Nam Thiếp

Chương 19



CHƯƠNG 19

” Đoàn thiếu gia, năm nay công việc làm ăn ở Giang Nam… được a?” Đoàn Thần Phi ở đại sảnh bãi yến, tịch khai bốn bàn, hẳn là rất khó hiểu rõ tụ hội, tịch thượng lại một chút cũng không có không khí sung sướng. Đoàn Thần Phi thủy chung đều mang nét mặt âm lãnh, tựa như tất cả mọi người ở đây thiếu y vài vạn lượng bạc vậy.

Điều này đối với một ông chủ mà nói, thật không tầm thường.

Rốt cuộc lãnh đạm mở miệng: ” Nhờ phúc.”

Ngữ khí lạnh như băng nâng chén rượu trong tay, nhưng vẫn chẳng thấy có chút nào thân thiện. Nhiều người như vậy chạy tới nơi này không vì cái gì khác, mọi người trong lòng đều chỉ có một tâm tư: Hôm nay không nhìn thấy mỹ nhân trong truyền thuyết thì không về!

Đoàn gia cưới vợ, bên ngoài liền truyền không ít ồn ào huyên náo, nói Đoàn phủ nghênh đón được một tuyệt thế mỹ nữ, mà việc hôn nhân này vẫn là do Đoàn lão gia trước khi chết dặn dò. Rốt cuộc là một nữ tử như thế nào, có thể làm cho Đoàn thiếu gia, người mà xưa nay  đối với má hồng son phấn không có hứng thú, yên ổn đồng ý, mọi người rất đỗi tò mò; nói gì thì nói, cũng muốn đến xem xét một lần.

” Kia… Năm nay kinh doanh cũng không tệ lắm đi?” Tịch thượng, lại là một người khác mở miệng. Mọi người chính là đem hết có khả năng có thể kéo dài thời gian, muốn tìm cơ hội nhìn thấy Đoàn phu nhân.

“… Đúng.”

Đoàn Thần Phi như thế nào không biết tâm tư những người này, thuỷ chung là cực độ không kiên nhẫn đáp lời.

Nhưng vào lúc này, một thân ảnh mảnh khảnh, ngượng ngùng uyển chuyển bước ra, phiêu nhiên ngồi vào vị trí. Nàng bộ dạng xinh đẹp tuyệt trần, làm cho ánh mắt mọi người gắt gao bám chặt.

Một loại cảm xúc không biết nên như thế nào hình dung, lập tức làm cho hết thảy mọi người ngây ngất. Quá đỗi mỹ miều! Chân chính mỹ là nói không nên lời… Không chút nào tỳ vết, ngây ngô thẹn thùng, lại khiến cho vài nam nhân ở đây tâm dương khó nhịn!

Bởi vì họ cảm thấy… chưa bao giờ gặp qua nữ tử hấp dẫn đến như vậy …

Nàng chính là Đoàn phu nhân!

Trong lúc tất cả mọi người đang ngây người, tịch gian chỉ có một người sắc mặt trở nên rất khó xem, đằng đằng sát khí.

Mạc Ngôn không biết nên làm sao bây giờ, vừa rồi Đoàn Thăng vội vàng đem hắn đẩy ra, lại căn bản chưa nói muốn hắn làm cái gì a… Hiện tại nên làm cái gì đây…? Hẳn là nên đi đến bên cạnh Đoàn thiếu gia sao?

Tinh ba lưu chuyển, hắn điềm đạm đáng yêu nhìn Đoàn Thần Phi.” Gia…”

Trong nháy mắt, nghe được thanh âm chén đũa rơi xuống. Tịch gian vài cá nhân thất thố. Chưa bao giờ gặp qua, nữ tử hoàn mỹ như vậy … cho dù là vì nàng giết người…cũng không tiếc…

” Xin lỗi không tiếp được.” Vẫn là gương mặt lãnh đạm kia, Đoàn Thần Phi thô lỗ đường đột đem Mạc Ngôn lôi đi. Cảm nhận ánh mắt thất vọng ở mặt sau, hoả trong lòng Đoàn Thần Phi càng lớn hơn nữa.

Y căn bản không để ý còn tân khách tại đại sảnh, ra thính môn, thậm chí trực tiếp đem Mạc Ngôn hoành thắt lưng ôm lấy.

” A…” Cảm nhận được y tức giận, Mạc Ngôn lại không biết vì sao. Là vừa rồi hắn biểu hiện không tốt sao…?

” Ngươi muốn gây phiền toái gì?” Đi vào phòng chính mình, thật mạnh đem hắn ném tới trên giường, không chút nào thương hương tiếc ngọc.

Ngô… Cách ăn mặc này…

Thay nữ  trang, Mạc Ngôn lau son, làm cho Đoàn Thần Phi tim đập như khiêu vũ, bộ dáng này… hắn là đi ra ngoài câu dẫn ai!?

Y vuốt ngực cố nén hơi thở, lại là một bộ dáng hung hăng. Đoàn Thần Phi tức giận đến điên mất, hiện tại cái gì giải thích đều nghe không vào.

” Như thế nào? Ngươi muốn đi ra ngoài để cho người ta chiêm ngưỡng sao?”

Mạc Ngôn vội vàng lắc đầu, hắn căn bản không biết y vì cái gì tức giận.

” Gia… ta… thực xin lỗi…” Hắn chính là nghĩ muốn giải quyết vấn đề, căn bản không kịp lo lắng đến hậu quả.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.