Nàng Công Chúa Gỗ Đàn Hương

Chương 15



15.1

Chim ưng đứng lặng bên cánh cửa, thân hình anh đã sẵn sàng bay, hai tai anh nghe ngóng tiếng động khắp mọi nơi, ngay cả khi anh tập trung vào cuộc nói chuyện bên trong.

Vậy ra là thế, đơn giản và nhớp nhúa. Mẹ cô là một người nghiện thuốc phiện và ngoại tình. Cuộc tình với một người đàn ông ít hơn bà tới chục tuổi hiển nhiên không phải đầu tiên hay kín đáo gì. Một chuỗi những vụ bê bối dài và xấu xa đã giải thích cho sự khăng khăng chối từ gia nhập lại xã hội thượng lưu của cô Cavencourt.

Chúa ơi, cô ấy không được cha mẹ đón đợi, phải không nhỉ? Không phải cô ấy đã kể từ rất nhiều tháng trước đây sao? Cô nói với anh rằng cha mẹ cô bị phá sản. Bây giờ Philip mới hiểu sự thất bại tài chính chỉ là cú đánh cuối cùng. Anh chỉ có thể lấy làm lạ là cuộc sống khốn khổ ấy lại không làm cô tan nát theo.

Trong căn phòng phía trên, hai giọng nữ trầm tiếp tục. Hay đúng hơn, giờ chỉ còn giọng của Bella, quở trách nhẹ nhàng rồi lại an ủi. Cô hoàn toàn đúng. Amanda quá mềm yếu. Không có lỗi nào của mẹ cô, hay cha cô, hay của bác sĩ, thậm chí cả cái tên Fenthill đê tiện kia nữa, cứ theo cô nói. Có khi lần sau bạn sẽ thấy cô ta mời tên dâm đãng dơ dáy kia dùng trà.

Sao lại không chứ? Bạn thân nhất ở Calcutta của cô là Rani Simhi khét tiếng. Người đầu bếp tận tâm của cô là một trong những gã đàn ông đáng khiếp nhất Ấn Độ. Người quản gia của cô là một điệp viên và kẻ cắp bậc thầy. Amanda Cavencourt kết bạn với những người rất có thể sẽ lợi dụng và phản bội cô. Cô ta là một con nhỏ ngốc nghếch cả tin. Cuộc sống khó khăn vậy cũng chẳng dạy cho cô ta thứ gì.

Mặt khác Philip cũng vội vã nhắc nhở bản thân là lương tâm anh đang kêu réo điềm gở, cô ta đã đánh cắp bức tượng. Chẳng cần biết là cô ta đánh cắp lại nó. Cô ta cũng lừa lọc và nham hiểm như Rani, lại còn thuê cả người đồng lõa nữa. Những hành động khó có thể là của một nạn nhân bất lực.

Philip vừa cho lương tâm của mình vào trong một cái thòng lọng khi anh nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng đi lên bậc cầu thang. Mặc cho tầm vóc của mình, Padji có thể leo lên nhẹ nhàng nếu muốn. Thằng cha chết tiệt. Tên Ấn Độ dành hầu hết các đêm lang thang khắp vùng nông thôn. Đêm nay, sau mọi đêm, thay vào đó hắn lại quyết định lẩn lút trong nhà.

Căn phòng học được đặt ở ở chái xa đầu nhà. Padji nhanh lẹ trèo lên cầu thang chính, điều đó có nghĩa người ta phải đi qua hắn để tới các bậc cầu thang sau.

Philip trèo lên bức tường đối diện phòng học và thấy một tay nắm cửa. Anh mở cánh cửa và trườn vào bên trong, ngay khi Padji tới đầu cầu thang.

Philip nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng tới gần, rồi dừng lại cách vài inch. Anh nín thở khi tay nắm cửa chuyển động. Một khoảnh khắc sau, anh cảm nhận được tên Ấn Độ đã đi ra, rồi nghe tiếng gõ lên cánh cửa phòng học.

"Ra đi nào cô chủ," Padji nói. "Sao lại để cho cô hầu ngu ngốc giữ cô tại nơi lạnh lẽo đó?"

