Năm Tháng Vội Vã

Quyển 6 - Chương 7



Kì thi thử nhất, thứ hai đã đến, khối 12 thực sự bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, về cơ bản giờ phút này học sinh cũng đều đã định hình, kết quả thi thử vừa được công bố, ai thi được trường nào, các thầy cô đều đã biết sơ sơ. Mỗi thầy cô đều phân tích tình hình điểm số của lớp mình, các mức điểm được gạch chân xanh xanh đỏ đỏ, dường như học sinh cũng được chia thành nhiều trình độ khác nhau.

Thành tích của Trần Tầm và Phương Hồi đều đứng ở tốp đầu, so với cả quận cũng là đứng đầu, vào trường điểm chắc không có vấn đề gì. Đầu tháng sáu tổ chức tuyển sinh ở công viên Địa Đàn, ba mẹ của hai đứa đều đi, đều muốn tìm hiểu thêm một số thông tin để điền nguyện vọng. Để không ảnh hưởng đến việc ôn thi, Trần Tầm và Phương Hồi đều không đi theo, lần này cuối cùng thì hai đứa cũng đã có một chút thời gian tự do tuyệt đối, phụ huynh bàn bạc nguyện vọng ở công viên, hai đứa bàn bạc nguyện vọng qua điện thoại.

“Tớ thấy ngành máy tính khá ổn, không phải báo chí nói thiếu nhất là sinh viên tốt nghiệp ngành IT đó sao? Khoa của trường L ổn lắm!”. Trần Tầm kẹp ống nghe giữa đầu vai và cằm, tay ôm cuốn Thống kê mức điểm tuyển sinh của các trường ở Bắc Kinh và nói.

“Trang mấy?”. Phương Hồi cũng đang cầm cuốn sách đó: “Hả! Ít nhất phải hơn 590 điểm! Đấy là ngành đang hot ở các trường đang điểm!”.

“Tớ thấy cũng không đến nỗi, kiểu gì cũng hay hơn những ngành như công nghệ sinh học! Điểm cao như vậy không biết là học cái gì!”.

“Cậu thấy ngành công nghệ môi trường thế nào? Vài năm gần đây vấn đề bảo vệ môi trường ngày được coi trọng, không phải cô Thôi còn bảo bọn mình chuẩn bị một bài luận về bảo vệ môi trường đó sao?”.

“Cũng được, thế thì chuyên ngành đầu tiên của nguyện vọng một bọn mình chọn là máy tính, chuyên ngành thứ hai là công nghệ môi trường nhé”.

“Thế nguyện vọng hai thì sao?”.

“Đại học X Bắc Kinh! Trường chuyên vớt những học sinh rớt ở nguyện vọng một! Hơn nữa nguyện vọng hai cũng không quan, về cơ bản nếu không đỗ được nguyện vọng một thì rơi xuống mức điểm thứ hai rồi, trừ phi phục tùng sự phân công ra học ở tỉnh khác, thế cũng chẳng biết là sẽ đi đâu!”.

“Ừ! Thế mức điểm thứ hai thì sao? Bọn mình đăng kí trường quản lí gì đó nhé, mẹ tớ bảo học tiền tệ, bảo hiểm gì đó cũng tốt lắm, rồi còn có cả cái ngành chuyên viên gì đó, tớ thấy những người đó đều được làm trong ngân hàng”.

“Ừ! Tớ còn muốn học cả ngành MBA nữa! Hoặc là quản lí tài vụ gì đó, tốt nghiệp làm giám đốc doanh nghiệp, nghe đã thấy ham rồi!”.

“Nguyện vọng một của mức điểm thứ hai sẽ đăng kí trường W nhé! Chuyên ngành một là MBA, nguyện vọng thứ hai quản lí tài vụ, nguyện vọng thứ ba kế toán, cậu thấy có được không?”.

“Ừ, đằng nào thì hai đứa mình đăng kí gần như nhau, chuyên ngành bốn, chuyên ngành năm ở giữa có thể viết gì đó khác nhau một chút, phần trước thì phải giống nhau!”. Trần Tầm gập sách vào nói.

“Tớ chỉ sợ lúc đó cô Lí lại phát hiện ra...”. Phương Hồi lo lắng nói.

“Đến giờ này chắc chắn chẳng sao đâu! Điền nguyện vọng bọn mình đâu có thể điền linh tinh được, đều là căn cứ vào tình hình thực tế của mình để điền chứ, phụ huynh cũng phải đồng ý, thế nên cô sẽ không nói gì được bọn mình đâu!”.

