Nan Nại (Khó Nhịn)

Chương 10



“Này… vì sao?” Quy Lê nghe thấy lời kia, không khỏi sững người.

“Ai gia làm sao biết! Ai gia nghe Thục Phi nói như thế, lập tức triệu kiến Hoàng Hậu, Huệ Phi này nọ đến hỏi tận tình. Kỳ thật chuyện riêng tư giữa vợ chồng với nhau, không tiện nói ra, thế nên ai cũng ấp a ấp úng cả nửa ngày trời. Các nàng nói Nhân nhi rất ít đến phòng các nàng. Cái kia… cái chuyện đấy… cũng chưa từng để ý tới…”

“Hoàng Thượng… có phải vì quá cần chính (siêng năng làm việc)?”

“Ai gia nghĩ không phải. Tiên đế ngày trước cũng là một người cần chính, nhưng không giống Nhân nhi bây giờ. Ai gia hôm qua nghĩ cả một ngày trời. Năm đó, ai gia bắt Nhân nhi cưới Hoàng Hậu, hắn ra sức khước từ. Ai gia tưởng vì hắn không thích Hoàng Hậu, nên sau đó giúp hắn tuyển thêm Huệ Phi và Quý Phi, nghĩ đã thỏa nguyện hắn. Hai năm nay, hậu cung rất yên ổn, không hề có chuyện tranh giành sủng ái. Hoàng Hậu cùng các phi tần rất tôn trọng lẫn nhau, ai gia yên tâm vô cùng, nghĩ bụng sẽ được sớm bồng tôn tử. Chớp mắt đã qua hai năm nay, cả ba người kia không có động tĩnh gì. Lòng ai gia rất sốt ruột. Nay có thêm Thục Phi nhan sắc bất phàm, ai gia đang vui mừng vì nghĩ có thể khiến Nhân nhi động lòng. Chính là… ai… Nhân nhi làm sao vậy? Hắn ở chỗ người ta cả ba ngày, cả chạm cũng chưa chạm vào, đứa nhỏ này bị trúng tà hay sao?”

Quy Lê nghe xong, không khỏi kinh hãi trong lòng. Chẳng phải lúc trước người kia luôn miệng nói sẽ cưới một Hoàng Hậu thật xinh đẹp sao?

Thái Hậu thở dài, lo lắng hằn rõ trên gương mặt kiều diễm, “Hắn cứ như vậy, hỏi sao ai gia có thể yên lòng? Thân là Hoàng Thượng, nếu không làm chuyện này nọ với nữ nhân, sau này, ngôi vị Hoàng Đế sẽ truyền cho ai? Tuyệt hậu chứ chẳng đùa… Ai, Hòa Dã, ai gia ngẫm nghĩ, cảm thấy nhất định Nhân nhi trong lòng đã có ý trung nhân. Hơn nữa lại là người hắn không thể có được, nên cả những người khác, hắn cũng không thèm nhìn tới. Ai gia gọi ngươi đến hôm nay là muốn hỏi, ngươi từ nhỏ đã sát cánh bên Nhân, hắn có quý trọng ai không? Tỷ như một cô nương có thân phận hèn mọn nào đó?”

Quy Lê nhíu mày đăm chiêu, ra sức lục lọi lại trí nhớ của mình. Hồi đó, Xích Tây cùng hắn cả ngày chơi đùa bên nhau, chưa từng nghe hắn nhắc gì tới một cô nương nào. Hắn lắc đầu, thành thật đáp, “Thần quả thực không nhớ Hoàng Thượng năm xưa nhắc tới một vị cô nương nào…”

“Ngươi nghĩ kỹ lại xem, tỷ như nha đầu cung nữ, hay là con gái của vị đại thần nào?”

“Thần… thật sự không có ấn tượng. Thần về nhà nghĩ kỹ lại. Nếu thần nhớ ra người nào, lập tức sẽ báo cáo với Thái Hậu.”

“Vậy ngươi cứ suy nghĩ thật kỹ. Nếu thật sự có người như thế, mặc kệ thân phận thế nào, chỉ cần nàng ưng là được. Nhìn Nhân nhi như vậy, ai gia sốt ruột quá.”

Quy Lê im lặng, không đáp lời nào. Hắn thân là thần tử, biết chuyện riêng tư như thế của Xích Tây, chỉ sợ không phải là chuyện hay.

Thái Hậu tiếp tục, “Đợi lát nữa Nhân nhi đến thỉnh an, Hòa Dã, ngươi ngồi ở một bên, đến khi ai gia đề cập chuyện này, ngươi nhớ lên tiếng khuyên nhủ.”

“Thần? Loại chuyện này… Thần nghĩ không nên.” Đối mặt khuyên nhủ Xích Tây, chen vào chuyện trong nhà của bọn họ, dù là ai cũng không phải là chuyện hay. Huống hồ, quan hệ giữa hắn và Xích Tây đã không còn thân thiết như xưa, chỉ sợ lên tiếng khuyên nhủ cư nhiên chỉ chuốc xấu hổ về mình.