Philip nghe tiếng cửa khẽ cót két khi cô mở nó. Lẽ ra James phải tra dầu cho nó rồi, anh nghĩ ngay lập tức.

"Cô ấy không giữ tôi," giọng nói phiền muộn của cô Cavencourt vẳng ra. "Đừng có trách Bella vì sự đi lại lạ lùng của tôi. Anh đang làm gì vậy, cứ lẩn lút trong nhà ở giờ này à?"

Padji đáp hắn nghĩ có nghe tiếng đột nhập.

"Ôi, đó chỉ là chúng tôi thôi, dù sao bọn tôi cũng đang định quay lại giường."

Ba người đi qua chỗ nấp của Philip. Giọng nói trầm trầm của họ nhỏ dần đi thành tiếng lầm rầm khi họ bước xuống cầu thang.

Anh đợi thêm vài phút nữa trước khi căn nhà lại trở nên yên lặng, rồi hít một hơi thở nhẹ nhõm. Anh đã không di chuyển, gần như không thở trong suốt thời gian Padji đứng bên, vì giác quan của tên Ấn Độ cũng nhạy bén như của anh.

Giờ thì anh có thể thở đúng kiểu, Philip thấy không khí trong gian phòng quá nặng nề và cũ kỹ. Anh bước lại một bước và va phải một bức tường rắn. Chúa à, chẳng ngạc nhiên gì. Anh đã bước vào một căn buồng kín nào đó.

Tim anh đập thình thịch khi anh cầm lấy tay nắm cửa. Nó không nhúc nhích. Anh cố lại lần nữa. Không có gì. Chiếc then cài bị kẹt – hay phần nào đó bị kẹt. trong bóng tối đen như hũ nút anh không thể nhìn thấy gì, và những ngón tay nhanh nhẹn của anh trở nên vô ích.

Kìm nén sự hốt hoảng, anh sờ trong áo khoác tìm mấy cái móc mở khóa... và không thấy gì cả. Anh đã thay áo choàng khi quay trở lại York, và lơ đễnh không đổi công cụ. Trời đánh thánh vật thật. Thậm chí dao cũng không. Cái quái gì không ổn với anh thế? Anh chưa bao giờ sơ suất đến thế, chưa bao giờ.

Tất cả là lỗi đáng nguyền rủa của cô ta. Anh đã bị chú tâm quá mức với con lợn ở York và cơn kích động của cô ta-

Anh không thể thở được. Không có đủ không khí ở đây cho một con chuột, nói gì đến một người đàn ông trưởng thành. Một người đàn ông, anh tự nhắc mình, khi sự hốt hoảng dâng lên làm nhụt nhuệ khí. Một người đàn ông, không phải một đứa trẻ con.

Bất kỳ thằng ngốc nào cũng có thể xử lý được một cánh cửa buồng kín. Chỉ cần đơn giản suy nghĩ một cách lôgic bình tĩnh. Anh sẽ tìm được cách ra. Anh phải. Anh sẽ không bị bẫy ở đây suốt đêm. Chúa ơi, không phải suốt đêm.

Anh giơ một nắm đấm lên để đập vào cửa, rồi lại thôi. Anh không thể kêu cứu. Anh muốn thở thật sâu nữa để bình tĩnh lại, nhưng không dám. Không khí sẽ nhanh chóng hết. Anh sẽ chết ngạt. Tốt hơn là la hét để họ giải thoát anh. Anh không cần phải giải thích. Để cô ấy sa thải anh. Anh sẽ tìm cách khác. Một cách khác, nhưng sẽ mất thời gian – có lẽ hàng tuần, hàng tháng, và tất cả việc làm suốt những tuần lễ qua sẽ trôi sông trôi bể.

Anh kéo chiếc khăn ra khỏi cổ. Anh luôn luôn điều khiển được bản thân, anh hoang dại nghĩ. Nhưng đây là sự điên loạn. Nghĩ đi, Astonley.

Anh không thể suy nghĩ được. Anh chưa bao giờ như thế khi sự sợ hãi vô lý thế này cứ lơ lửng. Anh không thể suy nghĩ và anh không thể la lên, anh chắc chết tại đây trong phút chốc nữa.

Không, anh sẽ không. Dĩ nhiên anh có thể thở. Anh chỉ bị bẫy thôi. Anh sắp phát điên nhưng anh sẽ chịu đựng.

