Nàng Bảo Mẫu... Đồng Ý Làm Mẹ Của Con Tôi Chứ?

Chương 11: Chương lời nói lúc say




Chương Lời Nói Lúc Say

3

Cô, cùng tụi nhóc về tới nhà là hơn 8h tối rồi. Anh thì có việc ở công ty nên không về nhà. Vừa vào tới nhà là bé Sun hí hửng nói với cô:

-" cô ơi hôm nay con và hai Ken ngủ với cô nha, nha cô". Đôi mắt to tròn long lanh của Sun cùng với hai cái má phúng phính của bé mà làm cô muốn cắn một ngụm nha. Cô nhìn Sun cười tươi rói:

-"được rồi, cô cho hai con ngủ chung được chưa. Còn bây giờ đi tắm."

Cô bế Sun rồi nắm tay Ken lên phòng tắm rửa. Trong phòng tắm truyền ra nhiều tiếng cười nói vui vẻ:

-"A.. Sun không được tóe nứa anh hai" Tiếng Ken vọng ra

-"Hai Ken tiếp chiêu của Sun nè" Sun cũng không thua kém

-"nè hai đứa đừng đùa nữa, mau tắm cảm bây giờ" Tiếng cô khuyên ngăn.

Ken và Sun nhìn nhau cười đểu

-"Cô bảo mẫu, Tiếp chiêu...." Sun và Ken thi nhau tóe nước vào cô làm cô không kịp trở tay

-"Aaa.. mấy đứa biết tay cô." Cô cũng đâu vừa trả thù lại. Một lát thì Sun và Ken giơ tay xin hàng

-" Hiiiiii.. Tụi con thua rồi...". Cô ướt sũng, nhìn tụi nó cười hiền rồi lau mình thay bộ đồ báo hồng cho hai đứa. Cô nói:

-"Xong rồi, hai đứa ra ngoài ở trong phòng ngồi chơi đợi cô nghe chưa. Đừng có đi lung tung đấy"

-"vâng ạ" hai đứa đồng thanh rồi ra ngoài.

Một lát sau cô đi ra thì thấy hai đứa ngủ trên giường rồi. Ken nằm sấp ngủ trên cả cái gối nằm. Cô nhìn thấy rất mắc cười. Lau đầu tóc xong rồi chỉnh lại tư thế ngủ cho hai đứa. Nhìn Ken và Sun đang say giấc mà cô thấy rất hạnh phúc, ước gì ngày sau cô cũng có hai đứa con ngoan và đẹp như vậy.

Điện thoại cô bổng dưng reo. Cô vội lấy máy ra ban công nói để tránh ồn tụi nhóc. Nhìn lên màn hình cô nhíu mài, nhưng cũng vẫn bắt máy:

-"Thưa chị, em đã có kết quả điều tra" Đầu dây bên kia một giọng nam cất lênh

-"Nói" Cô nhàn nhạt lên tiếng

-"mẹ của Minh Anh và Minh Minh là Lệ Á, Lệ Á và Minh Vũ quen nhau từ lúc nhỏ, khi lớn lên thì gia đình cho phép cưới. Lúc đầu thì gia đình họ rất hạnh phúc lúc ấy chị ta còn đang là người mẫu ảnh. Nhưng không biết vì sau khi sinh hai đứa con ra và chúng được hai tuổi thì cô ta lại bỏ đi. Theo em điều tra được thì do lúc đó công ty VAM đanh trên bờ vực phá sản, công việc chị ta đang đi lên. Thấy Vũ không còn là nơi an toàn của cô ta nữa, cô ta liền đưa đơn li dị ra tòa ly hôn. Chạy theo tình nhân mới là ông Trần Toàn, chủ tịch công ty Á Mĩ hiện nay. Nhưng không một ai biết cả, Hai tháng sau khi ly hôn thì chị ta đi Xuất ngoại và đến nay chưa thấy tung tích. Còn về Vũ, ly hôn với Lệ Á thì anh ta như người mất hồn, một thời gian sau đó anh ta trở lại và dựng lại công ty nuôi hai đứa con đến hiện nay.,.."

-"Được rồi,tốt.Khi nào có việc tôi sẽ nhờ cậu. Cảm ơn". Cô ngắt lời đầu dây bên kia.

-"vâng. Chào chị" Bên kia cúp máy. Cô ngồi trên xích đu nhìn lên cao mà thở dài. Thật ra cô không hề muốn xen vào chuyện của người khác nhất là anh. Nhưng sau cô vẫn không thể làm yên được. Nhìn hai đứa nhỏ bị mẹ bỏ rơi khi chưa đầy 2 tuổi mà cô đau xót. Nhưng khi biết được cô càng xót hơn, đúng là một bà mẹ không có lòng người. haizzz....

Cô đứng dậy đi vào phòng nhìn hai đứa nhỏ hôn vào má chúng một cái rồi đi xuống lầu uống nước. Từ sáng tới giờ nhiều chuyện xảy ra quá cô cảm thấy đau đầu. Vừa định bật đèn thì cô thấy một bóng người đổ nhào vào cô làm cô không kịp định hình. Mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi cô làm cô nhíu mài. Thì ra là anh, sau uống rượu dữ vậy không biết. Cô đỡ anh dậy vỗ vỗ mặt anh nói:

-" này, anh tỉnh dậy đi, đi lên phòng ngủ"

-"ưm.. uống..ực..nữa..ực..vô,,,ực..ực" Anh say mèm nói mớ. Cô đành phải pha bật đèn pha một ly nước chanh cho anh. Uống xong anh cũng đã tỉnh, nhưng vẫn còn mơ màng. Trong mơ anh thấy Lệ Á trước mặt anh cười nhẹ. Anh mỉm cười

-"Á Á.. anh nhớ em" Nói rồi anh hôn vào môi cô một nụ hôn cháy bỏng.Lưỡi anh luồn lách vào khoang miệng cô, chơi đùa cùng lưỡi cô nhưng hiện giờ cô không cảm giác được gì cả. Anh nói gì, trong mơ anh nói rằng anh nhớ Lệ Á. Nhưng tại sau cô lại thấy đau thế này.. Cô đau ở tim đấy.... Cô đẩy anh ra, rồi nhìn anh. Anh cũng nhìn cô, chắc rằng anh đã tỉnh. Không nói không rằng anh đứng lên nhìn cô bỏ lại một câu:

-"Xin lỗi, quên đi" rồi đi tiếp.

Nếu như ngày thường chắc hẳn cô sẻ quên, nhưng hiên giờ có lẽ là không được rồi. Cô đã thích.. à không yêu anh rồi thì phải. Đời thật trớ trêu. Nhìn bóng lưng khuất dần của anh mà cô đau lòng. Có lẽ cô yêu anh từ cái lúc nụ hôn phớt kia, rồi đến ánh mắt lạnh lùng của anh nhìn tất cả, rồi lại cả lúc anh dịu dàng nhìn tụi nhóc và ngay cả lúc anh gọi tên của Lệ Á trong say kia nữa..

+++

" Em ghét anh gọi tên cô ấy trong lúc say. Em ghét anh nhìn em nhưng trong mắt toàn bóng hình cô ấy. Em ghét anh làm em phải suy nghĩ. Em ghét anh đã làm Em yêu anh

Làm sao để thôi nghĩ về anh bây giờ"