Năm Tháng Vội Vã

Quyển 7 - Chương 10



Sau khi đi chơi Singapore, Malaysia và Thái Lan trở về, Phương Hồi liền check ngay email, trong sáu ngày qua, cô không gọi cú điện thoại nào cho Trần Tầm, thực ra điện thoại của ba mẹ cô phủ sóng toàn cầu, liên lạc với Trần Tầm không khó, nhưng cô vẫn không gọi. Phương Hồi có cảm giác rằng Trần Tầm đối xử với cô đã khác trước, không phải là không đối xử tốt, nhưng qua những chi tiết nhỏ có thể thấy có sự thay đổi, nhạt dần

Vì thế Phương Hồi nghĩ, có lẽ trạng thái không liên lạc mấy ngày qua có thể khiến cậu nhớ cô hơn, về đến nhà cô vô cùng thất vọng khi phát hiện ra rằng, hóa ra nỗi mong chờ và nhớ nhung của cô dành cho Trần Tầm vẫn vượt quá sự dự đoán. Không biết cuối cùng trong sáu ngày xa nhau này, rốt cuộc là thử thách những tình cảm sâu nặng trong lòng Trần Tầm hay thử thách sự dày công tính toán của cô.

Một điều trái với dự đoán là, trong hòm thư của Phương Hồi chỉ có một lá thư, ngày tháng là trưa mùng 6 tháng 10. Phương Hồi mở thư ra xem, bên trong không viết gì nhiều mà rất đơn giản:

Phương Hồi:

Đây là nỗi nhớ chất chứa trong sáu ngày vừa qua, anh rất nhớ em.

Dường như anh đã hiểu ra được rằng, ở bên anh, em giống như không khí, có thể nhiều lúc không cảm nhận được thật rõ nét, nhưng chắc chắn không thể để mất, nếu không sẽ không thể thở.

Hãy ở bên anh mãi mãi được không?

Đọc xong lá thư, Phương Hồi cảm thấy trong lòng xót xa, cô nhấn nút reply đánh chữ “Vâng” và một cái mặt cười. Nhưng cô không vui lắm, cô cảm thấy trong lòng có gì đó rất trống trải, còn Trần Tầm lại không thể lấp đầy. Cách ví von với không khí đó lại khiến Phương Hồi thấy buồn, cô cảm nhận được rằng không có nỗi cô đơn do nhớ nhung mãnh liệt, nhưng vẫn chưa cảm nhận được sự khổ sở khi không thể thở.

Tối đến Trần Tầm gọi điện hẹn mùng 8 sẽ đi ăn cùng, cậu không nói gì nhiều, đầu bên phía Trần Tầm có vẻ ồn ào, Phương Hồi hỏi cậu đang ở đâu, cậu chỉ trả lời đơn giản là ở ngoài, từ lúc gọi đến lúc cúp máy, tổng cộng chỉ khoảng ba phút đồng hồ.

Ngày đi học đầu tiên sau đợt nghỉ lễ, họ đã đi ăn tối cùng nhau, Phương Hồi nói muốn đi dạo trên sân bóng, Trần Tầm liền đi cùng cô. Đầu thu trời vẫn còn sót lại chút hơi nóng cuối cùng của cuối hạ, tiết trời đã dịu, nhưng ánh nắng chiều hắt xuống người,hơi nóng.

Phương Hồi nhìn Trần Tầm như đang suy tư điều gì và hỏi: “Anh nghĩ gì vậy?”.

“Đâu có”.

“Vậy hả?”.

“Ừ, thế em bảo anh nghĩ gì chứ?”. Trần Tầm cườihỏi.

“Làm sao mà em biết được”.

“Hơ hơ”.

Hai người im lặng một lát, Phương Hồi hít thở thật sâu rồi nói: “Có phải anh cảm thấy không có chuyện gì để nói với em hay sao?”.

“Em nói gì vậy! Không phải vẫn đang nói chuyện đó sao!”. Trần Tầm thờ ơ trả lời.

“Nói thật đi, mấy ngày qua anh có nhớ em không?”. Phương Hồi cúi đầu hỏi.

“Nhớ chứ, anh còn nói với đám bạn trong phòng, em không biết bơi, sợ em xuống biển lại xảy ra chuyện gì”.

“Vậy hả? Có phải ngày cuối cùng mới sực nhớ ra là phải viết thư cho em không?”.