“Cuối cùng bọn mình có đỗ được cùng nhau không?”. Phương Hồi có vẻ không tin tưởng lắm, cứ nghĩ đến thi đại học là cô lại thấy căng thẳng.

“Chắc chắn không có vấn đề gì đâu! Cậu thử nghĩ mà xem bình thường bọn mình cũng chỉ chênh nhau năm, sáu điểm, đều rơi vào một mức điểm mà, chỉ cần phát huy bình thường, không thể không đỗ cùng nhau được!”. Trần Tầm nói với giọng chắc nịch, thực ra trong lòng cậu cũng không dám chắc lắm, nhưng rõ ràng Phương Hồi cũng không chia sẻ được gì, cô càng lo lắng hơn cậu, chính vì thế cậu chỉ có thể ra sức thuyết phục hai người, chắc chắn là>Cuối cùng nguyện vọng mà hai đứa điền vẫn lệch nhau một chút về chuyên ngành, ba mẹ hai đứa dựa vào những ngành mà mình có hứng thú làm xuất phát điểm, nhưng nói thực là hồi đó học sinh lớp 12 cũng chẳng có gì gọi là hứng thú, sở thích gần như không được quan tâm, hầu hết mọi người không dùng chí hướng đích thực của mình để quyết định tương lai mà vẫn đứng trên góc độ xin việc sau này để quyết định. Biết làm thế nào, người Trung Quốc đông như vậy, buộc phải coi trọng nền tảng kinh tế coi trọng tiền lương trước, sau đó mới có thể xem xét phát triển kiến trúc thượng tầng. Đây là tình hình cơ bản của đất nước trong giai đoạn đầu xã hội chủ nghĩa, những vấn đề chính trị bắt buộc phải quan tâm, tất cả mọi người đã thuộc làu làu từ nhỏ tới lớn, đến bây giờ cũng vẫn lĩnh hội được một cách sâu sắc.

Nhưng may mà nhìn từ trên xuống dưới trường mà họ đăng kí thi đều trùng nhau, nếu phát huy bình thường, cùng lắm là không cùng chuyên ngành, nhưng vẫn bảo đảm được là học cùng trường.

Sau đó không lâu, cả khối 12 trong quận bắt đầu bình chọn học sinh ba tốt của quận, mỗi lớp giới thiệu hai học sinh, sau đó cả khối sẽ bỏ phiếu cho từng ứng cử viên của từng lớp, cuối cùng sẽ lấy bốn người. Danh hiệu này không chỉ là niềm vinh dự, mà còn có thể được cộng 20 điểm cho điểm thi đại học, là một ưu thế cực lớn. Mặc dù Trần Tầm không được làm lớp trưởng lớp A, nhưng vì trước đó cậu đều có chức vụ trong hội học sinh và đoàn trường, đạt được không ít thành tích xuất sắc, cộng với lời giới thiệu của cô Hầu, thế nên được bổ nhiệm làm bí thư đoàn lớp A. Lần này cậu cũng được đưa vào danh sách ứng cử viên, khi lớp A bỏ phiếu, cậu đã bỏ cho mình một phiếu, mặc dù không hợp với tiêu chuẩn làm người phải khiêm tốn, thận trọng của Trung Quốc, nhưng lúc này đây Trần Tầm cũng không quan tâm gì nhiều nữa.

Ai ngờ lúc đọc phiếu, Trần Tầm bất ngờ phát hiện ra rằng hóa ra mình rất được lòng mọi người, thấy các tờ phiếu, tờ nào cũng có tên mình, nhưng cậu lại không sao vui lên được. Cậu thầm nghĩ ngộ nhỡ được 100% phiếu thì tất cả mọi người đều biết cậu bỏ phiếu cho mình, như thế sẽ ngại biết bao. Trong lúc cậu đang rầu rĩ thì đột nhiên có một phiếu không có tên cậu, Trần Tầm không hề buồn bã mà lại hào hứng hẳn lên, cuối cùng với số phiếu của lớp chỉ thiếu một, 234 phiếu trong khối, Trần Tầm đã được cộng thêm 20 điểm.

Trần Tầm kể chuyện này cho Triệu Diệp và Kiều Nhiên, hai đứa đều rủa cậu số hên, người không bỏ phiếu cho lại cho cậu cái thang để xuống nước, lại không kể được cho người khác, chắc chắn trong lòng sẽ rất ấm ức. Trần Tầm vô cùng đắc ý, ra sức cảm ơn người nặc danh đã giúp cậu một việc rất lớn, mặc dù cuối cùng không đoán được ra người đó là ai, nhưng thực sự cậu không hề để tâm.

