Năm Tháng Vội Vã

Quyển 8 - Chương 6



Đám Lí Kì liền khuyên nhủ Phương Hồi nhưng gần như cô không nói gì mà chỉ gật đầu hoặc lắc đầu, khiến cả bọn đều không biết phải làm thế nào. Một lát sau, Phương Hồi liền xách phích nước xuống tầng lấy nước, ba đứa vội vàng bảo ừ, cô vừa ra ngoài, cả đám liền thở phào.

Phương Hồi không đến thẳng phòng nước mà đến phòng Lâm Gia Mạt trước. Lâm Gia Mạt cũng vừa từ nhà trở lại trường, đang xếp hoa quả lên bàn, nhìn thấy Phương Hồi liền cười nói: “Vào đây! Tớ mang quýt đến, ngọt lắm!”.

“Gia Mạt, tớ...”. Phương Hồi ngập ngừng một lát rồi nói: “Tớ và Trần Tầm chia tay nhau rồi”.

Quả quýt trong tay Lâm Gia Mạt liền rơi bịch xuống bàn, mấy cô bạn cùng phòng cũng sững người không nói chuyện gì nữa, cả căn phòng đột nhiên yên tĩnh trở lại, Phương Hồi luống cuống mím môi nói: “Đã... chia tay rồi”.

Lâm Gia Mạt không tiếp lời cô mà quay đầu lại xách phích nước của mình lên nói: “Đi, tớ với cậu đi lấy nước

Hai đứa ra khỏi cửa, Lâm Gia Mạt mới kéo Phương Hồi lại hỏi: “Chuyện làm sao vậy? Không phải tuần trước vẫn còn ổn cả đó sao?”.

Phương Hồi chậm rãi lắc đầu, ngân ngấn nước mắt kể lại một lần chuyện xảy ra tối hôm thứ sáu, bao gồm những điều mình vừa được nghe thấy trước cửa phòng. Lâm Gia Mạt mỗi lúc một cau mày chặt hơn, cô rút giấy ăn ra đưa cho Phương Hồi lau mặt rồi nói: “Từ lâu tớ đã nghĩ chắc chắn cậu ta và Thẩm Hiểu Đường sẽ yêu nhau mà, không ngờ lại diễn ra nhanh như vậy. Với tính cách như Trần Tầm, chắc cậu ấy không nói dối cậu đâu, dù gì thì vẫn tốt hơn việc cậu ta lừa cậu và bắt cá hai tay. Đằng nào thì cũng thế rồi, cậu không có lỗi gì cả, đừng có buồn quá”.

“Gia Mạt, tớ thực sự không hiểu tại sao. Tại tớ thay đổi ư? Hay do anh ấy thay đổi? Năm xưa hai đứa bọn tớ còn cố gắng bằng mọi cách để được thi một trường, vì muốn được học cùng trường với tớ mà Trần Tầm còn bỏ một bài vật lí không làm. Đợt tập quân sự cũng vậy mà, cậu có còn nhớ không? Anh ấy còn nhặt vỏ lựu đạn về cho tớ! Rồi cả trước kia...”.

“Phương Hồi, hiện tại không phải là trước kia nữa”. Lâm Gia Mạt ngắt lời cô nói: “Không phải tớ đã từng nói với cậu rồi đó sao. Chỉ cần bọn mình lớn lên, thì cậu sẽ thay đổi, cậu ấy cũng sẽ thay đổi. Hồi đầu vì cậu mà cậu ấy thi vào đây là do cậu ấy yêu cậu, hiện tại vì Thẩm Hiểu Đường mà cậu ấy chia tay với cậu là vì cậu ấy không yêu cậu nữa. Tình yêu không phải là cái trước đây thế nào sau này vẫn sẽ như thế, cậu có hiểu không? Cái khó tin nhất trên thế gian này chính là tình yêu. Nếu cậu ta đã quên quá khứ thì cậu cũng hãy quên đi”.

