Nàng Bảo Mẫu... Đồng Ý Làm Mẹ Của Con Tôi Chứ?

Chương 34: Chương nỗi lòng của ken



Chương Nỗi Lòng Của Ken

3

Nhìn hai đứa nhỏ ngủ say trên giường mà lòng cô chợt buồn rười rượi.

-"Mẹ phải làm sao để hai con được hạnh phúc đây" Cô nhỏ nhẹ lên tiếng rồi thở dài.

Anh chưa về, hôm nay sao anh về muộn thế không biết có chuyện gì không nữa. Gọi điện thoại cho anh thì không ai bắt máy, cô nhíu mày rồi cũng giản ra khi cô thấy xe anh vô nhà. Đi nhanh xuống lầu, đứng trước cầu thang chờ anh. Anh nhìn thấy cô thì nở nụ cười tươi hỏi:

-"Sao em còn chưa ngủ, khuya rồi đấy"

Cô cười hiền nhìn anh, cầm lấy chiếc cặp trên tay anh nhỏ nhẹ nói:

-"Em chờ anh, anh ăn cơm chưa, em nấu"

-"Khỏi, anh ăn rồi. Đi nào lên phòng ngủ đi, anh còn làm việc nữa. Hôm nay sẻ không ngủ sớm được đâu. Ngoan nhé" Anh dặn dò cô, rồi mỉm cười xoa đầu cô nói.

Cô nhìn anh mệt mỏi tiều tụy thế này cô không đành lòng, cô thấy viền đen trên hai mắt anh mà thương xót. Cô không nói gì, lẳng lặng nhìn anh rồi vòng tay qua cổ anh thủ thỉ:

-"Vũ à, em muốn anh a" Anh chợt cứng người, cô hôm nay sao bạo dạn thế, nhìn khuôn mặt ửng đỏ của cô mà anh muốn thành sói rồi. Anh nhanh chóng bế cô lên rồi đi nhanh lên phòng anh, anh nói:

-"đấy là em nói, anh không ép em nhé"

-"Ừm.." Cô vùi đầu vào vai anh nhỏ giọng nói.

Anh bế cô lên giường rồi cuối xuống hôn ngấu nghiến đôi môi anh đào kia, tay anh kéo dây áo ngủ cô xuống lộ ra khuôn ngực đầy đặn trắng nõn, anh nhìn cô nhỏ nhẹ nói:

-"Nha Bảo bối, em có biết em làm cho anh say không hửm"

Cô thở dốc nhìn anh khàn giọng nói:

-"Em biết a.. Ưm.." Cô chưa kịp nói hết thì anh đã nhanh chóng chặn môi cô lại, hôn từng tất da tất thịt của cô không bỏ sót chỗ nào, anh nhìn thấy cô đã ổn định thì nhanh chóng tiến vào,

-" ặc..Vũ..Nhanh ..ưm quá" Cô luôn lúc nào cũng non mềm tươi mát làm anh không thể nào không cuồng dã được, anh nhanh chóng luân chuyển thân mình, nhìn người cô đỏ ửng mà cuối người ngậm vành tai nhạy cảm của cô thì thào:

-"Bảo bối, em thật tuyệt, ưm.. "

-"Vũ..ưm..chậm..lại..Aaaa" Cô theo anh không nổi mà van xin.. Trời ạ,, trâu bò quá, anh thật cầm thú a...

Anh cứ một lần, hai lần, ba lần... đến lần cuối cùng thì anh nằm trên người cô nhắm mắt nói:

-"Bảo bối à, Vĩ Nha à.. anh yêu em nha" Nói rồi anh ngủ, cô nghe nhịp thở anh đều đều thì đặt anh ngay ngắn lại. Nhìn anh rồi nói:

-"Vũ à, anh thật cầm thú a.."

Nói rồi cô vén chăn xuống giường, vừa bước chân xuống thì cô té ngay xuống sàn nhà.. Trời ạ, chân cô nhũn cả rồi, nhìn người trên giường vì phóng túng mà ngủ say cô thật muốn đánh anh a... Lần nào thiệt hại cũng là cô hết a...

Cô vịnh thanh giường, dọc theo mép tường đi vào phòng vệ sinh tắm rửa rồi mặc đỡ chiếc áo choàng tắm đi ra ngoài. Đến bàn làm việc của anh lấy hồ sơ ra làm. Cô biết anh sẽ không cho cô làm phụ anh nên cô đành dùng cách này, chỉ khi phóng túng quá độ anh mới ngủ thật say thôi.

Thở dài, nhìn tài liệu rồi làm gắp, cũng 2h rồi.. Cô nhìn những con số trên bảng thống kê mà nhíu mài, có gì đó sai sai..

Số liệu của hai bản không giống nhau, có sự chênh lệch quá lớn. Nếu cô đoán không lầm thì công ty anh có người ăn hối lộ. Đánh dấu vào những điểm quan trọng, thêm ý tưởng vào rồi ngừng bút..

