Nam Thiếp

Chương 25



CHƯƠNG 25

” Chỉ như vậy… mà cũng nháo đến mức phát hỏa…” Đoàn Thần Phi đem Mạc Ngôn trở lại thư phòng, sau đó không phát ra một câu nào ngồi ở trên ghế; Mạc Ngôn vẫn còn đang trong cơn khiếp sợ, nhất thời tinh thần còn không quay về.

” Phu nhân cũng quá ~ quá phận đi!?” Trữ Ngự Diệp tức giận bất bình nổi lên đầu, mắt thấy thời gian kế tiếp hắn sẽ bị mất đi một giang xuân thủy, dọn đến hướng đông rất nhanh trong bụng nói thầm, Đoàn Thăng hợp thời lên tiếng.

” Rõ ràng là ra oai phủ đầu…” Có thâm ý khác nhìn Mạc Ngôn liếc mắt một cái.” Mọi người phải cẩn thận.” 

” Kế tiếp, ta còn có điều lo lắng tiểu thư, sẽ đối… Mạc Ngôn, có cái gì đó bất lợi.” Du Hương vừa cẩn thận giúp Mạc Ngôn thu dọn đồ trang sức trang nhã, vừa nói.

Mọi người…” Không có quan hệ, ta có thể ứng phó…” Mạc Ngôn mỉm cười, tựa như để chứng minh hắn không có việc gì.

Bọn họ… là quan tâm ta… nhưng mà, không thể làm cho mọi người thêm phiền toái…

” Ngươi có thể?” Đoàn Thần Phi dư hoả chưa tiêu, thoạt nhìn vẫn là rất không thích. Người này có biết hắn đang nói cái gì hay không? Hắn có thể cùng tử lão thái bà kia đấu sao? Tỉnh tỉnh đi!

Hơn nữa còn có bọn muội muội điêu ngoa kia… nàng chỉ cần một tay cũng có thể đùa chết hắn …còn nói mạnh miệng!

” Tóm lại, mọi người cẩn thận làm việc.”

” Cái người mới tới kia… thật đúng là kiêu ngạo a ~” Đại tiểu thư Đoàn Linh Vân vừa vào đến trong phòng, mà bắt đầu bão nổi.

” Cái gì mà người mới tới? Nàng là tẩu tẩu a.” Đoàn Thanh Tú thực không quen nhìn loại cá tính điêu ngoa này của tỷ tỷ … bất quá, nàng đối với người chị dâu mới này, thật là có vài phần hứng thú. Vừa mới nhìn còn không rõ ràng lắm, bất quá y hi cảm giác là một mỹ nhân!

” Hừ! Bằng bộ dáng vừa gầy nhược vừa không lễ phép như vậy của nàng … xứng với đại ca ta sao?” Đoàn Linh Vân bắt đầu chụp bàn mắng to.

Lại tới nữa… tỷ tỷ căn bản là luyến huynh quá mức thôi…

Chỉ cần mỗi lần ca ca mang nữ hài tử về nhà, lần nào mà không bị tỷ tỷ chỉnh cho một trận, sợ hãi mà thối lui? Tỷ tỷ chính là như vậy.

Đoàn Thanh Tú đều thấy rõ nhưng không thể trách .

” Kia lần này tỷ sẽ làm gì đây a?” Nói một cách chính xác, là làm sao để chỉnh nàng.

Đoàn Linh Vân ghé miệng vào tai muội muội, nhẹ giọng thì thầm.

” Ta nói tỷ tỷ a… như vậy không khỏi quá ngoan độc đi!?” Muội muội mặt nhăn nhíu mày, chuyện thiếu đạo đức như vậy, nàng không có khả năng làm.

” Hừ, ta cũng biết là muội không dám, bất quá… muội đừng cản trở ta a!” Đoàn Linh Vân nhìn chằm chằm Đoàn Thanh Tú. Nàng biết, muội muội này, trình độ tinh quái cũng không ai so kịp.

Chỉ cần nàng nhúng tay mặc kệ, liền vạn vô nhất thất …

A… Còn phải lo lắng cái tên tổng quản kia…

” Ai ai ai, ta bây giờ còn không có hứng thú đâu!” Chính là hiện tại…

Đoàn Linh Vân nhẹ giọng cười, nàng sẽ làm cho vị tẩu tử này… thật là khoái trá!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.