“Nhưng tớ không thể... tớ yêu anh ấy, tớ vẫn còn yêu anh ấy...”. Phương Hồi cố gắng nhìn lên trời nhưng nước mắt vẫn chảy xuống không ngừng.

“Tình yêu là chuyện của hai người, chỉ có tình yêu của một người là bi ai nhất. Phương Hồi, cậu đừng nghĩ nữa, kết thúc rồi, mọi thứ đã thực sự kết thúc rồi. Bắt đầu từ bây giờ, Trần Tầm là Trần Tầm, cậu là cậu, giữa các cậu không còn mối quan hệ nào nữa.” Lâm Gia Mạt đỡ vai Phương Hồi và nhìn cô nói.

Phương Hồi bật khóc mà không hề ngại ngùng, Lâm Gia Mạt vừa vỗ về cô vừa nói nhỏ: “Khóc đi, khóc xong mọi chuyện sẽ trôi qua, bọn mình sẽ làm lại từ đầu...”.

Điện thoại trong túi Phương Hồi lại đổ chuông, lần này là tin nhắn, vẫn là của Trần Tầm, ba chữ rất đơn giản: “Anh xin lỗi”.

Phương Hồi run rẩy giơ chiếc điện thoại ra trước mặt Lâm Gia Mạt và nói một cách đau đớn: “Cậu xem, mấy ngày qua anh ấy chỉ gửi đi gửi lại cho tớ mấy chữ này. Nhưng tớ không nhắn lại, cậu biết tại sao không? Vì anh ấy đã nuốt lời, anh ấy đã từng hứa với tớ rằng, không bao giờ nói lời xin lỗi với tớ...”.

Lâm Gia Mạt nhìn Phương Hồi run rẩy giữa ngày đông đã nhá nhem tối, nhìn ba chữ “anh xin lỗi” trên màn hình màu xanh lục trong tay cô, cuối cùng cũng không kìm được liền bật khóc. Cô giằng lấy chiếc điện thoại 8210 của Phương Hồi và xóa luôn dòng tin nhắn rồi nói: “Nói xin lỗi không làm cái đếch gì! Để tớ gọi điện thoại cho cậu ta, bắt cậu ta phải giải thích rõ ràng trước mặt cậu!”.

Phương Hồi vội vàng ấn tay cô xuống, lắc đầu nói: “Không, Gia Mạt, tớ không muốn nói chuyện với anh ấy! Không muốn nói chuyện với anh ấy! Tớ cảm thấy con người hiện tại không phải là Trần Tầm! Trần Tầm mà tớ yêu không phải như thế này! Cậu đừng bảo anh ta đến, tớ không muốn nhìn thấy anh ta nữa!”

Hai cô gái liền ôm nhau khóc, nỗi đau tuổi thanh xuân của họ đã lan tỏa giữa bầu trời lạnh giá, tâm hồn chưa bị xã hội làm chai sạn đã khắc sâu tất cả mọi vết thương.

Sau đó Trần Tầm không đến tìm Phương Hồi nữa. Gọi điện thoại cho cô thì bị tắt, gọi điện thoại về nhà cũng bị tắt, nhắn tin không trả lời, trên QQ cũng không thấy bóng dáng cô đâu. Giống như hồi Phương Hồi đến bên cậu, khi ra đi cô cũng lặng lẽ, âm thầm.

Thực ra không phải Trần Tầm không thể tìm thấy cô, nhưng cậu không dám, không biết tại sao cậu không thể đối mặt với cô gái mảnh khảnh có đôi mắt đượm buồn đó. Cứ nghĩ đến Phương Hồi cậu lại cảm thấy tim mình đau nhói, thỉnh thoảng gặp trong sân trường, nhìn thấy bóng cô vội vã tránh mặt, Trần Tầm thấy buồn vô cùng. Cậu cảm thấy giữa họ có cái gì đó chưa kết thúc, ít nhất là phải nói chuyện với nhau một lần, kể cả từ nay trở đi làm người xa lạ cũng phải đích thân nói lời tạm biệt. Nhưng Phương Hồi không cho cậu cơ hội này, cô tự mình lựa chọn phương thức kết thúc của họ, để Trần Tầm luôn cảm thấy trăn trở trong lòng. Bao nhiêu năm qua, nói vẫn rất yêu là giả tạo, nhưng nếu nói không quan tâm gì nữa cũng là giả.

