Nàng Bảo Mẫu... Đồng Ý Làm Mẹ Của Con Tôi Chứ?

Chương 24: Chương cho anh yếu đuối một lần thôi đấy!



Chương Cho Anh Yếu Đuối Một Lần Thôi Đấy!

3

Anh cùng hai đứa nhỏ cùng ăn cơm cùng gia đình cô rất vui vẻ. Kết thúc bữa cơm thì cô rửa chén, cả nhà ra sopha ngồi vừa ăn trái cây vừa nói chuyện, cô trong phòng bếp mà còn nghe cả tiếng cười đùa của Sun và Ken với ba mẹ cô. Bổng nhiên có một vòng tay ôm cô vào lòng, thủ thỉ:

-"Em thật giống người vợ đảm đang trong nhà a.."

-"haha,, bây giờ anh mới biết. Sau lại vào đây?" Cô dịu dàng hỏi anh

-"Lén trốn a.. Mọi người đang chơi bài anh vào chơi với em. Nhớ em" Anh sến súa nói với cô làm cô phì cười.

-"Em không biết anh nổi tiếng lạnh lùng mà giờ lại sến sẩm như thế này a..hihi"

Anh không nói gì chỉ tựa vào vai cô nhìn cô rửa chén. Không biết vì sau anh thích ôm cô như thế này, trong những lúc như thế anh mới cảm nhận được anh không cô đơn, Hôn vào tóc cô thầm nói:

-"Cảm ơn em Vĩ Nha. Anh yêu Em"

Cô cười tươi khi nghe anh nói như vậy, em cũng cảm ơn anh chàng trai của em.

+++

Buổi trưa hôm ấy, ba mẹ cô đều đi công ty hết chỉ còn anh cô bé Sun và Ken ở nhà, trong khi đó Ken và Sun chơi từ sáng đến giờ nên ở trong phòng ông bà ngủ khì rồi. Anh thì không biết đi đâu, cô đang nằm trong phòng thân yêu của mình mà chợp mắt một tí.

Cánh cửa phòng cô mở ra, anh bước vào nhìn cô không ý tứ gì hết mà ngủ ngon lành trên giường thế kia. Anh bước lại giường cô ngồi xuống, cô không mở mắt mà lười biếng hỏi:

-"Anh đi đâu vậy?"

-"Đi vòng vòng nhà thôi"Nói rồi anh nằm xuống với cô, trền người cô luôn tỏa ra một hương thơm kì lạ mà anh thấy rất quen, dường như đã gặp ở đâu rồi ấy. Ôm cô vào lòng nói:

-" Em có muốn nghe chuyện về gia đình anh không?". Cô chợt mở mắt nhìn anh, cô biết anh đang đối diện với cái sự thật rằng mẹ anh đã bị chính tay người của cha anh giết chết, nhưng cô không muốn thấy anh phải đau khổ như vậy. Cô đưa tay lên che mắt anh lại nói:

-"Anh à, nhắm mắt vào đi. Đi theo em nghe em kể chuyện nhé" Cô bắt đầu kể:

-" Có một gia đình của cậu bé nọ, sống với nhau rất hạnh phúc đầy đủ cha mẹ ông bà và con cháu. Mẹ cậu bé rất đẹp,dịu dàng luôn yêu thương và chăm sóc gia đình cậu bé. Cha cậu là một người đàn ông tài giỏi,thương yêu vợ con. Cậu bé cứ như vậy lớn lên trong vòng tay của cha mẹ. Cho đến khi cậu tròn 5 tuổi, cái tuổi mà tất cả mọi đứa trẻ đều được yêu thương thì cậu bé lại không được như vậy. Cha cậu bắt đầu ham mê tửu sắt, không còn lo lắng cho mẹ con cậu như ngày xưa, có khi cha cậu dắt cả người đàn bà khác vào nhà để qua đêm nhưng mẹ cậu vẫn không nói gì, mẹ vẫn cứ là mẹ, hiền dịu mà lo lắng cho cậu. Còn cậu, cậu cũng thấy đấy, nhưng cậu thì biết cái gì chỉ biết là ba đã khác, không yêu thương cậu nữa, hằng đêm cậu khi cậu ngủ cậu đều nghe tiếng khóc nghẹn ngào của mẹ vang bên tai. Để đến sáng, mẹ cậu vẫn cam chịu. Từ đó cậu bắt đầu ghét ba cậu, cậu không thích ông ta có khi cáo gát với ông ta để rồi cậu được ban tặng "Bàn tay" lên khuôn mặt. Lần đầu tiên cậu bị đánh mà còn chính người cha của mình đánh, cậu đau chứ, đau lắm chứ. Nhưng rồi cũng cho qua, Cuộc sống của cậu cứ như vậy cho đến ngày định mệnh cái ngày mà người mẹ cậu yêu thương nhất rời khỏi trần đời. Cậu nhìn thấy mẹ nằm trên vũng máu, tay mẹ nắm chặt cậu và nói nhỏ nhẹ:" Mẹ.. mẹ.. yêu con..Vũ ..Vũ à..." tiếng nói ngắt quảng của bà đã đâm thẳng vào tim cậu. Cậu khóc nất lên nhìn nụ cười của bà khi từ giã cõi đời mà lòng cậu đau như cắt. Đôi mắt hằng lên những tia máu, cậu quyết phải làm cho ông ta thân bại danh liệt vì dám bắt người mẹ cậu yêu thương nhất rời xa cậu. Từ đó cậu bắt đầu học võ, ra xã hội để biết mùi đời. và cậu đã trở thành người ai ai cũng kính nể.." Cô nhỏ nhẹ kể lại cho anh nghe. Kéo anh vào lòng mình ôm thật chặt

