Nàng Bảo Mẫu... Đồng Ý Làm Mẹ Của Con Tôi Chứ?

Chương 30



3

Cô đang ngồi xem tivi thì điện thoại cô reo, nhìn lên màn hình cô nhíu mài, xảy ra chuyện gì sau..:

-"Chị nghe"

-"Thưa chị, em báo cho chị một tin. Lệ Á đang về nước. Hai năm nay cô ta cùng Trần Toàn sống bên Mĩ để điều hành công ty con bên ấy, nhưng không biết vì sau hôm nay cô ta lại xuất hiện ở sân bay còn được ông Phùng cha anh Minh Vũ đón rước có vẽ nồng nhiệt. Theo thông tin em điều tra cho thấy, cô ta về lần này là để bắt tay với ông Phùng đấu lại anh. Còn sự việc đằng sau thì em chưa rỏ"Đầu dây bên kia nói

-"ừm chị biết rồi, em cứ điều tra tiếp, kêu Bạch Yến về giúp em" Cô nghe xong dặn dò.

-"Vâng ạ"Đầu dây bên kia tuân lệnh.

Cô tắt máy, ngã người vào sopha nhắm mắt nghĩ ngợi. Cô ta về ồi chắc hẳn sẽ biết chuyện của anh và cô, một điều nữa là cô ta sẻ nhắm vào cô,hai đứa nhỏ để ra đòn. Cô bắt đầu đau đầu rồi đây, dù tinh thần cô có thép đến đâu thì cô cũng không thể chống lại nếu anh đứng về phía cô ta. Cô nhìn đông hồ điểm 11h, cô nhanh chóng đi đến công ty anh để đưa cơm cho anh. Hổm rài anh bận rất nhiều công việc nên ăn uống không điều độ dẫn đến anh bị đau dạ dày, cô phải có công chăm sóc anh.

Bắt taxi đi đến công ty VAM, đây là lần thứ hai cô đến đây. Chán nản bước vào đại sảnh thì gặp ngay La Phong:

-"Nha Nha xinh đẹp, em đến tìm Vũ à" Phong tài lanh hỏi

-"Vâng, anh dắt em đi được không?" Cô cười nhẹ đề xuất

-"Ok, anh xin sẵn lòng, Đi nào người đẹp" Phong đi trước cô đi sau. Đi vào thang máy nhấn tàng dành riêng cho chủ tịch. Bên trong Phong hỏi cô:

-"Nha Nha, đã bao giờ Vũ kể cho em về vợ cũ của nó cho em nghe chưa?"

-"Chưa anh" Cô trả lời

-"Thế em có tò mò không, em có nghĩ rằng nó còn yêu vợ cũ của nó không?" Phong nghiêm túc hỏi

Cô nhìn Phong nhàn nhạt lên tiếng:

-"Anh nghĩ sao nếu em biết tất cả?"

Cô vừa mới nói thì cửa thang máy mở ra, cô chào anh rồi nói:

-"Anh Phong, đã đặt niềm tin vào một người thì chắc chắn phải biết tất cả về người đó. Em đi trước" Nói rồi cô vào phòng của anh

Nhìn anh đang bận túi bụi trên bàn làm việc mà cô thấy thương, cô đòi đi làm với anh mà anh không đồng ý, anh sợ co vất vả, vừa lo việc nhà vừa đi làm cô chịu không nỗi. Cô đi lại bàn anh gõ nhẹ lên bàn nói:

-"Vũ, dừng tay ăn cơm đi, em làm thế cho"

Anh ngừng việc ngước lên nhìn cô, anh cười tươi chóng cầm nói:

-"Anh biết em giỏi nhưng thực tiễn khác với lý thuyết em làm được không?"

-"Yên tâm, tin em đi. Ăn cơm đi, khi anh ăn xong em cũng xong rồi, anh đang bị đau dạ dày đấy" Cô cười nhẹ kéo anh ra khỏi bàn làm việc lại bàn ăn, còn cô thì ngồi vào ghế anh làm thay anh. Anh nhìn cô nghiêm túc làm việc mà anh buồn cười. Nhưng rồi cũng cuối đầu ăn đồ cô đem lại.Cô nấu ăn rất tuyệt, vừa miệng anh , anh bây giờ không phải đồ cô nấu là anh không ăn được. Haizzz ba cha con anh đã phụ thuộc vào cô mất rồi.

