Năm Tháng Vội Vã

Quyển 6 - Chương 8



Tháng bảy nóng nực, ba ngày thi đại học ông trời không thương tình, dường như để cho mọi người có một ấn tượng thật sâu sắc về năm đó, thời tiết vẫn vô cùng ngột ngạt, không hề có dấu hiệu mát mẻ.

Chiếc quát điện cũ trên đầu vừa kêu o o vừa chậm rãi tạo gió, xung quanh có một số thí sinh hơi mập, không chịu được bèn đưa khăn lên lau mồ hôi, Phương Hồi nhìn những bài thi nửa quen thuộc, nửa xa lạ trên đề thi và mím chặt môi lại.

Những ngày vừa qua cô thường xuyên đến thư viện Bắc Kinh để ôn thi, từ chín giờ sáng đến chín giờ tối. Giữa chừng Trần Tầm có đi tìm cô mấy lần, buổi trưa hai đứa cùng đến nhà ăn của thư viện mua cơm, 6 tệ/suất, một món thịt, một món rau, tranh thủ lúc ăn cơm nói chuyện, đối chiếu công thức gì đó. Có lúc họ cũng đi loanh quanh trong thư viện, nghịch máy tính chuyên dùng để tra cứu sách, hoặc đoán người thứ mấy ngồi ở bàn thứ mấy trong phòng đọc đang chuẩn bị thi gì.

Trần Tầm đến không lâu, sau khi cậu ra về, Phương Hồi cảm thấy vô cùng hẫng hụt, hành lang thư viện có dãy cửa kính, qua đó cô có thể Trần Tầm ra về, cậu mải miết đạp xe, cuối cùng mất hút trước mắt cô. Sau đó Phương Hồi uể oải quay về bàn, tiếp tục làm các đề thi không bao giờ có thể làm hết.

Ngày 6-7, Trần Tầm không vội về, hai đứa ngồi trước bậc đá ở tầng một của thư viện nói chuyện.

“Cậu thấy căng thẳng không?”. Phương Hồi hỏi.

“Hơi hơi...”. Trần Tầm ngần ngừ nói: “Cảm thấy không đủ thời gian, nhưng lại muốn thi sớm cho xong. Còn cậu?”.

“Tớ cũng vậy”. Phương Hồi cúi đầu xuống: “Nhưng tớ đã cố gắng hết sức rồi”.

“Thế thì được rồi”. Trần Tầm khẽ vuốt tóc cô nói: “Cậu biết tớ lo nhất điều gì không? Tớ sợ bọn mình không vào được một trường... Trường L điểm cao như vậy, có lúc tớ nghĩ hay là bọn mình thi trường W cho xong chuyện!”.

Trái tim Phương Hồi giật thột một cái, hai bàn tay vặn vào nhau, Trần Tầm nói trúng nỗi sợ hãi trong lòng cô, sau đó hai đứa lại nói chuyện linh tinh một hồi, trước khi ra về, Trần Tầm ôm chặt Phương Hồi, ghé sát vào tai cô nói: “Phương Hồi, cậu nhớ nhé, bọn mình còn phải học bốn năm đại học cùng nhau nữa! Thế nên nhất định cậu phải cố gắng thi cho tốt, nhớ chưa?”.

“Ừ... cậu cũng thế nhé!”. Phương Hồi gục đầu vào lòng Trần Tầm và gật đầu, trên ngực cậu đọng lại một vệt nước mắt.

Đêm hôm đó cô lại mất ngủ, chắc cũng chỉ ngủ được hai ba tiếng đồng hồ, không biết do căng thẳng hay vì sao, lúc thì mơ về thi đại học, lúc lại mơ về Trần Tầm, gần như là ngủ không ngon giấc. Điều này ảnh hưởng trực tiếp đến sự phát huy của cô trong ngày thi hôm sau, ngày đầu tiên còn đỡ, đến khi ngày hôm sau mất ngủ tiếp, với một tâm trạng bồn chồn bất an, cô lại càng thi khó khăn hơn.