Người khá để tâm đến chuyện này là Phương Hồi, cô thấy thấp thỏm không yên vì khoảng cách 20 điểm này giữa họ.

Hai tuần trước khi đến “ba ngày đen tối”, trường đã cho học sinh nghỉ học, cho học sinh giai đoạn cuối cùng để tự ôn, như thế sẽ giúp học sinh bổ sung cho mình những kiến thức còn trống hơn, hàng ngày chỉ sắp xếp cho giáo viên giải đáp những thắc mắc ở trường. Ngày cuối cùng ở trường, bầu không khí toát lên một vẻ u buồn, cô giáo nào cũng chúc họ đạt được thành tích tốt, mỗi tiết học đều trở thành giờ giao lưu cuối cùng giữa giáo viên và học sinh, mỗi lần chuông reo đều dùng tiếng vỗ tay để cảm ơn công lao dạy dỗ của thầy cô. Bạn bè chào tạm biệt nhau và khích lệ nhau, có người viết lưu bút, có người lấy ra ảnh tập thể để mọi người kí tên ra đằng sau, có người cởi cả áo đồng phục ra để bạn bè và thầy cô viết vài lời lên đó.

Buổi trưa, đám Phương Hồi đã ngồi ăn với nhau, cả năm vừa qua, bọn họ không tụ tập gì với nhau, đợt vừa lên lớp 12 có đi ăn với nhau một lần, lúc ra về thì gặp các cô giáo khối 12 vừa ra khỏi quán ăn bên cạnh. Và thế là cô giáo lớp nào lại tìm trò lớp đó, cô khoác vai trò, vừa đi vừa dặn dò trò. Và khi họ gặp gỡ nhau lần nữa, đã là ngày cuối cùng của thời cấp ba. Mặc dù mấy đứa vẫn nói cười rôm rả, nhưng trong lòng đều cảm thấy hụt hẫng.

Mấy đứa ngồi với nhau dưới một cái cây lớn ở sân sau của trường, đứa nào cũng nhìn vườn trường vô cùng quen thuộc nhưng sắp phải chia tay, nơi đã ghi dấu bao nụ cười và nước mắt, nỗi buồn lúc chia tay tràn ngập trong lòng.

“Lớp 10 bọn mình đã để xe ở đây đúng không? Hồi đó tớ và Phương Hồi tan học cùng về nhà! Cậu cũng tệ thật! Vào học hơn một tháng mà không nói câu nào với tớ, làm tớ cụt hứng quá!”. Triệu Diệp chỉ vào một bãi đất trống nói.

“Cậu còn nói nữa à! Cậu còn lừa tớ là nhà cậu ở Đức Ngoại!”. Phương Hồi cười nói.

“Đúng vậy! Như thế mà còn không lọt được vào mắt xanh của cậu, để gã Trần Tầm nhanh chân chiếm trước!”. Triệu Diệp giả vờ thở dài nói.

“Không sợ trộm lấy, chỉ sợ trộm có ý đồ! Không biết Trần Tầm có ý đồ với Phương Hồi từ bao giờ!”. Lâm Gia Mạt tiếp lời: “Niềm mơ ước của bao cô gái trường F đã bị chấm dứt từ đó!”.

“Đúng vậy! Đầu tiên rõ ràng là Kiều Nhiên và Phương Hồi thân với nhau hơn, tớ nhớ hồi đó hai đứa cậu thường xuyên làm bài tập cùng nhau!”. Triệu Diệp gật đầu nói.

Phương Hồi hơi đỏ mặt lên, Kiều Nhiên bèn nói: “Thôi đi! Tớ và Phương Hồi có tình bạn cách mạng vĩ đại trong sáng nhất! Các cậu phải nói là Phương Hồi đã giải cứu cho tất cả các chị em trường F, nếu không sẽ có bao nhiêu cô bị gã Trần Tầm làm lỡ dở đời hoa!”.

“Hê, không nói chuyện với mấy người nữa, mấy người vẫn chưa thấy chán đúng không!”. Trần Tầm trợn mắt nói: “Đừng hạ bệ hình ảnh huy hoàng của tớ, có ai không biết tớ đã lập công lớn cho trường F! Thứ hai tuần nào tớ chẳng kéo cờ? Giúp đỡ người già trẻ em đều có tớ tham gia đúng không? NATO tấn công đại sứ quán Trung Quốc tớ cũng đi biểu tình đúng không? 50 năm Quốc khánh, Ma Cao trở về với Trung Quốc, chào đón thế kỉ mới tớ đều cống hiến sức mình. Cúp Nike tớ bị thương nhẹ mà vẫn tham gia và giành chức vô địch đúng không? Cuộc sống của tớ thời cấp ba có thể tổng kết bằng một chữ, tuyệt! Hai chữ rất tuyệt! Ba chữ vô cùng tuyệt! Bốn chữ tuyệt không thể chê!”.

