Năm Tháng Vội Vã

Quyển 9 - Chương 1



Khi Trần Tầm kể cho tôi nghe xong câu chuyện của họ, trời đã tờ mờ sáng. Tôi đưa tay mặt, thấy mặt mình ướt đẫm, hoá ra là mình khóc từ lúc nào không hay.

Nói thật ra là tôi đã từng đoán là Trần Tầm đã bỏ rơi Phương Hồi và cũng đã tưởng tượng ra sự đau khổ của cậu trong thời điểm đó, nhưng thực sự tôi không thể ngờ rằng kết cục lại như vậy. Nghĩ đến cảnh Phương Hồi mang theo những kí ức đau thương, một mình sang đất khách quê người, tôi lại thương cô vô cùng. Tôi nghĩ có lẽ tất cả mọi người đều cho rằng Phương Hồi rất mềm yếu, nhưng tôi biết cô không phải là người như vậy, trong những tháng ngày xa người thân và bạn bè, trong những tháng ngày tạm biệt năm tháng vội vã đó, chỉ có một mình cô là người cố thủ đến giờ phút cuối cùng trong kí ức tình yêu mong manh của mình.

Tuy nhiên tôi không còn có thành kiến với Trần Tầm nữa, rõ ràng không chỉ một mình Phương Hồi là người ghi nhớ cuộc tình này, cũng không phải chỉ có Phương Hồi là người bị tổn thương. Tuổi trẻ của họ tràn ngập sắc màu tươi sáng, đồng thời cũng được phết lên gam màu đen trắng không thể xoá mờ, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, tất cả những cái đó đều thuộc về bọn họ, độc nhất vô nhị và suốt đời khó có thể quên.

“Hê! Ông cũng nhập vai tốt đó nhỉ!”. Trần Tầm từ wc đi ra, vứt cho tôi một chiếc khăn mặt và nói.

Tôi đón lấy lau mặt rồi bảo: “Có khi ông khóc bao nhiêu trận rồi ấy chứ. Công lực chắc vượt nàng Mạnh Khương từ lâu”.

“Thôi đi!”. Trần Tầm đá tôi một cái.

“Ông hút kinh quá nhỉ! Hút hết cả phần của tôi rồi!”. Tôi dốc bao thuốc lá ra nói.

“Ăn thua gì! Một đêm mới hút hết một bao! Năm xưa tôi đứng một lúc trước cổng trường tôi mà hút hết một bao! Tuyết rơi to lắm! Thuốc bị tắt giữa chừng mấy lần liền”. Trần Tầm nói với giọng thờ ơ.

“Ông đúng là bụng làm dạ chịu! Sau đó thì sao? Nhóm các ông thế nào?”. Tôi hỏi cậu ta.

“Thực ra hai năm sau đó tôi không liên lạc gì với bọn họ nữa, trước kia bọn tôi thân nhau như vậy, ngày nào cũng chơi với nhau, nhưng bây giờ lúc nào cũng nghe nói ai thế nào thế nào, hơ hơ, có lẽ đây chính là trưởng thành! Kiều Nhiên khá ổn, thi đỗ học viện kiến trúc AA của Luân Đôn, chắc sau này sẽ thường trú ở đó, mở ra căn cứ địa hải ngoại cho bọn tôi, năm ngoái bọn tôi có gặp nhau một lần khi cậu ta về nước, thấy bảo là chưa có người yêu, chỉ có bạn gái chơi thân thôi. Sau khi tốt nghiệp, Triệu Diệp làm ăn riêng, chương trình làm ăn trên Internet của hắn ta khá ổn, nghe nói là nhà cung cấp hàng hoá lớn nhất Bắc Kinh, người yêu hắn theo hắn về, con gái Đông Bắc khiếp thật, trước mặt cô nàng, tôi thấy hắn lúc nào cũng khúm na khúm núm, chắc là năm nay sẽ đăng kí kết hôn. Tô Khải đi làm ở ngân hàng, thường xuyên phải đi công tác, cậu ta đã làm cho tôi ba thẻ tín dụng rồi! Nghe nói cũng mua nhà trả góp chuẩn bị lấy vợ, cô dâu không phải là Trịnh Tuyết, cũng không phải Lâm Gia Mạt, buồn cười lắm, bọn họ quen nhau qua mối lái, bọn tôi không ngờ lại như vậy! Gia Mạt thì vẫn yêu Tống Ninh, cậu ấy vào làm trong nhà nước, hiện đang tìm cách nhảy việc, nói lương không đủ mua quần áo, vẫn giống hệt thời đi học! Tống Ninh thì ranh ma lắm, đợt đó tốt nghiệp đi xin việc, hắn bẻm mép thế nào mà đơn vị tuyển dụng mê hắn như điếu đổ, giờ leo lên chức trưởng phòng tài vụ của công ti con ở Hồ Nam rồi, cái gì cũng ổn, chỉ có điều hay phải đi công tác thôi, hắn thường xuyên gọi cho tôi nói ngồi ở vùng khỉ ho cò gáy này chỉ nhớ nhân dân thủ đô. Cao Khả Thượng đi làm ở một công ti xe bus, bọn tôi đều nói là cậu ta đã phát huy tối đa giá trị của mình. Vương Thâm Chiêu thì ở lại Bắc Kinh, dân tỉnh lẻ xin việc cũng khó, hồi mới tốt nghiệp cũng rất vất vả. May mà cậu ta học giỏi, lại có năng lực, giờ cũng đã thành dân văn phòng với mức lương 5.000 tệ/tháng. Cuối cùng, Thẩm Hiểu Đường lại yêu cậu ta, chuyện của bọn họ không được bố mẹ Thẩm Hiểu Đường ủng hộ, nói là không muốn để Thẩm Hiểu Đường yêu anh tỉnh lẻ, hôm đó Vương Thâm Chiêu còn nói với tôi rằng, mẹ Thẩm Hiểu Đường đưa cho cậu ta bộ đĩa phim Kết hôn thời đại mới, bảo cậu ta nhớ xem, làm cậu ta khóc dở mếu dở. Nhưng Thẩm Hiểu Đường lại rất thật lòng, haizz, tương lai ngời sáng nhưng đường đi lại đầy trắc trở!”. Trần Tầm cười nói.

