Nàng Thật Tàn Nhẫn, Nhưng Ta Yêu Nàng!

Chương 12: Chỉ là hôn thôi mà !



Chương này rất dễ thương nha ~ :))

Hắn áp đôi môi của mình xuống nàng, nàng gượng đến đỏ mặt, khó chịu nàng hất tung hắn ra. Hắn bất hứng nhìn nàng... Ánh mắt trở nên bực bội. Không ngờ, nàng lại dám làm vây với hắn. Trước giờ, nụ hôn của hắn là ngàn vàng mà các quý phi ao ước. Giờ đây hắn hứng thú ban cho nàng một nụ hôn thì nàng lại từ chối, thật là rượu mời không uống muốn uống rượu phạt mà... Hắn nhếch môi. Khẽ ngước mắt về phía nàng.

"Nàng muốn thế nào khi dám từ chối ta ?"

"TA...TA chỉ không muốn..."

"Hừ, to gan. Xem ra nàng muốn chết đây mà !"

Hắn đề nàng xuống giường hôn lên cánh môi nàng. Hai bàn tay áp sát cuống giường không cho nàng được phép từ chối. Bàn tay thon dài ma quái của hắn mân mê khắc người nàng. Nàng nhạy cảm mà rên lên. Hắn hôn nàng, rồi hôn lên trán, xuống dọc mũi rồi tận cổ... Nàng ra sức giãy nảy, nước mắt nàng rơi xuống. Hắn không sợ mà còn muốn nàng là của hắn. Dục vọng lên cao, hắn nhìn đôi nhủ hoa đang ẩn hiện trong trang phục mong manh kia. Chỉ cần một bàn tay hắn cũng có thể làm rách nó. Hắn hôn, cứ tiếp tục hôn nàng. Nàng vẫn cứ khóc và ra sức chống cự...Bàn tay hắn lần xuống ngực nàng, nàng nhắm mắt lại...

"XIN CHÀNG,HÃY...hãy tha cho ta !"

Hắn lập tức dần lại, ánh mắt đảo sang nhìn nàng đang khóc. Những giọt nước mắt diễm lệ rơi xuống đôi má tái nhợt kia. Hắń ức tuổi thơ

8 năm trước.

Lạc Anh đang dạo chơi bên đám cỏ lau sau hè, nhóc tì tám tuổi này đang hái những bông hoa dại rồi xếp thành bó trên tay, cô bé mặc cái áo đầm trắng tinh khiết, hai cái má phúng phính t́rông rất đáng yêu.

" Tuyết Anh, cậu lại đây chơi với tớ nè ! "

Cô bé vẫy gọi, Tuyết Anh nhanh chống chạy đến, nắm tay một cậu bé nào đó rất điển trai, có khuôn mặt lạnh lùng được ánh nắng rọi xuống, không một nụ cười mà cậu còn khẽ nhăn mặt.

" Lạc Anh à, sao cậu lại ra đây sớm thế ? Mình và Vũ Anh tìm mệt chết đi được này "

Tuyết Anh khẽ chau mày, rất ra dáng bà chị hai của cô, cô chỉ tỏ ra không vui, ục mặt xuống chau hai tay vào nhau. Liếc nhìn Vũ Anh, cô khẽ cười tinh nghịch.

" Vũ Anh, cậu kết số hoa này thành vòng hoa cho tớ, nhanh lên !"

Lạc Anh ra lệnh, Cô bé nhớ rất rõ ngày trước Vũ Anh đã kết cho Tuyết̃ Anh một vòng hoa rất đẹp,

cậu bé im lặng, không nói gì khẽ vén mái tóc lên cho Tuyết Anh, không thèm quan tâm cô nhóc tì đáng yêu này.

"Nè... Có giúp tớ không ?"

"Không !"

Câu nói hết sức lạnh lùng khiến cô bé thêm bực bội, giậm chân thật mạnh xuống bãi cỏ, cô mếu nhưng không khóc, sau đó cô đứng phắt dậy tự kết cho mình, nhưng lại kết hoài không được.

