Nam Thiếp

Chương 74



Đoàn Thăng nhất thời thanh tỉnh.

” Ngươi nói cái gì?” Rời đi…? Gì chứ?

Trữ Ngự Diệp ôm chặt hắn.” Đúng vậy. Rời đi nơi này.” Trữ Ngự Diệp ngữ khí thật kiên định.

Đoàn Thăng lần đầu tiên nhìn y như vậy. Y cực kỳ kinh ngạc.

” Ngươi có nguyện ý cùng ta rời đi nơi này không?” Trữ Ngự Diệp thật khẩn trương. Cùng chính mình một chỗ, chính mình cái gì đều không có… không có gia thế không có bối cảnh… ngay cả bạc trên người đều không có nhiều so với Đoàn Thăng.

Nói thực ra, nếu Đoàn Thăng lựa chọn ra đi cùng mình thì chính mình cũng không dám cam đoan có thể cho hắn quá nhiều ngày tốt đẹp. Nếu hắn ở lại Đoàn phủ, vậy thì cuộc sống nhất định tốt gấp trăm lần so với theo chính mình.

Cho nên y cũng không bắt buộc. Nếu muốn, y đã sớm đem Đoàn Thăng ra phủ lâu rồi…

Thế nhưng nếu Đoàn Thăng thật sự đi theo y… y lại không tự tin lắm. Huống chi Đoàn Thăng ở trong này là dưới một người mà trên vạn người, hắn sẽ nguyện ý sao…?

Theo chính mình đến một nơi như thế nào còn chưa xác định được, rồi lại ở nơi đó mà bắt đầu làm lại từ đầu ư? Bao nhiêu là chuyện không thể xác định như thế, y chỉ nghĩ tới thôi còn cảm thấy sợ hãi.

Y có thể yêu cầu Đoàn Thăng thương yêu y đến loại tình trạng này không? Có lẽ Đoàn Thăng căn bản là…

” Hảo! Muốn đi đâu? Hiện tại liền đi thôi!” Đoàn Thăng nhẹ giọng nói.

Thế là… gánh nặng của bọn họ vừa thu lại, liền hẹn gặp mặt nhau tại đại môn khẩu.

Đoàn Thăng tới trước, rất xa, hắn liền nhìn thấy cái thân ảnh nhanh chóng di động kia. Lập tức đi đến bên cạnh chính mình.

” Ngươi chờ thật lâu?” Tay chính mình bị gắt gao cầm lấy, ấm áp chậm rãi truyền đến.

” Hoàn hảo.” Đoàn Thăng cũng siết chặt bàn tay kia. Trong bóng đêm, hắn rõ ràng cảm giác được sự kinh hỉ của Trữ Ngự Diệp. Trữ Ngự Diệp một bộ dáng thật vui vẻ…

Kỳ thật hạnh phúc là có thể đơn giản như thế.

Đúng vậy! Bọn họ chỉ cần vượt qua bức tường này, đi đến một nơi không ai biết, rồi sau đó hắn không cần phải đảm đương chức tổng quản của Đoàn phủ… không bao giờ phải thức trắng đêm mà tính toán sổ sách… không cần luôn tỏ ra đứng đắn; hắn cũng không cần ở mãi trong Đoàn phủ, thống khổ vì không sao nắm bắt được tương lai của bản thân.

Chỉ cần bọn họ rời đi Đoàn phủ! Là như thế này sao?

Nếu chính là như vậy… Đoàn Thăng nhẹ nhàng thở dài.

Trong bóng đêm, hắn biết Trữ Ngự Diệp cũng biết.

Đã quá muộn… bọn họ từ lúc vừa thấy mặt thì phải đi thôi!

” Có người? Sao lại có thể…? Phía sau…?” Trữ Ngự Diệp kinh ngạc, lập tức kéo Đoàn Thăng tránh vào trong bụi cây.

Xa xa một đội tuần tra xách đèn lồng chạy tới, không ngừng hướng nơi này dũng tiến.

Số người càng lúc càng nhiều làm cho khắp bốn phía dần dần sáng trưng, Trữ Ngự Diệp gắt gao giữ chặt Đoàn Thăng, không hy vọng hắn sợ hãi.

