Năm Tháng Vội Vã

Quyển 7 - Chương 6



Lúc Lâm Gia Mạt bước vào phòng, Phương Hồi đang nói chuyện với Lí Kì và mấy cô bạn trong phòng. Lâm Gia Mạt đứng trước cửa, cũng không đi vào trong mà chỉ vẫy tay gọi: “Phương Hồi, cậu ra đây chút, Trần Tầm tìm cậu, đang đợi dưới sân!”.

Chỉ một câu nói đơn giản của Lâm Gia Mạt đã khiến cả phòng đều im bặt, đám Lí Kì nhìn Phương Hồi bằng ánh mắt sửng sốt, Phương Hồi đỏ bừng mặt, nói nhỏ: “Trước bọn... bọn tớ học cùng trường...”.

Chắc Lâm Gia Mạt cũng đã hiểu ý, Trần Tầm là người khá có tiếng tăm, đám con gái đều bàn luận về cậu, trong khi rõ ràng là Phương Hồi vẫn chưa nói cô có quan hệ gì với Trần Tầm, mới khiến mọi người sửng sốt như vậy. Cô liền cười, bước vào kéo Phương Hồi nói: “Cậu vẫn chưa kể với mọi người đúng không? Thế thì tớ kể thay cậu nhé, cậu ấy là người yêu của Trần Tầm, hai người yêu nhau từ thời cấp ba, đến giờ cũng được hai, ba năm rồi nhỉ?”.

Câu nói của Lâm Gia Mạt khiến cả phòng đều nín thở, rồi mọi người thi nhau hỏi, Phương Hồi cũng không biết phải kể từ đâu nên chỉ cười gượng. Lâm Gia Mạt hứa thay cho cô, bảo tối về sẽ để bọn họ tra khảo, sau đó mới kéo cô ra ngoài.

Phương Hồi đi xuống cầu thang mới bình tĩnh được trở lại, cô kéo Lâm Gia Mạt nói: “Gia Mạt, cậu hại tớ quá! Buổi chiều bọn họ nói chuyện với tớ về Trần Tầm, tớ không nói gì, đến giờ lại...!”.

“Giờ có phải thời cấp ba nữa đâu! Cậu giấu mọi người làm gì? Sau này sớm muộn gì cũng sẽ biết! Tớ tưởng cậu nói lâu rồi chứ! Ngày đầu tiên bọn tớ nhận phòng, tối đến mọi người đã kể hết tình sử cho nhau nghe rồi”. Lâm Gia Mạt xòe tay ra nói.

Phương Hồi cau mày đi xuống, Trần Tầm cười bước đến nói: “Tiểu thư quá! Sao em xuống muộn thế!”>Được gặp Trần Tầm, Phương Hồi thấy mừng hẳn lên, cô kéo cậu nói: “Sao anh cứ thoắt ẩn thoắt hiện vậy! Mấy ngày tập luyện vừa rồi em chẳng nhìn thấy anh đâu cả! Chỉ lúc hát đối mới xác định được anh vẫn còn đang ở đây!”.

“Cậu không nhìn thấy hắn là phải thôi! Hắn là đội phó của bọn tớ, lười tập luyện lắm!”. Tống Ninh tiếp lời.

Phương Hồi nhìn Tống Ninh bằng ánh mắt thắc mắc, Lâm Gia Mạt đứng bên cạnh nói: “Cậu chưa gặp bạn này đúng không? Đây là Tống Ninh, cùng phòng với Trần Tầm!”.

Phương Hồi gật đầu chào, Trần Tầm liền kéo cô lại nói với Tống Ninh: “Đây chính là Phương Hồi!”.

“Ồ! Đây là Phương Hồi hả? Tớ thường xuyên được nghe Trần Tầm nói về cậu, có phải... các cậu chơi với nhau từ nhỏ không?”. Tống Ninh nói với vẻ chợt hiểu ra vấn đề.

“Không phải. Cậu chơi với Trần Tầm từ nhỏ tên là Ngô Đình Đình, tớ là bạn học cấp ba của cậu ấy”. Phương Hồi lạnh lùng trả lời rồi quay đầu bước về phía trước.

