Năm Tháng Vội Vã

Quyển 8 - Chương 7



Cuối cùng Tống Ninh vẫn không hẹn được Lâm Gia Mạt đi ăn, rõ ràng là lúc đó Lâm Gia Mạt không hề để ý đến cậu, nhìn thấy cậu, câu đầu tiên cô hỏi là: “Cậu có thấy Trần Tầm ở đâu không? Tớ có việc muốn tì

“Nhìn thấy thì có nhìn thấy, hình như cậu ấy không muốn bị cậu tìm lắm”. Tống Ninh thờ ơ đáp.

“Cậu nói thế là có ý gì? Đừng nói với cái giọng khó chịu như thế!”. Lâm Gia Mạt cau mày nói.

“Tối đến cậu ta đi chơi với Thẩm Hiểu Đường, cậu tìm có tiện không?”. Tống Ninh cười nói.

“Đi chơi với Thẩm Hiểu Đường thì có sao? Cậu ta là Vương Mau nương nương hay Thất Tiên Nữ? Người trần đi cùng với cô nàng mà không được gặp hay sao? Hay thật! Trước đây Trần Tầm và Phương Hồi còn yêu nhau, tớ cũng chẳng ngại gì, thích gặp là gặp, sợ gì chứ!”. Lâm Gia Mạt giận dỗi nói.

“Thẩm Hiểu Đường không giống Phương Hồi. Hơn nữa, ngày nào các cậu cũng gặp nhau, dường như cũng không hay lắm, Phương Hồi sẽ nghĩ thế nào”. Tống Ninh vẫn không hạ giọng.

“Tớ đi gặp cậu ấy là để nói chuyện về Phương Hồi”. Lâm Gia Mạt bực bội quay mặt đi nói.

“Ừ, vì chuyện của Phương Hồi mà cậu đi tìm Trần Tầm hay vì tìm Trần Tầm nên cậu mới nói chuyện của Phương Hồi?”. Tống Ninh ngẩng đầu lên với vẻ thách thức.

Lâm Gia Mạt hậm hực nhìn Tống Ninh rồi cười gằn nói: “Người cậu mà mọc lông thì chắc chắn sẽ ranh ma hơn cả khỉ, tớ cũng không vòng vo với cậu nữa, có cả hai nguyên nhân, cậu hài lòng về câu trả lời này chưa?”.

Thấy cô nói như vậy, Tống Ninh không biết phải nói gì nữa, cuối cùng đành nói: “Sao cậu chẳng nể nang khi nói chuyện với tớ gì cả!”.

“Không phải với tớ cậu cũng thế đó sao?”. Lâm Gia Mạt lạnh lùng đáp.

“Gia Mạt, cậu biết là tớ không có ý như vậy. Nếu cậu đã biết tớ nhìn nhận vấn đề rành mạch hơn cậu thì hãy nghe tớ khuyên một câu, đừng làm như vậy nữa. Một là cậu không đáng phải làm như vậy, Trần Tầm và Thẩm Hiểu Đường đang dính nhau như keo, Trần Tầm với Phương Hồi vẫn chưa cắt đứt được hoàn toàn, làm sao cậu ta có thời gian nghĩ đến cậu được, làm sao có thể đối xử thật lòng với cậu? Hai là sẽ không có lợi cho mối quan hệ giữa các cậu, sau khi Trần Tầm và Phương Hồi chia tay nhau, tình bạn được coi là vững bền giữa các cậu sẽ vấp phải sự thách thức lớn, nếu các cậu còn dính níu tình cảm với nhau thì chắc chắn cuối cùng các cậu sẽ mất hết tất cả, không cẩn thận còn trở mặt với nhau. Cậu bảo như thế có đáng hay không? Cũng chỉ có mấy năm tuổi trẻ này thôi, các cậu không thể phung phí như vậy, đến khi mọi thứ xong xuôi thì các cậu cũng không còn tinh thần để yêu để hận nữa đâu. Gia Mạt, cậu đừng để tuổi xuân trôi qua vô ích vì những chuyện này nữa. Phương Hồi như thế nào cậu không nhìn thấy hay sao? Cậu muốn mình cũng biến thành người như cậu ấy hay thậm chí còn tệ hơn cậu ấy?”.