Xem tình huống này, thiếu gia đại khái là đã biết chuyện của bọn họ.

Thiếu gia là người có tâm tư sâu xa… Trữ Ngự Diệp cũng không phải không có kiến thức qua. Đoàn Thăng với y mà nói là người trọng yếu đến thế, y sẽ thả hắn đi dễ dàng như vậy sao?

Chợt cảm giác thân mình Đoàn Thăng trở nên cứng đờ.

” Chúng ta xông ra đi?” Trữ Ngự Diệp nhẹ giọng hỏi Đoàn Thăng, nhiều người như thế cũng không phải y đánh không lại!

Đoàn Thăng chậm rãi lắc đầu. Ý bảo y không cần xúc động.

Đột nhiên, Đoàn Thăng thuận thế áp chế y, bởi vì cảm giác có ngọn đèn chậm rãi tới gần.

Tới gần bụi cỏ.

Đoàn Thăng tim đập thật vững vàng, hắn tận lực bảo trì bình tĩnh.

Tiếng người dần dần lại đến gần thêm một chút, xem ra bọn họ không tìm đến nơi này là sẽ không bỏ cuộc!

Thân mình Đoàn Thăng áp chế Trữ Ngự Diệp lại căng cứng thêm một chút.

Trữ Ngự Diệp căn bản chịu không nổi loại kích thích này, Đoàn Thăng chủ động tới gần như thế, dù chỉ là một chút… cũng đủ làm cho y dễ chịu.

Thế là y nổi lên phản ứng.

Trời ạ… dưới loại tình huống này…

Đoàn Thăng khẽ cắn môi, nhẫn đi xuống. Vật cứng giữa hai chân người kia không ngừng chạm vào chính mình, cái loại cảm giác này là không có khả năng bỏ qua…

Hắn nhắm mắt lại.

Lại là tiếng người, cảm giác sẽ tới gần. Đoàn Thăng cơ hồ cả người đè nén Trữ Ngự Diệp, hắn phỏng chừng một chút, chiếu theo độ cao của cây cỏ… bình thường ở xa mà nhìn là không có khả năng phát hiện bọn họ.

Hiện tại là buổi tối. Bọn họ còn có cơ hội!

Ngay cả Đoàn Thăng cũng bắt đầu trở nên khẩn trương. Trữ Ngự Diệp rõ ràng nghe được tiếng tim đập vang dội.

Đột nhiên, thân thể Đoàn Thăng thả lỏng, cảm giác đã không hề khẩn trương nữa.

Trong lúc Trữ Ngự Diệp còn đang ngẩn người, Đoàn Thăng không nói không rằng rời khỏi thân thể y.

” Thiếu gia.”

Không ai nói chuyện.

Đoàn Thần Phi lẳng lặng nhìn hai người, trên mặt bình tĩnh nhìn không ra một tia cảm xúc.

” Đi đâu?” Đoàn Thần Phi hỏi.

Đoàn Thăng không có tiếp lời, hắn lần đầu tiên cảm thấy không biết trả lời ra sao. Tất cả ngôn từ đều dán chặt ở yết hầu, hắn một chữ đều nói không ra khẩu. Ngược lại Trữ Ngự Diệp liền gấp gáp trả lời.

” Thiếu gia… ta thích Đoàn Thăng, muốn mang hắn đi! Cầu ngài thành toàn!” Trữ Ngự Diệp bảo hộ Đoàn Thăng, biểu tình kiên định.

Đoàn Thần Phi phất tay, ý bảo hắn không cần nói tiếp.

” Ngươi cũng muốn đi?”

Đoàn Thăng trầm mặc một chút, nhìn nhìn Trữ Ngự Diệp đang đứng che ở phía trước chính mình. Hắn biết, nếu phải chết… y nhất định sẽ nguyện ý thay thế chính mình. Vậy thì chính mình còn do dự cái gì?

Chính mình còn có tư cách gì mà do dự?

Thế là Đoàn Thăng gật gật đầu.

Bộ dáng thoải mái ở trên mặt Đoàn Thần Phi hoàn toàn biến mất. Chỉ nhìn thấy một chút kinh ngạc chợt loé rồi biến mất.

” Nói như thế… ngươi không thích Du Hương?” Đoàn Thần Phi trầm thanh hỏi.