Không có Phương Hồi, Trần Tầm và Lâm Gia Mạt lại gần nhau hơn, vì cậu muốn biết chuyện của Phương Hồi, qua Lâm Gia Mạt, cậu còn biết được ít nhiều thông tin. Và những thông tin này thường khiến cậu đau lòng hơn, ví dụ cô gầy thế nào, sống khép mình thế nào, buồn bã thế nào, tội nghiệp thế nào... Dùng tính từ tội nghiệp khiến cả Trần Tầm và Lâm Gia Mạt đều vô cùng buồn. Họ không muốn thương hại Phương Hồi, ngược lại đều muốn nhìn thấy dù chỉ có một mình, Phương Hồi cũng vẫn sống ổn. Nhưng ông trời không chiều lòng người, mỗi ngày Phương Hồi một tiều tụy hơn, dường như gió thổi là bay.

Trái với vẻ ảo não của Phương Hồi, thời gian đó, Thẩm Hiểu Đường vô cùng rạng rỡ, xinh đẹp. Cô và Trần Tầm rất hợp nhau, ở bên nhau, hai người không thiếu chuyện gì để nói. Không giống với vai trò người lắng nghe như Phương Hồi, bản thân Thẩm Hiểu Đường cũng là một người tâm sự, cô và Trần Tầm đã thành đôi, không thể thiếu những câu chuyện cười đùa tranh cãi, thỉnh thoảng họ cũng cãi nhau. Nhưng không giữ kín trong lòng như Phương Hồi, anh một câu em một câu, nói một lúc là làm hòa.

Trần Tầm nói thời gian đó cậu và Thẩm Hiểu Đường ở bên nhau rất vui vẻ, cậu cũng thực sự thích Thẩm Hiểu Đường, muốn đến với cô. Nhưng vì sự tồn tại của Phương Hồi mà niềm vui không thể tận hưởng hết mình. Giống như việc trước ngày thi có buổi liên hoan, cho dù chơi vui đến đâu, trong lòng vẫn không thấy yên tâm.

Trần Tầm cũng đã nói chuyện này với Tống Ninh ở phòng, Tống Ninh liền liếc cậu một cái và nói: “Tôi nói thật là ông được voi đòi tiên! Đứng núi này trông núi nọ! Ông yên cầu cũng cao quá đấy. Vừa muốn tận hưởng hạnh phúc ngọt ngào với 42, đồng thời lại muốn gương vỡ lại lành với 41. Ông nghĩ gì vậy hả?”.

“Thế nào là gương vỡ lại lành! Tôi chỉ muốn Phương Hồi được sống vui vẻ một chút, chuyện gì cũng giấu trong lòng, tôi sợ cậu ấy ốm mất”. Trần Tầm rầu rĩ>“Thế nên mới nói là ông chỉ muốn được sống yên ổn với 42, còn 41 thì vẫn sống vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra. Tôi nói cho ông biết nhé, không thể được đâu! Ông là người biết rõ hơn tôi làm thế nào mới có thể giúp Phương Hồi sống vui vẻ. Vì cậu ấy rất yêu ông nên mới như vậy, nếu muốn cậu ấy vui vẻ trở lại thì trừ phi ông và cậu ấy gương vỡ lại lành. Nhưng ông có làm được không? Không làm được đúng không? Không làm được thì ông đừng có mơ hão nữa! Không thể có cái gọi là đẹp cả đôi đường đâu, nếu ông cứ nhất quyết muốn làm như vậy thì chỉ có thể khiến cả hai cùng thương tích đầy mình thôi”. Tống Ninh tưng tửng nói.

