Năm Tháng Vội Vã

Quyển 7 - Chương 4



Trần Tầm và Phương Hồi lại nhập học cùng nhau.

Nói chính xác hơn là Trần Tầm đi với Lâm Gia Mạt, Phương Hồi đi với ba mẹ. Hôm đến báo danh, trường W người đông như kiến, rất nhiều tân sinh viên giống như Phương Hồi, một người nhập học, ba mẹ đi theo phục vụ, có người còn có cả ông bà nội, ông bà ngoại đi theo. Sinh viên mới cũng chỉ hơn hai nghìn người, cộng thêm người nhà, lập tức vọt lên con số chục nghìn. Từ trước đến nay Trần Tầm không thích ba mẹ tham gia vào những chuyện này, Lâm Gia Mạt cũng là người sống khá độc lập, hai đứa gặp nhau ở khu vực phát giấy khám sức khỏe nên cùng đi làm các thủ tục.

Tranh thủ ngày đầu tiên còn được trà trộn chui vào kí túc xá nam, kí túc xá nữ, bọn họ liền lên phòng đối phương để ngó. Khi đến phòng 1507 của Trần Tầm, bên trong đã có hai người, cậu để đầu đinh đang trải giường, còn cậu để tóc trùm hơi mập đó đang giục ba mẹ mình ra v>“Con biết rồi, biết rồi, điện thoại gọi được thì mua ngay thẻ 201 gọi cho ba mẹ! Phích nước nóng đặt dưới cửa sổ sẽ không đá vào, thuốc để trong ngăn kéo trái, giấy bút đặt ở ngăn kéo phải, mã khóa là... à, không được nói. Thế đã được chưa ạ? Thôi ba mẹ về ngay đi!”.

Ba mẹ cậu mập gật gù với vẻ chiều chuộng, cậu mập ngại ngùng gật đầu chào Trần Tầm, Trần Tầm liền đáp lại bằng một nụ cười.

Cậu để đầu đinh cũng vẫy tay chào cậu: “Hê! Tớ là Tống Ninh, cậu ấy là Cao Khả Thượng, cậu là Trần Tầm hay Vương Thâm Chiêu?”.

“Tớ là Trần Tầm, sao cậu lại biết tên tớ?”. Trần Tầm đặt ba lô lên bàn hỏi.

“Trên giường đều có dán tên mà! Cậu ngủ tầng dưới của tớ”. Tống Ninh leo xuống, lúc đi qua Lâm Gia Mạt liền gật đầu chào cô.

“Cậu không dậy đêm chứ?”. Trần Tầm cười hỏi.

“Trẻ trung, thận khỏe, không sao!”. Tống Ninh thụi một quả đấm vào thắt lưng Trần Tầm, Trần Tầm cũng là người dễ bắt quen, không ngại ngùng mà đùa với cậu ta ngay.

Tiễn ba mẹ về rồi, Cao Khả Thượng bước vào phòng nói: “Tôi không thể chịu nổi mẹ tôi, nói nhiều kinh khủng! Đã bảo là để tôi đến trường nhập học một mình thì không chịu! Haizz! Trần Tầm, tôi hâm mộ cậu thật đấy, không có mẹ đi theo, nhưng có người yêu đi cùng!”.

Trần Tầm nhìn Lâm Gia Mạt cười, Lâm Gia Mạt đỏ bừng mặt hậm hực nói: “Cậu cười cái gì! Tớ đâu phải là người yêu của cậu ấy, cành cao như vậy, tớ đâu dám trèo”.

“Ui cha, tôi đâu có dám mơ cao đến ngài! Ngài có chịu cho tôi cơ hội đâu!”. Trần Tầm nói với vẻ tiếc nuối.

“Giờ tớ cho cậu cơ hội, cậu có dám trèo không?”. Lâm Gia Mạt

“Cậu ta không trèo thì để tớ trèo! Cho tớ địa chỉ liên lạc với cậu được không? Tên, điện thoại kí túc xá, điện thoại di động gì đó ấy”. Tống Ninh lại gần nói.

“Sorry cậu, đồ cao cấp như điện thoại di động tớ còn chưa có! Số điện thoại cố định tớ cũng chưa biết, phải đợi tớ về phòng mới cho cậu được, còn tớ tên là gì thì cậu hỏi Trần Tầm ấy! Nếu cậu ấy nhớ được thì cho, không nhớ được thì thôi!”. Lâm Gia Mạt đeo ba lô lên nói: “Trần Tầm, tớ sang chỗ Phương Hồi đây, cậu thu dọn đi nhé!”.