Trần Tầm giẫm mạnh vào chân Tống Ninh một cái rồi nói nhỏ: “Nhóc con, ông hại tôi rồi!”.

Trần Tầm đuổi theo Phương Hồi, cười nói: “Anh chỉ là bạn cùng cấp ba của em thôi hả!”.

“Lẽ nào ngay cả bạn cùng cấp ba cũng không phải ư? Thế em nói em là bạn cùng trường với anh được chưa?”. Phương Hồi giận dỗi nói.

“Em cố tình chọc tức anh đúng không? Sao em ăn nói còn ghê gớm hơn cả Lâm Gia Mạt vậy?”. Trần Tầm kéo cô nói.

“Ai mà biết anh nói gì về em? Em chọn cách nói chắc ăn nhất, để anh đỡ mất mặt chứ sao!”. Phương Hồi cúi đầu xuống nói.

“Dạ em biết”. Tống Ninh chào theo kiểu nhà binh nói.

Phương Hồi mím môi cười, lúc này hai đứa mới len lén nắm tay nhau.

Trần Tầm móc từ trong túi ra hai vỏ đạn nhét vào tay Phương Hồi nói: “Cho em này! Anh nhặt được ở bãi tập bắn hồi sáng đấy, đạn thật đó!”.

Phương Hồi cầm lấy xem, cũng không thấy gì lạ, nhưng trong lòng cô rất vui vì Trần Tầm vẫn nhớ đến cô, rồi cô liền đưa lại nói: “Hay thì anh cứ giữ lại đi, em cũng không chơi mấy thứ này!”.

Lâm Gia Mạt từ sau bước tới nói: “Các cậu lén lén lút lút làm gì vậy? Có gì hay mà không cho tớ xem hả?”.

“Không có gì cả, vỏ đạn Trần Tầm nhặt được!”. Phương Hồi xòe tay ra cho cô xem.

“Cái gì mà không có gì! Anh chọn mãi mới lấy được hai cái vỏ hoàn chỉnh nhất đấy!”. Trần Tầm trợn mắt nói.

“Ui cha! Tôi đâu có định xin đâu! Coi vẻ hà tiện của cậu kìa!”. Lâm Gia Mạt vứt trả vỏ lựu đạn cho Trần Tầm nói.

“Đúng vậy, chỗ tớ cũng có, nếu cậu thích tớ sẽ cho cậu!”. Tống Ninh cười nói.

“Ông ân cần như vậy thì bảo Lâm Gia Mạt làm hộ ông việc đó đi, đừng phiền Phương Hồi nhà tôi nữa!”. Trần Tầm bĩu môi nói.

“Lại chuyện gì nữa đây? Tớ phát hiện ra rằng các cậu mà tìm tớ chắc chắn phải có việc! Chẳng có lúc nào là không có việc cả!”. Lâm Gia Mạt dừng lại nói.

“Trần Tầm ông nói đi, tôi ngại lắm”.

“Thật hiếm khi thấy ông ngại ngùng như vậy!”. Trần Tầm liền cười, ghé sát vào tai Phương Hồi nói: “Lát nữa em vào căng tin mua cho bọn anh ít băng vệ sinh nhé”.

“Hả? Anh... anh cần cái đó làm gì...”. Phương Hồi đỏ mặt hỏi.

“Biết làm thế nào được, gót giày mỏng quá, ngày nào cũng phải duyệt binh đau chết đi được, không phải bên trong có bông đó sao? Lấy làm miếng lót giày cho mềm thôi”. Trần Tầm chỉ vào đôi giày bộ đội nói.

“Ai nghĩ ra trò mèo này vậy?”. Lâm Gia Mạt khẽ “xí” một tiếng và hỏi.

“Cao Thượng! Đừng tưởng cậu mập này có bộ mặt hiền từ, nhìn như ảnh trong tranh treo tết vậy, nhưng đầu óc lại đen tối lắm! Cậu ta còn bảo mua loại dùng ban ngày ấy, tốt nhất là không có cánh, loại ban đêm dày quá...”