“Thế ông bảo tôi không cần phải để ý đến Phương Hồi nữa ư?” Trần Tầm thắc mắc.

“Vấn đề là ông không để ý được ấy chứ! Tôi thấy chắc là ông để ý quá quen rồi, ông có phải là người Đông Bắc đâu, việc gì phải làm Lôi Phong thời hiện đại! Hơn nữa chuyện tình cảm có phải thích để ý là để ý được đâu? Ông cũng nên để cậu ấy tự lập một chút, có người nào không thất tình vài lần đâu, ông coi như để cậu ấy tích lũy kinh nghiệm từ ông thôi, lần sau thất tình sẽ không đau khổ như bây giờ nữa”.

“Tôi phát hiện ra rằng ông là người cực kì nhẫn tâm? Phương Hồi không phải là đứa con gái lăng nhăng như vậy đâu, cậu ấy rất coi trọng tình yêu, thất tình lần nữa? Thất tình thêm một lần chắc Phương Hồi không bao giờ yêu nữa đâu…”.

“Tôi bảo ông này, ông đâu phải là Giả Bảo Ngọc, không thể coi con gái quanh ông là chị gái, em gái của mình được, hôm nay là Đình Đình, ngày mai là Phương Hồi.... Ông không có đủ khả năng đó đâu, không thể kiểm soát được”. Tống Ninh liền ôm cổ Trần Tầm nói: “Đặc biệt là đối với Gia Mạt của tôi, tôi năn nỉ ông hãy buông móng vuốt ma quỷ của ông ra, dù gì thì cô nàng cũng có chút tình ý với ông, đừng có suốt ngày hẹn hò cô nàng ra ngoài như thế!”.

“Haizz! Vòng vo một hồi như vậy, chắc là để nói chuyện này đúng không!”. Trần Tầm liền cười và đẩy cậu ra rồi nói: “Ông yên tâm! Tôi không có ý đồ gì với Gia Mạt nhà ông đâu, một cô nàng đã đủ làm tôi điêu đứng lắm rồi, thêm một cô nàng nữa thì ông cứ giết luôn tôi đi cho xong. Tôi hẹn gặp Gia Mạt là để hỏi chuyện Phương Hồi mà. Ông đừng có mất mùa đổ tại thiên tai, không cưa được lại đổ cho tôi như thế! Có giỏi thì ngày ngày cứ việc tấn công người ta đi!”.

“Tôi cũng muốn lắm chứ! Nhưng nàng có thèm đếm xỉa gì đến tôi đâu!”. Tống Ninh cười buồn nói: “Xem ra tôi phải sử dụng thủ đoạn mới được”.

“Ê, ông đừng có dại dột nhé! Nhìn ánh mắt ông mà tôi sởn hết cả gai ốc lên đây này!”. Trần Tầm trợn mắt nói.

“Thôi đi! Đó là tôi có trách nhiệm với tương lai của tôi và Gia Mạt, ai như ông, chẳng có kế hoạch gì cả. Bây giờ tôi sẽ gọi điện cho nàng, tối nay ông không được tìm nàng đâu đấy!”.

“Biết rồi, tôi chờ xem thủ đoạn của ngài vậy!”. Trần Tầm khua tay nói.

Hai đứa đang nói chuyện thì Quảng Cường ở phòng bên cạnh lại chui sang phòng bọn họ, vừa bước vào cửa đã nói: “Nói chuyện các em vui vẻ thế? Tôi thông báo nhé, tối qua lại cưa được một em, nhỏ thôi, rất ngây thơ! Không phải bốc phét chứ em vẫn là…”

“Gái trinh!”. Trần Tầm và Tống Ninh cùng đồng thanh lên tiếng, ba đứa liền cười ha ha với nhau.

Ngày nào bọn họ cũng nói những câu đùa tương tự như vậy, không ai để ý gì cả, hồi đó Trần Tầm không thể ngờ được rằng, những câu đùa phiếm đó sẽ kinh hoàng như thế nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.