“Ừ! Nhắn hộ tớ là hôm nay tớ không ở đây, bảo có chuyện gì thì nhắn tin cho tớ”. Trần Tầm khua chiếc điện thoại Motorola TI89 trong tay nói.

“Bây giờ cậu nhắn tin cho cậu ấy đi! Hai người đều có di động, sao cứ bắt tôi phải nhắn nhủ hộ nhỉ?”. Lâm Gia Mạt làm mặt hề nói.

“Cậu nhiễu thật đấy! Thôi được! Không dám làm phiền ngài nữa!”. Trần Tầm trều môi nói.

Sau khi Lâm Gia Mạt đi ra, Tống Ninh liền hào hứng hỏi: “Trần Tầm, cô bạn này học ở trường mình hả?”.

“Ừ, sao vậy?”. Trần Tầm ngồi xuống giường mình, khoanh chân lên hỏi.

“Không có gì, có thêm một người bạn thì có thêm một con đường, tôi chỉ hỏi cho biết vậy thôi”. Tống Ninh chống tay vào chiếc va li của Cao Khả Thượng hỏi: “Cao Thượng, sao cậu mang nhiều đồ vậy!”.

“Bà tôi bắt tôi mang! Bà còn nhiều lời hơn cả mẹ tôi nữa!”. Cao Khả Thượng cau mày nói: “À, tôi đã nhắc cậu bao nhiêu lần rồi? Tôi là Cao Khả Thượng, không phải Cao Thượng!”.

“Gọi Cao Thượng nghe mới bốc chứ! Gọi tên cậu tức làiểu dương cậu rồi, lại còn biểu dương nhiệt liệt ấy chứ. Hơn nữa gọi hai chữ dễ gọi hơn ba chữ, có đúng không Trần Tầm?”. Tống Ninh vẫn khăng khăng.

“Đứng là dễ gọi hơn Cao Khả Thượng!”. Trần Tầm gật gù nói.

Đang nói chuyện thì lại có một người đi vào. Cậu này không giống với Trần Tầm và hai cậu kia, da đen hơn mọi người, vai đeo lủng lẳng ba lô lớn ba lô nhỏ, tay còn xách một túi đồ, cậu ta chớp mắt rồi bước về phía bọn họ, hỏi với vẻ không tự nhiên cho lắm: “Đây là phòng 1507 hả cậu?”.

“Đúng rồi! Cậu là Vương Thâm Chiêu hả? Cậu ngủ giường trên, Cao Thượng ngủ giường dưới!”. Tống Ninh chỉ tay nói.

Vương Thâm Chiêu liền nở một nụ cười hiền lành, nói lời cảm ơn rồi lên giường trải chăn ga. Cậu làm rất nhanh gọn, một lát đã trải xong giường. Tống Ninh đứng dưới nhìn, bất giác khen: “Nếu biết sớm cậu làm tốt như vậy thì đã đợi cậu đến giúp rồi! Vừa nãy tớ làm mãi mới được!”.

“Đơn giản thôi, chỗ nào cậu làm chưa được để tớ làm cho!”. Vương Chiêu Thâm trèo xuống nói.

“Thôi, tớ làm xong rồi”. Tống Ninh khua tay nói: “Cậu không phải là người Bắc Kinh đúng không? Nhà cậu ở đâu vậy?”.

“Diêm Đài, Sơn Đông”. Vương Thâm Chiêu cười đáp.

“Điểm thi của Sơn Đông cao lắm!”. Nhắn tin cho Phương Hồi xong, Trần Tầm đút điện thoại vào túi hỏi: “Cậu được bao nhiêu điểm?”.

“Cũng không cao, tớ được 625 điểm”. Vương Thâm Chiên nói.

“625 điểm mà còn không cao à? Ở Bắc Kinh số điểm đó đủ vào Thanh Hoa rồi! Sao cậu lại đăng kí trường mình?”. Tống Ninh

“Ở khu vực bọn tớ thì số điểm đó chỉ đủ vào trường mình thôi. Được lên Bắc Kinh học là tớ hài lòng rồi, Thanh Hoa tớ đâu dám mơ!”. Vương Thâm Chiêu móc từ trong ba lô ra mấy quả lê rồi đưa cho mọi người: “Giống lê nổi tiếng ở Diêm Đài bọn tớ, các cậu nếm thử xem, tớ đã rửa trên tàu rồi, sạch đó!”.

