Nam Thiếp

Chương 82



 Ngươi biết không?” Yến Hinh đem Mạc Ngôn kéo đến một bên, thần bí hề hề cười nói.” Ngươi có biết sắp đến ngày gì không?”

” Là ngày gì?” Mạc Ngôn ngây ngô cười.

” Sắp đến đêm thất tịch a, vào ngày này… phải cùng người mình thích bên nhau, hơn nữa cũng phải tỏ vẻ càng đặc biệt, như vậy đôi tình nhân ấy mới có thể ở cùng nhau thật lâu thật lâu a.” Yến Hinh vừa mới giật dây Trữ Ngự Diệp xong, tiếp theo đến tìm Mạc Ngôn.

Cái đôi này xem ra cũng rất thú vị đây! Nàng cũng muốn xem trò hay.

Đặc biệt… tỏ vẻ đặc biệt…? Mạc Ngôn nghĩ thầm. Là ý gì chứ…?

” Yến Hinh cô nương, cái gì gọi là…” tỏ vẻ đặc biệt ” a?” Mạc Ngôn vẻ mặt mờ mịt.

Yến Hinh cười cười. Mạc Ngôn chính là điểm ấy đáng yêu, tuỳ tiện nói nói liền cắn câu.” Tỏ vẻ đặc biệt a… cũng đơn giản thôi…đó là phải tặng một lễ vật linh tinh nào đó a.”

” Lễ vật?” Mạc Ngôn ngẩn ngơ.” Nhưng… nhưng mà… gia cái gì cũng không thiếu a…” Ta… ta lại có năng lực gì mà mua lễ vật tặng cho y chứ?

Yến Hinh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạc Ngôn cúi thấp, lại nhợt nhạt nở nụ cười.

” Thiếu gia đúng thật là cái gì cũng không thiếu, bất quá vào đêm thất tịch, cũng phải tìm cho được thứ  mà y thiếu a…”

Khấu khấu khấu…

Mạc Ngôn gõ cửa.”Gia… là ta.”

” Tiến vào.” Thanh âm của Đoàn Thần Phi ở môn hậu vang lên. Mạc Ngôn nhẹ nhàng đẩy cửa ra, cảm giác Đoàn Thần Phi đang rất bận rộn, đầu cũng không nâng lên.

” Gia…? Ngươi có rảnh không?” Mạc Ngôn run run giọng hỏi.

” Không có.” Rất không rảnh, y vì cái tên đại khối băng Đoàn Thăng kia có thể vui vẻ vào đêm thất tịch, đã đem công tác của hắn lược đi hơn phân nửa. Hiện tại chính mình phải ngồi làm.

” Ác…” Mạc Ngôn có chút khẩn trương.

Không có khoảng trống a… như vậy…

” Sao vậy? Lại đây.” Đoàn Thần Phi nói, đầu y cũng không nâng lên.

Mạc Ngôn đi qua, bị Đoàn Thần Phi kéo vào trong ngực.

” Xảy ra chuyện gì? Đang muốn gì à?” Đầu nhẹ nhàng gác lên vai Mạc Ngôn, Đoàn Thần Phi tiếp tục làm việc. Hiện tại y mới biết, công việc của tổng quản thật đúng là không phải người làm!

” Cái kia… không có.” Ngồi ở trong lồng ngực Đoàn Thần Phi, Mạc Ngôn mân mê y phục chính mình. Hắn đột nhiên cảm thấy… khi gia nghiêm túc làm việc, thật sự… rất tuấn tú!

Cho nên… chính mình tựa hồ không nên vì việc nhỏ này, mà đến làm phiền y.

” Không có?” Đoàn Thần Phi lên tiếng hỏi. Lại tiếp tục công tác.

Trong một khắc, Mạc Ngôn có điểm thất vọng. Hắn hảo muốn cùng gia bên nhau qua đêm thất tịch a…

Một chút thôi cũng tốt… hắn cười khổ.

Nhưng mà thoạt nhìn y bề bộn nhiều việc như vậy.

Nên chắc sẽ không có thời gian mà để ý đến ta …

Từ trong lồng ngực giãy ra, Mạc Ngôn đi về hướng cửa.

” Từ từ…” Đoàn Thần Phi vẫn không có ngẩng đầu.” Chờ ta một chút… để ta mang ngươi đi chơi.”

Mạc Ngôn ngốc lăng. Lập tức tươi cười.

” Ngươi muốn đi chơi chỗ nào?” Đoàn Thần Phi tạm thời thu xếp xong, buông bút.

” A?” Mạc Ngôn lại ngốc lăng.” Ta… ta không có nơi nào đặc biệt muốn đi.” Chỉ muốn ở bên cạnh ngươi thôi…

Đoàn Thần Phi nhíu nhíu mày, đứng dậy.