“Ông có thấy buồn khi Thẩm Hiểu Đường yêu Vương Thâm Chiêu hay không?”. Tôi tò mò hỏi.

“Lúc đầu thì thấy hơi khó chịu, nhưng sau đó cũng không nghĩ gì nữa. Thực ra đại ca hợp với Hiểu Đường hơn tôi, tôi nghĩ cậu ấy sẽ đem lại được hạnh phúc cho Hiểu Đường nên cũng chấp nhận, những chuyện đó đã xảy ra rồi thì cho qua”. Trần Tầm nằm ngửa xuống giường nói.

“Thế đám bạn chơi với ông

“Bạch Phong ra đầu thú, bị phạt hai năm tù, coi như là được giảm án. Ngô Đình Đình đi làm ở cửa hàng thời trang Flagship, bình thường rất hay được gặp các sao và dân tay chơi lắm tiền, lúc nào cũng bảo phải bám lấy một ông, nhưng cuối cùng cũng chẳng thấy bám được ông nào. Đình Đình bảo hắn hoạt động trong lĩnh vực marketing đồ xa xỉ, tôi nói cô nàng là nhân viên bán hàng cao cấp. Đường Hải Băng và Tôn Đào hùn vốn bán quần áo với nhau, ai cũng bảo mình là ông chủ, đối phương là kẻ làm thuê. Cái áo khoác này của tôi là do bọn họ cho, nói là mua ở nước ngoài mấy nghìn, ai mà biết thật hay giả! Nhưng cũng thấy không đến nỗi nào, đã mở được cửa hàng ở Tây Đơn rồi, tên shop là Sunny day, Tôn Đào tự đặt tên. Cuối cùng cậu ta với Dương Tình cũng không đến với nhau được, Dương Tình lấy chồng rồi, chồng là công chức nhà nước, lương ăn theo bậc thôi, không cùng đường với Tôn Đào”.

“Còn Phương Hồi thì sao?”. Tôi hỏi thăm dò.

“Không biết... chỉ có Phương Hồi là tôi không biết đang làm gì, cuộc sống có ổn không, Phương Hồi không hề liên hệ với tôi”. Trần Tầm lặng lẽ lắc đầu nói: “Thôi không nói nữa! Chợp mắt một lúc đi! Hôm nay còn phải làm mấy bảng biểu nữa”.

“Ừ”.

Tôi cũng nằm xuống, nhưng không chợp mắt được, tôi biết Trần Tầm cũng không ngủ được.

Năm 2006, thị trường chứng khoán Trung Quốc có nhiều khởi sắc, tôi đã nắm được thời cơ và mua mấy mã cổ phiếu giá rẻ, kết quả là rất may mắn, đến cuối năm đã tăng gấp mấy lần. Đúng thời điểm đó, chúng tôi ngắm được một công ti vừa niêm yết cổ phiếu trên thị trường, tôi và phó tổng giám đốc của bọn họ rất hợp chuyện nhau, vào bàn uống rượu cũng rất ăn ý, vị phó tổng giám đốc đó nói bạn anh đang mở một công ti đầu tư tài chính, nếu tôi thích thì có thể giới thiệu cho tôi thử xem. Dĩ nhiên là tôi rất hào hứng, ở Vĩnh An tôi sắp đứt hơi vì mệt rồi, cứ đà này thì còn mắc chứng sợ các con số nữa và thế là mọi việc đã rất thuận lợi. Sau hai vòng phỏng vấn, tôi đã chính thức được tuyển dụng.

