Năm Tháng Vội Vã

Quyển 8 - Chương 4



Tối hôm đó, cuối cùng Trần Tầm không gọi điện thoại cho Phương Hồi.

Thời gian sau đó, Trần Tầm vẫn chỉ muốn loanh quanh bên ngoài thế giới của Phương Hồi, cậu không muốn lừa cô, càng không muốn làm tổn thương cô.

Ở bên Thẩm Hiểu Đường, Trần Tầm vẫn rất vui, cậu rất thích ngắm nụ cười của cô, lúc cười, nhìn Thẩm Hiểu Đường như đóa cúc đang nở rộ, làm sáng bừng mọi vật xung quanh. Còn Phương Hồi không bao giờ cười như thế, cô luôn nhìn xuống và giấu nụ cười trong đáy mắt.

Ở bên Thẩm Hiểu Đường, Trần Tầm gần như không nhớ đến Phương Hồi, còn ở cậu lại nhớ đến Thẩm Hiểu Đường. Một hôm, ăn cơm với Phương Hồi xong, cậu nói phải đi tập hát, Phương Hồi liền gọi cậu lại.

“Anh định hát bài gì?”.

“Năm tháng vội vã”.

“Tự đàn tự hát hả?”.

“Hát cùng người khác”.

“Ai vậy?”.

“Thẩm Hiểu Đường... một bạn khoa Tài chính, bạn ấy cũng chơi guitar”. Trần Tầm ngần ngừ một lát nhưng vẫn nói ra tên Thẩm Hiểu Đường.

“Vâng, anh đi đi”.

Phương Hồi gật đầu, từ lâu, qua Lưu Vân Vi cô đã biết được chuyện Trần Tầm và Thẩm Hiểu Đường hát cùng nhau, khi được nghe Trần Tầm trực tiếp nói ra tên Thẩm Hiểu Đường, cô phát hiện ra mình không thể ngăn cản điều gì nữa.

Chỉ có điều trái tim rất đau đớn, đau đến nỗi dù đã vỡ thành nhiều mảnh vụn, nhưng vẫn dính trong lục phủ ngũ tạng, trong lúc thở đều cảm nhận được rất rõ nét. Nhìn theo bóng Trần Tầm mỗi lúc một xa, Phương Hồi gục đầu xuống bàn và khóc nức nở.

Dần dần, chuyện giữa Trần Tầm và Thẩm Hiểu Đường đã không còn là điều bí mật, đầu tiên là đám bạn trong phòng Trần Tầm đã biết hết, Tống Ninh cười nói cuối cùng đã đưa 42 lên làm vợ cả, Cao Thượng nói Thẩm Hiểu Đường đã đấu tranh để trở thành chủ nhân, Vương Thâm Chiêu không nói gì, chỉ có điều không đi đâu cùng với Trần Tầm và Thẩm Hiểu Đường nữa.

Sau đó Tống Ninh lại nói với Lâm Gia Mạt, sau khi biết tin, Lâm Gia Mạt đã đến tìm Phương Hồi, qua nói chuyện mới biết Trần Tầm và Phương Hồi chưa chia tay nhau, quay về cô lại gọi Trần Tầm ra. Hai người cùng đi ăn ở quán ăn nhỏ, nhưng không còn tự nhiên như ngày

“Cậu và Thẩm Hiểu Đường yêu nhau thật rồi hả?”. Lâm Gia Mạt hỏi.

“Ừ”. Trần Tầm không hề phủ nhận mà gật đầu.

“Thế phía Phương Hồi định thế nào?”.

“Tớ sẽ nói chuyện với cậu ấy”.

“Thế còn tớ thì sao?”. Lâm Gia Mạt nhìn Trần Tầm hỏi.

“Gia Mạt, nhiều lúc cậu như trẻ con ấy”. Trần Tầm cười nói: “Cậu biết không, lần đầu tiên gặp cậu tớ trông cậu rất quen, dường như đã từng gặp ở đâu đó, cảm giác như bạn cũ. Thế nên tớ mới luôn giúp đỡ và an ủi cậu. Nhưng đó không phải là tình yêu từ cái nhìn đầu tiên, bọn mình không thể đến với nhau được. Không phải từ trước đến giờ cậu rất tôn thờ tình yêu đó sao? Hiện tại tớ đang theo đuổi tình yêu”.

“Sao cậu lại thích Thẩm Hiểu Đường?”.

“Vì yêu nên yêu thôi”.

