Nam Thiếp

Chương 53



Nói gì thì nói… khuyên can mãi, vẫn là đem Đoàn Thăng giữ lại.

Lúc này đôi mắt hắn không thấy, trần như nhộng đang ngồi ở trong đại dục dũng đầy nước. Mà Trữ Ngự Diệp… cũng là người đang thay Đoàn Thăng thêm thuỷ.

Nhìn bọt nước ấm áp chảy dài trên da thịt trắng nõn hồng nhuận của Đoàn Thăng, y quả thực muốn phun máu mũi. Nói như vậy… cũng không biết rốt cuộc là tốt hay là không tốt.

“… Ngươi muốn đem ta dìm chết đuối sao?” Tuy rằng mắt không thấy, nhưng vẫn cảm giác được, lúc này Đoàn Thăng khẳng định mặt nhăn mày nhíu.

Vì cái người nào đó vẫn không ngừng thêm nước vào.

“A…? Ác… Đúng… Thật xin lỗi.” Cứ như vậy hoảng hốt, càng không ngừng lặp lại động tác… y xin lỗi thay hắn múc bớt lượng nước quá mức ra ngoài, ánh mắt lại bị thân mình mê người của hắn hấp dẫn.

Tuy rằng biết đây là không đúng… nhưng mà y vẫn là…

” Được rồi, ngươi đi ra ngoài đi.” Đoàn Thăng chắc điên mắt, một ngày còn không nhìn thấy thật sự là không có phương tiện…

Đột nhiên nhớ tới có một lần Trữ Ngự Diệp nhìn lén hắn tắm rửa, cả người bỗng chốc cảm thấy không được tự nhiên. Trữ Ngự Diệp… hiện tại đang dùng ánh mắt như thế nào để nhìn mình đây?

Đoàn Thăng vẫy vẫy đầu, tất cả mọi người đều là nam nhân a!

Có cái gì mà hảo thẹn thùng chứ?

” Hảo… ta đây đi ra ngoài. Có sự tình gì thì cứ gọi ta.” Trữ Ngự Diệp cười khổ. Chính mình tại sao lại nghĩ như vậy…người trước mắt này, cũng không phải là của mình.

Tuy rằng như thế… y vẫn muốn bảo hộ hắn.

” Ăn nhiều một chút, đây là đầu bếp nữ đặc biệt chử cho ngươi a.” Du Hương vì Mạc Ngôn thêm đồ ăn, cảm giác thật vui vẻ.

” Cám ơn.” Đang kinh ngạc vì Du Hương hôm nay kinh người vui thích, Mạc Ngôn cảm thấy có điểm kỳ quái.

” Là phát sinh chuyện tốt gì sao?” Mạc Ngôn nói. Đột nhiên nhớ tới cái gì đó.

Chẳng lẽ… là do chuyện kia sao?

” Cùng Đoàn tổng quản… vào thời điểm nào thành thân?” Mạc Ngôn đột ngột hỏi. Một bên Đoàn Thần Phi nhíu nhíu mày, không tiếp lời.

” Cái gì?” Du Hương hỏi lại một câu, lập tức vui vẻ cười cười.” Ác… này a, với ngươi ngày đại hỉ cùng nhau tiến hành, như thế nào?”

Mạc Ngôn ngây ngốc ra một lúc.” Ác… hảo… tốt.” Sao lại như vậy chứ? Trữ đại ca thích Đoàn tổng quản như thế…

Nếu Đoàn tổng quản cùng Du Hương cô nương thành thân, hắn nhất định sẽ rất thương tâm!?

Di? Từ từ… theo ta cùng nhau? Ngày đại hỉ…?

Ánh mắt chậm rãi quay nhìn Đoàn Thần Phi giống như đang cười tủm tỉm, cảm thấy là lạ.

” Kia… nói như vậy ~ phải chạy nhanh chuẩn bị tốt a.” Lại cảm thấy ánh mắt Du Hương loè loè toả sáng.

