Năm Tháng Vội Vã

Quyển 7 - Chương 9



Trần Tầm về đến trường liền hẹn gặp Vương Thâm Chiêu và Thẩm Hiểu Đường ở quán ăn nhỏ. Thấy cậu đi tới, Thẩm Hiểu Đường đã vẫy tay từ xa nói: “Chậm hai mươi phút, bọn tớ phải gọi thêm một món hai mươi tệ, cậu trả tiền nhé!”.

“Nhưng tớ nhìn đồng hồ của tớ mới chậm tám phút, tớ chỉ cho phép cậu gọi thêm một đĩa dưa chuột thôi!”. Trần Tầm giơ đồng hồ ra trước mặt cô nói: “Nào, các cậu có kế hoạch gì mà lôi cả tớ vào? Có phải tưởng tớ sẽ đến chậm một tiếng rồi bắt tớ trả tiền và cuối cùng là hất tớ đi không?”.

“Không không!”. Vương Thâm Chiêu vội vàng khua tay nói: “Tớ đi đường thì gặp Thẩm Hiểu Đường, cậu ấy...”.

“Xe đạp của tớ hết hơi, đại ca bơm xe giúp tớ, vừa bơ chuyện Thiên An Môn. Cậu ấy chưa đi bao giờ, bọn tớ liền bảo ra đó chơi, tiện thể đưa cậu đi cùng, xách đồ, mua vé hộ gì đó”. Thẩm Hiểu Đường cười nói.

“Cậu coi trọng tớ quá nhỉ!”. Trần Tầm gắp một miếng xào thập cẩm nói: “Tớ biết ngay là mục đích của cậu không trong sáng, có phải thấy đại ca của bọn tớ hiền lành, tốt bụng nên định ra tay với người thật thà hay không? Hay là để tớ làm chủ, gả cậu cho đại ca nhé, các cậu thấy ổn không?”.

“Trần Tầm, sao cậu đáng ghét vậy!”. Thẩm Hiểu Đường đặt mạnh đũa xuống bàn nói.

“Đúng vậy, Trần Tầm, cậu đừng nói linh tinh!”. Vương Thâm Chiêu đỏ mặt nói.

“Đại ca, nếu đại ca không nhận thì để em nhận vậy!”. Trần Tầm cười tủm tỉm nhìn Thẩm Hiểu Đường nói.

“Cậu nhận làm gì? Lại định gán tớ cho ai hả?”. Thẩm Hiểu Đường nheo mắt nói.

“Gán cho tớ thôi, cậu thấy có được không?”. Trần Tầm nâng cốc lên nói.

“Cậu... cậu nhiễu sự thật đấy!”. Thẩm Hiểu Đường đỏ bừng mặt rồi cúi đầu ăn cơm.

Thấy Thẩm Hiểu Đường đỏ bừng mặt vì lời đùa của mình mà Trần Tầm thấy rất dễ thương, cậu cầm đũa lên gắp thức ăn cho cô, đầu tiên Thẩm Hiểu Đường gạt sang một bên, sau đó dần dần vẫn ăn hết.

Ăn xong cơm bọn họ lại lang thang dưới sân trường cho đến khi gần tắt điện mới ai về phòng nấy, ba người đã hẹn với nhau, để kịp xem kéo cờ, bốn giờ sáng sẽ rời kí túc xá, sẽ nói với người trực kí túc xá là ốm, đau bụng phải đi viện, dịp 1-10 kí túc xá cũng vắng, chắc chắn họ sẽ cho qua.

Vì là lễ tết nên thời gian có điện được kéo dài đến mười hai giờ đêm, Vương Thâm Chiêu sinh hoạt rất điều độ, đến mười một giờ là lên giường đi ngủ. Trần Tầm nghe CD một lát, lúc tắt đèn định đi đánh răng thì điện thoại trong phòng lại đổ chuông.

“A lô”. Trần Tầm nhấc máy lên nói, cậu có linh cảm rằng đây là điện thoại của Thẩm Hiểu Đường nên nhấc máy rất nhanh.

