Nàng Phi Chuyên Sủng Của Vương Gia Ngốc

Quyển 1 - Chương 11: Tỷ muội ngầm đấu đá



Nhưng mà, đả kích thì đả kích, thân là chủ nhân Tướng phủ, coi như bị tức đến nội thương, Quý Thúc vẫn phải cười thận trọng hỏi: “Nếu một bàn thức ăn này không hợp khẩu vị, vậy vi thần kêu phòng bếp làm một bàn thức ăn nữa như thế nào?”

“Đừng!” Nào có thể đoán được Phượng Dục Minh lại như đinh chém sắt cự tuyệt lần nữa, “Tay nghề của đầu bếp các ngươi quá kém! Bổn Vương muốn ăn đồ ái phi làm!”

Ngụm máu ngậm trong miệng Quý Thúc phun không ra, mặt cũng nghẹn thành màu xanh tím. Thái tử thấy thế, rất không tán đồng nhìn Phượng Dục Minh, Phượng Dục Minh lại sớm kéo tay Quý Du Nhiên, trên mặt tuấn tú chứa đầy khờ khạo, cười lấy lòng: “Ái phi, bổn Vương muốn ăn thịt xào khô, quế hoa cao, còn uống canh hạt sen nữa!”

“Nhưng mà, Vương gia, bây giờ chúng ta không ở Vương phủ -”

“Oa oa oa!” Mới uyển chuyển biểu đạt một chút ý cự tuyệt, Phượng Dục Minh đã nhắm hai mắt lại, nước mắt to như hạt đậu rơi thẳng xuống dưới.

Mặt phu thê Quý Thúc đã sớm thành màu gan heo. Nhưng dưới tình huống này, thật sự không tiện phát tác, Quý Thúc chỉ đành phất tay với nữ nhi: “Nếu Vương gia muốn ăn, vậy ngươi đi làm đi! Trong phòng bếp cái gì cũng đủ, nếu thiếu cái gì ngươi chỉ cần kêu người đi chọn mua.”

“Được đó!” Vừa mới dứt lời, Phượng Dục Minh lại lập tức nở nụ cười, “Ái phi ái phi, Quý Tể tướng đã đồng ý rồi, nàng nhanh đi làm cho bổn Vương! Nhanh lên một chút nhanh lên một chút!”

“Được rồi!” Quý Du Nhiên rất bất đắc dĩ, uất ức hành lễ, “Thái tử điện hạ, phụ thân mẫu thân, ta đi một chút sẽ trở lại.”

“Bổn Vương đi cùng với nàng!” Phượng Dục Minh vội vàng nắm chặt tay nàng, cặp mắt thật to cũng híp thành đường thẳng, nào còn thấy dáng vẻ khóc lóc đến thành ê chề thảm hại như vừa rồi? Quý Du Nhiên bất lực lắc đầu, hai người chạy vội rời đi trong ánh mắt đủ loại của đám người Thái tử.

“Ha ha, ái phi, vừa rồi biểu hiện của bổn Vương được chứ?” Mới vừa rời khỏi phạm vi tầm mắt của mọi người, khóe miệng Phượng Dục Minh khẽ nhếch lên, lại là dáng vẻ hả hê đắc ý, “Cũng chỉ tùy ý lật giở, bọn họ đã ăn không vô nữa! Đói chết bọn họ!”

“Chàng cố ý?” Quý Du Nhiên sửng sốt.

“Dĩ nhiên!” Phượng Dục Minh nói, trên mặt hiện lên vẻ khinh thường, “Từ nhỏ Hoàng tổ mẫu đã không cho dieendaanleequyydonn bổn Vương kiêng ăn, từ năm ba tuổi đến giờ, đây là lần đầu tiên bổn Vương làm như vậy!”

Hả? “Vậy sao chàng -”

“Ai bảo mấy người bọn họ đối xử với nàng như vậy!” Mặt lại trầm xuống, Phượng Dục Minh thở phì phò nói: “Bổn Vương thấy được, từ lúc nàng đi vào đây, tất cả bọn họ đều không liếc mắt nhìn nàng, nhất là hai nữ nhân kia! Họ còn dám trừng nàng!”

Trong lòng bất chợt nổi lên một dòng nước ấm, Quý Du Nhiên chỉ cảm thấy toàn thân, gần như từng tế bào đều được ấm áp tràn đầy: “Vương gia, chàng đối với ta thật tốt.”

“Vậy chút nữa bổn Vương có thể ăn nhiều thêm mấy miếng quế hoa cao sao?”

Phụt! Chút không khí tốt đẹp khó khăn lắm mới khơi dậy lên đã bị những lời này của hắn vô tình phá vỡ. Nhìn chờ mong tràn đầy trong mắt sáng to của hắn, Quý Du Nhiên không cách nào cự tuyệt: “Được, chàng muốn ăn bao nhiêu a làm bấy nhiêu.”

“Hì hì, ái phi nàng thật tốt!” Phượng Dục Minh lập tức tươi cười rạng rỡ, “Nàng yên tâm, về sau bổn Vương sẽ bảo vệ nàng. Bọn họ ai còn dám bắt nạt nàng, bổn Vương sẽ đánh chết bọn họ!”

“Ừ.” Quý Du Nhiên nhẹ nhàng gật đầu, trên mặt hiện nên nụ cười thật lòng khó có.

Chui vào phòng bếp hơn nửa canh giờ, lúc đi ra lần nữa, Phượng Dục Minh đã ưỡn bụng lên ợ một cái, Quý Du Nhiên thì dẫn bọn nha hoàn phòng bếp tay nâng năm sáu hộp đựng thức ăn, thản nhiên đi đến chỗ đám người Thái tử nghỉ ngơi.

