Năm Tháng Vội Vã

Quyển 8 - Chương 3



Trong một buổi tập nhảy thùng của giờ thể dục, Phương Hồi đã bị trẹo chân.

Hồi đó cô rất gầy, vì một thời gian dài ở trong kí túc xá không chịu vận động nên người không săn chắc. Đối với động tác nhảy thùng phải sử dụng cả chân và tay này, cô không thể nhảy qua dễ dàng như Tiết San hay Lưu Vân Vi. Sau khi miễn cưỡng tập mấy buổi, trong buổi kiểm tra, tay cô không chống được nên đã ngã xuống, chân trái chạm đất trước, sau đó ngã phịch xuống đất. Đến khi đám Lí Kì chạy đến đỡ Phương Hồi, nhìn xuống mắt cá chân trái thì đã sưng như quả đào.

Mấy cô bạn liền vội vàng đưa Phương Hồi đến bệnh viện trường, bác sĩ khám sơ qua, cho chụp phim thì không bị gãy xương nên chỉ kê cho cô một ít thuốc. Lí Kì lấy thuốc hộ Phương Hồi rồi sửng sốt nói: “Trường mình cũng có thuốc Dicloenac hả? Hơi bất ngờ đấy! Tớ tưởng chỉ có thuốc đỏ, thuốc tím thôi cơ! Cậu không thấy thuốc cảm kê đơn cho sinh viên chẳng có loại nào ra hồn à!”.

“Dù tốt đến đâu cũng vẫn là thuốc, không bị bệnh là tốt nhất”. Phương Hồi vịn tay vào tường miễn cưỡng đứng dậy nói.

Lí Kì liền dìu cô hỏi: “Chân cậu sưng như vậy có đi học được không? Phòng bọn mình ở tầng 4, hàng ngày cậu lên xuống thế nào? Hay là nhắn tin cho Trần Tầm, bảo cậu ấy đưa cậu về nhà nhé”.

Phương Hồi ngần ngừ một lát rồi lắc đầu nói: “Không cần đâu, hôm nay đã là thứ tư rồi, cố chịu thêm hai ngày nữa là cuối tuần. Lúc đó tớ bảo mẹ tớ đến đón là được. Nhóm nhạc cụ của Trần Tầm và hội sinh viên trường đang lo tổ chức cuộc thi hát karaoke, dạo này bận lắm”.

“Ừ”. Lí Kì chỉ ừ rồi thôi, cô cũng không nỡ lòng nói thêm gì nữa với Phương Hồi. Thực ra hôm qua Lưu Vân Vi về phòng kể với cô rằng, gặp Trần Tầm và Thẩm Hiểu Đường ngồi ăn cơm với mấy người trong nhóm nhạc cụ ở nhà ăn, chuyện trò ồn ào đến mở ngoài cũng nghe thấy. Đầu bên kia tiếng đàn tiếng hát rộn ràng, đầu bên này vắng tanh, buồn tủi, Lí Kì cũng thấy thương thay cho Phương Hồi.

Mãi đến tận thứ sáu Trần Tầm mới biết chuyện Phương Hồi bị trẹo chân, mấy hôm trước không có thời gian liên lạc với cô, thứ sáu muốn hỏi cô có về nhà cùng không, nhưng không tài nào gọi được cho cô vì máy cô luôn ở trạng thái tắt. Buổi chiều sau khi tan học, Trần Tầm gọi vào số máy phòng Phương Hồi, Lí Kì nhấc máy, sau khi nghe thấy giọng cậu, cô bạn tỏ ra lạnh lùng hẳn.

“Phương Hồi vừa xuống sân”.

“Ừ, thế để tớ xuống sân đợi cậu ấy”.

“Thế cậu phải đợi một lúc”. Lí Kì “hứ” nhỏ một tiếng rồi đáp.

“Có chuyện gì vậy?”. Trần Tầm có cảm giác Lí Kì đang muốn nói điều gì.

“Cậu ấy bị trẹo chân trong giờ thể dục hôm thứ tư, phải vịn cầu thang xuống từng bước một. Sao vậy, cậu không biết chuyện à?”. “Ừ... thôi thế đã nhé, tớ xuống chỗ cậu ấy đây, cảm ơn cậu! Bye bye!”. Trần Tầm cảm thấy đầu óc mình đột nhiên trống rỗng, rồi cậu vội vàng cúp máy.