Tống Ninh chưa nói xong thì Lâm Gia Mạt không chịu được nữa liền phì cười, Phương Hồi đỏ bừng mặt nấp sau lưng Trần Tầm, mấy đứa cười như nắc nẻ.

Phương Hồi về phòng, dĩ nhiên là bị mọi người xúm lại hỏi chuyện của cô với Trần Tầm, cô đành bấm bụng kể, đang kể thì đột nhiên Lưu Vân Vi từ ngoài chạy xộc vào, chống tay lên khung giường, vừa thở hổn hển vừa nói: “Tin sốt dẻo đây! Tin sốt dẻo đây!”.

“Cái gì vậy! Ngồi xuống kể rõ ràng xem nào!”. Tiết San nhường chỗ cho cô nói.

“Các cậu đoán xem vừa nãy tớ đi gọi điện thoại đã nhìn thấy ai nào?”. Lưu Vân Vi ngồi xuống và nói với vẻ thần bí: “Tớ nhìn thấy Trần Tầm đứng nói chuyện với một người đẹp”.

Cô vừa nói xong, mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Phương Hồi, rõ ràng sắc mặt cô sầm hẳn xuống, Lí Kì vội đứng dậy chống tay vào Lưu Vân Vi nói: “Thông tin này của cậu không động bằng tin của bọn tớ”.

“Các cậu cũng nhìn thấy hả?”. Lưu Vân Vi xị mặt xuống nói.

“Cái đó thì không, nhưng... bạn gái của Trần Tầm hiện đang ngồi bên cạnh cậu đó”. Lí Kì chỉ vào Phương Hồi nói.

Lưu Vân Vi sửng sốt há hốc miệng rồi hỏi: “Thật hả? Các cậu không đùa đó chứ?”.

Phương Hồi ngại ngùng gật đầu, cô không hỏi cô bạn được gọi là người đẹp đó là ai. Lưu Vân Vi cũng ngại kể tiếp trước mặt Phương Hồi, dĩ nhiên là những người còn lại cũng ngại hỏi tiếp.

Tối đến đánh răng rửa mặt quay vào phòng, Phương Hồi nghe thấy mấy cô bạn xì xào bên trong, Tiết San hỏi cô bạn đó có phải là Lâm Gia Mạt hay không, Lưu Vân Vi khẳng định không phải, nói là một cô nàng rất xinh xắn, xinh hơn cả Lâm Gia Mạt, Trần Tầm còn cho cậu ta mượn điện thoại, hai người nói chuyện với nhau rất say sưa. Phương Hồi cầm chậu đứng ở ngoài một lúc, sau đó lại quay ra phòng lấy nước, cô mở vòi ra để nước xối xuống tay, mãi cho đến khi gần như lạnh cứng tay mới dừng lại. Cô cảm thấy như thế sẽ dễ chịu hơn một chút, đỡ hơn nhiều so với cảm giác đau đớn trong lồng ngực.

Mấy ngày sau đó Trần Tầm không đến tìm Phương Hồi nữa, cậu được phân công nhiệm vụ mới, phụ trách chuẩn bị tiết mục văn nghệ cho đội 9. Cậu không lựa chọn những bài hát như “anh lính, cô lính” gì đó, mà đăng kí bài hát Thực ra không muốn về. Bài hát này không có gì đặc biệt, nhưng cái tên lại rất hay, biên đạo rất hài lòng, dặn đi dặn lại nhớ phải tập hát cho tốt. Chính vì thế ban ngày cậu càng được đà làm biếng, tối đến lại hết sức chăm chỉ, vì ban ngày các bạn bè khác còn phải luyện tập, chỉ có buổi tối mới có thời gian hát đồng ca.