Lặng người nhìn anh ngủ say, lấy điện thoại lên gọi:

-"alo, chị đây"

-"Vâng, chào chị.Chị có gì dặn dò ạ" Đầu dây bên kia nghiêm túc nói

-"Điều tra cho chị những cổ đông công ty VAM, đặc biệt là tên Trần Toàn, ông ta có thể đang mưu đồ xâm chiếm công ty, em nên cân nhắc kĩ có phải hay không Lệ Á đứng phía sau ông ta." Cô nhỏ nhẹ lên tiếng

-"Vâng ạ..chào chị" Bên kia cúp máy

Cô đặt điện thoại xuống bàn nhìn anh ngủ, anh ngủ giường như không ngon giấc, luôn nheo mài, hay nhép miệng. Cô xoa nhẹ má anh, hôn lên môi anh nói nhỏ:

-"Ngủ ngon nhé Vũ, " Nói rồi cô đi về phòng thay đồ rồi xem hai tiểu bảo bối,

Sun thì vẫn ngủ, nhưng Ken đâu rồi. Cô nhìn xung quanh thì thấy bóng dáng nhỏ nhắn đang ở ban công. Cô nhẹ nhàng đi tới chổ Ken, cô nói:

-"Sao con chưa ngủ Ken"

Ken giật mình quay lại nhìn cô, giang tay chờ đón cái ôm của cô nói:

-"Mẹ, mẹ có muốn nghe con kể chuyện không"

Cô ôm Ken vào lòng nói nhỏ:

-"ừm.. con kể đi mẹ nghe"

-"Mẹ có biết không con và Sun đã 5t rồi đấy, sinh nhật của con là trùng với ngày mà mẹ vào nhà con để làm bảo mẫu. Nhưng không ai nhớ cả, kể cả ba. Không phải vì ba không thương con mà vì ba không muốn nhớ tới cái thời khắc ba hạnh phúc bên bà ta khi con và Sun chào đời..Con thường hay nghe bà vú ở nhà chính kể rằng, khi sinh tụi con ra bà ta và ba rất hạnh phúc, luôn yêu thương cưng chiều tụi con. Lúc nghe bà kể con còn nghĩ rằng "mẹ chắc đi đâu xa một thời gian thôi, mình phải gắn đợi" Cái ý tưởng ấy cứ nung nấu trong đầu con. Để rồi đến một ngày, người mà con gọi là bà nội ấy nhìn thẳng vào con và nói:"Mày chỉ là đứa con hoang, mẹ mày bỏ nhà theo trai chứ có tốt lành gì đâu mà cứ nhắc đến mẹ mày hoài," _Ken ngừng lại giây lát rồi ngước mặt lên nhìn co hỏi

-"Mẹ có biết lúc đó con như thế nào không" Cô nhìn Ken lắc đầu. Ken nói tiếp

-"Con không tin mẹ ạ.. con không tin đâu, ai đời có người mẹ nào lại bỏ con mình theo trai chứ. Nhưng rồi con cũng phải tin thôi, khi mà chính tai con nghe ba nói với chú Phong từ đầu đến cuối thì con mới tin đó mẹ ạ..Lúc ấy con chỉ mới vừa tròn 4 tuổi thôi. Nhưng con vẫn hiểu tất cả. Mẹ thấy có hài không" Ken nhỏ giọng nói

Cô nghe Ken kể mà đau lòng, ôm Ken thật chặt nói:

-"Ken à, nghe mẹ nói được không. Đây là lần cuối mẹ nhìn con đau khổ, một lần thôi mẹ cho con khóc đấy. Ken của mẹ sinh ra không phải để buồn khổ mà là để vui tươi, làm nền tàng tinh thần cho SUn nữa chứ. Ken con biết không?"

-"Mẹ à, có nhiều khi con buồn lắm chứ, nhưng con không dám khóc, bà ta sinh con ra để làm gì mà bỏ con vậy hả mẹ. Nhiều lúc con muốn chết đi cho rồi, tuy có cha cũng đủ tình thương đấy, nhưng vẫn thiếu mẹ ạ.. Cái tình thương của cha nó khác tình thương của mẹ chứ,khác lắm. Tình mẹ ấm áp hơn nhiều, tình mẹ tha thiết biết mấy. Hic.. Con thật sự rất muốn, rất rất muốn được mẹ yêu thương, chăm sóc và bây giờ con có rồi. Mẹ hứa đừng rời bỏ con nhé, con thật sự không đủ can đảm để đối diện với sự thật một lần nữa đâu. mẹ hứa nhé"

Ken đưa đôi mắt ngập nước lên nhìn cô cầu xin. Cô ôm câu nhóc thật chặt rồi nghẹn ngào nói:

-"Mẹ hứa, mẹ hứa Ken à. Từ bây giờ con đã có mẹ, cứ khóc cứ hét tùy thích, con cứ nhõng nhẽo với mẹ cũng được. Nhưng con à, hãy làm một cậu bé 5t thôi con nhé, dù thế giới này có sập con cứ nấp vào lòng mẹ, mẹ có thể che chở con được. "

-"Mẹ.. hic hic..hu hu oa... Mẹ à" Ken khóc nứt nở

Cô rút bức hình từ tay Ken ra, là ảnh của chị ta, thì ra cậu bé nhớ mặt chị ta là vì có bức ảnh này, cô cầm bức ảnh rút bật lửa và đốt nó. Cô nhẹ nhàng nói:

-"Từ bây giờ con chỉ là con của mẹ thôi nhé Ken"

Tro bụi hòa vào không gian to lớn xung quanh rồi biến mất vĩnh viễn.....

+++

"Con à, Vòng tay mẹ đủ rộng để ôm con, nhưng lòng mẹ không đủ sâu để chứa nổi buồn của con được Ken à. Hứa với mẹ đừng buồn con nhé, vì con trai mẹ sinh ra là để được vui vẻ chứ không phải để sầu đau

Mẹ Yêu con"

+++

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.