Anh dựa lại vào góc và trườn từ từ trên sàn. Rồi anh co đầu gối lên gần ngực, như anh đã từng làm bao lần bao năm trước đây, và đặt cái đầu ong ong lên đó.

15.2

Amanda nghiến răng, đặt chiếc giá nến xuống và tra chìa vào ổ. Cô phải vặn nó đi lại vài lần trước khi khớp. Rồi cô giật cửa ra, và tim cô quặt thắt lại tới mức cô phải nắm lấy cửa để giữ vững.

Trong một khoảnh khắc buốt nhói, cô ôm lấy đầu người chết. Gương mặt anh ta trắng toát và cứng đờ, anh Brentick nhìn vô hồn lên như thể cô không ở đó. Cô muốn ôm anh, giữ anh thật chặt và vỗ về anh. Cô biết song cô không được vì điều đó làm anh xấu hổ. Cô quỳ gối xuống đón cái nhìn vô hồn của anh và cố gắng giả vờ cô không thấy thứ gì.

"Anh Brentick," cô dịu dàng nói. Tay cô vươn ra chạm lấy anh, gọi anh quay lại thế gian. Anh chớp mắt và nhìn bối rối xuống tay cô. "Anh ở đây đã bao lâu rồi?" cô hỏi.

"Tôi không biết." Giọng anh yếu ớt, xa xăm như của một người lạ.

"Anh nghĩ có cử động được chân tay không? Nếu được thì tôi có thể giúp anh đứng lên."

Anh rút tay khỏi đầu gối và từ từ, với nỗi đau đớn hiển hiện, duỗi thẳng chân. "Ổn rồi," anh nói. "Chúng chỉ đi ngủ thôi mà." Anh rũ sạch những gì đang bám lấy mình và cố gắng cười thảm não. "Không phải một cái xác cứng đờ như tôi nghĩ."

"Đừng có giỡn về những thứ như thế," cô gắt. "Anh làm tôi sợ đến chết." Sau một vài lần cố gắng thất bại, cô đã kéo được anh lên.

"Chân tôi như kẹo dẻo ấy," anh lẩm bẩm.

"Cứ dựa vào tôi." Cô giữ chặt eo anh. Anh nặng đến chết được nhưng không hiểu sao cô vẫn giữ anh đi nhiều feet qua sảnh tới phòng học, rồi lên ghế ngồi bên cửa sổ. Anh sụm người xuống ô cửa sổ và cắn môi. Anh rất đau.

"Tê cơ," cô nói, giữ giọng cứng rắn và như thật, dù cô đã suýt khóc vì anh. Khóc vì anh và giết cái con quái vật đã tra tấn tàn bạo một cậu bé yếu đuối. Với sự quả quyết như làm công chuyện, cô giữ lấy một chân và bắt đầu xoa bóp các cơ bắp xương xẩu.

Anh há miệng ra. "Tin tôi đi, anh Brentick. Tôi có nhiều năm kinh nghiệm. Mẹ tôi phải chịu nhiều lần cơ co thắt. Chúng làm bà la hét. Cái này luôn có ích."

Cô nhất quyết vật lộn với cái đầu tiên, rồi cái cẳng căng đét thứ hai cũng được khuất phục. Khi xong chuyện cô nhìn lên để thấy cái nhìn cảnh giác của anh với mình.

"Sao cô đến đây cứu tôi?" anh hỏi.

"Tôi sẽ nói anh nghe," cô đáp, đi vài bước ra xa anh, "sau khi anh giải thích làm thế nào anh vào được phòng kín."

"Tôi đoán nói rằng mình mộng du là vô nghĩa?"

Cô lắc đầu. Anh vung chân lên sàn, nhưng không đứng dậy. Anh chỉ ngồi đó, nhìn săm soi mặt sàn. Cô vừa định mở miệng để đòi câu trả lời thì anh nói. "Tôi đang trong vườn, hút thuốc, như mọi đêm, thời tiết cho phép mà. Cô biết tôi không ngủ tốt lắm." Cô không đáp gì. "Tôi thấy ánh sáng trong căn phòng này. Lúc đó là một giờ sáng, nên tôi nghĩ tốt hơn là kiểm tra."