Đoàn Thăng thối hậu từng bước, mặc kệ là kết cục gì hắn đã có chuẩn bị tâm lý rồi.

Đoàn Thần Phi nhìn biểu tình cam chịu của hắn, rồi cũng gật gật đầu.” Ngươi là muốn rời đi nơi này.. hay là đơn thuần muốn đào hôn? Không thích Du Hương, cũng có thể có rất nhiều…”

” Không phải như vậy!” Đoàn Thăng thô lỗ đánh gảy lời nói của Đoàn Thần Phi.” Việc đó cùng chuyện này không có quan hệ!”

Trữ Ngự Diệp hơi giật mình, không biết giữa hai người kia đang toả ra mùi thuốc súng nồng hậu.

” Ngươi yêu thương hắn ?” Đoàn Thần Phi lạnh giọng, đưa ra vấn đề bén nhọn này.

Đoàn Thăng kéo Trữ Ngự Diệp lại thối hậu từng bước, chậm rãi gật gật đầu.

Đoàn Thần Phi trầm mặc một chút, lại nhìn chăm chú vào Đoàn Thăng.” Hảo…muốn đi cũng được. Hai điều kiện.”

” Là điều kiện gì?” Tâm Đoàn Thăng bắt đầu kinh hoàng.

” Ngươi phải đáp ứng trước.” Đoàn Thần Phi một chữ một chữ nói, có loại cảm giác nguy hiểm lan tràn ra.

” Hảo, ngươi nói đi, điều kiện gì?”

Đoàn Thần Phi nhìn hắn một chút.

” Hảo… thứ nhất, ngươi không được cự tuyệt Trữ Ngự Diệp nữa. Đệ nhị, ngươi phải cả đời ở bên cạnh Trữ Ngự Diệp, vĩnh viễn đối tốt với hắn. Ngươi có thể làm được không?”

Đoàn Thăng ngây cả người.

” Cái… gì…?” Nghe được lời nói đó cùng với mong muốn cứ như mức nước chênh lệch của lòng sông so với mặt biển quá lớn, Đoàn Thăng lập tức phản ứng.

Trữ Ngự Diệp cũng kinh ngạc không thôi.

Mãi cho đến khi Đoàn Thăng nhìn thấy biểu tình cùng nụ cười tủm tỉm trên mặt Đoàn Thần Phi, mới hiểu được chính mình bị đùa giỡn. Cái gì mà thành thân chứ… đều là âm mưu!

Rất gian trá !

” Thiếu gia…?” Trữ Ngự Diệp đột nhiên cảm thấy tình thế lập tức nghịch chuyển, vẫn chưa phục hồi tinh thần lại.

Đoàn Thần Phi đi về phía trước, tựa như mới trước đây vậy… lúc bọn họ lần đầu tiên gặp mặt, chậm rãi đến trước mặt Đoàn Thăng, sờ sờ đầu của hắn.

” Ngươi là người tối trọng yếu của Đoàn gia, ai cũng khó có thể thay thế được a.” Đoàn Thần Phi ca thán, rồi đem tay của Đoàn Thăng đang bắt đầu tức giận nhẹ nhàng đặt ở trên tay Trữ Ngự Diệp.

Điều này y hiểu quá rõ… Đoàn Thăng mỗi lần sinh khí liền cáu kỉnh giống như tiểu hài tử, phải có người cho hắn hò hét mới có thể hạ hoả.

Trữ Ngự Diệp là người tối thích hợp làm việc này, vô cùng thích hợp!

” Ngươi có nguyện ý một lần nữa quay về Đoàn gia giúp ta làm việc không?”

” Thiếu gia…” Đoàn Thăng gật gật đầu, xem như đáp ứng rồi.

Hắn biết… hắn lại quay về Đoàn phủ.

” Kia… Kia là ý gì a…?” Trong lòng bàn tay Trữ Ngự Diệp còn nắm chặt tay Đoàn Thăng… bộ dáng là không muốn buông ra.

Đoàn Thăng hậm hực giãi khai Trữ Ngự Diệp, hướng về phòng của mình đi.

Trữ ngự Diệp gãi gãi đầu, cũng chạy theo.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.