Rồi cô lại cùng địa điểm thi với Trần Tầm và Triệu Diệp, vừa thi xong Triệu Diệp liền hỏi Trần Tầm đáp án, nghe thấy con số khác hẳn với mình, Phương Hồi thấy chán hẳn. Trần Tầm đã nhận ra vẻ khác thường của cô, nhưng hỏi cô, cô chỉ nói là không sao. Trước giờ thi buổi chiều, Phương Hồi liền kéo Trần Tầm lại, cố gắng kìm chế không khóc và nói cậu cố lên nhé, nhất định phải thi được vào trường L. Dần dần Trần Tầm đã cảm nhận ra được vấn đề, có lẽ Phương Hồi đã tụt đằng sau cậu, nếu bây giờ cậu tiếp tục tiến bước thì chắc chắn hai người sẽ xa nhau.

Từ trước đến nay vật lí là môn tủ của Trần Tầm, nhưng hôm đó khi làm đến câu cuối cùng, cậu liền ngần ngừ. Đề thi này về cơ bản cậu đều làm được, nếu không có gì bất trắc thì ít nhất được 120 điểm, còn bình thường Phương Hồi học vật lí không tốt lắm, cùng lắm được 100 điểm. Cộng với 20 điểm ưu tiên của Trần Tầm, khoảng cách giữa họ phải trên 40 điểm, thi đại học mà cách nhau 40 điểm thì có thể cách nhau mười bảy, mười tám trường, Trần Tầm nghĩ khá lâu, cuối cùng vẫn để trống bài đó không làm.

Thực ra lúc chuông reo, Trần Tầm cũng thấy hơi hối hận, dù gì thì đây cũng là kết quả của mười hai năm đèn sách, liên quan đến cả cuộc đời sau này, ai mà biết liệu có vì bài này mà thay đổi cả cuộc đời hay không. Nhưng khi ra khỏi phòng thi, nhìn thấy khuôn mặt buồn bã của Phương Hồi, Trần Tầm lại thấy yên tâm, cậu cảm thấy tự hào vì đã hi sinh cho tình yêu, lúc đó cậu vẫn chưa biết rõ cuộc đời của mình trong tương lai quan trọng hay Phương Hồi quan trọng hơn, trong lòng cậu chắc chắn là như nhau, vì thế cậu cảm thấy đáng phải làm như vậy.

Triệu Diệp lại chạy tới đối chiếu đáp án, Trần Tầm cũng trả lời theo kết quả bài mình đã làm, nhưng khi hỏi đến bài cuối cùng cậu liền ngắc ngứ, vì không làm nên không biết đáp án.

“8 kg”. Trần Tầm nói đại một con số.

“8 kg? Làm gì có? Tớ hỏi bài cuối cùng ấy, không phải công mà lực kéo F tạo ra đó sao?”. Triệu Diệp nhắc lại cho cậu nhớ.

“Ừ, à à, 1 kJ”. Trần Tầm đáp bừa.

Phương Hồi nhìn cậu với vẻ thắc mắc, Triệu Diệp trợn mắt lên nói: “Ông đùa tớ à? Không thể nhỏ như thế được! Không nói chuyện với ông nữa, chắc chắn ông cũng không làm

“Mỗi ông làm được thôi! Ông mà làm được thì mặt trời mọc ở đằng Tây, không không, phải đằng Nam mới đúng, Trái Đất thôi không quay quanh Mặt Trời nữa mà tự quay!”. Trần Tầm đập tay xuống người Triệu Diệp nói.

Triệu Diệp đỡ tay Trần Tầm rồi cười hỏi Phương Hồi: “Cậu về ngay sao?”.

“Ừ, mẹ tớ đang đợi ở đầu ngõ”. Phương Hồi cất thẻ dự thi vào túi rồi chỉ ra cổng nói.