“Trong một đêm gió mát...”. Quả nhiên, Thẩm Hiểu Đường cố tình làm giọng khàn vọng qua điện thoại: “Đột nhiên cậu nghe thấy trên tầng có tiếng nhảy dây, tạch... tạch... tạch tạch... tạch tạch, cậu thấy lạ, liền lên tầng thượng xem, chỉ thấy một cô gái mặc quần áo trắng quay lưng về phía cậu, miệng lẩm bẩm: 99... 99... 99, cậu liền bước đến vỗ vai cô gái nói: Tại sao em chỉ đếm đến 99? Cô gái không trả lời, cậu lại vỗ vai cô, lúc này cô gái mới ngoảnh đầu lại, cậu đoán thế nào? Cô gái này không có mặt! Sau đó cô ta đẩy cậu xuống rồi đọc tiếp: 100... 100... 100...”

“Thẩm Hiểu Đường, không có việc gì thì bạn đứng nhảy dây trên sân thượng của chúng tôi làm gì?”. Trần Tầm hạ thấp giọng cười hỏi.

“Sao cậu lại biết là tớ? Thế nào? Sợ rồi hả?”. Thẩm Hiểu Đường cũng cười.

“Đoán ngay ra cậu nên còn lâu mới sợ!”.

“Vậy hả ? Nhưng kể xong tớ lại thấy sợ... Cậu còn có đại ca ở cùng, trong phòng tớ giờ chỉ có một mình”. Giọng Thẩm Hiểu Đường mỗi lúc một nhỏ hơn.

“Thế tớ cũng kể cho cậu nghe một câu chuyện nhé”. Trần Tầm tựa vào cửa sổ, nhìn kí túc xá nữ nói: “Vào một đêm gió mát...”.

“Ghét quá! Không được kể chuyện ma dọa tớ đâu!” Thẩm Hiểu Đường la lớn.

“Cậu nghe đây!”. Trần Tầm cười nói: “Đột nhiên cậu nghe thấy trên tầng có tiếng nhảy dây, tạch... tạch... tạch tạch... tạch tạch, cậu thấy lạ, liền lên tầng thượng xem, chỉ thấy một cô gái mặc quần áo trắng quay lưng về phía cậu, miệng lẩm bẩm: 99... 99... 99, cậu liền bước đến vỗ vai cô gái nói: Tại sao em chỉ đếm đến 99? Cô gái không trả lời, bực quá cậu liền đẩy ngay cô ta xuống đấy! Kết quả cậu nghe thấy cô ta rơi xuống dưới rồi: 100... 100... 100...”

“Ha ha! Làm sao tớ dám đẩy ma!”. Thẩm Hiểu Đường cũng bật cười nói.

“Thế nào, có còn sợ nữa không?”.

Giọng Trần Tầm rất dịu dàng, Thẩm Hiểu Đường đứng ở cửa sổ bên này cũng nhìn sang nói: “Không sợ nhiều nữa, nhưng vẫn hơi sợ”.

“Thế tớ nói chuyện với cậu đến bốn giờ nhé”.

“Sao làm thế được? Thẻ điện thoại của tớ không còn mấy tiền đâu”.

“Tớ mượn đại ca”.

“Thôi, cậu ấy cũng không khá giả gì, lại còn phải gọi điện thoại về nhà nữa”.

“Thế làm sao đây?”.

“Cậu bật sáng đèn trên màn hình điện thoại di động rồi giơ ra trước cửa sổ, tớ nhìn thấy sáng sẽ không còn sợ nữa”. Thẩm Hiểu Đường đứng trước cửa sổ nói.

“Thế cậu cũng bật sáng điện thoại của cậu đi, tớ mới biết cậu ở phòng nào chứ”. Trần Tầm cũng đứngtrước cửa sổ nói.

“Ừ, thế tớ cúp máy nhé, cúp máy cậu phải bật ngay đấy!”. Thẩm Hiểu Đường hào hứng nói.

“Ừ, cậu cúp máy đi!”.

Trần Tầm móc điện thoại ra và giơ trước cửa sổ, ngay lập tức cậu nhìn thấy khu nhà đối diện cũng có ánh đèn xanh bật lên. Giữa vườn trường tĩnh mịch, hai ánh đèn le lói đó dường như biến thành những chú đom đóm trong ngày thu, ấm áp vài động. Trong đêm tối đó, một góc nhỏ nào đó trong trái tim hai người đã bắt đầu có sự thay đổi.