"Tôi hiểu rồi. Padji cũng nghi ngờ có người đột nhập."

"Chỉ vậy thôi. Tôi trèo lên nhẹ nhàng đến mức có thể," anh tiếp tục. "Khi chỉ nghe thấy giọng cô và cô Jones, tôi định bỏ đi thì nghe thấy ai đó lại gần. Tôi đang đứng trước cửa căn phòng kín – không phải tôi biết nó là một căn phòng kín – và thế là, tôi trốn vào sau nó, nghĩ rằng để tên đột nhập mất cảnh giác. Khi tôi nhận ra đó chỉ là Padji, tôi thấy mình là một tên đại ngốc, trốn trong đó. Tôi đợi khi mọi người đi hết – rồi tôi không thể mở cửa được."

"Lẽ ra anh nên gọi người giúp."

"Tôi không muốn kinh động cả nhà."

"Thật sao? Anh thà ở suốt đêm trong một cái phòng kín rất bé à?"

"Có lẽ tôi không suy nghĩ tỉnh táo lắm," anh nói.

Cô thở dài. Họ có thể tiếp tục như thế này mãi mãi, tránh chủ đề, và cô không thể chịu đựng được điều đó. "Padji nghĩ rằng anh đang theo dõi tôi," cô nói cộc lốc. "Anh ấy bảo khóa anh lại cho biết tay." Trong sự yên lặng căng thẳng tiếp theo cô nghe tiếng anh thở nhanh. Tim cô nhói lên vì anh, vì sự hãnh diện đàn ông của anh.

Nhưng cô cũng có sự hãnh diện của mình. Cô biết anh đã nghe lỏm – có lẽ cố tình, có lẽ không. Dù sao cũng đã quá muộn để giả vờ. "Anh ấy không biết," cô nói, "nhưng tôi đoán. Cái ngày trên tàu anh ngã bệnh, anh bị mê sảng. Không nhận ra, anh đã kể cho tôi nghe một bí mật. Lúc ấy tôi không hiểu nó hoàn toàn, nhưng Padji đã bảo tôi chuyện anh ta làm, tôi đoán đó là những gì cha anh đã làm và ... ôi, tôi không muốn Padji là người thả anh ra."

Anh khẽ quay đầu ra phía cửa sổ. Ánh nến chập chờ hất những bóng mập mờ lên gương mặt cứng cỏi của anh.

"Cám ơn cô," anh nói, giọng anh gần như không có tiếng.

Cô hiểu anh chịu gì khi nói thế, và vội vã xoa dịu niềm hãnh diện của anh cũng như của cô. "Tôi cho rằng anh không thể dừng nghe lỏm chuyện tối qua cũng như tôi không thể ngày hôm đó," cô nói. "Tôi không biết anh đã nghe thấy gì, những chắc hẳn thế là quá đủ, nếu không anh đã không nấp đi. Tôi đoán anh muốn tránh làm tôi hổ thẹn. Anh không muốn tôi đoán rằng anh đã nghe thấy bí mật của tôi – gia đình tôi. Không phải nó chỉ là bí mật. Lẽ ra hôm nay tôi nên nói với anh. Tôi không hổ thẹn, không thực sự. Tôi chỉ... tôi không muốn anh thấy thương hại tôi. Tôi đã có đủ điều đó dành cho bảy kiếp sau rồi. Tôi nghĩ thế."

Thêm một kiếp nữa dường như qua đi trước khi anh ngước lên nhìn cô. Miệng anh dịu xuống thành nụ cười yếu ớt. "Trong trường hợp đó, cô Cavencourt à, tôi không dám thương hại cô đâu. Cô sẽ trả đũa như vậy. Tôi chưa bao giờ chịu thương hại, nhưng tôi ngờ rằng nó chắc còn tệ hại hơn cái phòng kín chết tiệt đó." Anh đứng dậy. "Sự thật là, tôi là một đứa con ngỗ nghịch. Roi bu lô chỉ làm tôi bật cười. Tôi không sợ gì hết, cô thấy đấy – ngoại trừ, đấy là, bị nhốt trong một nơi nhỏ đóng kín. Đó chỉ là thứ hình phạt duy nhất có tác dụng."