“Haizz, có xe đưa đón sướng thật! Con Lexus của mẹ cậu nhìn bốc thật!”. Triệu Diệp thở dài nói: “Ngày mai thi xong cậu đừng về vội, bọn mình đi ăn chúc mừng thi xong nhé! Tối tớ sẽ gọi điện cho Kiều Nhiên bảo ngày mai cậu ấy báo với Gia Mạt, hai cậu ấy cùng điểm thi ở trường D mà. Bọn mình đến đường Quỷ ăn tôm cay nhé!”.

“Ừ, về tớ sẽ bảo mẹ tớ”. Phương Hồi gật đầu nói: “Trần Tầm, ngày mai cố gắng thi tốt nhé”.

“Cậu yên tâm, bọn mình giống nhau thôi”. Câu trả lời của Trần Tầm khiến Phương Hồi tự nhiên lại thấy cảm động.

11 giờ 30 ngày 9-7, sau khi chuông reo, dường như cả Bắc Kinh đều có cảm giác kì thi quan trọng đã kết thúc. Thành hay bại đều đã không thể thay đổi, chỉ còn cách là chờ đợi một thời gian mới biết ai là anh hùng. Ra khỏi phòng thi sẽ cảm nhận được rất nhiều tâm trạng khác nhau, có người không kìm chế được, hào hứng nói đủ mọi chuyện, có người buồn bã, chán nản thậm chí là khóc, có người ném hết sách vở, bút, thước vào thùng rác, cũng có người xé giấy ghi tên và số báo danh của mình dính trên bàn ra và cất đi cẩn thận. Cho dù là niên đại nào, những kì thi như thế này đều có thể coi là những vở bi kịch, hài kịch của cuộc đời con người.

Lúc ra khỏi cổng, Phương Hồi nhìn thấy Trần Tầm và Triệu Diệp đã lấy xe xong và đang đợi cô. Lúc đó Trần Tầm đang nói chuyện, Triệu Diệp chỉ ra đằng sau, Trần Tầm ngoảnh đầu lại và nở một nụ cười rất tươi, cậu ra sức vẫy tay và vỗ lên khung xe đạp của mình. Phương Hồi nói lúc đó cô có cảm giác như muốn khóc, nhưng cô không khóc, mà chạy ngay về phía Trần Tầm, chạy về nơi có rực rỡ nhất trong trái tim cô.

Bọn họ đã gặp nhau ở cổng trường F, vừa đến Lâm Gia Mạt liền kéo ngay Phương Hồi, hào hứng nói: “Cuối cùng thì đã thi xong! Cha mẹ ơi, sao đến bây giờ tớ lại cảm thấy không thực tế tí nào cả!”.

“Ừ! Vậy là coi như bọn mình đã tốt nghiệp rồi đấy!”. Phương Hồi gật đầu nói.

“Không phải coi như mà là thực sự”. Triệu Diệp tiếp lời nói: “Kể từ năm lớp 12 - khi tuyên thệ trở thành người lớn là bọn mình đã có quyền công dân rồi, cũng sắp 20 rồi. Kẻ từ hôm bọn mình khắc tên lên cây là bọn mình đã bye bye trường F rồi. Bọn mình đã thi xong từ lúc nãy rồi. Các anh chị em, bọn mình có thể bắt đầu cuộc chinh chiến mới - đến đường Quỷ chứ?”.

“Đi thôi đi thôi!”. Trần Tầm khua tay nói: “Hôm nay chắc chắn phải ăn một bữa thật đã”.

Mấy đứa đến đường Quỷ, ngồi xúm quanh nhau. Triệu Diệp liền gọi luôn 20 con tôm cay, hồi đó Bắc Kinh rất chuộng ăn món này, 2 tệ/con, ngon mà lại rẻ, cả đường Quỷ đều là các quán bán tôm cay. Ngày 9-7 năm ngoái, khu vực này là mảnh trời riêng của món lẩu cay, văn hóa ẩm thực cũng giống tâm trạng con người, luôn luôn có sự thay đổi.

