Nam Thiếp

Chương 84



Chủ tử… như vậy thật sự có ổn không…?” Hạ nhân lấy thanh âm run rẩy hỏi.

” Phiền muốn chết! Đi xuống!” Huy phất tay làm cho hạ nhân rời đi, y cẩn thận quan sát người mảnh khảnh trong ngực.

Hảo đáng yêu… người y coi trọng quả nhiên không tầm thường…

Người trong lòng từ từ chuyển tỉnh.

” Này… Ngươi là ai? Đây là đâu…? Còn có… ngươi ôm ta làm cái gì?” Đông Tiểu Đại có chút hốt hoảng, khi không lại gặp một tên bệnh thần kinh…? Cư nhiên dám làm loạn thất bát tao như vậy?

Y biết hắn là ai không? Hắn là… thiếu gia của một ông chủ lớn a…!

Làm ơn đi… tuỳ tiện nói ra đã có thể hù chết y! Cư nhiên còn dám động hắn như vậy!?

Không nghĩ tới người nọ lại mỉm cười.” Nếu ta không nói ngươi sẽ không biết ta là ai, bất quá ta khuyên ngươi, ngươi nhất định không nên biết ta là ai. Còn có… nếu ta nói với ngươi, nơi này là tiền viện của ta, ngươi tin tưởng không? Cuối cùng quan trọng nhất là… ta ôm ngươi… nói khó nghe một chút, chính là muốn ngươi trở thành người của ta…” Vẫn là ngu xuẩn cười.” Ngươi đoán đúng điều quan trọng nhất rồi…”

Đông Tiểu Đại nhất thời một trận tình thiên phích lịch.

” Ngươi… ngươi nói gì? Nói lại một lần nữa cho ta nghe!” Hắn không ngừng giãy giụa. Đang vui đùa cái gì vậy… nếu thật sự ở trong này bị nam nhân kia ra tay… vậy thì một đời anh minh của hắn… không! Hắn còn mặt mũi nào để sống đây?

Hắn phải là người mang hạnh phúc đến cho một đám nữ nhân, chứ không phải cấp một nam nhân sính hoan…

Tên này không phải đầu bị cháy hỏng vậy là đã muốn điên rồi…

Kẻ điên lại ở một nơi cao cấp như thế này sao…?

” Không cần từ chối… ta đã muốn trói chặt ngươi. Ngươi không phát hiện sao?” Nam nhân nói thật nhẹ nhàng, Đông Tiểu Đại lại tức giận muốn giết người.

Nếu ánh mắt có thể giết người… vậy thì gà lợn chết đã sớm chất thành núi … huyết liền đủ hắn ói ra…

Chỉ tiếc ánh mắt không thể giết người, cho nên Đông Tiểu Đại vẫn chỉ có thể giống như tiểu trùng ra sức giãy giụa. Đương nhiên… căn cứ theo phương pháp sáng tác tiểu thuyết chính thống, hắn giãy không ra.

Thế là…chẳng lẽ Đông Tiểu Đại ta liền giống như nhân vật trong tiểu thuyết… bán mị tiếng nói, không ngừng khóc cầu xin tha thứ, muốn nam nhân thay hắn mở trói… rồi mới, nam nhân liền nhân cơ hội thượng hắn…

Đông Tiểu Đại lựa chọn… kêu to!

Hơn nữa là thật không khí chất kêu loạn xạ lên.

” Có người chết…. có người trộm đồ vật này nọ a… Phi lễ! Cường bạo con gái nhà lành a! Cháy… cháy… nếu không cứu sẽ chết một đống người…”

Nam nhân kia dù bận vẫn ung dung nhìn hắn cuồng khiếu.

Đông Tiểu Đại kêu mệt mỏi, cuối cùng dừng lại.

” Mệt mỏi?” Nam nhân cười tà.” Vậy thì ta có thể cường bạo ngươi rồi sao…?”

Đông Tiểu Đại nuốt một ngụm nước bọt… đột nhiên cảm thấy… người này không phải là tới trả thù chính mình đã chơi muội muội hoặc lão bà ai đi?

Như vậy cũng quá đáng … Sẽ không phải là người này có bệnh gì đó không tiện nói ra, hay là vắng vẻ lão bà, không khéo chính mình lại thượng qua lão bà của y…y mới hù dọa như vậy làm ta sợ?

