Nàng Phi Yêu Tiền Của Tà Hoàng

Chương 6



Thanh Vũ mày kiếm nhíu chặt, căn bản không nguyện ý quan tâm đến vấn đề mà nàng nói tối nay.

Trừ bỏ chính mình là đối tượng bị thảo luận ở bên ngoài, còn bởi vì nàng vẫn là một cô nương. Có khi, hắn tổng nhịn không được tưởng nàng rốt cuộc là đánh không nên, vì sao giọng nói chẳng thể phân biệt được, nếu không phải hắn đã nhìn thấy nàng quấn khăn trắng ở ngực, thật đúng là sẽ bị nàng giấu giếm..

“Ai, cho nên nói, nếu Hoàng Thượng nguyện ý quảng bố mưa móc thì tốt rồi.”

“…… Đủ rồi.” Nhẫn nại đã đạt đến cực hạn, hắn lạnh lùng đánh gãy lời nàng.

Nguyễn Chiêu Hỉ cũng là lơ đễnh, ngước mắt lên nhìn hắn, hỏi:“A, ngươi nghĩ coi Hoàng Thượng phải chăng thật sự là đoạn tụ chi phích ? Không biết lần tới ta có nên đến Thái Y viện lấy ít dược bí truyền, giúp Hoàng Thượng trợ hứng?”

Thanh Vũ cúi mặt xuống, khóe mắt nổi đầy gân xanh.“Chưa được Hoàng Thượng cho phép đã dùng dược bí truyền, ngươi nhưng muốn bị phạt sao ?” Hắn hít một hơi thật sâu rồi quay sang nhắc nhở.

Nguyên bản hắn mỗi đêm đều đến Lê Bình điện, chỉ là vì muốn từ miệng nàng biết được một số chuyện ở trong ngoài cung, để xem đến tột cùng ngoài thành còn có chuyện gì mà hắn không biết.

Nhưng sau một thời gian, dường như đã trở thành thói quen, mỗi ngay hắn đều muốn nhìn thấy nàng một lần. Ngay cả chuyện phá lệ đề bạt thăng chức cho nàng thành tổng quản Kính Sự phòng, cũng là vì để có đủ cớ cấp nàng một gian phòng riêng tránh cho bị phát hiện thân phận nữ nhi.

“Là nha?” Nguyễn Chiêu Hỉ thủy mâu đảo một vòng, lại hỏi:“Kia nếu ta chỉ dùng một chút thì sao?”

Thanh Vũ tựa tiếu phi tiếu nhìn nàng.“Chiêu Hỉ, thật không dễ dàng gì mới được thăng lên chức Tổng quản, trăm ngàn lần đừng để thông minh bị thông minh lầm, nếu chọc tới Hoàng Thượng liền sẽ bị chu di cửu tộc.”

Ngoài lí do trên, thăng chức cho nàng cũng là để ngầm điều tra thân phận người phía sau phái nàng vào cung. Theo như hắn thấy nàng thật sự là một tay lão luyện lõi đời, hẳn là trong cung này không có người đến tìm nàng gây phiền toái.

Hắn không thèm để ý nàng tự do tự tại trong cung thế nào, dù sao cũng không ảnh hưởng gì nhiều, chỉ cần không quá đáng, hắn có thể mắt nhắm mắt mở cho qua.

Hắn đề bạt nàng, coi như là một cái khảo nghiệm, nhìn nàng sau khi lên làm tổng quản tính cách có hay không thay đổi, bất quá cho tới bây giờ, nàng vẫn là như trước tầm mắt vô tư đảo tới, chính là…… Nếu để nàng biết Tiểu Song Tử trước mắt chính là Hoàng Thượng, thái độ của nàng có còn được như hiện tại……

“Ừ nha …” Nàng mím môi, suy nghĩ, không khỏi thở dài.“Ta cũng chỉ là nghĩ muốn giúp Hoàng Thượng một chút thôi.”

“Giúp?”

“Thái tử không phải mất tích đến giờ vẫn không rõ tung tích sao? Hy vọng người có thể cố gắng hơn nữa, dù sao Bách Định vương triều chúng ta cũng tuyệt đối không thể bị chặt đứt hoàng tự.” Nàng nghiêng đầu nghĩ ngợi chút ít sau nhìn thẳng mắt hắn nói.