“Thôi đi! Chưa gặp người nào chai mặt như người này! Cậu tưởng mình là lãnh đạo quốc gia à! Làm như việc gì cũng có cậu ấy!”. Lâm Gia Mạt lườm Trần Tầm một cái mắng.

“Gia Mạt, cậu gớm nhỉ! Uổng cái công tớ coi cậu là bạn thân nhất quá, trong lúc cậu chán đời nhất tớ đã khích lệ cậu, tong lúc cậu thành công nhất tớ đã định hướng cho cậu! Đúng là kẻ vong ân phụ nghĩa, bữa cơm đầu tiên cậu ăn ở trường F khi mới chuyển trường là do tớ tranh cho cậu!” Trần Tầm giả bộ đau đớn nói.

“Nói linh tinh! Rõ ràng là tớ và Gia Mạt chia nhau!”. Phương Hồi cười vạch trần Trần Tầm.

“Cậu là bạn gái tớ thật hả... lúc nào cũng chỉ bênh người khác!”. Trần Tầm xị mặt nói.

“Nhưng nói thật là tớ cảm thấy sự lựa chọn sáng suốt nhất tong kiếp này là đến trường F, điều may mắn nhất là được quen các cậu!”. Lâm Gia Mạt giang tay ra nói lớn.

“Tớ cũng vậy!”. Trần Tầm cũng giơ cao tay lên kéo cô nói.

“Tớ cũng thế!”. Phương Hồi túm chặt tay Trần Tầm.

“Tớ cũng thế!”. Kiều Nhiên lập tức nắm chặt tay Phương Hồi.

“Tớ cũng thế!”. Triệu Diệp nắm chặt Kiều Nhiên, năm đứa thành một hàng thẳng.

“Ấy!”. Một lát sau, Triệu Diệp lấy vai huých lên mặt nói: “Tớ thấy bọn mình như thế này rất ngố, nhưng không hiểu sao tớ lại muốn khóc mới chết chứ!’’.

“Ghét quá, cậu đừng gợi lên nữa!”. Lâm Gia Mạt sụt sịt nói.

“Tớ thực sự chỉ muốn nắm tay nhau như thế này, mãi mãi không bao giờ chia tay”. Kiều Nhiên nhắm mắt lại nói.

“Bọn mình mãi mãi không bao giờ xa nhau! Không ai có thể chia tách được bọn mình! Tớ không tín nữa, thế gian sẽ có bữa tiệc không bao giờ tàn, mấy đứa bọn mình sẽ không thể tàn được!”. Trần Tầm nói lớn.

“Bọn mình để lại cái gì đó ở trường làm kỉ niệm đi, của riêng năm đứa mình thôi!”. Giọng Phương Hồi hơi lạc đi.

“Ừ! Khắc tên mấy đứa mình lên cây nhé!”. Triệu Diệp ngồi thụp xuống dưới gốc cây và nói: “Khắc ở đây nhé, mọi người sẽ khó phát hiện! Sau này quay lại bọn mình cũng dễ tìm!

Mấy đứa đều không phản đối gì, chúng lần lượt lấy chìa khóa khắc tên mình lên cây. Mấy cái tên liền sát vào nhau, tựa như lớn lên cùng nhau vậy, cuối cùng Trần Tầm khắc lên dòng chữ này: “Chúng tôi mãi mãi không bao giờ xa nhau, 6-2001”.

Lúc kể đến đây, Phương Hồi mỉm cười rất hạnh phúc, tôi nhìn nụ cười của cô mà trong lòng vô cùng ngưỡng mộ bọn họ. Tôi nghĩ cho dù sau này mỗi người trong bọn họ có cuộc sống như thế nào, dù ở chân trời góc biển hay mỗi người một phương, những con chữ đó đều đã khắc thay cho họ những tình cảm chân thành của những năm tháng đó, có lẽ sau này cuộc sống sẽ có rất nhiều đổi thay, nhưng dưới gốc cây đó, các chàng trai cô gái mười mấy tuổi như họ đã được ghi khắc vĩnh hằng, tuổi trẻ từ đó không bao giờ già nua.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.