Nam Thiếp

Chương 85



Nam nhân nhẹ nhàng cười, cúi đầu hôn lên cảnh tử Đông Tiểu Đại. Đông Tiểu Đại chỉ cảm thấy vừa nóng vừa mê, bao nhiêu lời muốn chửi đều đã đánh mất.

Tay nam nhân không nhẹ không nặng vỗ về chơi đùa với vật ngay trước của Đông Tiểu Đại, Đông Tiểu Đại thất kinh, hoàn toàn không biết nên làm như thế nào bây giờ…

Ác ác ác… sao lại như vậy a… Tại sao y lại cho ta cảm giác thích thú như thế…? Chẳng lẽ nói… y là một cao thủ có kỹ xảo so với ta lợi hại hơn sao…?

Đông Tiểu Đại cảm thấy hiện tại vấn đề nghiêm trọng không phải là trinh tiết của hắn nữa… mà là cuộc chiến tranh đoạt kỹ xảo nam tính giữa hắn cùng nam nhân này.

Nói thật ra… bị y làm như vậy thật là thoải mái lắm…

Không xong … chẳng lẽ phải thừa nhận y có kỹ xảo sao…? Không được… như vậy không phải đại biểu là y lợi hại hơn?

Trong đầu Đông Tiểu Đại lúc này đang tự hỏi loại vấn đề kỳ quái này.

Đúng vậy… vấn đề này thật là rất trọng yếu… Nhưng mà… có tất yếu phải ở thời điểm bị một nam nhân đè ở trên người chính mình mà tự hỏi nó không?

Nam nhân thấy hắn ngẩn người, có điểm bất mãn.

Ngón tay nhẹ nhàng toàn tiến vào nơi cúc nhị đang vẫn còn nhắm chặt kia, thong thả xâm nhập… rồi mới cấp tốc co rúm.

Đông Tiểu Đại chỉ cảm thấy đầu óc hắn giống như bị khủng bố, bao nhiêu ý tưởng nhồi vào, hắn căn bản không chú ý nam nhân kia rốt cuộc đang làm cái gì…

Thân mình không tự chủ lướt qua từng đợt sợ run, tất cả da thịt tế bào đều đang giãn nở nóng lên… chỉ có chủ nhân còn không tự giác.

Sao lại như vậy… chẳng lẽ bởi vì kỹ xảo y hảo như thế… cho nên ta sẽ khuất phục ở trên tay y sao? Ta đây khổ luyện đã nhiều năm… thậm chí là sau khi thượng qua vô số người… tân tân khổ khổ mới đạt được thành quả như hôm nay, cứ như vậy mà phế đi sạch sẽ sao…?

Đông Tiểu Đại chỉ cảm thấy khắp người của hắn trong nháy mắt… ở trong tay nam nhân này đạt tới cao trào ngay cả chính hắn đều không thể… mà bắt đầu biến sắc.

Đã muốn không còn ý nghĩa …

Đông Tiểu Đại bắt đầu khóc lên.

” Tiểu bảo bối đừng khóc… từ từ khiến cho ngươi thư thái…” Trên mặt nam nhân hiện lên một tia cười tà, chậm rãi đĩnh nhập vào trong hắn… rồi mới ghé vào trên người hắn bắt đầu trừu sáp.

Tới bây giờ Đông Tiểu Đại mới cảm thấy sự tình ” có chút” không thích hợp.

” Ngươi, tên hỗn trướng này… đang làm… làm gì…? A…!” Thân mình Đông Tiểu Đại cứng đờ, cái loại cảm giác bị sáp nhập này thật sự rất kỳ quái… kỳ quái đến nỗi hắn đã muốn sắp ức chế không được …

Ức chế không được xúc động muốn giết người.

” A a… tiểu bảo bối… không cần khép chặt như thế… thật thoải mái…” Nam nhân tựa hồ cũng ức chế không được, bất quá phương hướng bọn họ ức chế hoàn toàn không nhau…

” Ngươi này… ô ô…” Sát ngàn đao… tử hỗn trướng… có ngươi sẽ không có ta, cẩn thận ta bấm ngươi, rồi mới cho ngươi ngay cả muốn ngẩng đầu đều ngẩng không nổi.

Tất cả câu chữ muốn kêu gào, sau khi nam nhân nhẹ nhàng đong đưa thắt lưng, đều hoá thành tiếng thì thào rên rỉ trong miệng.

Hảo… thật thoải mái… sao có thể như vậy…?

Trên mặt Đông Tiểu Đại hiện lên một tia khoái cảm, từ nơi hai người tương liên mạc danh kỳ diệu truyền đến. Không… hắn tuyệt đối không thừa nhận là do kỹ xảo của y hảo!

Sao lại có thể là do kỹ xảo của y hảo chứ…? Đông Tiểu Đại một bên thở dốc, một bên nghĩ.