Khi gần mười cái mâm lần lượt bày ra, sắc hương vị đều đủ hiện ra ngay trước mắt, bao gồm cả Quý Thúc, tất cả mọi người đều kinh hãi.

Ôm tâm tình thấp thỏm nếm thử một miếng, Quý Thúc nhướn mày: “Du Nhiên, ngươi học nấu cơm khi nào?” Hơn nữa, mùi vị đúng là khá tốt!

Nàng dĩ nhiên sẽ không nói cho hắn biết đời trước ở Dật Vương phủ một năm đã nghiên cứu ra. Quý Du Nhiên die.enda/nle quyd/on cười nhẹ nhàng: “Phụ thân, chẳng lẽ ngài quên, trước khi mẫu thân thân sinh tạ thế, đều do nữ nhi ở bên giường mẫu thân hầu hạ thuốc sao? Mỗi lần mẫu thân muốn ăn chút gì, dĩ nhiên tất cả đều do nữ nhi đích thân đi làm. Một thời gian sau, không học được sao?”

Mặt Quý Thúc lập tức trắng xanh. Đường đường là một đại tiểu thư, lại tự mình rửa tay làm thang, nói dễ nghe thì lòng hiếu thảo động trời, nói khó nghe một chút, chính là bọn nha đầu trong phủ không coi hai người là chủ, muốn ăn chút gì không phải hai người còn phải tự ra tay! Nha đầu này, mới mấy ngày không gặp, sao miệng lại lợi hại như vậy?

Nghe được nàng nhắc tới phu nhân Tể tướng trước, người kế nhiệm phu nhân Tể tướng tiểu Trương thị ngồi bên cạnh rất không sảng khoái trong lòng. Nhưng Thái tử điện hạ ở đây, nàng phải trưng ra dáng vẻ mẹ hiền, cho nên chỉ có thể ngước khuôn mặt tươi cười chào hỏi: “Không ngờ đại tiểu thư Tướng phủ ta còn có tay nghề tốt như vậy! Nào, mọi người cùng nếm thử một chút, xem tay nghề của nàng so với tay nghề của đầu bếp trong phủ như thế nào.”

Mọi người nghe vậy rối rít cầm đũa lên ăn một chút. Sau đó, nét mặt mỗi người lại khác nhau. Mẹ con Quý Du Dung dĩ nhiên là cực kỳ phức tạp: Không thể không thừa nhận, những thứ đồ này thật sự không tệ, dùng nguyên liệu, độ lửa đều vừa đúng, để cho người ta gần như tìm không ra lỗi. Nhưng mà, nếu để bọn họ mở miệng tán dương, đó cũng tuyệt đối không thể nào, bọn họ muốn một cước dẫm mạnh nàng xuống nền đất còn không kịp!

Chỉ có điều, bọn họ vẫn còn tự suy tính trong lòng xem nên nói như thế nào cho phải, Thái tử đã ăn xong một miếng bánh ngọt, rồi sau đó khẽ gật đầu: “Không tệ.”

Chỉ hai chữ đơn giản, hình như không bao hàm bất kỳ tâm tình gì, nhưng lại giống như một quả bom nổ tung die end anl equ ydon trong đầu Quý Du Dung, nàng thiếu chút nữa không khống chế được nhảy dựng lên kêu to – không tệ? Hắn còn nói không tệ? Nữ nhân kia làm gì đó, hắn lại còn nói rất tốt? Chẳng lẽ hắn không biết, nàng là thê tử hiện giờ đang ngồi bên cạnh hắn sao?

“Du Dung!” May mà tiểu Trương thị còn chưa hoàn toàn mất trí, lặng lẽ kéo nữ nhi một cái. Quý Du Dung hồi hồn, lập tức phát hiện Quý Du Nhiên đang mỉm cười nhìn mình, lập tức trưng ra khuôn mặt tươi cười, “Không tệ sao? Vừa rồi hình như ta chưa nếm ra hương vị như thế nào! Nhưng mà nếu Thái tử nói không tệ, vậy nhất định rất tốt, ta lại ăn thử một miếng xem sao.” Rồi đưa chiếc đũa dùng sức đâm một cái -

Xoảng

Rầm rầm!

Cái mâm bị đâm lật, rơi trên mặt đất vỡ thành mảnh vụn, bánh ngọt còn bốc hơi nóng cũng lăn đầy đất, vỏ ngoài trắng nõn dính một tầng bụi thật mỏng.

“Ôi, xin lỗi, thật ngượng ngùng!” Vội vàng vứt chiếc đũa, Quý Du Dung tỏ vẻ áy náy, “Tỷ tỷ, xin lỗi, muội nhất thời không khống chế, làm hỏng điểm tâm tỷ tự mình làm!”

“Không có việc gì.” Quý Du Nhiên lơ đễnh cười một tiếng, “Dù sao Vương gia đã ăn no.” Ý ở ngoài lời chính là: Đây cũng chỉ là đồ bọn họ ăn còn dư lại, coi như không cho bọn họ ăn, quay đầu lại cũng sẽ ban thưởng cho người dưới hoặc chó ăn, không liên quan đến bọn họ.

Hơn nữa – ánh mắt khẽ chuyển, nàng thấy Thái tử giơ chiếc đũa lên, đang không nhúc nhích ngồi đó, lo lắng trong mắt khẽ lóe lên rồi biến mất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.