Người phụ trách tiết mục văn nghệ của đội 5 là Thẩm Hiểu Đường, bài hát của bọn họ là Đêm khuya ở cảng quân sự. Tối đến bãi tập chỉ có như vậy, các đội đều tập ở đó, Trần Tầm và cô thường xuyên gặp nhau rồi gật đầu chào nhau. Con trai đông, gặp con gái lại thích trêu, có lúc tranh thủ lúc giải lao lại hát đối, hôm đó hát đến cuối buổi, mọi người đều thấm mệt, cuối cùng đám con trai không hát được nữa, bèn cử Trần Tầm làm đại diện hát một mình. Dưới sự dẫn dắt của Thẩm Hiểu Đường, con gái đội 5 vỗ tay trước, Trần Tầm cũng không thoái thác, đứng dậy vui vẻ hát bài Cô bé Lọ Lem. Thẩm Hiểu Đường cũng phối hợp rất nhiệt tình, vỗ tay theo nhịp, con trai con gái liền vỗ tay theo cô, giữa bãi tập rộng rãi, nghe cũng rất hay.

Hát đến đoạn “tại sao lại đem lòng yêu em, anh đang tự hỏi mình, cái gì anh cũng có thể từ bỏ, hôm nay lại khó dứt áo ra đi”, Trần Tầm ngẩng đầu lên tìm Phương Hồi ở đội 1, nhưng đội 1 cách cậu quá xa, tìm mỏi mắt mà không thấy đâu. Cậu quay mặt đi thì lại nhìn thấy Thẩm Hiểu Đường, cô đang ngồi dưới đất vừa vỗ tay vừa hát theo, dưới bầu trời đêm, hai người liền nhìn nhau cười. Phương Hồi ngồi ở phía xa, chỉ nhìn thấy hướng Trần Tầm cười, hướng đó, không có cô.

Trần Tầm nói cậu thực sự không tin vào tình yêu từ cái nhìn đầu tiên, không ai có thể vừa nhìn thoáng qua là đã yêu được người khác, cùng lắm là có thiện cảm với đối phương mà thôi. Nhưng cái nhìn đầu tiên này lại có thể nảy sinh ra cái khác, ví dụ sự đồng cảm, sự thân thiết, và dần dần những thứ này sẽ có nhiều thay đổi, cuối cùng biến thành cái gì không ai biết.

Mặc dù thời gian tập quân sự rất mệt, nhà vệ sinh rất bẩn, cơm canh rất khó ăn, nhưng đến giờ phút chia tay vẫn có không ít cô sinh viên đã khóc, họ thay nhau viết lại những cảm nghĩ của mình trên tấm bảng ở đầu giường, để thầy dạy quân sự kí tên vào thắt lưng bộ đội. Rời khu quân sự, nhìn các thầy đã gắn bó với mình một thời gian đang vẫy tay tiễn mình, người nào cũng thấy nao nao. Nhưng tất cả mọi việc đều bắt đầu bằng sự đau khổ, sau đó từ từ sinh ra các cung bậc tình cảm, tóm lại là lúc rời khu vực đó, cuộc sống thời đại học của Phương Hồi và Trần Tầm mới được coi là thực sự bắt đầu.

Nhưng sự khởi đầu của họ không thuận lợi, vừa quay về trường không được bao lâu thì cãi nhau.

Sau khi về trường, Phương Hồi tỏ ra rất thờ ơ với Trần Tầm, Trần Tầm tìm đủ mọi cách kể cho cô nghe chuyện vui trong kí túc xá nam, nhưng cô chỉ vâng vâng đáp lại, không chút hào hứng.

Thấy cô như vậy, Trần Tậm cũng không còn hứng thú mà giận dỗi ngồi xuống cạnh cô hỏi: “Em sao vậy? Sao mà uể oải thế?”.

“Đâu có, chỉ có điều những người mà anh kể em đều không quen”. Phương Hồi cúi đầu xuống nói, thực ra cũng không phải do cô không hào hứng, mà chỉ là do nhớ lại cô bạn xinh xắn mà Lưu Vân Vi nói đó, cô không thể hào hứng với chuyện gì được.