Đến bốn giờ sáng, bọn họ liền rời khỏi phòng, ra khỏi tòa nhà mình ở không khó khăn gì, nhưng đến cổng trường lại khó qua, bảo vệ chặn họ lại, hỏi rõ lí do mới mở cửa.

Thẩm Hiểu Đường ôm bụng lộ rõ vẻ đau đớn, Trần Tầm đỡ cô, sốt sắng nói với bảo vệ: “Anh ơi, bạn này học lớp em, người ngoại tỉnh, đợt này không về nhà, trong phòng chỉ có một mình bạn ấy, các bạn khác về hết rồi. Nửa đêm bạn ấy bị đau bụng, liền gọi điện thoại sang kí túc xá nam để cầu cứu, may mà phòng em có người nên đã đưa bạn ấy xuống đây, anh có thể hỏi cô Trương trực kí túc xá mà xem, đã định cáng xuống rồi đấy! Bây giờ phải vào viện ngay, người ta từ xa về Bắc Kinh học, nghe nói phải bán hết số lợn của nhà mới đủ tiền nộp học phí, anh bảo nhỡ có mệnh hệ nào thì trường biết ăn nói thế nào với gia đình!”

Thẩm Hiểu Đường suýt bật cười vì lời trình bày của Trần Tầm, Trần Tầm bấm trộm cô một cái, cô vội “ái ối” rên rỉ. Bảo vệ nghe cũng thấy vô lí, nhưng lại sợ nếu ốm thật thì lại để lỡ thời gian, bèn nghĩ một lát rồi nói: “Thế thì các em viết giấy ra ngoài, ghi họ tên, lớp vào, trường mình chưa có người nào nửa đêm lại ra ngoài như các em đâu!”.

“Dạ vâng, dạ vâng!”. Trần Tầm giao Thẩm Hiểu Đường cho Vương Thâm Chiêu rồi chạy lại viết giấy, cuối cùng kí tên là Tống Ninh.

Ba đứa ra khỏi cổng trường, đến chỗ rẽ liền bật cười, Thẩm Hiểu Đường ra sức đánh Trần Tầm nói: “Có nhà cậu mới bán hết số lợn đóng học cho cậu ấy!”.

“Thì tớ làm thế là để cho tăng thêm phần hiệu quả mà, cậu không thấy tớ nói thế, mắt anh bảo vệ cũng đỏ hoe à!”. Trần Tầm né người cười nói.

“Không phải Trần Tầm nói đùa đâu, bọn tớ sinh viên tỉnh lẻ đi học là như vậy, khi tớ nhập trường ba tớ phải góp tiền cho tớ”. Vương Thâm Chiêu cười hiền lành nói.

Thẩm Hiểu Đường nghe mà thấy mắt cay cay, cô bước lên trước nói: “Anh hùng không cần để ý đến sự xuất thân, đại ca, sau này chắc chắn đại ca sẽ thành công!”.

“Đúng vậy, điểm thi đại học của đại ca cao nhất trong phòng! 625 điểm!”. Trần Tầm vỗ vai Vương Thâm Chiêu nói.

“Đâu có, ở chỗ bọn tớ số điểm này cũng không phải là cao”. Vương Thâm Chiêu vội khua tay nói.

“Nhưng ở đây đã được coi là cao ngất trời rồi!” Thẩm Hiểu Đường cười nói: “Thôi đừng khiêm tốn nữa, bọn mình đi thế nào đây?”.

“Ngồi tuyến xe đêm thôi! Tớ đã hỏi Cao Thượng đường đi rồi, hắn ta là cuốn từ điển sống, chỉ cần cậu cho hắn biết điểm xuất phát và điểm cuối, hắn sẽ lôi ra tất cả các tuyến xe bus, nghe nói là từ nhỏ học với bà nội hắn”. Trần Tầm chỉ tay về phía trước nói: “Đằng kia kìa”.