Tống Ninh nói rất khẩn thiết, Lâm Gia Mạt lặng lẽ lắng nghe nhưng không đáp lại, cô biết những điều Tống Ninh nói đều rất đúng, nhưng cô không thể làm chủ được bản thân mình một cách lí trí như vậy, cô luôn có cảm giác rằng có cái gì đó đang dày vò cô và dày vò cả người khác.

Thấy Lâm Gia Mạt không nói gì, Tống Ninh tưởng cô đã hiểu ra vấn đề, bèn cười rồi kéo cô, nói: “Nói nhiều quá tớ cũng khát nước rồi, thôi đi ăn với tớ nhé! Tớ mời cậu, cậu thích ăn cơm cari hay mì?”.

“Tớ không đi đâu”. Lâm Gia Mạt giằng ra khỏi tay cậu và nói: “Trần Tầm có việc không có nghĩa rằng tớ phải đi ăn cùng cậu, tớ muốn về xem đĩa Mưa sao băng, tớ không tin, không có Đạo Minh Tự thì tớ không tìm được một anh như Hoa Trạch Loại! À, trong phim có một câu thoại tớ cho là rất kinh điển: ‘Nếu lời xin lỗi có tác dụng thì còn cần đến cảnh sát làm gì’, thế nên tớ không nói với cậu hai từ đó nữa, bye bye”.

Lâm Gia Mạt vẫy tay rồi bước đi, Tống Ninh đứng sau lưng cô vừa tức vừa buồn cười, rồi cậu gọi với theo: “Ê! Tớ không hơn anh chàng Miếu Hoa gì đó à?”.

“Cậu hả?”. Lâm Gia Mạt ngoái đầu lại cười nói: “Cùng lắm chỉ là mấy vai vô danh tiểu tốt thôi, tu luyện thêm 100 năm nữa đi!”.

Tống Ninh nhìn theo bóng cô, cau mày như đang suy tư gì đó.

Không rủ được Lâm Gia Mạt, Tống Ninh đành phải đi ăn một mình, lúc cậu về đến phòng, Trần Tầm và Thẩm Hiểu Đường đã ra ngoài, Cao Thượng đang vừa xem phim Chị Mã nhàn cư vừa cười, Vương Thâm Chiêu đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị lên phòng tự học.

Nhìn cuốn vở trong tay Vương Thâm Chiêu, Tống Ninh mới chợt bừng tình: “Đại ca, vở môn kinh tế chính trị đúng không? Cho em mượn em photo một bản nhé?”.

“Ok thôi, nhưng vở này của tôi không đầy đủ đâu, cậu dùng tạm vậy nhé”. Vương Thâm Chiêu cười rồi đưa vở cho Tống Ninh nói.

“Thanks đại ca! Vở của đại ca mà không đủ thì cả lớp còn có người nào ghi đủ nữa, đại ca cứu anh em một phen rồi, đáng lẽ em đã định bỏ môn kinh tế chính trị, có ghi chép gì đâu, chắc chắn là đứt, may mà có đại ca!”. Tống Ninh đút sách vào túi nói.

Vương Thâm Chiêu liền khua tay, đột nhiên Cao Khả Thượng lại bật cười ha ha, cả hai đứa đều giật nảy mình, Tống Ninh trợn mắt nhìn cậu ta nói: “Cao Thượng! Ông đừng có lên cơn đùng đùng như thế được không! Người biết thì bảo ông đang xem ti vi, người nào không biết lại tưởng Quảng Cường đem đứa nào về làm mấy hiệp trong phòng mình đấy!”.

“Cái này... xem vui lắm! Tôi và bà nội tôi đều rất khoái xem!”. Cao Khả Thượng chỉ tay vào ti vi cười nói.

“Hay cái gì mà hay! Tôi phát hiện thấy sở thích của ông giống hệt sở thích của các bà già, nào là học thuộc điểm đỗ xe bus, xem phim truyền hình gì đó. Haizz, con trai không nên sống ở nhà bà, kiểu gì cũng mắc tật lắm điều!”. Tống Ninh lắc đầu nói.

“Tôi sống với nhà ai thì liên quan gì đến ông?”. Cao Khả Thượng hậm hực liếc Tống Ninh một cái rồi nói: “Chắc chắn lại vừa bị Lâm Gia Mạt quạt cho một trận nên mới về phòng giận cá chém thớt đây!”.

“Tôi... ông>Tống Ninh bị Cao Khả Thượng điểm trúng huyệt, Vương Thâm Chiêu liền cười rồi vỗ vai Tống Ninh nói: “Thôi, đi học đi, Cao Thượng đã học thuộc được nửa cuốn vở ghi của tôi, cậu còn chưa xem lần nào đúng không?”.