Cô ngồi trên bàn làm việc nhìn anh ăn ngon lành mà cô hạnh phúc. Cái hạnh phúc này chỉ cô mới có được, người nào xen vào phá vỡ nó, cô sẻ không tha đâu mà cô biết rằng Lệ Á sẻ làm vậy. Hazzz rắc rối lại rắc rối...... Cuối đầu nhìn những con số trên bàn mà cô mới biết được anh cực như thế nào. Thế mà về tới nhà vẫn ôm cô vào lòng, cười nói vui vẻ dường như không có gì có thể gục ngã anh vậy.

-"Vũ à, sang sẻ công việc với em đi. Đừng ôm một mình như vậy có được hay không. Anh là người chứ không phải sắt đá. Em không muốn anh ôm việc vào mình nhiều như thế. Giống như em là người vô dụng vậy." Cô đi lại gần anh ngồi cạnh anh ôm anh nói.

-"Sao thế, sao hôm nay em lại yếu đuối thế. Anh không sao mà, công việc nhỏ này anh làm không được nữa thì sao có thể nuôi em và con được. Ngoan, em không vô dụng, em là điểm tựa cho anh khi anh mệt mõi đấy.." Anh dịu dàng ôm cô vuốt tóc cô nói.

-"Khi nào quá mệt hãy nói cho em đấy, em sẵn sàng bên anh." Cô nhỏ nhẹ khuyên anh.

-"Ngốc, có em ở đây là anh không mệt" Anh nhẹ nhàng nói.

-"Em à, anh thấy hơi đói" Anh bắt đầu giở giọng sói xám ra nói với cô.

Cô nhìn anh. Nói chuyện với anh mới chút xíu là anh lại phá tan không khí này mà chuyển thành sói hà. Cô né tránh anh nói:

-"cất cái giọng điệu đó của anh vô, ở đây là công ty đấy, anh nghiêm túc chút đi"

-"Công ty mới thú vị em à.. Vợ à..không ai dám vaò phòng anh đâu. Vợ.." Anh kéo dài ra, kêu gọi cô. Làm cô sởn gai ốc.. Anh càng ngày càng lưu manh a..

Anh thấy cô né tránh thì anh chân chạy lại, vác cô lên vai, đánh vào mông cô nói:

-"Em không tự giác anh đành phải đè giác vậy. Vợ à, anh cáo lỗi nhá.hahah"

Anh cười man rợ, còn cô không khỏi bực mình, cô đánh lưng anh nói:

-"Có lỗi xin lỗi thì xong thì cần gì đến pháp luật, Vũ à em sẻ kiện anh, sàm sỡ em nơi công cộng a.. thả em xuống nhanh"

-"Luật pháp cấm chồng " dê " dợ à, em kiện đi anh đi hầu,,hahha" Anh nghe cô nói thì ngừng lại nhìn cô lên tiếng rồi bước tiếp vào phòng nghỉ dành cho chủ tịch.

-"Aaaaa... anh thật đáng chết..mình chưa kết hôn a.."

-"Mai anh và em đến cục dân chính đăng kí trươc năm sau kết hôn,,, hắc hắc..xem em chạy đi đâu vợ à.."Anh phản lại lời cô.. Đóng của cái rầm, và tất nhiên cô Nhất Vĩ Nha bị anh Khắc Minh Vũ "thịt" luôn a...anh được ăn buổi trưa còn kèm theo món tráng miệng..thật tuyệt. Chỉ có cô là lỗ....

+++

"Cô ấy về rồi, làm anh rất rối. Em biết không anh đã không còn yêu cô ấy nữa nhưng sau đứng trước cô ấy anh vẫn phân vân lựa chọn. Anh biết điều đó làm tổn thương em,nhưng anh cũng không muốn làm tổn thương cô ấy. Anh phải làm sau em nói đi...."

"Vũ à, anh đang ích kỉ đấy. Anh biết không, em sẻ không áp đặt anh bằng những câu hỏi rằng "giữa em và cô ấy anh chọn ai" hay là"nếu em và cô ấy rơi xuống nước anh sẻ vớt ai đầu tiên". Em sẻ không bởi vì em biết chắc rằng:

-giữa em và cô ấy: anh chọn em vì người anh yêu hiện tại là em

-em và cô ấy rớt xuống nước: anh sẻ vớt cô ấy vì em biết bơi không dể chết đuối vậy đâu

Em không trách anh, không giận anh, nhưng làm ơn hãy biết rằng em yêu anh vậy là đủ. Nhớ nhé, bắt đầu từ giờ em trốn anh đi tìm nhé. Em mệt rồi...."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.