“Không phải! Anh thích viết thế nào thì viết thôi! Ngày nào cũng viết một lá “anh nhớ em” cũng chẳng có ý nghĩa gì!”. Trần Tầm cố gắng giải thích, thực ra đúng là cậu muốn mỗi ngày viết một lá, nếu ngày đầu không bị lỡ thì chắc là cũng sẽ viết. Nhưng sau đó cậu lại đi chơi cùng Thẩm Hiểu Đường một ngày nữa, đến Tiền Môn mua đĩa, tiện thể đến khu thương mại Đại Thạch Lan chơi, còn đến quán Thiên Hưng Cư để ăn món gan xào nữa. Hôm đó đi chơi rất vui, về đến nhà cũng đã muộn, cậu lười nên không viết th>“Trần Tầm...”. Phương Hồi ngập ngừng một lát rồi nói: “Em cảm thấy anh không còn thích em như trước đây, hình như bọn mình không giống như hồi cấp ba nữa thì phải”.

“Em nói linh tinh gì vậy! Em suốt ngày chỉ nghĩ quẩn thôi, làm gì có chuyện đó”. Trần Tầm bực bội trả lời.

“Anh thử nghĩ xem, có phải là anh vẫn còn thích em thật không?”. Phương Hồi dừng lại, nhìn Trần Tầm bằng ánh mắt xa xăm và nói từng chữ một.

“Thôi được, anh thừa nhận, có thể là tình cảm của bọn mình không còn mãnh liệt như ngày trước, nhưng điều này không có nghĩa rằng anh không thích em nữa! Dù thì thì bọn mình đã trưởng thành rồi, sau khi vào đại học, chúng mình đều bận rất nhiều việc, không thể ngày ngày ở bên nhau như thời cấp ba nữa. Nhưng anh vẫn thích em, anh biết rằng cuộc sống của anh không thể không có em. Nhưng anh nghĩ bọn mình nên nhìn nhận tình cảm của mình một cách chín chắn hơn, không thể suốt ngày nghĩ quẩn được”.

Trần Tầm để tay lên vai cô, Phương Hồi vẫn cúi đầu, sụt sịt, cô làm như vậy khiến Trần Tầm rất thương, cậu ôm Phương Hồi vào lòng rồi nói: “Đừng khóc nữa, em mà khóc là anh lại rất buồn”.

“Trần Tầm... anh hứa với em một chuyện được không”. Phương Hồi gục đầu vào vai cậu nói.

“Em nói đi”.

“Nếu một ngày nào đó anh mà thích người khác thì anh nhất định phải nói với em, em cam đoan sẽ không bám nhằng lấy anh đâu, nhưng anh nhất định phải nói với em, được không?”.

“Em đừng nói linh tinh!”. Trần Tầm nhớ lại những kỉ niệm xưa, mắt cũng thấy cay cay, cậu ôm chặt cô nói: “Bọn mình thi vào cùng trường là để được ở bên nhau mà. Em có biết không? Đợt thi đại học có một câu vật lí anh không làm là vì muốn được học cùng trường với em! Bọn mình sẽ mãi mãi ở bên nhau em ạ!”.

Hai người ôm nhau ở góc sân bóng, Phương Hồi vô cùng cảm động, một hồi lâu buông tay ra nói: “Hôm nay ngồi với em một lát nhé”.

“Ừ”. Trần Tầm cười nói: “Tuân theo mọi sự chỉ đạo của em”.

Phương Hồi cũng cúi đầu cười, Trần Tầm liền thở phào, đang định nói chuyện gì đó vui với cô thì đột nhiên điện thoại của cậu lại đổ chuông, màn hình nhấp nháy tên Ngô Đình Đình.

Trần Tầm quay đi với vẻ ngại ngùng, mặc dù cậu tỏ ra rất ngần ngừ, nhưng cuối cùng vẫn nhấc máy. Đầu bên kia điện thoại, giọng Ngô Đình Đình vô cùng hoảng loạn, cô nhắc đi nhắc lại một câu như đang niệm thần chú: “Đến quảng trường Trung Lương! Tôn Đào nhìn thấy Bạch Phong rồi!”.

Cuối cùng Trần Tầm vẫn tạm biệt Phương Hồi và đến quảng trường Trung Lương gặp Ngô Đình Đình. Trước vẻ vội vàng của Trần Tầm, Phương Hồi không nói được gì mà đành phải đồng ý, sau đó cô vẫn muốn dặn dò đôi câu nữa, nhưng Trần Tầm đã chạy đi mà không ngoái đầu nhìn lại. Phương Hồi đứng chôn chân tại chỗ nhìn theo bóng cậu mỗi lúc một xa và cảm thấy càng lẻ loi hơn.