Tay người nọ đã muốn sờ vào trong ngực Đông Tiểu Đại, chuẩn bị hạ thủ.

” Tiên… tiên sinh… ngươi ngẫm lại… nếu ngươi thỏa mãn không được lão bà ngươi… kia giao cho ta đến làm cho nàng khoái hoạt khoái hoạt đi, cũng không có cái gì không tốt a… nếu ngươi thật sự có bệnh gì không tiện nói ra, ta còn có thể dạy ngươi mấy chiêu…” Đông Tiểu Đại nhìn bàn tay đang dần dần tới gần, cuối cùng hô to.

” Không đủ sức cũng không phải chuyện mất mặt gì!”

Người nọ quả nhiên là ngừng lại.

” Ta không đủ sức…? Vậy cho ngươi nhìn xem… ta có thật sự không đủ sức hay không…” Sắc mặt kia còn tà ác hơn tà ác…

Đông Tiểu Đại thật hối hận khi hắn nói ra câu kia…

Từ từ… y không phải muốn làm ở trong này đó chứ? Nơi này… chính là gia sân tiền viện của y a… Nếu chính mình thật sự ở trong này bị XX … thì có bao nhiêu người sẽ nhìn thấy a?

Tưởng tượng đến đây thôi… Đông Tiểu Đại liền quyết định thề sống chết phải bảo vệ…. trinh tiết chính mình.

Đông Tiểu Đại cảm thấy rất đau xót… không có chuyện nào so với chuyện này bi ai hơn.

Nếu có một nam nhân cái gì cũng không nói… vừa đến đã nói hắn muốn cường bạo ngươi… hơn nữa hắn thật sự làm… vậy ngươi nói là bi hay không bi ai?

Hắn thật tình hối hận khi vừa rồi nhất thời xúc động mắng y không đủ sức.

Nam nhân đang ở trước ngực trơn bóng của hắn sờ loạn loạn, rồi lại phát ra từng trận tiếng cười… điều này làm cho Đông Tiểu Đại làm sao mà nhẫn đi xuống được?

Nhưng sau khi hai chân loạn đá lộn xộn cũng bị ngăn chặn, Đông Tiểu Đại không muốn cũng đành phải nhận thua … muốn giãy muốn giụa…thế nhưng toàn thân đều bị người ta chế trụ … vậy thì còn làm được cái rắm gì?

” Tiểu bảo bối… nhĩ hảo nhiệt tình a…” Nam nhân một bên khen ngợi da thịt hắn hảo, một bên ngu xuẩn tự cho là đúng… Đông Tiểu Đại sắp tức chết rồi.

Cái này mà gọi là nhiệt tình? Ngươi mù a… cư nhiên đem nôn mửa như sùng bái… khó trách người này tự cho mình là vạn người mê!

Đông Tiểu Đại hé miệng kêu gào… người ta đã đem chính mình trói gô giống như lạp xưởng… chính mình đương nhiên là ngay cả cơ hội phản kích đều không có. Như vậy… chính mình thích kêu là có thể đi…?

” Ngươi… giết ngươi ngàn đao…! Ngươi nếu không dừng tay cho ta, chờ ta đi ra ngoài, ta nhất định tiêu tiền cho mấy tên khất cái trên đường đem ngươi trói lại, kéo dài tới cuối phố cưỡng dâm… rồi mới ở trên mông ngươi sáp cây đuốc, bức ngươi loả bôn… a…” Nói còn chưa xong Đông Tiểu Đại lại hét rầm lên.

” Tiểu bảo bối… ngươi định làm vậy thật sao…?” Nam nhân cởi quần hắn, tay cầm nhược điểm của hắn.

” Vậy thì ta đây đành phải tiên hạ thủ vi cường, trước tiên ở tiền viện thượng ngươi… sau đó lại kéo dài tới cuối phố cưỡng dâm, rồi mới ở sau mông ngươi tắc thuốc nổ, ta lấy cây đuốc bức ngươi loả lồ mà chạy…” Nam nhân nói thật nhẹ nhàng.” Tiểu bảo bối, ngươi cảm thấy chủ ý này như thế nào?”

Đông Tiểu Đại không dám nói tiếp nữa. Hắn cảm thấy người này thủ đoạn thật độc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.