“Hóa ra hắn ta chuẩn bị từ lâu rồi hả! Thảo nào ngồi xem ti vi nhàn nhã thế! Tôi cũng không ngồi 888 với các ông nữa mà đi photo vở đây!”.

***

Tống Ninh đến cửa hàng photo nhỏ ở cổng trường phía Đông, mỗi lần đến cuối học kì, công việc làm ăn của cửa hàng rất phát đạt, người thì photo vở, kẻ thì photo đề thi, thậm chí có người còn in tài liệu thành các tờ giấy nhỏ để quay bài, từ xa đã nhìn thấy mọi người xếp thành hàng dài. Những sinh viên bình thường không chịu học hành tử tế, đến lúc này mới vận hết nội công, thậm chí miệt mài ôn bài thâu đêm suốt sáng ngoài hành lang dưới ánh đèn nhà vệ sinh hoặc đèn trong sân trường, không mong xuất sắc chỉ mong đạt điểm trung bình, không mong được tuyển thẳng lên cao học mà chỉ mong được tốt nghiệp ra trường.

Cho dù ranh ma đến đâu Tống Ninh cũng không có cách nào để chen ngang, đành ủ dột xếp vào cuối hàng. Cậu vừa đứng vào thì mắt chợt sáng lên vì nhìn thấy một chiếc bóng mảnh dẻ quen thuộc xếp trước mặt mình. Cậu hào hứng bước đến, vỗ vai người đó một cái rồi nói: “Hê, Phương Hồi! Lâu lắm rồi không gặp cậu!”.

Phương Hồi liền quay đầu lại, nhìn thấy Tống Ninh bèn nở một nụ cười miễn cưỡng. Cô vốn không thân với đám bạn cùng phòng của Trần Tầm, sau khi chia tay với cậu, ít nhiều cũng thấy ngại ngùng, vì thế song song với việc phải tránh mặt Trần Tầm, gần như cô cũng cắt đứt mọi quan hệ với những người xung quanh cậu.

Tống Ninh lại không tỏ ra khách khí gì mà vui vẻ đứng bên cạnh cô, nhìn cuốn vở vi tích phân trong tay Phương Hồi rồi hỏi: “Cậu cũng photo vở hả? Tớ cứ tưởng cậu là sinh viên chăm chỉ không bao giờ đi học muộn, lúc nào cũng ngồi ở hàng ghế đầu cơ!”.

“Tớ không phải là sinh viên chăm chỉ, bài vở gần đây tớ không ghi chép gì>Không cần phải nói Tống Ninh cũng biết tại sao cô không ghi chép bài vở gần đây, cậu nhìn cô gái mảnh mai trước mặt mình và nói với giọng thông cảm: “Phương Hồi, thực ra Trần Tầm…”

“Không liên quan gì đến cậu ấy, cậu không cần phải nói đâu!”. Phương Hồi ngắt lời cậu, có lẽ do cuống quá nên giọng cô cũng có phần gắt gỏng, sau khi nói xong, cô cũng thấy hơi ngại, bèn vội lảng sang chuyện khác: “Cậu photo vở gì vậy?”.

“Kinh tế chính trị. Cậu có cần không? Vở của đại ca phòng bọn tớ, rất đầy đủ, tớ muốn photo một cuốn cho Gia Mạt, bình thường cậu ấy cũng chẳng học hành gì. Nếu cậu cần thì tớ photo cả luôn cho, lát nữa cậu mang về cho Gia Mạt hộ tớ nhé”. Tống Ninh mở cuốn vở của Vương Thâm Chiêu ra nói.

“Không cần đâu, vở kinh tế chính trị tớ có rồi”. Phương Hồi nhìn cuốn vở dày đặc chữ rồi lắc đầu nói: “Lát nữa cậu đưa tớ, tớ sẽ mang lên cho Gia Mạt, cậu quan tâm đến Gia Mạt nhỉ?”.

“Haizz, quan tâm nữa cũng chẳng để làm gì, người ta có để ý gì đâu!”. Tống Ninh nói với vẻ chán chường.

“Không phải đâu, tớ rất hiểu Gia Mạt, người mà cậu ấy không để ý thì cậu ấy chẳng buồn nhắc đến đâu. Nhưng không phải cậu ấy vẫn mơ thấy cậu đó sao? Thế nên cậu phải có lòng tin đối với mình”. Phương Hồi mỉm cười nói.

