Nam Thê

Chương 21



Sau khi nam nhân thấy bộ ngực hắn, tay ngừng lại một chút, tức khắc trong đầu một mảnh hỗn loạn. Nàng thật là không có ngực, cô gái mười bảy, mười tám tuổi, bộ ngực lại bằng phẳng như thế sao?!

Lâm Phong phát cuồng xé toạt mọi thứ, Lưu Giai dường như không muốn sống chống cự.

Nam nhân thình lình vươn tay vói vào giữa hai chân người kia, sau khi bắt được tính khí cùng chính mình giống nhau, nam nhân cuối cùng thanh tỉnh hoàn toàn. Người nằm dưới cảm giác được bộ vị trọng yếu của mình bị đụng chạm, dùng hết toàn lực đạp cho người ở mặt trên một cái, người ở mặt trên trong tình huống hoàn toàn không có phản ứng bị đá xuống giường.

Một tiếng “rầm” vang lên, làm binh lính tuần tra có tính cảnh giác rất cao nhanh chóng chạy tới phòng gặp chuyện không may. Một tên lính chạy đến trước gõ cửa, hỏi:” Tướng quân, đã xảy ra việc gì sao?”

“Không có việc gì! Các ngươi không cần tiến vào!” Nói chuyện là Lưu Giai, hắn ở trên giường lớn tiếng nói.

Lúc này, người dưới giường mới hồi phục tinh thần lại, đối phía ngoài nói:” Không có việc gì!”

“Nhưng mà, Tướng quân, vừa rồi có tiếng……” Bọn lính chưa thật yên tâm.

“Chỉ là có một con chuột đột nhiên chạy vào, làm Thi sợ hãi. Không có việc gì, đều lui ra. Không được tiến vào, đều đến ngoại viện đi, ai cũng không được phép bước vào nội viện nửa bước.”

“Vâng!” Đứng ở ngoài cửa binh lính sau khi nghe được tướng quân mệnh lệnh, đều lập tức lui xuống.

Người dưới giường còn ngồi dưới đất, nhưng ánh mắt vẫn nhìn người trên giường. Người trên giường đang cuống quít sửa sang lại quần áo, nhìn lại người dưới giường, trong ánh mắt tràn ngập áy náy, miệng hé ra hợp lại hình như muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không có phun ra một chữ.

Người dưới giường cuối cùng có động tĩnh, y chậm rãi đứng lên, đi đến bên giường, nắm lấy tóc người trên giường, cắn răng hỏi:” Ngươi là nam nhân?”

“Phong, ngươi hãy nghe ta nói. Ta không phải cố ý giấu diếm ngươi. Ta……”

Càng thêm dùng sức nắm chặt nhúm tóc kia,” Ngươi đây là thừa nhận!”

Dùng hai tay muốn gỡ ra bàn tay đang bắt lấy tóc mình,” Thật xin lỗi, ngươi không cần tức giận, rất đau.”

Sau khi buông tay ra, lại dùng tay đó bắt lấy vai Lưu Giai, dùng sức.

” Nói cho ngươi biết, ta hiện tại rất muốn làm một việc.” Mị mắt nhìn Lưu Giai:” Hiện tại, ta thật sự rất muốn bóp chết ngươi!” Trên mặt tuấn mỹ của nam nhân xuất hiện thô thô gân xanh, ánh mắt trừng Lưu Giai giống như muốn đem Lưu Giai giết chết trăm ngàn lần.

“Phong, không cần tức giận.” Lưu Giai gian nan phun ra mấy chữ, rất muốn đem cái tay đang siết cổ mình lấy ra, nhưng căn bản không phải là đối thủ của người nọ.

“Khụ, khụ.” Lưu Giai mặt đã muốn đỏ rực.

Bàn tay đang siết cổ Lưu Giai thế này mới thoáng buông lỏng ra.

Lưu Giai có một chút đáng thương nhìn Lâm Phong.

Lâm Phong dùng sức bỏ tay ra, rồi mới xoay người đưa lưng về phía Lưu Giai, rất lớn hừ một tiếng.

Lưu Giai tiến lên bắt được tay Lâm Phong.

Thấy thế, Lâm Phong gạt tay Lưu Giai ra. Lưu Giai vẫn nắm chặt tay Lâm Phong, không chịu buông ra.

“Nói! Vì sao phải gạt ta?!” Trong lời nói của Lâm Phong rõ ràng mang thịnh nộ dư ba.

“Có vài lần ta rất muốn nói với ngươi, nhưng ta không dám. Ta không có cơ hội mở miệng, cũng sợ một khi mở miệng sẽ diễn biến thành cục diện hôm nay.” Tay lại một lần nữa nắm chặt, đầu lại thấp vài phần.

Thấy Lưu Giai như vậy, mà sau khi biết Lưu Giai là nam nhân, Lâm Phong nhận thấy dục vọng của mình cư nhiên không có chút lui bước, y hung hăng rút tay về, đem Lưu Giai đẩy ra.

Quát lớn:”Cút!”

“……”

“Cút!” Lại một lần nữa buông ra một tiếng lạnh như băng.

Lưu Giai vẫn cúi thấp đầu bất động.

Lâm Phong cắn răng một cái, đạp cửa, cũng không quay đầu lại rời khỏi phòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.