“Triệu Diệp, ông ăn ít thôi! Ông xem xem chỗ ông có bao nhiêu vỏ hả? Đừng có ăn tham như thế!”. Trần Tầm gõ đũa xuống tay Triệu Diệp.

“Đâu có, Gia Mạt cũng bỏ vỏ ở chỗ tôi mà!”. Triệu Diệp vội gạt sang chỗ Lâm Gia Mạt.

“Thôi đi! Tôi ăn tôi để chỗ tôi chứ! Ai làm như ông!”. Lâm Gia Mạt đẩy cậu ta ra nói.

“Thôi đi bà, đó là vì tôi sợ ruồi nó đậu vào, bà không thấy có mấy con cứ bay qua bay lại à!”. Triệu Diệp khua đũa nói.

“Sao tôi không nhìn thấy nhỉ, chỉ thấy cậu loanh quanh ở đó thôi!”. Kiều Nhiên

“Hê! Tôi nói mà ông không tin à! Tôi sẽ gắp cho ông một con!”. Triệu Diệp nói với vẻ rất trịnh trọng.

“Cậu còn gắp được ruồi hả?”. Phương Hồi sửng sốt hỏi.

“Chứ sao! Bàn tay vô hình của tớ đâu có phải luyện công cốc đâu!”. Triệu Diệp bắt chước điệu bộ của Phương Thế Ngọc nói.

“Ông bốc phét giỏi thật đấy! Tôi còn có bàn chân vô hình nữa!”. Trần Tầm đá Triệu Diệp một cái.

“Co ngay bộ vó của ông vào đi! Cũng vì hôm nay vừa thi xong nên tôi mới hết nguyên khí, tôi mà thò tay ra thế này...”. Triệu Diệp cầm đũa lên ra sức gắp vào không khí rồi bất chợt kêu lớn: “Coi này, coi này! Thấy chưa! Đây không phải là mồi thì là gì! M.kiếp! Đây được coi là thời khắc lịch sử, các cậu hãy ghi nhớ đấy!”

Đúng là đôi đũa của Triệu Diệp gặp đúng được một con ruồi thật, đám Phương Hồi liền xúm lại xem, đứa nào cũng vô cùng sửng sốt, đều nói đúng là Triệu Diệp cao tay thật. Nhưng khi cậu ta đang cao hứng bốc phét lên tận trên mây, đôi đũa buông ra, con ruồi rơi ngay xuống nửa đĩa tôm cay còn lại, cả bọn đang ồn ào bỗng im bặt, đầu tiên là mắt cùng rơi tự do với xác con ruồi, sau đó trợn trừng nhìn Triệu Diệp.

Triệu Diệp giơ đũa lên sững người ra trong hai giây rồi bất chợt quay ra gọi lớn: “Chị ơi! Thức ăn của cửa hàng chị có ruồi! Thế này là thế nào! Có định giữ vệ sinh không đấy?”.

Nhân viên phục vụ vội chạy đến, vừa cười vừa xin lỗi rối rít rồi đổi miễn phí cho họ một đĩa mới. Triệu Diệp hùng hồn trách cứ người ta, khiến Trần Tầm và Kiều Nhiên đều không nén được cười. Đến khi chị nhân viên đi rồi, Trần Tầm liền chỉ vào mũi cậu ta nói: “Ông gớm thật đấy! Chỉ thích được ăn hời! Đi xe bus chắc hay trốn vé lắm nhỉ?”.

“Ông không thích ăn hời thì lát nữa ông đừng ăn nữa! Tôi coi đây là nhà hàng chúc mừng thắng lợi thi cử cho bọn mình!

“Thế thì gọi thêm đồ ăn đi!” Phương Hồi cười nói.