“Trần Tầm, tớ phát hiện ra rằng khi nói chuyện với tớ, cậu chẳng nể nang chút nào! Câu này cậu có dám nói với Phương Hồi không?”.

“Không phải không dám, mà là không thể. Tớ không thể buông tay cậu ấy ra rồi lại đá vào trái tim cậu ấy một cái”.

“Thực sự tớ cũng rất buồn”.

“Gia Mạt, bọn mình không nên làm vậy được không? Như thế không hay, tớ không thể làm được chuyện đó, tớ không thể làm chuyện có lỗi với Triệu Diệp hay gần hơn là Tống Ninh>“Cậu đã làm chuyện có lỗi rồi! Cậu có lỗi với Phương Hồi, có lỗi với Kiều Nhiên, có lỗi với tớ!”. Lâm Gia Mạt đột ngột ngắt lời Trần Tầm, mắt đỏ hoe nói: “Vì đến với Thẩm Hiểu Đường mà cậu đã bỏ rơi bọn tớ! Hồi đó ai nói là sẽ yêu Phương Hồi suốt đời? Ai hứa là sẽ mãi mãi giúp đỡ tớ? Ai đã khắc lên cây dòng chữ ‘Chúng tôi mãi mãi không bao giờ xa nhau?’”.

“Gia Mạt, tớ biết, tất cả là tại tớ, nhưng bọn mình đều không thể quay trở lại ngày xưa được nữa, bọn mình phải ngẩng đầu và tiến về phía trước...”.

“Nói nghe đơn giản nhỉ, tiến thế nào? Bay ra nước ngoài như Kiều Nhiên ư? Hồi đó Kiều Nhiên thích Phương Hồi như vậy, còn thích trước cả cậu, bài văn Một đóa đinh hương chính là bài Kiều Nhiên viết về Phương Hồi! Cậu đã giành lấy Phương Hồi, khiến cuối cùng Kiều Nhiên phải đi du học, đây gọi là tiến về phía trước ư? Không có người nào như cậu cả!”.

“Cậu đợi đã! Cậu nói gì cơ! Một đóa đinh hương gì?”. Trần Tầm sửng sốt hỏi.

“Chính là bài văn mà Kiều Nhiên đọc trước lớp mình đó! Đó là bài Kiều Nhiên viết tặng Phương Hồi, hôm bọn mình liên hoan cuối năm, cậu ấy đã nói với tớ!”

“Những điều cậu nói là thật ư?”

“Vớ vẩn! Các cậu chuẩn bị chia tay rồi, tớ còn lừa cậu làm gì!”.

“Phương Hồi có biết không?”.

“Viết về cậu ấy mà cậu ấy không biết à? Đã đến nước này rồi cậu còn quan tâm đến chuyện Phương Hồi biết hay không biết làm gì nữa?”.

Trần Tầm liền im lặng, không hiểu tại sao, cậu thấy hơi bực vì Phương Hồi đã giấu mình, cảm giác này khiến cậu thấy hơi ghen ghen.

“Thôi, về đi, tớ đưa cậu về kí túc”. Trần Tầm nói nhỏ: “Chuyện này cậu đừng kểPhương Hồi vội, tớ sẽ nói rõ với cậu ấy”.

“Tớ sẽ không kể đâu, việc nói vốn là trách nhiệm của cậu”. Lâm Gia Mạt khoác áo vào nói.

“À, cậu có biết dạo này Triệu Diệp thế nào rồi không? Tớ gọi điện thoại hắn ta không thèm nhấc, nhắn tin cũng không thấy trả lời”. Trần Tầm vừa trả tiền vừa nói.

“Tớ đã nói với cậu ấy là thích cậu rồi, sau đó cậu ấy không liên lạc gì với tớ nữa”.

“Gì cơ! Cậu điên à! Cậu nói với hắn chuyện này làm gì?”. Trần Tầm trợn mắt nói.

“Cũng đã đến lúc cậu ấy phải đi tìm một cô bạn gái rồi, tớ muốn để cậu ấy hết hẳn hi vọng”.

“Cậu làm như thế hắn sẽ rất buồn! Triệu Diệp là người rất coi trọng tình cảm, năm xưa cậu thích Tô Khải, hắn đã suy sụp lắm rồi, bây giờ... bây giờ cậu nói vậy, làm sao hắn chịu nổi!”. Trần Tầm sốt sắng nói.

“Đằng nào sớm muộn gì cũng phải biết, một ngày nào đó tất cả bọn mình đều sẽ phải đối mặt”.