“Nhưng là, Hoàng Thượng không thấy tịch mịch sao?”

Thanh Vũ xem xét nàng.“Tại sao ngươi lại nghĩ vậy ?”…… Tịch mịch sao? Hắn không biết, chỉ biết là chính mình cũng không chán ghét cảm giác canh ba cùng nàng ở chỗ này nói chuyện phiếm, nếu thấy phiền chán hẳn hắn cũng sẽ không đến Lê Bình điện tìm nàng …

“Ngươi xem, Hoàng Thượng có hơn mười tần phi, nhưng cũng chẳng biết ngài rốt cuộc thấy vừa ý người nào, như vậy xem ra, dường như nhóm nương nương này thật giống như chưa có biện pháp để cho Hoàng Thượng lưu tâm để ý, người vẫn là một thân một mình, như vậy không phải thực đáng thương sao?”

Thanh Vũ tâm khẽ chấn động, sau một lúc lâu mới sâu kín hỏi: “……Cái này trọng yếu sao?”

“Đương nhiên là trọng yếu ! Khi cha ta còn sống trên đời, cảm tình giữa người và nương thật tốt. Sau khi người tạ thế, nương ta tuy rằng thoạt nhìn giống như bình thường, nhưng có khi lúc ban đêm sẽ rơi lệ, cũng không biết rằng đã bị ta nhiều lần nhìn thấy……” Nàng cảm khái thở dài, dựa đầu vào vai hắn.

“Ta không hiểu việc nam nữ, nhưng là ta nghĩ nếu bên cạnh có người làm bạn, sẽ không cảm thấy tịch mịch. Nói chính xác là nương ta cảm thấy quá tịch mịch, mới luôn có chút không muốn trở về.”

“…… Ngươi cũng không hiểu chuyện nam nữ, vậy cũng cảm thấy tịch mịch ư ?”

“Sai, hiện tại ta một chút cũng không tịch mịch.”

“Vì sao?”

“Ngốc tử, đương nhiên là vì ta có ngươi ở bên cạnh.” Nàng giương mắt hướng về phía hắn cười. Khuôn mặt của nàng rõ ràng không phải là tuyệt diễm, ngược lại, một thân huyền bào, mái tóc dài búi cao, có vẻ tuấn tú tiêu sái của một thanh niên, ngay chút vẻ mềm mại đáng yêu của một cô nương cũng không có, nhưng là ngay lúc này, tâm Thanh Vũ lại có cảm giác xôn xao khó hiểu.

Thoáng chốc, hắn cảm thấy thực nói không nên lời.

“Ta thích ngươi a, có ngươi là bạn tri âm cùng ta đông tán gẫu tây tán gẫu, ta mỗi ngày đều thấy thời gian trôi qua thật nhanh.” Nguyễn Chiêu Hỉ không hề tâm nhãn nói, không phát hiện người trước mắt bởi vì một chữ thích của nàng mà đôi mắt đen láy khẽ nheo lại.

Hắn chăm chú nhìn sâu vào mắt nàng, thấy được trong đôi mắt to tròn trong veo ấy không có chút cái gọi là tư tình nam nữ mới thực tin chữ thích vừa rồi chỉ đơn thuần là thích như thích con chó, con mèo mà thôi. “Không phải bởi vì được thăng lên làm tổng quản nên mới khoái hoạt?” Hắn hừ cười, vì chính mình không dưng lại đi phỏng đoán tâm tư của nàng mà cảm thấy buồn cười.

“Ai, cũng có chút chút, nhưng là ngươi phải biết rằng, tri kỷ khó gặp gỡ a, thiên hạ lớn như vậy, tưởng như ở giữa một biển người mà tìm được một người có cùng tâm tư giống mình , không biết có bao nhiêu khó khăn.” Nàng giương mắt nhìn thẳng hắn, lần đầu tiên quan sát thật kĩ khuôn mặt hắn. Tiểu Song Tử này có một đôi mắt thật đẹp, vừa đen vừa sáng ngời núp dưới đôi hàng mi mảnh dẻ, đôi môi đầy đặn đầy tà mị……“Tiểu Song Tử, ta đột nhiên phát hiện bộ dạng của ngươi thật là đẹp mắt!”