“Không cần, vốn là chỗ bọn họ có ruồi, đây là do Triệu Diệp chỉ gắp bâng quơ mà gắp được thôi, có khi ở trong bếp vẫn còn đầy con chưa gắp được, bọn mình cũng không có gì là quá đáng đâu! Hơn nữa cậu tưởng bọn họ phải bù lỗ hả? Còn lâu! Chỉ có điều là lãi ít đi một chút thôi!”. Lâm Gia Mạt nói: “Trần Tầm, lớp bọn mình mà liên hoan thì đừng đặt bàn ở đây, tớ thấy đầu bên kia có quán ăn Hồ Nam còn được, rộng rãi, vệ sinh”.

“Ừ, ngày mai tớ và Kiều Nhiên sẽ đi xem, được không Kiều Nhiên, cậu không có việc gì chứ?”. Trần Tầm quay đầu sang hỏi Kiều Nhiên, còn Kiều Nhiên hình như không nghe thấy lời cậu, thẫn thờ nhìn chiếc đĩa trước mặt.

“Hê! Có nghe thấy không? Thi cử nhiều nên tẩu hỏa nhập ma à?”. Trần Tầm huých mạnh Kiều Nhiên một cái nói.

“Ừ, ok”. Kiều Nhiên trở về với thực tại nói.

“Có phải cậu đang nghĩ nên báo cáo thành tích với ba mẹ cậu thế nào không? Ba mẹ cậu đang ở Anh nhỉ? Không quản được cậu, thi trượt cũng chẳng sao”. Triệu Diệp vỗ vai Kiều Nhiên nói.

“Ba mẹ cậu chưa về nước à?”. Lâm Gia Mạt trợn mắt tròn xoe hỏi: “Thế hôm nào bọn mình đến nhà Kiều Nhiên chơi một đêm đi! Đằng nào thì nhà cậu ấy cũng không có người, bọn mình tán phét, đánh bài được không?”.

“Ý tưởng hay đó... Kiều Nhiên, thế có được không?”. Triệu Diệp hào hứng hỏi.

“Dĩ nhiên là ok rồi! Nhà tớ luôn mở cửa đón chào chác cậu! Một hai ngày tới nhé, các cậu chọn ngày đi?”. Kiều Nhiên dang tay ra nói.

“Không được đâu... chắc chắn ba mẹ tớ đều không đồng ý>“Không sao, cậu cứ nói là đến nhà tớ, tớ sẽ che giấu cho cậu!”. Lâm Gia Mạt nói.

“Đúng vậy! Từ trước tới tay bọn mình chưa bao giờ được thoải mái thế này, tranh thủ lúc chưa có điểm, chơi một bữa cho thật đã”. Trần Tầm nói: “Cậu cứ nói với ba mẹ cậu là đến nhà Gia Mạt, chắc không có vấn đề gì đâu”.

“Ừ, để tớ thử xem!”. Phương Hồi gật đầu nói.

“Thôi cứ thế nhé! Quyết định để vào ngày lớp mình liên hoan, tranh thủ cho sớm, nhớ mang theo đồ đạc, liên hoan xong đến thẳng nhà Kiều Nhiên luôn!”. Triệu Diệp vỗ bàn nói lớn.

“OK! Ngày 21 mới có điểm, bọn mình phải tranh thủ lợi dụng thời gian này, cũng có thể ra ngoại ô chơi! Mọi người bảo dốc Dã Tam, Linh Sơn đều đẹp lắm!”. Lâm Gia Mạt vỗ tay nói.

“No vấn đề! Phải lên kế hoạch hết đi”. Kiều Nhiên cười nói.

Cả đám cười nói rất rôm rả, trở thành góc ồn ào nhất trong quán ăn đó, thực khách bên cạnh đều đưa mắt nhìn sang, họ không biết rằng, thực ra sự náo nhiệt, ồn ào chỉ là khởi đầu cho sự tàn cuộc, đối với mấy đứa trẻ này, ngày chia tay đã đến gần.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.