“Ngươi sợ cái gì? Ngươi với Nhân nhi quan hệ chẳng phải rất tốt sao? Cứ khuyên hắn, nếu hắn phạt ngươi, ai gia ra mặt giúp cho.”

Quy Lê mím môi, biết mình không thể chối từ, nên đành im lặng. Chốc lát sau, bên ngoài vang vọng lại cước bộ ồn ào. Hạ nhân hô một tiếng, “Hoàng Thượng giá lâm.”

Xích Tây tiến vào hành lễ, liếc mắt thấy Quy Lê, hắn không khỏi ngạc nhiên, “Sao ngươi ở đây?”

“Hòa Dã sao lại không thể ở đây? Từ khi hắn hồi kinh, ai gia chưa gặp qua hắn. Nhân ngươi thân là huynh trưởng, không chiếu cố thì thôi, cớ gì lại điều người ta đến một địa phương xa xôi như thế?”

“Mẫu Hậu, được rồi, đã trễ rồi, để Quy Lê về đi thôi.”

“Thằng nhỏ này, tính tình kỳ lạ thế kia! Hòa Dã không ở, ngươi chẳng phải tưởng niệm người ta không thôi sao?”

“Mẫu Hậu!!! Nhi thần nào có thế?” Xích Tây đỏ ửng cả mặt. “Thế người cứ từ từ hàn huyên với Quy Lê. Nhi thần còn tấu chương cần phải xem. Tái kiến Mẫu Hậu.”

“Ngươi gượng lại đã. Nhân nhi, Mẫu Hậu có chuyện muốn nói với ngươi. Hôm qua nói chuyện với Thục Phi, mới biết ngươi đối xử người ta như thế nào. Chuyện này là sao? Mẫu Hậu muốn ngươi giải thích rõ ràng!”

“Nhi thần… Ai, Mẫu Hậu, mấy ngày nay bận bịu nhiều chuyện. Người cũng biết, Điền Khẩu thắng lợi trở về, phải thưởng đãi tam quân. Nhi thần mệt chết đi được.”

“Xằng bậy! Ai gia không tin ngươi. Nhân nhi, ngươi là thanh niên trai tráng hai mươi mấy tuổi, đang tuổi cường thịnh. Nằm bên cạnh một cô nương xinh đẹp như thế mà cả liếc mắt cũng không có? Ngươi rốt cuộc đang nghĩ gì thế?”

“Này… Nhi thần… cái này… không phải là không muốn… chính là… tại nhi thần mệt mà… Mẫu Hậu, người không cần bận tâm chuyện này, hảo hảo giữ gìn sức khỏe, chẳng phải rất tốt sao?”

“Cái gì mà giữ gìn sức khỏe, ai gia muốn hưởng lạc thú đời người a!!!! Ngươi a, ngươi bao giờ mới cho Mẫu Hậu ta bồng bế tôn tử? Huống hồ, Nhân nhi, ngươi thân là vua một nước, về sau phải lập thái tử…”

Xích Tây vội vàng ngăn cản, “Mẫu Hậu, chờ Quy Lê đi rồi, chúng ta hãy bàn chuyện này được không? Đây là gia sự mà…”

“Gia sự gì mà gia sự? Chuyện gì của Hoàng Thượng cũng là quốc sự cả. Hòa Dã là ai gia gọi đến. Hắn với ngươi trước đây chẳng phải tình huynh đệ vô cùng hữu túc? Ai gia muốn hắn khuyên ngươi một tiếng. Hắn là thần tử, mang trọng trách giúp hoàng mạch trường kỳ, không phải sao?” Thái Hậu càng nói, ngữ khí càng nặng nề.

Sắc mặt Xích Tây lập tức biến chuyển, vô cùng khó coi. Quy Lê thấy mẫu tử đôi co quyết liệt, đành lên tiếng, “Hoàng Thượng, thần cảm thấy Thái Hậu… nói có lý. Ngài nên nghe lời thì hơn.”

“Trẫm không làm gì sai, sao phải nghe lời?”

“Hoàng Thượng, này… Quả thật dù trăm tuổi, ngài vẫn phải nghĩ đến chuyện truyền ngôi. Quốc sự nặng nề, nên giải quyết từng mối lo, để dồn tâm trí vào chuyện khác…”

Xích Tây thẳng bước đến trước Quy Lê, nhìn chằm chằm vào mắt hắn, “Vậy ngươi nói xem, trẫm phải làm thế nào?”

“Này…” Quy Lê lúng ta lúng túng. Chẳng lẽ hắn lại nói, “ngài nên sa vào nữ sắc”?

“Hừ! Trẫm đã hiểu. Mẫu Hậu yên tâm, nhi thần sẽ nhớ kỹ lời người.” Nói rồi, Xích Tây xoay người bỏ đi. Sắc mặt sầm lại, vô cùng trầm trọng. Quen biết người này bao năm, Quy Lê chưa từng gặp qua biểu tình như thế.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.