Hắn ngũ quan xuất sắc, tuy rằng ngẫu nhiên có cảm giác thâm trầm, mang theo điểm tà vị, nhưng giơ tay nhấc chân đều toát lên một vẻ quý phái không nói lên lời, dáng người văn nhã lại mang theo vài phần khí phách.

Thanh Vũ nghe vậy, mày rậm khẽ nhếch khởi, bạc môi tà mị cũng cong lên chút chút.

“Thật mà……Nhưng ngươi phải cẩn thận một chút, trăm ngàn lần đừng lại gần tam cung lục viện nha.” Nàng thực còn thật sự báo cho hắn.

“Vì sao?”

“Bởi vì ngươi bộ dạng rất họa thủy, khẳng định sẽ bị đám cung nữ kia kéo vào điện ăn sạch.” Bộ dáng nàng như vậy còn suýt chút bị đám nữ nhân đó động tay động chân, càng không nói đến bộ dáng hắn.

Nghe xong, Thanh Vũ không khỏi cất tiếng cười to.

Nguyễn Chiêu Hỉ ngây ngốc nhìn hắn cười lại càng cảm thấy bộ dáng khi cười của hắn thập phần tuấn tú, cơ hồ nhìn đến choáng váng, đôi mắt nàng chăm chú nhìn hắn không chớp mắt, thẳng đến khi hắn ngừng cười, nàng vẫn không kịp thu hồi tầm mắt.

Thanh Vũ đồng dạng nhìn nàng chằm chằm. Làm sao có thể có một cô nương vô tâm vô phế như vậy, chuyện gì cũng nói ra rất thẳng thắn ?

Có phải hay không bởi vì nàng không tính lợi dụng hắn, cho nên mới đối hắn không hề phòng bị? Thái độ như vậy, nếu một ngày nàng phát hiện ra hắn nàng Hoàng Thượng liền sẽ thay đổi sao?

Không biết vì sao, vừa nghĩ như vậy ngực hắn chợt xuất hiện một cỗ khó chịu.

“Làm sao vậy? Như thế nào không cười nữa ?” Thấy sắc mặt hắn đột nhiên trầm xuống, Nguyễn Chiêu Hỉ khó hiểu nhăn trán hỏi.

Hắn cười rộ lên quả thực là phong hoa tuyệt đại, hai chữ họa thủy căn bản không thể diễn tả được hết tuấn nhan của hắn, hại nàng tim đập càng lúc càng nhanh hơn.

“…… Ngươi nói chuyện gì đó khiến ta cười đi.”

“Này có cái vấn đề gì đâu? Ngươi nha, ngay từ đầu lúc mới gặp đã biết là một kẻ vô tâm, luôn muốn cười mà không cười, có điểm âm trầm lại có điểm vừa mắt, có nhiều chuyện không thoải mái, từ giờ cần phải học theo ta, làm người phải nhanh nhạc, nắm chắc liền lập tức khoái hoạt.”

Nói xong, nàng đột nhiên nhếch miệng cười ha ha, bởi vì cười rất đột nhiên, Thanh Vũ có chút không được rõ ràng.

“Cười a, cười, làm chi nhất định phải có chuyện cười mới cười ? Gặp ngươi, tâm tình ta rất tốt nên sẽ cười, vừa nhìn thấy Lê Bình điện này đẹp như vậy, ta cũng sẽ muốn cười a.”

“Ngươi so sánh ta cùng với Lê Bình điện?”

“Dù sao cũng đều giống nhau, nghĩ biện pháp làm cho chính mình muốn cười, cười thật vui vẻ, như vậy thì tốt rồi, rất đơn giản.”

“Phải không?”

“Đương nhiên, ta không phải nhìn thấy ngươi liền nở nụ cười sao?”

Nhìn nàng cười sáng lạn như hoa Thanh Vũ trong lòng bỗng xuất hiện một cỗ rung động xa lạ, như có một dòng nước ấm áp tràn ngập trong tim, hắn tự dưng sinh ra một cỗ rung động, muốn gắt gao ôm trụ nàng –

“Chiêu Hỉ! Ta nghe thấy tiếng cười của ngươi, khẳng định ngươi đang ở gần đây, đúng không?”

Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng kêu to, làm Nguyễn Chiêu Hỉ phút chốc nhảy dựng lên.“Nguy rồi! Ta đã quên chính sự, hiện tại là lúc nào rồi?”

“Bất quá mới canh bốn thôi, ngươi gấp cái gì?”

“Canh bốn?” Nàng trừng lớn mắt, miệng mở to đến mức có thể nhét được một quả trứng gà.“Xong rồi, đêm nay ta đáp ứng người ta đi tuần đêm !”

Hắn nhíu mi.“Ngươi hiện tại đã thành tổng quản Kính sự phòng, tại sao lại còn đi tuần đêm?”

“Ai, không có người ngại tiền nhiều, đúng không?” Nàng đứng dậy, vẻ mặt xịu xuống. “Thật có lỗi, Tiểu Song Tử, ta phải đi trước.”

Thấy nàng phải đi, không cần nghĩ ngợi, hắn lập tức nắm lấy tay nàng, hỏi. “Người ta trả ngươi bao nhiêu ? Ta trả gấp đôi.”

Hai mắt nàng không có tỏa sáng, ngược lại còn nhíu mày nói.“Tiểu Song Tử, chúng ta làm người là phải giữ chữ tín, đã nói làm thì phải làm, này không phải vấn đề ai ra giá cao thấp .”

“Mười hai lượng !”

“Đã nói với ngươi tiền không phải là vấn đề, lại lấy tiền bức ta, cẩn thận ta trở mặt !” Không lễ phép, thực nghĩ nàng cứ thấy tiền liền sáng mắt sao?

“Mười hai lượng! Ngươi nói nếu ta đưa mười hai lượng liền nguyện ý làm trâu làm ngựa cho ta.”

Nguyễn Chiêu Hỉ vô lực nhắm mắt lại, cảm thấy chính mình bị tiền ép đến nỗi không thở nổi.“Không bằng như vậy đi, ngươi muốn làm cái gì, chúng ta hẹn ngày mai làm?”

“Ta muốn hiện tại.” Hắn muốn gắt gao ôm nàng, bổ khuyết cảm giác tịch mịch chưa từng xuất hiện.

Nàng đột nhiên phốc xích cười.

“Ngươi cười cái gì?”

“Ta nói Tiểu Song Tử, hiện tại ngươi như thế nào lại bướng bỉnh như một tiểu hài tử vậy ?” Quả thực giống với đệ đệ nàng! Mỗi lần nàng ra ngoài kiếm tiền, Tòng Thiện đều sẽ giữ chặt lấy nàng, không để nàng xuất môn, làm nàng không nỡ lòng nào ra ngoài.

“…… Ngươi dám nói trẫm…… Nói ta giống tiểu hài tử bướng bỉnh?” Hắn không hờn giận nheo lại con ngươi.

“Bằng không như vậy đi!” Nàng chuyển động đầu suy nghĩ. “Mai ta tính xuất cung về nhà một chuyến, ngươi nói ngươi chưa từng ra ngoài thành, có muốn ta mang ngươi ra ngoài thành chơi một chút?”

“Ngươi có thể tự do xuất nhập cung ?” Thanh Vũ con ngươi híp lại như trước, bắt đầu hoài nghi nàng rốt cuộc là vì cái gì đến đây.

“Ta có phương pháp, đến lúc đó ngươi sẽ biết.” Nàng cười, nhẹ nhàng bỏ tay hắn ra.

“Nếu muốn đi cùng thì đêm mai, lúc đốt đèn liền đứng ở nơi này chờ ta. Hiện tại ta không thể không đi, lần sau sẽ cùng ngươi chuyện trò lâu hơn một chút.”

Nàng nghĩ muốn cùng hắn ngồi lâu một chút, nhưng là thân bất do kỷ[1], không thể thất tín.

Nhìn theo bóng dáng nàng rời đi, Thanh Vũ khẽ cúi đầu, tầm mắt dừng ở lòng bàn tay vừa mới chế trụ cổ tay nàng, cảm giác mềm mại cùng hơi ấm vẫn còn lưu lại trong lòng bàn tay hắn, làm tâm của hắn có chút dao động kỳ dị.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.