Lúc Trần Tầm chạy đến sân khu kí túc xá của Phương Hồi, đúng lúc cô vừa ra khỏi cửa, chiếc áo khoác rộng màu xanh đậm lắc lư trên người cô, khuôn mặt và bàn tay lộ bên ngoài đều nhợt nhạt. Vì không có chỗ nào để vịn nên lúc xuống mấy bậc tam cấp trước cửa, Phương Hồi xuống rất chật vật, cô đeo ba lô trước ngực một cách vụng về, nhìn như sắp lao người xuống.

Trần Tầm có cảm giác như tim mình giật lên từng hồi, đau nhói, cậu bước vội đến đỡ Phương Hồi nói: “Từ từ thôi!”.

Phương Hồi ngẩng đầu lên nhìn thấy cậu, nét mặt lộ rõ vẻ sửng sốt, sau đó lại sầm xuống ngay lập tức, cô cúi đầu xuống, cố gắng giữ khoảng cách với Trần Tầm, chống vào tay cậu, tập tễnh đi xuống.

“Em làm sao vậy? Sao không báo với anh để anh đưa em về?”. Trần Tầm ngồi xuống, xắn gấu quần cho cô nói.

Phương Hồi vội lùi ra sau một bước, ống quần tuột khỏi tay Trần Tầm, giữa hai người chỉ còn lại không khí lạnh giá.

“Em bị ngã trong buổi nhảy thùng giờ thể dục. Lái xe của mẹ em đến đón bây giờ, vừa nãy gọi đến thoại, chắc đến ngay thôi. Không phải phiền anh nữa”.

Trần Tầm liền rụt tay lại, đứng dậy hỏi: “Sao không nói với anh?”.

“Gọi cho anh một lần... anh không nhấc máy”. Phương Hồi mím môi nói.

Trần Tầm giờ đã nhớ ra, hôm đó cậu đi mua đạo cụ cho nhóm kịch nói với Thẩm Hiểu Đường, cậu thấy điện thoại trong túi rung lên, thấy tên Phương Hồi nên không nhấc máy, sau đó cậu gọi lại thì cô đã tắt máy. Nhìn Phương Hồi trong tình trạng này, lại nhớ đến cuộc điện thoại ngày hôm đó, trái tim Trần Tầm như bị ai véo mạnh một cái, vô cùng đau đớn.

Cậu liền cau mày hỏi: “Sau đó sao em lại tắt máy?”.

“Hết pin...”

“Thì sạc pin chứ sao! Hoặc không gọi vào phòng anh cũng được mà!”.

“Ồ điện dưới gầm bàn... cúi xuống không tiện, em ngại làm phiền người khác”. Phương Hồi bình thản nói.

Trần Tầm cảm thấy cảm giác đau đớn trong tim càng rõ rệt hơn, bất giác cậu đưa tay ra định ôm Phương Hồi, nhưng Phương Hồi đã nghiêng người tránh đi.

“Xe đến rồi, em về đây, bye bye”. Phương Hồi đeo ba lô lên nói.

“Hay là để anh đưa em nhé!”.

“Không cần đâu anh”.

“Thế tối anh gọi cho em nhé”.

“Vâng”.

Phương Hồi quay đi, bước được mấy bước thì dừng lại, cô ngoái đầu lại nói: “Thực ra, hôm đó anh cũng có thể gọi điện vào phòng em...”.

Nói xong cô liền bước đi, lái xe xuống xe, đón lấy ba lô và mở cửa cho cô rồi đóng lại, chiếc xe màu bạc liền lao vút đi, Trần Tầm đứng đằng sau, thẫn thờ nhìn theo hồi lâu.

Hôm đó, sau khi về nhà, Trần Tầm liền đeo guitar, xách ba lô như một kẻ lang thang. Cậu kể với tôi rằng tâm tang của cậu lúc đó như đang lang thang, nói chính xác hơn là phiêu dạt, hoàn toàn không tìm thấy phương hướng. Cậu nói ngày trước cậu rất thích sự tự do như đang được bay trên trời, cậu không bao giờ sợ lạc đường, vì cậu biết, chắc chắn Phương Hồi đang đứng dưới đất đợi cậu trở về. Chỉ cần nghĩ đến việc luôn có một người đợi mình như vậy, cho dù bay cao bao nhiêu cũng không cảm thấy sợ. Tuy nhiên sau đó cậu cảm thấy mình đã bay quá xa, rời xa tầm nhìn của người đó sẽ cảm thấy thoải mái như được giải thoát, nhưng sau đó lại rất ngơ ngác, không biết lục địa đang nằm ở đâu, chính vì thế không biết bay đến lúc nào mới dừng lại được.

