chủ nhiệm mới là cô Lí quạt cho một trận. Phương Hồi đợi bọn họ ở cửa phòng của khối, đúng lúc cô Hầu từ trong bước ra, cô chưa có nhiều kinh nghiệm, không chủ nhiệm được lớp tự nhiên A nên được phân sang chủ nhiệm lớp B.

“Tôi thấy các em giỏi thật đấy! Bây giờ đã là mấy giờ rồi? Cũng không biết nghĩ đến học hành!”. Cô Hầu cau mày nói: “Trước đó tôi còn giới thiệu Trần Tầm làm lớp trưởng với cô Lí nữa, thật làm tôi mất mặt quá!”

“Bọn em không biết hôm nay vào học luôn, không phải chương trình thời sự nói hè không mở lớp học thêm đó sao ạ”. Phương Hồi ấm ức nói.

“Đây không phải là lớp học thêm mà gọi là khai giảng sớm!”. Cô Hầu trợn mắt mắng.

“Thế... các bạn ấy không sao chứ ạ?”. Phương Hồi rụt rè hỏi.

“Cô Lí đang phê bình, cũng chỉ có những cô giáo nghiêm như cô Lí mới quản lí được các em! Tôi không quản được!”.

Cô Hầu nói mấy câu rồi đi, Phương Hồi lại đợi thêm lúc nữa, Trần Tầm và Kiều Nhiên mới xị mặt đi ra.

“Sao rồi?”. Phương Hồi vội bước đến hỏi.

“Còn sao được nữa, bị quạt cho một trận thôi!”. Trần Tầm lườm lườm trả lời.

“Tớ đã bảo các cậu là phải nhanh lên mà! Sao giờ này mới đến?”.

“Cậu hỏi cậu ấy í! hậm hực lườm Trần Tầm một cái.

“Tớ cũng không muốn thế mà!”. Trần Tầm ấm ức nhìn Phương Hồi rồi kể: “Bọn tớ ra khỏi nhà thì đã muộn, nhà cậu ấy có cái xe máy, tớ bảo thôi đi cái này đi, kiểu gì cũng nhanh hơn xe đạp. Bọn tớ đang lao như bay trên đường Bình An thì đằng sau có một chiếc moto đuổi riết, tớ nghĩ thằng cha này lắm chuyện thật, giờ này mà dám đọ tốc độ với ông, thế là giục Kiều Nhiên tăng tốc, tớ cũng không ngoái đầu lại, ai ngờ là mấy chú công an! Hic! Xe bị tịch thu, lại còn bị phạt nữa! Hai thằng tớ chạy từ đường Bình An về đây! Kiều Nhiên thôi cậu cũng đừng buồn, m.kiếp, chuyện này đúng là số mình là số con rệp chứ không trách gì chính phủ được!”.

“Giờ mà cậu còn đùa được à!”. Phương Hồi thở dài nói: “Kiều Nhiên cậu còn vào hùa với cậu ấy nữa à!”.

“Ai mà ngăn được cậu ấy!”. Kiều Nhiên nói với vẻ bó tay.

“Bà chằn này cũng kinh khủng quá! Vừa vào năm học mới đã chửi mình như tát nước, vạn sự khởi đầu không thuận lợi!”. Trần Tầm giơ ngón tay lên về phía văn phòng của khối.

“Cứ đợi đó! Bọn mình tha hồ mà hưởng!”. Kiều Nhiên lắc đầu nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.