Nói như thế… nàng vẫn là thích Đoàn tổng quản. Mạc Ngôn thầm nghĩ. Bằng không sao lại vui vẻ như thế? Kia nói như vậy, có lẽ Đoàn tổng quản sẽ hạnh phúc a…

Đoàn Thần Phi cùng Du Hương trao đổi nhanh bằng một cái liếc mắt.

” Ăn cơm a.” Thay Mạc Ngôn gắp một ngụm đồ ăn, bỏ vào trong bát.

Có thể nhìn ra được, Đoàn Thần Phi cố ý lảng tránh đề tài này.

” Đoàn tổng quản nếm qua ?” Mạc Ngôn ẩn ẩn cảm giác được, lại hỏi một câu không đầu không đuôi.

” Có người chiếu cố hắn.” Đoàn Thần Phi cúi đầu nói. Đột nhiên vỗ vỗ đầu Mạc Ngôn.” Ăn hay không ăn?”

” Ăn…” Chột dạ nói, Mạc Ngôn cúi đầu ăn nhanh.

Trong đầu ngập đầy nghi vấn bị đặt ở trong đồ ăn , không thể nào hỏi. Rất muốn hỏi một chút gia có biết gì về quan hệ giữa Trữ Ngự Diệp cùng Đoàn tổng quản… Nhưng mà Du Hương đang ở trong này, hắn cái gì cũng không mở miệng được.

Huống chi… hắn cũng không biết tâm ý chân chính của Đoàn Thăng…

Nói không chừng hắn cũng thật sự thích Du Hương. Mà Du Hương cũng là một bộ dáng thật vui vẻ… Thật đúng là hỏi như thế nào cũng không đúng.

” Xong rồi.” Đoàn Tthăng chậm rãi bước ra dũng tử, hướng ra phía ngoài kêu lên.

Trữ Ngự Diệp đã ngàn căn vạn dặn, tắm xong rồi nhất định phải gọi y. Trữ Ngự Diệp rất sợ hắn sẽ có cái gì đó sơ xuất.

Trữ Ngự Diệp vọt vào đến, cả người lại suýt chút nữa phun máu mũi.

Đoàn Thăng cứ như vậy, cái gì cũng chưa mặc… bộ dáng lại bạng nhiên bất lực cơ hồ làm cho Trữ Ngự Diệp nháy mắt nổi lên phản ứng.

Y thật sâu hít một hơi, áp chế đầy ngập dục hoả, thay Đoàn Thăng phủ thêm quần áo.

Thay Đoàn Thăng khấu hảo quần áo, Trữ Ngự Diệp thật khó có thể nhẫn nại trụ vững tinh thần, rất muốn cứ như vậy ôm chặt lấy Đoàn Thăng.

” Thăng… xảy ra chuyện gì…?” Đoàn Thăng một câu không nói, đột nhiên đi về phía trước. Bởi vì phía trước là vách tường, doạ Trữ Ngự Diệp chạy nhanh giữ chặt hắn.

” Không có việc gì. Ta muốn đi ngủ sớm một chút.” Đoàn Thăng nói.” Đúng rồi…” Tay đột nhiên sờ soạng đi xuống.

” Này là cái gì?” Cảm giác có cái gì đó cứng cứng chạm vào người hắn.” Ngươi bây giờ còn đeo đao a? Bây giờ còn đi ra ngoài tuần?”

Trữ Ngự Diệp hoảng sợ. Hắn… lầm cho rằng…

” Không… không có. Ta… ta sợ ngươi có cái gì sơ xuất…” Chạy nhanh rời xa thân thể Đoàn Thăng, Trữ Ngự Diệp có chút xấu hổ.

” Ác? Ta sao lại cảm thấy là lạ?” Đoàn Thăng bắt lấy Trữ Ngự Diệp, muốn rút ra thanh đao không tồn tại kia.

Hành động này làm cho Trữ Ngự Diệp sắp điên mất rồi.

Y chụp lấy bàn tay Đoàn Thăng. Còn như vậy đi xuống… y cũng không cam đoan sẽ làm ra hành động gì nữa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.