Trần Tầm nói tình cảm của cậu đối với Phương Hồi, từ thời điểm đó đã không rõ ràng nữa.

Trần Tầm hỏi tôi, cứ nghe cậu kể về những chuyện tình yêu đương đó có cảm thấy ngớ ngẩn hay không, tôi nhìn cậu và lắc đầu, thực ra chúng tôi đều hiểu rằng, cũng chỉ ở trong độ tuổi đó, chúng tôi mới có thể nghĩ về những chuyện yêu đương một cách trong sáng, sau khi trưởng thành, chúng tôi chỉ có thể ngồi hút thuốc là Trung Nam Hải với nhau.

Sau đó Trần Tầm dừng lại trong đường hầm bộ ở Vĩnh An Lí, có một anh chàng nhìn như nghĩ để tóc dài đang đứng đó ôm guitar hát, âm thanh đó khiến cậu cảm thấy rất chói tai, nhưng anh chàng nghệ sĩ đó còn liếc cây đàn guitar của cậu một cái. Bị anh ta nhìn, Trần Tầm lập tức nổi hứng thi đấu, liền ngồi đối diện với anh chàng nghệ sĩ, vứt bao guitar xuống đất và bỏ vào mấy đồng tiền lẻ và bắt đầu hát.

Hai người phối hợp khá ăn ý, anh hát một bài tôi hát một bài, tiếng Trung tiếng nước ngoài, không có bài nào trùng lặp. Giữa chừng, Trần Tầm nhận được điện thoại của Thẩm Hiểu Đường, anh chàng nghệ sĩ đó còn trịnh trọng đợi cậu một lát, ra hiệu cho cậu cứ việc nghe máy, không vội.

“Cậu đang làm gì vậy? Đã về nhà chưa?”. Thẩm Hiểu Đường hỏi ở đầu bên kia điện thoại.

“Tớ về rồi, nhưng vẫn chưa về đến nhà!”. Trần Tầm hà hơi vào lòng bàn tay nói.

“Đang ở đâu vậy?”.

“Đường hầm bộ Vĩnh An Lí”. Trần Tầm nhìn anh chàng nghệ sĩ đó cười nói: “Đang hát với một người anh em!”.

“Hả? Thật hay giả vậy? Không đùa tớ chứ?”. Thẩm Hiểu Đường sửng sốt hỏi.

“Thật, thôi thế đã nhé, đến lượt tớ hát rồi, người ta đang đợi!”. Trần Tầm cầm miếng gảy gảy xuống dây nói.

“Ừ! Cậu hát tiếp đi! Tớ đến tìm cậu bây giờ đây, xem xem có phải đúng như vậy không!”.

Trần Tầm đang định nói cậu không cần phải đến nhưng Thẩm Hiểu Đường đã cúp máy. Không biết làm thế nào cậu đành đút điện thoại vào túi, nói xin lỗi với anh chàng nghệ sĩ rồi tiếp tục chơi đàn.

Khoảng nửa tiếng trôi qua, rõ ràng là anh chàng nghệ sĩ đã thấm mệt, chắc cũng không còn gì để hát nữa. Anh ta cất đàn đi rồi bước đến chỗ Trần Tầm nói: “Người anh em, nhìn cậu còn trẻ lắm, không đơn giản, rất có trình độ

“Cũng chưa ổn, không chất bằng anh”. Trần Tầm cười khiêm tốn nói.

“Hút thuốc không?”. Anh chàng nghệ sĩ đưa cho cậu một điếu thuốc, Trần Tầm lắc đầu, anh ta liền châm thuốc và hút: “Thất tình hay sao mà mò đến đây hát?”.

“Không, người yêu em chuẩn bị đến tìm em”. Trần Tầm đáp bừa.

“Tốt! Lãng mạn quá nhỉ! Thôi anh không tiếp chuyện chú được nữa, phải về trước đây, thấy cổ họng đau rồi”. Anh chàng nghệ sĩ vỗ vai cậu rồi đứng lên.

“Vâng, anh về nhé! Lần sau gặp nhau lại hát tiếp!”. Trần Tầm vẫy tay nói.