Sau khi xin nghỉ việc, tôời mấy người bạn đồng nghiệp ở Vĩnh An đi ăn đêm, Trần Tầm và Phó Vũ Anh đều đi. Mọi người ăn uống rất vui vẻ, ai cũng thấy mừng cho tôi.

Phó Vũ Anh nâng cốc lên nói: “Nâng chén chúc mừng Trương Nam thoát khỏi bể khổ đi!”.

Mọi người đều uống hết chén thứ nhất, tôi liền khua tay nói: “Ngồi xuống đi, tất cả ngồi hết xuống đi! Người nhà cả mà, khách khí gì chứ! Đừng nói với tôi những câu khách sáo đó!”.

“Vừa mới vào cuộc mà ông đã sợ rồi hả!”. Trần Tầm cười nói: “Hôm nay mọi người không được tha cho hắn đâu! Khai vị một chén, giữa chừng một vòng, vang đỏ, rượu trắng, rượu Thiệu Hưng uống cả, không gục không bỏ cuộc nhé!”.

“Tôi vừa nói ông đã nhiễu rồi! Tôi ghét nhất cái thói nói kháy trên bàn rượu! Ông bảo đám người ở Cục thuế vụ đó, cái gì cũng dốt, chỉ giỏi uống rượu, xã hội xuống cấp thật! Đám mình chỉ uống cho vui, không được uống như bọn họ!”. Tôi đập bàn nói.

“Đúng! Outing, bọn họ thi nhau chuốc rượu cho tớ, mà tớ đâu có phải là gái quầy bar đâu, tại sao phải ngồi uống rượu với đám đàn ông lố bịch đáng tuổi ba mình chứ!”. Phó Vũ Anh hậm hực nói: “Hôm nay tớ không uống rượu nữa mà chỉ ăn sữa chua thôi!”.

Mọi người đều cười ồ lên, tôi gắp một miếng thức ăn rồi nói: “Hôm nay mọi người cứ thoải mái sống theo cách của mình!”.

“Đúng vậy! Chủ tịch Mao Trạch Đông từng nói rằng, chúng ta là mặt trời lúc tám, chín giờ, thế giới là của bọn họ và của chúng ta! Thiên hạ thường bảo thế hệ sinh sau thập kỉ 80 như bọn mình vô tích sự, tôi thấy đúng là vớ vẩn hết sức! Đi làm bọn mình có đứa nào không vất vả không! Lúc giả vờ vẫn cứ phải giả vờ, lúc chửi nhau vẫn cứ phải chửi nhau, lãnh đạo chỉ đâu ta đánh đấy, không phải cũng giống đám thuế vụ đó sao? Ta có ưu điểm của ta, ta học nhanh, biết sáng tạo, chắc chắn một ngày nào đó ta sẽ vượt mặt bọn họ, một ngày nào đó ta sẽ trở thành nhân tài của xã hội, một ngày nào đó ta sẽ có sự nghiệp của riêng mình! Trương Nam! Tôi ủng hộ ông! Vì sự dũng cảm và những theo đuổi của ông! Cạn đi!”. Trần Tầm nâng chén lên nói.

Những điều cậu nói đã khiến mọi người cảm thấy máu nóng trong người sôi sục, ngay cả Phó Vũ Anh - người từ nãy đến giờ đòi ăn sữa chua cũng bắt đầu uống rượu, tôi nghĩ thế hệ thanh niên hơn hai mươi tuổi như chúng tôi chắc chắn sẽ không thua bất kì ai.

Kết quả là hôm đó chúng tôi cũng hơi quá chén, Phó Vũ Anh say khướt, ngã gục xuống người tôi, vừa nôn vừa khóc và nói: “Trương Nam... em không muốn anh đi, không muốn anh đi...”.

Tôi cười buồn rồi đỡ cô nàng dậy, thầm nghĩ bụng lại dính vào oan nghiệt nữa đây! Trần Tầm cũng đã ngà ngà say, cậu ta gọi taxi cho chúng tôi, cùng tôi khiêng Phó Vũ Anh lên xe. Trước khi tôi lên xe, Trần Tầm ôm tôi nói: “Sau khi đi làm tôi chỉ chấm mỗi mình ông, có việc gì nhớ gọi điện thoại cho anh em! Chắc chắn sẽ không từ chối đâu!”.

Tôi liền cười và thụi cậu ta một cái, nói: “OK! Đừng quên anh em nhé!”.

Cậu ta vẫy tay nói: “Thôi! Đừng nhiều lời nữa, đi thôi! Giao bạn Vũ Anh cho ông đó nhé!”.

Tôi đành phải gật đầu, trước khi xe taxi chạy, tôi ngoảnh đầu lại nhìn theo chiếc bóng cô độc của Trần Tầm, đột nhiên chợt nghĩ không biết có nên kể chuyện về Phương Hồi cho cậu ta hay không.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.