Đám Trần Tầm cũng không làm khách, đón lấy rồi ăn, mấy đứa vừa ăn vừa đùa nhau một hồi, rất tâm đầu ý hợp. Tối đến bọn họ đã sắp xếp vị trí theo tháng sinh, Vương Thâm Chiêu anh cả, Tống Ninh anh hai, Cao Khả Thượng anh ba, Trần Tầm nhỏ nhất, làm anh tư.

So với Trần Tầm thì phía bên Phương Hồi im ắng hơn nhiều. Vừa bước vào cửa bà Từ Yến Tân đã chê kí túc xá không ngớt lời, nào là “giường nhìn không chắc chắn”, “tủ không đủ để đựng sách”, “nhà vệ sinh thì hôi...”. Cuối cùng bà tổng kết một câu: “Không phải là nơi dành cho người ở, thôi mình không nội trú nữa”. Mấy cô bạn đã đến trước đều im re trước những câu nói của bà Từ Yến Tân, Phương Hồi vừa tức vừa ngại, vừa năn nỉ, vừa khuyên mẹ rồi đưa bà xuống dưới. Đợi đến khi cô quay lại, ba cô bạn trong phòng đã cười nói rôm rả, Phương Hồi vừa vào, mọi người đều im bặt, bầu không khí rất ngại ngùng.

Mãi cho đến khi Lâm Gia Mạt đến chơi, bọn họ mới vui vẻ được với nhau. Mấy đứa giới thiệu về mình, cô bạn nằm ở dưới giường Phương Hồi tên là Lí Kì, hai cô bạn còn lại tên là Tiết San và Lưu Vân Vi. Mọi người nhà đều ở Bắc Kinh nên có nhiều chuyện để nói, nói chuyện về Tây Đơn Vương Phủ Tỉnh, ở đâu bán cái gì, ở đâu có gì ngon đều biết. Nói chuyện một hồi còn biết được rằng bạn cấp hai của Lâm Gia Mạt chính là bạn cấp ba của Lí Kì, thế rồi Lâm Gia Mạt chẳng khác gì một thành viên trong phòng bọn họ hơn.

Nhập học không lâu, trường W tổ chức cho sinh viên mới đi tập quân sự, đến căn cứ quân sự Đại Hưng ở Bắc Kinh. Trước khi đi chủ nhiệm khoa phát biểu rằng, tập quân sự là đi luyện tập chứ không phải đi du ngoạn, điện thoại gì đó không được mang đi, chăn phải tự chuẩn bị, đựng vuông vắn trong ba lô quân dụng, tốt nhất không nên mang gối đi, mang vỏ gối là được, đến lúc đó nhét quần áo vào làm gối.

Phương Hồi ngoan ngoãn nghe theo, mặc quần áo bộ đội, đội mũ rất nghiêm túc, đồ đạc không mang thêm gì, ngay gói bánh quy cũng không mang, nếu bà Từ Yến Tân không ra sức nhét vào tay cô, dọa cô cơm khó ăn như thế nào, bao nhiêu người tranh nhau thì ngay cả tiền cô cũng chẳng mang đi. Trước khi lên xe, Phương Hồi mới phát hiện ra rằng, bạn bè không để tâm gì đến lời thầy giáo nói, ai thích làm gì thì làm. Lí Kì mang một cái gối to mềm, Tiết San không thèm đi đôi giày màu xanh bộ đội mà đi giày thể thao, Lưu Vân Vi đeo cả di động trên cổ.

Hành lí của Phương Hồi ít, cô ngồi lên xe từ sớm, qua cửa sổ cô nhìn thấy Trần Tầm từ nãy đến giờ vẫn giúp con gái khoa kế toán chất đồ lên xe. Mới chỉ có mấy ngày mà dường như cậu đã quen hết mọi người cùng khoa, bạn bè, thầy cô đều gọi tên cậu, cậu chạy đi chạy lại giữa đám đông, thỉnh thoảng dừng lại nói chuyện với người Phương Hồi không quen. Phương Hồi lẻ loi cúi đầu xuống, không biết từ bao giờ, dường như cô đã quen với việc theo dõi Trần Tầm từ phía sau lưng, giai đoạn học cấp ba cô còn có thể bước nhanh theo cậu, nhưng vào đại học, dường như họ chưa lần nào sánh bước bên nhau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.