"Tôi không ngạc nhiên," cô bĩnh tĩnh đáp, dù cho cái lời giải thích như-thật của anh làm tim cô đau nhói. "Tôi đoán anh là một tên quỷ nhỏ. Song đó vẫn là một cách cực kỳ độc ác để dạy dỗ một đứa bé trai, không quan trọng độc ác làm sao."

"Cô sẽ làm được gì chứ?" Anh lại gần, và trong ánh sáng leo lét, cô thấy một cái nhìn chăm chú quen thuộc. "Tôi biết cô đã cố gắng hiểu cho tôi, bởi cô cố gắng hiểu mọi người, từ thần Shiva vĩ đại đến Jane, cô hầu giặt là. Song cô phải làm cái gì đó. Thế, cái gì?"

Quá dễ trả lời. Cô biết mình sẽ nên bao phủ gương mặt cậu bé đầy bực bội rắc rối kia bằng những nụ hôn, nâng niu nó, nuông chiều nó và yêu nó bằng cả trái tim.

"Tôi không nên cố giảng bài cho anh," cô cẩn thận nói. "Nếu anh đã từng là một đứa nhỏ rất chi hiếu động, anh chắc đã vui vẻ với boxing, đấu kiếm và cưỡi ngựa hơn. Những môn thể thao cho cả trí tuệ và sức lực. Cũng vậy, hoạt động thể lực mạnh sẽ làm anh quá mệt mỏi để mà tinh nghịch. Ba anh cố gắng biến anh thành cái anh không phải. Trẻ con nên được cho phép là chính mình."

"Cô nghĩ sự tinh nghịch của tôi là bình thường," anh nói. "Không đâu. Ngoài những trò chơi khăm thông thường của bọn con trai. Tôi rất xấc láo, nói dối thường xuyên và ăn cắp."

Cô hẳn phải sốc. Cô không thế. Khi cô mở cánh cửa phòng kín và thấy gương mặt anh, cô hiểu. "Bởi vì anh giận dữ và bất hạnh."

Anh vẫn săm soi nét mặt cô. "Cô bị giới hạn với những lời bào chữa tử tế, cô Cavencourt à. Cô có tin một con người có thế sinh ra đã tồi tệ không?"

"Tôi tin nhưng không phải với anh. Chắc chắn điều đó là hiển nhiên," cô vội thêm vào. "Nếu tôi nghĩ anh cố tình làm gì xấu, tôi nên để anh trong phòng kín, hoặc để cho sự thương xót dịu dàng của Padji. Tôi biết mọi người nghĩ tôi quá bao dung, anh Brentick ạ. Song tôi không luôn luôn chìa má kia ra đâu. Tử vì đạo không phải kiểu của tôi."

"Không," anh nhẹ nhàng nói. "Tôi nhận ra cô không phải một vị thánh."

Giọng anh làm mặt cô nóng bừng. Đã muộn rồi khi cô dần nhận ra bộ đồ ngủ của mình. Dù mặc chiếc váy ngủ bằng vải flannel và áo choàng bằng len bền, cô vẫn cảm thấy như không mặc gì và không an toàn. Anh dường như quá gần, và cũng quá giống không mặc gì. Chiếc khăn cổ của anh đã đi mất, và áo sơ mi của anh tách bên để lộ ra một tam giác da thịt sáng màu đồng trong ánh nến. Cô muốn lại gần anh, chạm vào anh. Cô muốn ôm anh và được ôm. Cô rùng mình.

"Chắc cô phải lạnh đến thấu xương," anh nói. Anh bắt đầu kéo áo choàng ra.

"Không!" Cô nhanh chóng lùi lại. "Tôi không cần nói. Tôi quay lại giường đây. Anh cầm mấy cây nến. Tôi biết rõ đường đi." Cô lại phía cửa, "Chúc ngủ ngon, anh Brentick," cô nói. Rồi cô bỏ chạy.

Lẽ ra Philip mất cả đêm chỉ để quằn quại trong nhục nhã nhưng sự thấu hiểu của cô Cavencourt về điểm yếu của anh dường như là thứ ít rắc rối nhất khi anh leo lên giường.