Lúc Trần Tầm có mặt ở quảng trường Trung Lương, trời đã tối hẳn, Ngô Đình Đình mắt đỏ hoe ngồi thẫn thờ trên bậc lên xuống, Tôn Đào và Dương Tình đứng bên cạnh, nét mặt lộ rõ vẻ rầu rĩ.

“Có chuyện gì vậy? Ai nhìn thấy Bạch Phong?”. Trần Tầm bước đến hỏi.

“Hai đứa tôi!”. Tôn Đào kéo Dương Tình nói: “Nàng ấy lắm chuyện lắm, cứ thích loại bao cao su có mùi thơm, siêu thị Trung Lương có bán, liền lôi tôi đi mua. Lúc trả tiền tôi nhìn thấy người đứng ở quầy thanh toán bên cạnh nhìn rất quen, tự nhiên lại cảm thấy giống Bạch Phong, nhưng nhìn gầy hơn Bạch Phong hồi trước, tóc rất dài, nhìn hơi nữ tính, giống như bọn làm trong salon tóc ấy. Nhìn về dáng dấp thì thấy giống, nhưng khí chất không giống, Bạch Phong đàn ông lắm mà, dường như cậu ta cũng nhìn thấy bọn tôi, vội vàng đi ra, đến khi chúng tôi theo sau thì không thấy bóng dáng đâu nữa, tôi thấy hình như là đi vào khách sạn International Bắc Kinh ở phía đối diện gì đó, cũng không biết có phải là

“Không biết có phải hay không mà ông còn gọi Đình Đình đến à!”. Trần Tầm trợn mắt nói.

“Đình Đình đã đợi bao nhiêu năm rồi, dù phải hay không phải thì cũng phải bảo cậu ấy một tiếng chứ!”. Dương Tình nhìn Đình Đình với vẻ xót xa nói.

“Cậu ngây thơ quá! Nếu không phải thì sao, thế thì khác gì tung Đình Đình lên cao rồi cho rơi bịch xuống đất! Cậu ấy có chịu nổi không?”. Trần Tầm cau mày nói: “Hải Băng đâu? Đã đến chưa?”.

“Đến rồi, đang sang khách sạn International hỏi, đứng đây thì giải quyết được vấn đề gì! Kể cả đó là Bạch Phong thì cậu ta cũng không dám dùng tên thật! Có khi lại bỏ chạy ngay lập tức ấy chứ. Cậu mau khuyên Đình Đình đi, cậu ấy cứ đòi đứng ở đây đợi một đêm để gặp xem sao”. Tôn Đào giậm chân nói.

Trần Tầm liền lườm Tôn Đào một cái rồi quay sang ngồi xuống cạnh Ngô Đình Đình nói: “Mặc ít như vậy không lạnh à?”.

Ngô Đình Đình thẫn thờ lắc đầu, Trần Tầm thở dài rồi cởi áo khoác ngoài của mình ra và khoác lên người cô rồi nói: “Cậu đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, cố gắng tĩnh tâm lại. Tớ đoán chắc không phải Bạch Phong đâu, cậu thử nghĩ xem hiện tại cậu ta vẫn chưa biết là mình không phạm tội giết người, làm sao cậu ta có thể quay trở lại Bắc Kinh được? Chắc chắn là đang trôi dạt ở chân trời góc biển. Cậu đừng chỉ nghe phong phanh lại sốt ruột, theo tớ nên gác chuyện Bạch Phong sang một bên đi!”.

Một lát sau Đường Hải Băng quay ra, Ngô Đình Đình liền đứng bật dậy, kéo ngay cậu ta và hỏi với giọng run rẩy: “Thế nào rồi? Cậu đã hỏi chưa?”.

Đường Hải Băng liền đỡ cô và nói: “Nhân viên trong khách sạn International không thể giúp bọn mình điều tra xem có người này hay không! Hơn nữa cũng không thể check được tên Bạch Phong! Sau đó tôi lén nhét cho bà lao công dọn sảnh 50 tệ, bà ấy bảo tôi rằng có một anh chàng mặc áo đỏ quần đen đi vào, tóc rất dài, vội vã chui vào vào thang máy, chắc chắn đang ở trong đó, tôi đoán chính là người mà Tôn Đào

Nghe thấy vậy, nét mặt Ngô Đình Đình liền lộ rõ vẻ vui mừng, cô buông tay ra nhìn Trần Tầm và nói với giọng mừng rỡ: “Được rồi được rồi! Tớ sẽ sang cổng khách sạn International đợi đây!”.

“Giờ là mấy giờ rồi! Đợi gì mới được chứ! Kể cả là cậu ta thì người ta cũng phải ngủ! Cậu về đi đã, ngày mai quay lại!”. Trần Tầm kéo cô nói.