“Cậu coi là trò chơi còn tôi coi là trò kiếm ăn, chắc chắn lần sau ta sẽ không gặp nhau nữa”. Cuối cùng anh chàng nghệ sĩ liền hát thêm đôi câu của bài Trắng tay, đeo đàn guitar ra khỏi đường hầm bộ.

Sau khi anh chàng nghệ sĩ về, dần dần Trần Tầm đã cảm nhận được cái lạnh dưới đường hầm bộ, cậu co người lại rồi bắt đầu gảy đàn và hát một mình.

Lúc Thẩm Hiểu Đường đến, Trần Tầm đang hát bài Năm tháng vội vã, hát đến câu “Bên sông bao đóa sen hồng đã nở, giữa vòng đời chúng mình đã đi lướt qua nhau mấy trăm năm” thì nụ cười của Thẩm Hiểu Đường đã hiện ra trước mắt cậu.

“Anh chàng vừa hát với cậu đâu rồi?”. Thẩm Hiểu Đường nhìn bốn xung quanh hỏi.

“Vừa về rồi”.

“Có phải nói dối tớ không?”.

“Không, tớ hay nói dối người khác lắm hả? Cuối cùng hắn ta không trụ

“Tiền trong bao đàn đều là của cậu hả?”. Thẩm Hiểu Đường cầm một tờ tiền lên hỏi.

“Có một phần, vừa nãy có một ông người nước ngoài đến còn cho tớ 5 tệ, tớ hát cho ông ấy nghe bài Rage of the winter”.

“Tớ cũng cho cậu tiền! Tớ muốn cậu hát theo yêu cầu của tớ!”. Thẩm Hiểu Đường liền ngồi xuống, móc ra đồng xu 1 tệ và vứt vào bao đàn nói.

“Cậu thích nghe bài gì? Nói đi!”. Trần Tầm cười nói.

“Bài cậu vừa hát đó. Ban nhạc nào hát vậy? Tên nó là gì?”.

“Ban nhạc Trần Tầm, Năm tháng vội vã, nghe nhé”.

Trần Tầm cúi đầu xuống gảy đàn và cất tiếng hát. Thẩm Hiểu Đường nghiêng đầu nhìn cậu, nghe rất say sưa.

Cậu vừa hát xong, Thẩm Hiểu Đường liền cầm đồng xu 1 tệ đó lên rồi vứt xuống nói: “Hát thêm lần nữa!”

Trần Tầm liền cười và tiếp tục hát.

Thẩm Hiểu Đường vứt đi vứt lại đồng tiền xu năm lần tất cả, khi Trần Tầm hát xong và đợi lần thứ sáu, đột nhiên cô nắm chặt đồng xu trong tay và dừng lại, Trần Tầm đưa mắt nhìn cô với vẻ dò hỏi, mặt cô hơi đỏ lên, nghiêng đầu nói: “Này, tớ có hai suy nghĩ”.

“Gì vậy?”.

“Thứ nhất, đừng tập bài Nothing else matters nữa, ca khúc hát trong buổi chung kết thi hát karaoke đổi thành bài Năm tháng vội vã đi, cậu dạy tớ đánh đàn, tớ đệm đàn cho cậu, bọn mình cùng biểu diễn!”.

“Thứ hai...”. Thẩm Hiểu Đường ngập ngừng một lát rồi nói: “Hiện tại tớ muốn trao mình cho cậu, cậu có nhận không?”.

Trần Tầm sững người, cậu nhìn Thẩm Hiểu Đường, Thẩm Hiểu Đường cũng nhìn cậu, hai đứa cách nhau rất gần, có thể nhìn thấy vẻ bối rối của mình qua con ngươi đối phương, cũng nhìn thấy hơi thở hai đứa đang phả ra.

Trần Tầm liền đỡ tay ra sau gáy Thẩm Hiểu Đường, Thẩm Hiểu Đường quỳ xuống đất, chưa kịp thốt lên điều gì thì Trần Tầm đã hôn lên môi cô. Lúc đầu chỉ là nụ hôn thoảng qua, cuối cùng hai người đã ghì siết bên nhau và trao cho nhau nụ hôn mãnh liệt, Thẩm Hiểu Đường nhắm mắt lại, lòng tràn ngập hạnh phúc.

Trần Tầm nói, lúc đó cậu tưởng rằng mình lại tìm được lục địa mới, nhưng sau này mới phát hiện ra rằng, cái mà cậu tìm được là chú chim cùng bay cao như cậu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.