Nam nhân nhẹ nhàng nâng cao thân mình, không ngừng ma sát cực kỳ cẩn thận trong cơ thể hắn. Tư thế hung hăng đỉnh nhập làm cho Đông Tiểu Đại lại là một trận sợ run.

” Tiểu bảo bối… nghe nói nữ nhân đều thích nam nhân dũng mãnh một chút. Tiểu bảo bối cũng thích đúng không?” Nam nhân lại nhếch môi cười tà, ngón tay không ngừng đùa bỡn nơi mẫn cảm của Đông Tiểu Đại.

Mẹ ngươi… sao không đi hỏi mẹ ngươi đi a? Mẹ ngươi có bảo ngươi bại hoại gia phong ngoạn nam nhân không…?

” Mẹ ngươi…” Đông Tiểu Đại rất nhanh mắng ra một chuỗi câu chữ kia, sau đó liền hôn mê.

Sau khi tỉnh lại… cảm giác đã qua thật lâu thật lâu …

Trên thực tế, chỉ qua hai ngày.

Sau khi hai ngày suy sút, nam nhân không biết xấu hổ kia cuối cùng đem hắn về nhà. Bởi vì hắn thường thường qua đêm bên ngoài, cho nên khi gia nhân từ trong cỗ kiệu đem hắn dìu ra, cái gì cũng không biết.

Bọn họ còn tưởng rằng thiếu gia đi đến nơi nào đó phong lưu!

Chỉ có ý nghĩa là khác thôi… đích thật là vậy… bất quá không phải đến nơi nào phong lưu, mà là bị người ta cưỡng ép phong lưu. Điều này đối với Đông Tiểu Đại mà nói, là nỗi nhục lớn nhất đời…

Hiện tại xương sống thắt lưng hắn đều đau muốn chết, mông cũng đau muốn chết… ngay cả tâm cũng đau muốn chết. Hắn đã muốn cứ như thế mà hư nhược rồi, người nhà còn một bộ thật nhiệt tình… hỏi hắn muốn bồi bổ thân thể hay không…

” Thiếu… thiếu gia…” Đông Tiểu Đại đang được một đám người uy thang, tâm tình đang vô cùng khó chịu.

“Có chuyện gì?”

Mặt gã sai vặt thật kích động. Kích động đến độ làm cho Đông Tiểu Đại cảm thấy rất giống thang mà hắn đang uống kia. Hắn một trận ghê tởm, đơn giản không uống nữa.

” Thái tử đến đây!”

Đông Tiểu Đại thổi phù một tiếng, cả bát thang thuận tay bay về phía gã sai vặt.

” Ngươi nói càn gì đó? Thái tử mà đến đây, vậy thì ta thành hoàng phi luôn cho rồi…”

Bất ngờ một thân ảnh chói mắt cùng chướng mắt đứng ở cửa.

Cái mặt thật chướng mắt, tươi cười cũng thật chướng mắt… Thế nhưng y phục mặc trên người không chướng mắt, một đám binh lính phía sau cũng không quá chướng mắt…

Thật là… thái tử…?

” Thái tử hảo…” Đông Tiểu Đại nhẹ giọng nói. Hắn ngồi ở bên trong kiệu, cơ hồ nghĩ muốn đem người trước mắt này nhanh chóng mà xử lý.

Tuy rằng là hành thích vua… nhưng dù sao hoàng đế nhiều đứa con như thế, chết một người cũng sẽ không đến nỗi nào đi?

” Ân… tiểu bảo bối…” Nam nhân vẫn là cười tà ác như thế. Cũng không bởi vì thân phận y là thái tử mà có điều thay đổi.

” Ngươi… tử thằng khốn, thật đúng là… thái tử thì rất giỏi a? Dám dùng cách này bắt cóc ta đi? Ta báo quan cáo trạng ngươi ác!” Đông Tiểu Đại nghiến răng nghiến lợi nói.

” Tốt… ta giúp ngươi dẫn tiến thị trung đại thần tổng quản, ngươi phải tố khổ tận lực đi thôi. Dù sao quyết định cuối cùng đều là ta.” Thái tử cười đích thực gian trá.

” Hơn nữa ta là đến cho ngươi làm quan, ngươi dám không đến?”

” Ngươi…” Đông Tiểu Đại đã không nghĩ nói chuyện … Ai nói là thịnh thế? Ít nhất hắn cảm thấy thái tử trước mắt này chính là phế vật mà thôi.

” Sao lại vậy a… ta đã muốn quyết định mang ngươi đến hỏi hỏi mẹ ta… cảm giác nhĩ hảo giống như đối với việc gặp nàng, ngươi có điều bất mãn a…” Thái tử cười tà ác.

Đông Tiểu Đại lung lay một chút.

” Không… không có a… nào dám…”

Cứ như vậy… Đông Tiểu Đại tìm được mùa xuân chính mình rồi (?)…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.