“Tớ không về! Nhỡ tối đến cậu ấy bỏ đi thì sao? Tớ sẽ đợi!”. Ngô Đình Đình giằng ra khỏi tay Trần Tầm nói: “Nếu các cậu cảm thấy phiền thì các cậu về trước đi! Tóm lại là tớ cũng không về đâu”.

“Cậu nói gì vậy! Làm sao bọn tớ để cậu ở đây một mình được!”. Đường Hải Băng thở dài nói: “Đằng nào thì tớ đang ở một mình, ngày mai xin nghỉ không đi làm nữa, tớ đợi cùng cậu! Trần Tầm về trường học đi! Tôn Đào ông định thế nào! Nếu mai có việc thì ông cũng về đi!”.

“Ngày mai tôi chỉ có môn kinh tế chính trị và lí thuyết quân sự, không đi học cũng không sao, tôi cũng ở đây trực!”. Trần Tầm nói.

“Tôi vừa thuê một cái quầy trong vườn bách thú, chuyên bán quần áo, vẫn chưa chính thức khai trương, tôi cũng không có việc gì!”. Tôn Đào ôm Dương Tình nói: “Hay là em về nhà trước đi?”.

“Em không về đâu, nếu người đó là Bạch Phong thật thì em cũng muốn xem thế nào! Đó là thần tượng của em hồi nhỏ”. Dương Tình cười nói.

Ngô Đình Đình liền nhìn bọn họ một lượt, miệng mếu xệch như sắp khóc, Trần Tầm liền kéo đầu cô vào lòng mình nói: “Thôi đừng khóc nữa, lát nữa gặp Bạch Phong tha hồ mà khóc! Khóc cho vơi hết mọi nỗi ấm ức từ bấy lâu nay cho cậu ấy xem!”.

“Ừ!”. Ngô Đình Đình gật đầu liên hồi đáp.

Mấy đứa tìm một chỗ trước cổng khách sạn International rồi ngồi xuống, lúc đầu còn hào hứng coi, về sau vừa lạnh vừa đói không chịu được nữa. Tôn Đào ôm Dương Tình trong lòng ngủ thiếp đi, Đường Hải Băng hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, cũng díp hết mắt lại. Trần Tầm và Ngô Đình Đình khoác một chiếc áo dựa vào nhau, Ngô Đình Đình nhìn khách sạn International cao sừng sững hỏi: “Trần Tầm, cậu buồn ngủ không?”.

“Không buồn ngủ lắm”.

“Tớ cũng vậy... cứ nghĩ đến việc được gặp Bạch Phong, cho dù chỉ là người giống cậu ấy, tim tớ lại đập thình thịch, không thể ngủ được”. Ngô Đình Đình lấy tay đỡ ngực nói.

“Nếu đúng là Bạch Phong thì sau khi gặp, cậu sẽ nói gì với cậu ấy đầu tiên?”. Trần Tầm kéo áo cho cô hỏi.

“Tớ cũng không biết... tớ chưa nghĩ, cậu bảo tớ nên nói gì? Lâu lắm không gặp? Anh sống thế nào? Anh vẫn khỏe chứ?”. Ngô Đình Đình cau mày nói: “Sao tớ cảm thấy cứ giả tạo thế nào ấy nhỉ!”.

“Không, rất đậm đà tình cảm, trong phim ảnh, nam chính nữ chính lâu ngày gặp lại đều nói thế mà!”

“Nhưng cậu nghĩ tớ là nữ chính ư?” Ngô Đình Đình cười nói: “Thực ra câu đầu tiên mà tớ cần hỏi sau khi gặp anh ấy là anh còn nhớ em là ai không?”.

“Đừng nghĩ quẩn nữa”. Trần Tầm che mắt cô nói: “Chợp mắt một lúc đi, nếu không ngày mai mắt thâm xì đó, kể cả Bạch Phong có nhớ cậu thì cũng không nhận ra được, để tớ thức theo dõi cho”.

“Ừ”. Ngô Đình Đình ngập ngừng một lát rồi lại nói tiếp: “Cậu tưởng tớ còn có mơ ước gì cao xa ư? Tớ chỉ muốn gặp trực tiếp để nói với anh ấy rằng, anh ấy không giết người, có thể sống một cách quang minh chính đại trên thế gian này”.

Trần Tầm cảm thấy lòng bàn tay mình đã ướt, cậu ôm chặt cô gái trong lòng mình, ngửa mặt lên bầu trời đêm không nhìn thấy sao của Bắc Kinh và

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.