Lâm Gia Mạt bình thản nhìn về phía trước rồi thắt chặt chiếc khăn quàng cổ và đi ra ngoài.

***

Ngày 7 tháng 12 năm 2001, trường W tổ chức buổi chung kết cuộc thi hát karaoke cho sinh viên năm thứ nhất, Trần Tầm và Thẩm Hiểu Đường cùng lên biểu diễn bài Năm tháng vội vã, một người đệm nhạc, một người hát, phối hợp rất tuyệt vời. Sau khi đoạn cuối cùng kết thúc, hai người cùng nắm tay nhau chào khán giả, cả hội trường vỗ tay rất nhiệt liệt.

Phương Hồi cũng ngồi dưới xem bọn họ biểu diễn, cô ngồi ở hàng ghế thứ 16, vị trí không phải là lí tưởng, nhưng đủ để nhìn rõ sự khởi đầu của một cuộc tình và sự kết thúc của một cuộc tình. Dưới ánh đèn rực rỡ trên sân khấu, hai người đó nhìn rất đẹp đôi, dường như cách cô rất xa vời, khi giai điệu của bài Năm tháng vội vã vừa cất lên, Phương Hồi đã bật khóc, cô nhớ lại mùa đông năm ngoái, cũng trong thời điểm lạnh như bây giờ, Trần Tầm nói rằng bài hát này chỉ tặng cho riêng cô, còn hiện tại mới chỉ 365 ngày trôi qua, Trần Tầm đã hát bài Năm tháng vội vã và cầm tay một người con gái khác.

Phương Hồi vô cùng tuyệt vọng, cô biết, Trần Tầm đã thực sự rời xa cô.

Tiết mục tiếp theo đã bắt đầu, một nữ sinh hát bài Chú chim tù túng, Phương Hồi quệt nước mắt, rút điện thoại ra và run rẩy bấm số của Trần Tầm.

Lúc điện thoại đổ chuông, Trần Tầm đang đứng sau sân khấu chúc mừng Thẩm Hiểu Đường, cậu hôn nhẹ lên má Thẩm Hiểu Đường, chưa bao giờ Trần Tầm thể hiện sự thân thiện với Thẩm Hiểu Đường trước mặt mọi người như thế này, nhưng lần này cậu quá hưng phấn, bài Năm tháng vội vã được biểu diễn rất tuyệt vời, cậu không thể kìm chế cảm xúc trong lòng mình. Thấy số của Phương Hồi, Trần Tầm ngần ngừ một lát nhưng vẫn ra ngoài nghe máy, cũng đã bốn ngày rồi họ không liên hệ với nhau.

“A lô?”.

“A lô, em đây”.

“Ừ”.

“Trần Tầm, em muốn hỏi anh một việc, anh chỉ cần trả lời phải hay không phải là được”. Phương Hồi cố gắng kìm chế mình, không để tiếng khóc bật ra.

“Em nói đi”.

“Anh thích Thẩm Hiểu Đường phải không?”.

Trần Tầm im lặng, cậu biết chắc chắn Phương Hồi đã hiểu ra vấn đề. Trần Tầm ngập ngừng một lúc, nhìn Thẩm Hiểu Đường đang mỉm cười phía sau cánh gà, không giấu gì nữa mà trả lời lun: “Phải”.

Sau khi được trực tiếp nghe câu trả lời từ phía Trần Tầm, Phương Hồi vẫn cảm thấy vô cùng đau đớn, trái tim như bị xé ra thành trăm mảnh, máu đã ngừng chảy, chỉ có nước mắt là tuôn trào như suối. Kể cả cô nhắm mắt lại, nước mắt vẫn rơi lã chã. Phương Hồi cố gắng kìm chế tiếng khóc, qua điện thoại, hai người chỉ nghe thấy lời bài hát Chú chim tù túng, thời gian tựa như hố đen rộng vô bờ, từng phút chầm chậm trôi qua. Một lúc lâu sau, Phương Hồi mới lên tiếng: “Trần Tầm, anh hãy nhớ đây, vừa nãy là mấy phút cuối cùng mình ở bên nhau, từ giây phút này trở đi, em không phải là người yêu của anh nữa, chúng mình chia tay”.

Nghe đến từ chia tay, Trần Tầm liền sững lại, mặc dù đã biết sớm muộn gì cậu và Phương Hồi cũng sẽ chia tay nhau, nhưng Trần Tầm nghĩ rằng việc đó sẽ diễn ra sau khi hai người đối mặt với nhau, ít nhất là phải nói rõ mọi vấn đề. Sự việc diễn ra quá bất ngờ, khiến cậu có chút gì đó không cam lòng.