“Nhưng, người mà cậu ấy mơ thấy không phải là tớ…”. Tống Ninh cúi đầu xuống nói.

“Sao lại không phải? Cậu ấy trực tiếp nói với tớ mà, hôm đó ăn cơm...”. Phương Hồi nhớ lại chuyện cũ, bất giác dừng lại một lát, cảm giác đau đớn, xót xa trong lòng khiến cô rơi vào trạng thái thẫn thờ, rồi cô lại nói tiếp: “Tóm lại chắc chắn là cậu mà”.

“Không phải thật mà”. Tống Ninh cũng dừng lại, dường như phải hạ quyết tâm rất lớn mới nói được tiếp: “Đằng nào thì cậu và Trần Tầm cũng chia tay nhau rồi, tớ cũng không giấu cậu nữa, thực ra người mà Gia Mạt mơ thấy ngày hôm đó là... Trần Tầm…”.

Nét mặt Phương Hồi liền sững lại, cô nhìn chằm chằm vào Tống Ninh, tựa như cậu vừa nói câu gì đó vô cùng khó tin, một lúc lâu sau cô mới run rẩy nói: “Không thể! Cậu đừng nói linh tinh, rõ ràng là cậu ấy... rõ ràng là cậu ấy…”

“Tớ không nói linh tinh đâu! Đó là điều mà Gia Mạt đã nói trực tiếp với tớ, hơn nữa Trần Tầm cũng biết. Phương Hồi, cậu đừng làm như vậy. Tớ biết chắc chắn cậu rất buồn, nhưng sự thật là như vậy, cậu buộc phải đối mặt. Cậu là cô gái tốt bụng, bọn tớ đều muốn cậu được sống vui hơn. Nhưng tớ cho rằng giấu giếm mọi chuyện với cậu là không công bằng, đây cũng không phải là cách giải thoát gì hay cả. Tớ chỉ...”.

Thấy ánh mắt Phương Hồi mỗi lúc một vô hồn hơn, sắc mặt mỗi lúc một nhợt nhạt hơn, cuối cùng Tống Ninh không nỡ lòng nói tiếp nữa.

“Ừ, cảm ơn cậu, bye bye”. Phương Hồi bắt đầu nói chuyện không đầu không cuối, cô thẫn thờ vẫy tay chào Tống Ninh rồi ôm cuốn vở về phòng.

Tống Ninh nhìn theo cô bằng ánh mắt lo lắng, nhưng cậu không đi theo mà lẩm bẩm nói hết câu đang nói dở ban nãy: “Tớ chỉ nói cho cậu biết trước bọn họ mà thôi…”.

Phương Hồi lang thang vô định trên đường, cảm giác trong lòng cô lúc này đã biến thành một mớ hỗn độn, mọi tâm trạng buồn bã, phẫn nộ, đau khổ, thắc mắc bó chặt vào nhau, hoàn toàn khiến cô mất đi phương hướng. Cô không nhớ đã về đến trường bằng cách nào, sau đó lại gọi điện thoại cho Lâm Gia Mạt như thế nào, rồi chỉ hỏi đi hỏi lại Lâm Gia Mạt tại sao. Cô chỉ nhớ rằng mình khóc mãi, khóc mà không thể kìm chế được mình, khóc cho đến khi mắt cay xè. Cuối cùng cô ra khỏi cổng trường và bắt xe, điên cuồng rời khỏi trường mà không ngoái đầu nhìn lại.

Cô cảm thấy, trong ngôi trường này không có nơi nào có thể khiến cô sống tiếp được nữa.

***>Tối về đến nhà, Phương Hồi tắt mắt, rút dây điện thoại như thường lệ, cô đã nhận được thư của Kiều Nhiên, lần này khi đọc đến câu “mọi chuyện của cậu có ổn không? Chúc cậu mọi điều tốt lành và mong sớm nhận được thư của cậu”, Phương Hồi đã không thể gõ được chữ “ổn” được nữa. Trước mặt cô, màn hình máy tính mỗi lúc một nhòe đi, bàn phím ướt đẫm nước mắt, sau khi ngón tay cô chạm vào, tất cả các chữ cái từ A đến Z đều bị ngấm hết mọi nỗi đau khổ không thể xóa mờ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.