Anh ngồi lại, xoa xoa thái dương đau nhức, tự hỏi sao cô lại làm cho mọi thứ trở nên phức tạp quá chừng vậy.

Mê sảng, cô nói. Giờ anh mê sảng đây. Anh không thể tin mình lại thú nhận sự thật, quá nhiều sự thật. Lẽ ra anh chỉ nên giả vờ không hiểu cô đang nói gì. Nếu bị ép, anh chỉ cần từ chối.

Nhưng anh lại thấy mình bị bẫy lần nữa, vương vào sự tử tế và trắc ẩn không đáng. Tự tay cô cứu anh để giữ thể diện cho anh và đã không bỏ đi cho tới khi thấy anh khỏe lại. Cô nâng anh ra khỏi bóng tối buốt giá đến khi tỉnh táo. Với đôi tay khỏe mạnh không ngờ của mình, cô thậm chí còn xoa hết nỗi đau khỏi thân hình cứng đờ của anh.

Lòng biết ơn làm anh yếu đuối và bất cẩn. Kinh ngạc và biết ơn, anh thấy mình không thể, hiếm có thể, bịa ra một từ nói dối.

Song đó không phải cái tệ nhất. Cô không chỉ giải thích và bào chữa cho anh mà còn mặc áo giáp sáng cho anh nữa. Dĩ nhiên anh Brentick không theo dõi cô. Anh ấy dũng cảm tới để bắt bọn đột nhập, và vô tình nghe lỏm chuyện, và do đó đã hi sinh cả sự bình yên của đầu óc mình để cứu đầu óc cô.

"Ôi, Amanda," anh lẩm bẩm. "Làm sao em có thể tin được điều đó? Sao lại có một đồ ngốc nghếch cả tin đến thế?" Anh muốn lắc cô, gào to lên điều đó. Ngay cả sự thật về con người anh cũng chỉ gợi thêm sự thấu hiểu không thể nào chịu đựng nổi của cô. "Giận dữ và bất hạnh," cô đã nói thế. Đồ ngốc, anh thầm lặng đáp. Bella nói đúng. Cô Cavencourt sẽ còn bào chữa cho ngay chính Quỷ sứ.

Song có lẽ cô ấy cũng không hoàn toàn cả tin, Philip nghĩ khi anh ngả người lên gối. Cô ấy không hoàn toàn giữ cảm xúc cho anh, phải không, vì lòng trắc ẩn của cô? Cô đã nói trắng cho anh là cô không chỉ biết anh phải chịu đựng gì trong căn phòng kín, mà còn biết làm sao và do đâu có nỗi sợ hãi. Dù cô dịu dàng thú nhận, Philip cũng nhận thấy sự cảnh cáo của cô. Giờ thì cô cảm thông. Nhưng khi anh đánh mất sự cảm thông của cô, cô sẽ không ngần ngại sử dụng điểm yếu của anh chống lại anh. Hoặc là cô sẽ để Padji làm điều đó. Cô không ngây thơ hết. Cô biết rõ tên Ấn Độ và cách làm của hắn. Cô đã sử dụng hắn bao giờ chưa?

Tốt thôi. Trò chơi đang trở nên phức tạp và nguy hiểm hơn. Anh cần điều chỉnh lại kế hoạch.

Trừ phi có ai đó thuyết phục cô Cavencourt thôi lưu đày bản thân, không thì Nàng công chúa cười vẫn còn ở trong ngân hàng York mãi mãi. Cô phải di chuyển và mang bức tượng theo.

Chàng hiệp sĩ hiểu biết và tốt-chưa-từng-có của cô, Brentick, sẽ không bao giờ lặp lại chủ đề nhạy cảm về lễ hội ở London nữa. Biết được sự thật xấu xa đó, anh tôn trọng mong muốn của cô ẩn kín tại nơi xa xôi này.

Phải, cô buộc tay anh vào đó. Thật là bực mình, vì lẽ ra anh có thể thuyết phục cô dễ dàng trong vài tuần thôi. Giờ thì anh phải vận dụng những cái khác vào công việc cho mình.

Bình tĩnh và tính toán lần nữa, Philip chắp tay sau gáy và chuẩn bị dành phần đêm còn lại suy tính về những công cụ anh hiện có trong tay.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.