“Phương Hồi, em hãy nghe anh nói... Phương Hồi? Phương Hồi?”.

Trần Tầm đang định nói gì đó thì Phương Hồi đã cúp máy, khi cậu gọi lại, đầu bên kia đã tắt máy. Trần Tầm vô cùng sốt một, nhớ lại vừa nãy nghe thấy bài hát Chú chim tù túng qua điện thoại, biết chắc chắn Phương Hồi đang có mặt trong hội trường, cậu liền xông vào sân khấu, nhưng đã bị bảo vệ chặn lại.

Trần Tầm cố gắng đứng trên sân khấu tìm Phương Hồi, nhưng phía dưới rất đông người, khuôn mặt người nào cũng chỉ là một chiếc bóng lờ mờ, cậu không thể phát hiện cô đang ngồi ở đâu. Giữa mấy trăm người, cho dù nỗ lực đến đâu, Trần Tầm vẫn không thể tìm ra Phương Hồi. Rõ ràng là cô ở đó, nhưng cậu không thể tìm thấy cô.

Cảm giác bất lực trong giây phút đó khiến Trần Tầm vô cùng chống chếnh, cậu biết, sẽ không bao giờ tìm lại được cô gái từng nói sẽ suốt đời ở bên cậu.

Sau khi chương trình kết thúc, Trần Tầm vẫn ôm một tia hi vọng và đứng trước cửa đợi, nhưng hội trường có hai cửa, cậu sốt ruột đứng ở bên này một lát rồi lại chạy sang bên kia một lát. Sợ để lỡ ở cửa bên này, sau đó lại sợ để lỡ ở cửa bên kia. Cuối cùng Trần Tầm vẫn không tìm được Phương Hồi,ên tục gọi điện thoại cho Phương Hồi, nhưng cô tắt máy, cậu lại gọi về phòng cô, nhưng Lưu Vân Vi nói cô về phòng thu dọn đồ đạc và đã về nhà. Trần Tầm cúp máy rồi chạy ngay ra cổng trường, cậu muốn gặp Phương Hồi, gặp Phương Hồi ngay lập tức, chia tay gì đó sẽ nói sau, chỉ cần gặp cô trước đã.

Lúc Trần Tầm lên ô tô, tuyết bắt đầu rơi, đường bắt đầu tắc, lúc đến hoa viên Cự Long đã hơn ba giờ đồng hồ trôi qua, nhưng cô giúp việc nhà Phương Hồi lại đưa ra câu trả lời khiến cậu vô cùng thất vọng, Phương Hồi không về nhà. Trần Tầm gọi điện thoại cô vẫn tắt máy, điện thoại nhà ba cô cũng không có người nghe máy, cô gái này tựa như mất tích khỏi thế gian, khiến cậu vô cùng sợ hãi, bất an.

Trần Tầm nói lúc đó cậu vô cùng sốt ruột, cậu cảm thấy dường như mình đã chọn sai con đường, từ hội trường của trường đến việc Phương Hồi sẽ về ngôi nhà nào, cậu đều phán đoán sai. Dường như điều này đồng nghĩa với việc số phận đã an bài họ ắt phải chia tay, chia tay vốn là điều cậu đã nghĩ đến từ trước, nhưng khi nó thực sự xảy ra, không hiểu tại sao cậu lại đau khổ và không cam tâm như vậy.

Trần Tầm rời hoa viên Cự Long, tuyết đã rơi dày, xe cộ tắc trên đường, chiếc xe nào cũng lê bước rất khó khăn. Trần Tầm lang thang trên vỉa hè, bông tuyết bay lả tả gần như che kín mắt cậu, nước mắt và bông tuyết hòa lẫn vào nhau khiến cậu không nhìn rõ bóng người phía trước, cậu không biết đi đâu mà chỉ thất thểu bước đi, trong lòng cậu chỉ có một cái tên, đó chính là Phương Hồi.

Khi Trần Tầm điên cuồng tìm Phương Hồi trên đường phố, Phương Hồi cũng đang lang thang trên một con đường khác.

Sau khi rời trường W, cô liền quay về trường F, đầu tiên cô tìm đến cái cây họ khắc chữ năm xưa, tên vẫn còn đó, nét chữ cũng vẫn còn đó, vì khắc bằng chìa khóa nên các vết răng cưa đều vẫn còn đó. Phương Hồi bật khóc, cô đã lấy tuyết lấp lên dòng chữ đó, cuối cùng họ vẫn chia tay, mãi mãi chia tay rồi.

