Nam Thiếp

Chương 22



CHƯƠNG 22

Buổi tối hôm nay, Trữ Ngự Diệp lại vỗ cửa phòng Đoàn Thăng.

” Sao lại là ngươi!?” Cảm giác vừa mới từ án thư đứng dậy, gương mặt mỏi mệt không chịu nổi, giấu không được kinh ngạc.

Này… Người này thật sự không chút nào lo lắng sao? Hiện tại đã là lúc nào rồi… Y còn…

” Ta tới tìm ngươi uống rượu.” Vẫn là tươi cười không thay đổi kia, giống như vĩnh viễn cảm thụ không đến ưu sầu, vô tư đối Đoàn Thăng cười. Y biết Đoàn Thăng gần nhất thực vất vả, mới đến tìm hắn uống rượu giải buồn. Y thân thủ kéo hắn đi ra.

“Làm gì vậy!? Ta còn bề bộn nhiều việc a…” Đoàn Thăng hoảng sợ, đây là lần đầu tiên, hắn được người khác mời nhiệt tình như vậy. Từ nhỏ đến lớn, hắn đã được lão gia thu dưỡng, nuôi dạy thành một người hữu dụng đối với Đoàn gia. Chưa từng cùng người khác đùa giỡn qua, thơ ấu… Phảng phất chỉ là một trang giấy trắng.

Thế này… với hắn vẫn là lần đầu tiên…

Cái này có thể xem như bằng hữu không?

” Ha ha ha, ngươi xem ~ ánh trăng hôm nay thật sáng a ~” Cứ như vậy ngồi ở trên tay vịn, Trữ Ngự Diệp bắt lấy một hồ lô rượu, vui vẻ vỗ tay.

” Không cần lớn tiếng như vậy, giống như tên ngốc…” Hắn thật không biết vì cái gì lại cùng tên ngu ngốc này đi ra ngoài, thật đúng là không giống hắn. Một chút cũng không giống.

Nhưng chuyện càng nói không nên lời chính là, hắn còn cảm thấy thích như vậy.

Yên lặng uống rượu Trữ Ngự Diệp đưa cho hắn, hắn đột nhiên cảm thấy, buổi tối hôm nay sao trời, tựa hồ so với bình thường còn chói mắt một chút…

Ngay lúc hai người kia đang hưởng thụ sao trời xinh đẹp, Đoàn Thần Phi đang ở trong thư phòng chính mình bộc phát tính tình.

Ba!

Lại một vật bị ném xuống nền nhà vỡ tan.

” Sao lại mau như vậy!?” Không phải vừa rồi nói mới đi đến nửa đường sao? Sao chưa chi đã sắp đến rồi?

” Ân… thiếu gia…” hạ nhân ấp úng, tựa hồ thật sợ hãi.” Phu nhân… phu nhân… huỷ bỏ…… hành trình…phía trước”

” Đi xuống!”

Cảm thấy thật phiền, ánh mắt muốn giết người kia của Đoàn Thần Phi thuyết minh hết thảy. Nương cùng hai tiểu muội sáng mai sẽ đến Đoàn phủ… Thật mau!

Cá tính của nương, y còn chưa đủ rõ ràng sao? Nếu cứ còn như vậy, không biết có thể xảy ra sự gì đây…

Phiền toái…

” Có thể tiến vào không?” Khinh xao song môn, một thanh âm non mịn từ từ truyền vào. Không đợi có tiếng đáp lại liền đẩy cửa mà vào, nàng biết thiếu gia nhà nàng căn bản là lười nói chuyện.

” Thiếu gia… suy nghĩ cái gì?” Không cần ngẩng đầu, cũng biết là ai. Y, Đoàn Thăng, cùng Du Hương, ba người là từ nhỏ cùng nhau lớn lên. Không tính là là bằng hữu thật tốt. Ít nhất, người kia suy nghĩ cái gì đều biết.

Lúc Đoàn Thần Phi đang tức giận, người dám vào quấy rầy, ngoại trừ Trữ Ngự Diệp không sợ chết kia, cũng chỉ có hai người bọn họ.

” Không có việc gì.” Đây là lời nói thật, dù sao việc gì nên đến cũng sẽ đến, chính là cảm thấy thật phiền mà thôi.

” Mạc Ngôn… ngươi tính toán như thế nào?” Du Hương ngồi xuống ở bên cạnh y. Nàng tối hiểu… mặc kệ là thiếu gia hay là Đoàn Thăng, đều là người sống rất nội tâm.

Người như thế, rất dễ bị tổn thương…

Liếc mắt nhìn nàng một cái, Đoàn Thần Phi chậm rãi mở miệng.” Không thể gạt được.” Đúng hơn, là không có khả năng giấu diếm được cả đời, một ngày nào đó, chuyện Mạc Ngôn là nam nhân, sẽ phơi bày ra ánh sáng…

Một khi đã như vậy, còn không bằng ngay từ đầu nói cho rõ ràng.

Y là thiếu gia Đoàn phủ, chỉ cần chuyện này không để cho tất cả mọi người biết, hẳn là không có ảnh hưởng gì lớn…

Bất tri bất giác, y đối với người tên Mạc Ngôn này… khó có thể dứt bỏ tình cảm.

*******

*P/S: Mấy bồ ít comm qué làm ta bùn =”=

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.