“Sao lại không quen chứ? Tống Ninh em đã gặp trong đợt tập quân sự, anh cả và Cao Thượng cùng đi ăn hai hôm trước mà. Có phải em thấy những chuyện này của bọn anh nhảm nhí quá không? Nếu em không thấy thú vị thì lần sau anh không kể nữa!”.

“Thế anh kể cho ai?”. Phương Hồi quay mặt sang hỏi.

“Anh... anh kể cho Gia Mạt!”.

“Gia Mạt quen bạn anh trước cả em nhỉ!”.

“Đó là tại ba mẹ em cứ đến nhập học cùng em cho bằng được. Hôm đó con gái được lên kí túc xá con trai, em lại không đến được, Gia Mạt lên ngó phòng anh và quen với mọi người. Anh cũng thấy lạ, lớn bằng ngần này rồi mà không tự đến được? Ba mẹ em chăm em như chăm đứa học sinh cấp một vậy, lại còn ngày nào cũng phải báo cáo nữa, làm gì có nhiều chuyện để nói đâu! Chẳng khác gì một cô tiểu thư!”. Trần Tầm hậm hực nói.

“Anh đâu có hiểu hoàn cảnh nhà em! Hai người cùng giám sát em, chắc chắn em không thể chơi cùng anh suốt ngày được, nếu anh thấy không hài lòng thì cứ việc đi tìm người nào chơi được với anh!”. Phương Hồi cũng hơi bực, đâu phải cô không muốn ở bên Trần Tầm, nhưng họ không cùng khoa, bình thường cũng không đi học cùng nhau, sau khi tan học Trần Tầm lại thường xuyên ra quán Internet chơi game với bạn bè, Phương Hồi cũng không biết, vả cô lại càng không thích ngồi trong quán Internet không khí ngột ngạt, sặc mùi thuốc lá đó, đến cuối tuần ông Phương Kiến Châu và bà Từ Yến Tân đều tranh nhau đón cô, đón về nhà cũng không cho cô ra ngoài, đi chơi thì đưa đi đón về tận nơi, cuộc sống này khác hẳn với cuộc sống tự do thoải mái của Trần Tầm.

“Sao em ăn nói gì mà lạ vậy, anh tìm ai hả! Cùng lắm là nói chuyện với Lâm Gia Mạt, em thấy không vui ư!>“Em đâu có biết anh đi tìm ai? Anh đừng có huyên thuyên, anh nói chuyện với Gia Mạt em không vui bao giờ hả! Hơn nữa có phải em không vui thì anh không làm nữa hay không? Anh phải biết rõ hơn ai hết!”

“Anh biết rõ cái gì? Em muốn nói đến Ngô Đình Đình ư? Được, thế để anh nói thẳng cho em nghe nhé, em yên tâm, anh không tìm Ngô Đình Đình, Bạch Phong không phạm tội giết người, có thể một ngày nào đó sẽ không về, còn lâu Đình Đình mới tranh với em!”

“Em tranh với cậu ấy hả? Em tồi tệ đến vậy hay sao? Hôm đó anh đưa cậu ấy đến nhà ông Bạch Phong, tối đến em đợi điện thoại của anh đến 12 giờ đêm, anh chẳng gọi lại cho em gì cả, nhưng sau đó em có nói gì anh không? Tập quân sự anh thích chơi gì thì cứ chơi, thích nói chuyện với ai thì cứ nói chuyện, tổng cộng mười mấy ngày, anh chỉ đi tìm em hai lần, em có nói gì anh không? Trần Tầm, anh đừng vô lí quá!”. Phương Hồi đứng dậy, nhìn Trần Trầm run rẩy nói.

“Thôi thôi thôi, không nói nữa!”. Thấy cô sắp bật khóc, Trần Tầm cũng không nói gì thêm nữa, cậu đỡ vai Phương Hồi nói: “Tối em không có tiết đúng không? Mình đi ăn nhé, anh đói rồi”.

Phương Hồi tránh tay ra, sụt sịt bỏ đi mà không ngoái đầu nhìn lại, cô cảm thấy rất ấm ức, nỗi chua xót trong lòng kết thành một tảng đá lạnh ngắt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.