Sau đó cô lại đến khu giảng đường cấp ba, học sinh vẫn đang học, hành lang rất yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng giảng bài của giáo viên các lớp. Qua cửa sổ đằng sau cô đã nhìn thấy cô Hầu, cô vẫn giảng bài bằng giọng rất trong trẻo, chỉ có điều tay trái đã có thêm một chiếc nhẫn, nghe nói cô đã kết hôn. Bước về phía trước cô thấy thầy Lưu, thầy vẫn không ngừng “ờ ờ”, học sinh ngồi dưới cũng vẫn bấm nhau cười trộm. Tầng trên cùng vẫn dành cho học sinh khối 12, cô Lí vẫn dạy lớp A, đang nhấn mạnh tầm quan trọng của kì thi tháng, học sinh đang ngồi dưới cúi đầu rầu rĩ.

Giữa lúc mơ màng, Phương Hồi có cảm giác như mình lại được quay trở về với thời cấp ba, lúc thì Lâm Gia Mạt đến rủ cô đi vệ sinh, buổi trưa Triệu Diệp đi lấy cơm, Kiều Nhiên lấy giấy ăn ra lau bàn, còn Trần Tầm thì nắm tay cô, cùng cô về nhà.

Tuy nhiên hiện tại đã khác, ở đây giờ chỉ còn lại một mình cô, tất cả mọi cảnh vật trong trường đều không hề thay đổi, nhưng từ một học sinh được ngồi trong lớp học, giờ cô đã biến thành người đứng bên ngoài lớp học. Phương Hồi từ từ ngồi sụp xuống, đôi vai cô rung lên bần bật, nước mắt lọt qua kẽ tay rơi lã chã xuống đất và tạo thành một vũng nước tuyệt vọng. Những âm thanh hàm số, văn cổ, ABCD đã nuốt chửng tiếng khóc không thể kìm chế của cô, giữa hành lang tĩnh mịch trong ngày đông, chỉ còn lại một chiếc bóng lẻ loi, buồn bã.

Rời trường F, Phương Hồi liền đi trên con đường mà cô và Trần Tầm vẫn thường đi rồi về nhà một mình. Trên đường đi, cô chỉ nghĩ về những chuyện mà mình đã từng trải qua với Trần Tầm. Cùng dán báo tường, cùng hò hét dưới thành lầu Đông Hoa Môn, cái nhìn trong phòng y tế, mẩu giấy thể hiện tình cảm, dòng chữ nghiêng ngả trên bảng, câu nói thích cô qua điện thoại, chiếc vòng đeo tay được tết bằng sợi nilon trong suốt, mặc áo đồng phục ngược, tấm thiệp và con gấu bông, viên đá ghi tên và miếng gảy đàn dán hình trái tim màu bạc, cái nắm tay đầu tiên dưới khu nhà cô ở, đi mua đồ ăn trước buổi picnic, biểu ngữ viết khi đi biểu tình, chiếc áo phông đỏ trong dịp múa tập thể, chuỗi hạt đeo cổ bị đứt, cái ôm nhuốm máu trên cầu vượt bộ hành ở công viên Địa Đàn, nụ hôn đầu đời trong ngày cuối cùng của năm 1999, trận khi đấu tranh cúp Nike, bài hát Năm tháng vội vã viết tặng cô, bài hát Niềm tin hát trong buổi liên hoan chia tay, cuộc đua xe trên đường Tràng An khi Bắc Kinh giành quyền đăng cai tổ chức Thế vận hội, vỏ lựu đạn trong đợt tập quân sự, một lá thư email trong sáu ngày nghỉ quốc khánh, buổi cãi nhau trong trường, lần cuối cùng chia tay...

Những kỉ niệm sâu sắc một thời, nhưng đến giờ nhớ lại lại mơ hồ biết bao, Phương Hồi không thể nắm bắt được chút gì của quá khứ, càng không thể tưởng tượng về tương lai, cô chỉ có thể lang thang giữa bầu trời đầy tuyết và thỏa lòng thổn thức>Mùa đông năm 2001, Bắc Kinh đã có một trận tuyết lớn, cả thành phố đều bị kẹt xe, một đợt kẹt xe chưa từng có trong lịch sử, giống như tâm trạng của Phương Hồi và Trần Tầm. Họ vừa khóc vừa lang thang ở hai điểm trong thành phố, cuối cùng đi về hai hướng khác nhau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.