Anh nghe những gì cô kể mà anh rơi nước mắt, đúng cậu bé đó là anh. Cô biết rồi à, nếu cô biết như vậy thì chắc hẳn những gì mà cuộc đời anh từng trải cô cũng biết hết chứ. Anh ôm cô thật chặt nươc mắt cứ thế mà tuôn trào, Cô vuốt tóc anh nói;

-"Vũ à, em cho anh yếu đuối một lần thôi rồi ngày mai thức dậy anh lại là chính anh, chàng trai lạnh lùng đầy sắc sảo mà en biết nhé"

Anh ở trong lòng cô mà nhắm mắt hưởng thụ. Anh tin chắt rằng cô sẻ là người mà cùng anh đi đến cuối đời, anh sẻ không bao giờ buông tay cô, cảm ơn em cô gái mà tôi yêu.

Anh bình tĩnh lại ngước nhìn cô rồi kéo đầu cô xuống hôn vào môi cô, anh rất thích hương vị trên môi cô, rất tuyệt. Anh đưa lưỡi anh vào tìm kiếm lưỡi cô, quấn quýt không ngừng, cô như say vào nụ hôn anh ban tặng. Anh hôn càng ngày càng nóng bỏng, cô thật khó thở a.. Anh thấy mặt cô đỏ ửng hai mắt đầy sương anh rời môi cô, hôn dọc thẳng xuống chiếc cổ trắng ngần, rồi lại vòng lên vành tay nhạy cảm. Cô càng ngày càng nóng, không xong rồi cô sắp bị anh dụ hoặc rồi a...

Anh kéo dây áo ngủ cô xuống, hôn lên phần ngực trắng noãn để lại ấn kí dâu tươi đỏ chót. Tay anh bắt đầu không an phận mà tìm vào nơi mềm mại của cô a...

Thì lúc đó chuông cửa vang lên.. dắt cô ra khỏi tình trạng say tình. Cô nhìn người đàng ông không an phận kia mà khàn giọng nói:

-"Vũ..dừng lại đi, Có người đến kìa"

Anh đấu tranh dữ lắm mới buông cô ra đi vào phòng tắm, còn thuận miệng nói:

-"Chết tiệc, lần nào cũng vậy a...Làm như có ai sắp đặt hay sau ấy.aaa" (T/g sắp đặt chứ ai..hahah :v )

Cô nhìn anh mà phì cười, chỉnh sửa lại quần áo rồi xuống mở cửa..

Thì ra là ba mẹ cô về, haizzzz thật đúng lúc. Ba mẹ cô vào nhà ngồi sopha rồi nói với cô:

-"Nha Nha , tối nay Bác Nhân mời gia đình mình qua ăn cổ, con kêu tụi nhỏ chuẩn bị đi tối mình xuất phát nhé"

-"Vâng ạ.." Bác Nhân là cha của Tuấn, bạn thân của gia đình cô. Chắc hôm nay sẻ có nhiều bạn bè đến lắm đây. Cô nói rồi đi thông báo với anh và hai đứa nhỏ...

++++

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.