” Gia… kỳ thật, ta không nghĩ đi ra ngoài ngoạn, ta chỉ muốn với ngươi cùng một chỗ.” Mạc Ngôn nhìn y…

Hôm nay là đêm thất tịch… hắn đương nhiên muốn cùng y một chỗ.

Đoàn Thần Phi bước đi về phía trước, đem Mạc Ngôn ôm vào trong ngực.

” Ta biết ta biết…” Đoàn Thần Phi cúi đầu nói, gắt gao siết chặt Mạc Ngôn.

” Kia… gia…” Mạc Ngôn nhỏ giọng nói” Ngươi hôm nay ở bên cạnh ta…cái gì cũng không làm được không…?” Câu cuối cùng kia, hắn cơ hồ là nói cho trên mặt đất nghe.

Đoàn Thần Phi ngây ngẩn cả người. Y không nghĩ tới Mạc Ngôn khi ngượng ngùng… cũng thật đáng yêu a!

” Hảo… ta đáp ứng ngươi. Ta cái gì cũng không làm, được không?” Đoàn Thần Phi trở nên thập phần ôn nhu.” Ngươi biết không? Ngươi như vậy… hảo đáng yêu…”

Mạc Ngôn quay đầu đi. Đỏ mặt.

” Ân…” Một tiếng đáp lại hầu như không thể nghe thấy từ trong miệng Mạc Ngôn phát ra.” Đúng… đúng rồi…” Từ trong ngực, hắn lấy ra một gói to. Nhưng sau đó lại nhanh chóng thu hồi.

Đoàn Thần Phi một phen đoạt lấy.

” A…” Mạc Ngôn mặt càng thêm đỏ.

” Này là cái gì? Ta xem xem…” Đoàn Thần Phi nhìn kỹ gói to trên tay, nguyên lai là một túi tiền được làm một cách tinh tế.

Vừa nhìn cũng biết đã bỏ nhiều công sức, phía trước còn thêu một đôi uyên ương… tinh xảo hào phóng, là hình thức mà Đoàn Thần Phi rất thích.

Đoàn Thần Phi lật đến mặt sau, vẫn chưa thêu nơi xuất xưởng. Bất quá… nhìn vào chất liệu này, giá trị rất xa xỉ.

” Đi đâu mua?” Đoàn Thần Phi thật vừa lòng, y chưa bao giờ thấy qua túi tiền nào tinh xảo hào phóng như thế, hay là vì y chưa bao giờ chú ý đến?

” Này là…” Mạc Ngôn cúi đầu.

Quả nhiên… chính mình vẫn là… gia không thích…

” Thật xin lỗi… ngươi không vui sao?” Mạc Ngôn khẽ cắn môi, nén tiếng thở dài.

Hắn… quả nhiên không được…cái gì làm đều…

” Ân? Ta thích… ngươi tặng cái gì ta đều…!” Đoàn Thần Phi ôm đồm cầm tay Mạc Ngôn, Mạc Ngôn né tránh không kịp, cứ như vậy để cho y nhìn thấy … đôi tay bởi vì may túi tiền tinh tế mà bị thương.

” Này… chính ngươi làm?” Đoàn Thần Phi kinh ngạc.

Mạc Ngôn nhẹ nhàng gật gật đầu.

Đoàn Thần Phi ôm sát Mạc Ngôn, chặt đến nỗi hắn sắp thở không nổi.

” Gia…?” Mạc Ngôn chống đẩy. Xảy ra chuyện gì…?

” Đứa ngốc… ta rất thích… ngươi là đứa ngốc…” Buông ra một chút, Đoàn Thần Phi nhìn tay hắn, gắt gao nắm ở trong lòng bàn tay.

” Gia… ngươi… ngươi thích sao? Thích ta làm…?” Mặt Mạc Ngôn lại đỏ.

” Ta, Đoàn Thần Phi, từ nay về sau sẽ không bao giờ dùng túi tiền khác…” Y đem vật Mạc Ngôn tặng thu vào.” Ta đương nhiên thích… đứa ngốc…” Đoàn Thần Phi đau lòng nói.

Mạc Ngôn nhợt nhạt cười, Yến Hinh cô nương nói, quả nhiên đúng…

” Chính là… ta còn cảm thấy… hảo hư không…” Đoàn Thần Phi ở bên tai Mạc Ngôn lặng lẽ nói.

Ách?” Hư… hư không…?” Hắn không phải đã tặng lễ vật cho y rồi sao…?

” Ta nơi này chưa đủ a…” Đoàn Thần Phi thì thầm, bắt đầu nhẹ nhàng trút bỏ xiêm y của Mạc Ngôn… (Típ theo diễn ra như thía nào thì mọi người tự tưởng tượng nha, tới đây tác giả ba trấm rùi…)


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.