Bọn họ cùng ngồi xe bus ra cổng Thiên An Môn, mới bốn, năm giờ sáng, nhưng trên quảng trường đã có không ít người tụ tập, trong đó có khá nhiều đoàn du lịch đội mũ lưỡi trai đỏ, lưỡi trai trắng ở tỉnh khác đến, đều đứng đợi lễ kéo cờ. Trên đường đi Vương Thâm Chiêu say sưa ngắm các giàn hoa đủ màu sắc, sau khi nhìn thấy thành lầu Thiên An Môn lại càng hưng phấn hơn, túm chặt Trần Tầm nói: “Cậu nhìn kìa! Thiên An Môn đó! Cậu có biết không! Từ nhỏ tớ chỉ được nhìn thấy trên ti vi, hồi đó cảm thấy Bắc Kinh thật xa vời, là nơi mà kiếp này tớ sẽ không bao giờ có thể đặt chân đến. Sau đó mẹ tớ nói tớ rằng, chỉ cần học tốt là về Bắc Kinh học đại học được, tớ liền vùi đầu vào học, đầu óc tớ cũng không thông minh, người ta học ba lần tớ phải học năm lần, nhưng tớ cũng không bỏ cuộc, tối nào cũng là người cuối cùng rời khỏi lớp sau giờ tự học, học đến tận khi thi đại học. Thực ra với số điểm của tớ cũng đỗ vào một trường tốt ở Sơn Đông, nhưng tớ vẫn đến Bắc Kinh, tớ muốn được tận mắt nhìn thấy Thiên An Môn, nhìn thấy thủ đô! Đẹp quá!”.

Vương Thâm Chiêu chưa bao giờ nói nhiều như vậy, Trần Tầm nghe mà cũng thấy lòng rạo rực, cậu một tay nắm tay Vương Thâm Chiêu, một tay kéo Thẩm Hiểu Đường nói: “Đi thôi! Bọn mình đi về phía đằng kia! Đến trước cầu Kim Thủy ngắm ảnh chủ tịch Mao Trạch Đông! Sau đó quay lại tham quan bia tưởng niệm các anh hùng! Đại ca, để em làm hướng dẫn viên cho đại ca! Đợt 50 năm quốc khánh em được nhảy ở đây, biết hết mọi chỗ ở Thiên An Môn! Để em kể từ từ cho đại ca nghe! Sau này đại ca lập nghiệp ở Bắc Kinh, có xe có nhà có vợ con rồi, đại ca lại kể cho con trai đại ca nghe!”.

Vương Thâm Chiêu hào hứng cười rất tươi, Thẩm Hiểu Đường nhìn Trần Tầm và cảm thấy cậu vô cùng hào hiệp.

Trước khi cờ được kéo lên, bọn họ liền chen vào vị trí rất gần với cột cờ, ba đứa kính cẩn nhìn đội vệ quốc kì trang nghiêm bước vào, thậm chí Vương Thâm Chiêu còn rưng rưng nước mắt. Lúc cờ đỏ năm cánh được kéo lên, tia nắng sớm đầu tiên đã xuất hiện, quốc ca vang lên, ba đứa liền hát theo, mắt dõi theo lá cờ được kéo lên trên đỉnh cột cờ. Trần Tầm và Vương Thâm Chiêu cùng vỗ tay, cậu cúi đầu xuống đột nhiên phát hiện ra Thẩm Hiểu Đường đang ngửa mặt lên nhìn cậu, dưới ánh nắng, nụ cười của cô rạng rỡ như đóa hướng dương, Trần Tầm có cảm giác như tim mình đập lỗi một nhịp.

Ăn xong cơm, Vương Thâm Chiêu liền về trường, Trần Tầm và Thẩm Hiểu Đường ai về nhà nấy. Trên đường đi, Trần Tầm say sưa hồi tưởng lại từng nụ cười từng lời nói của Thẩm Hiểu Đường, vẻ xinh đẹp, duyên dáng của cô đã khắc sâu vào trái tim Trần Tầm, thậm chí về đến nhà, đi ngủ rồi mà còn mơ thấy cô.

Mãi cho đến lúc nửa đêm Trần Tầm mới tỉnh giấc, ý thức được rằng mình đã ngủ qua một ngày, Trần Tầm tỉnh dần, lúc này đây, hình ảnh một cô gái mảnh dẻ khác lại xuất hiện trong đầu cậu, cậu sực nhớ ra rằng mình đã hứa với Phương Hồi mỗi ngày gửi một lá thư email, nhưng nhìn chiếc đồng hồ để ở đầu giường đã quá mười hai giờ đêm, ngày 1 tháng 10 năm 2001 mãi mãi không bao giờ quay trở lại, mọi việc đã không còn kịp nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.