"Thôi Lạc Anh tớ kết cho "

Tuyết Anh cười, rồi kết cho cô một cái vòng hoa thật đẹp đội lên đầu.

" Oa thích quá ! Cảm ơn cậu !"

Cô bé chạy vòng quanh đám cỏ rồi cười ngất trong cái ánh nắng soi xuống bóng dáng mảnh mai ấy.

...

8 năm sau.

Lạc Anh hiện tại đã trở thành một cô bé mười sáu tuổi rất xinh đẹp. Cô bé luôn mỉm cười với nụ cười rất thân thiện. Tuyết̃ Anh cũng vậy, cô đã trở thành một cô nàng dịu dàng, chứ không lưu manh hay tinh nghịch như cô. Trái lại, Vũ Anh còn lại là một chàng trai hấp dẫn và quyến rũ nhất của trường. Nữ xinh theo hắn nhưng hắn lại không quan tâm, rất lạnh lùng, kể cả đối vớỉ cô cũng hắn cũng rất lạnh lùng, chỉ có điều...hắn lại luôn ấm áp với Tuyết Anh.

Ba người đều tên Anh, nhưng quả thật tính cách lại rất khác nhau. Mỗi người một tính cách, lớn lên với nhau từ nhỏ, ba mẹ lại là bạn bè từ thuở cấp ba vì thế họ đã quyết định đặt cho những đứa con của mình là " Anh ". Anh trong chữ cái luôn đứng đầu, Anh trong sự thông minh hoạt bát, không những thế, Anh còn là " ánh sáng của viên ngọc ". Vì thế, cô, Tuyết Anh, hắn đều tên " Anh ".

...

Sáng sớm, cô mặc trang phục ̀ áo dài, cô nhìn mình trong gương, xoay vài vòng, rồi gật đầu một cái.

" Woa, mình cũng không tệ đấy chứ. "

"Nabi, chuẩn bị xong chưa Na và Bi đến rồi đấy. "

"Vâng !"

Cô loi thoi chạy xuống cầu thang, cái balo trên cặp nhảy lên nhảy xuống trên lưng cô. Nhìn cái đồng hồ trên bàn, cô hoảng hốt cắm cúi chạy.

"AAA!"

Cô ngã từ cầu thang xuống, nhắm tịt mắt lại. Cô thầm nghĩ thế nào cũng bị ngã đến ê mông. Nhưng....có vật gì đó mềm mềm bao quanh cơ thể cô, hé đôi mắt ra. Là...hắn Cơ mà... Hắn làm gì ở đây ? Không phải hắn và Tuyết Anh đang đứng trước cổng sao ?

"Bi à, nước của con đây !"

Bà Cao bước lại, trên tay cầm ly nước thủy tinh ấm, miệng nở nụ cười tạo thành một nét quý phái. Bà rất thích hắn, có khi còn thường thiên vị hắn với cô. Cô cũng chả hiểu vì sao lại như thế ? Chắc có lẽ mẹ cô thích con trai hơn con gái rồi thật đáng ganh tị. Nghĩ đến đấy, cô lại cảm thấy ghét hắn, nhưng ...nhìn khuôn mặt lạnh lùng của hắn thì trái tim cô lại lỗi nhịp. Đáng chết ! Hắn lại đang vòng tay đỡ lấy cơ thể cô, khoảng cách này... Làm cô như muốn ngừng thở khi đối diện với hắn. Hắn nghe tiếng nói từ bà Cao, khẽ nhếch môi rồi buông cô ra, quay lại lấy ly nước.

"Cảm ơn dì !"

"Tiểu Anh, à không Nabi sao con lại bất cẩn thế này ? Đã lên mười sáu rồi,không biết khi nào mới lớn !"

Bà Cao khẽ chau mày, rồi mỉm cười với cô, vuốt nhẹ mái tóc rối xoăn của cô.

"Mẹ...Con lớn rồi, đừng gọi con là Na nữa, gọi Anh Anh hay tiểu Anh được rồi "

"Hây, chẳng phải ai la lối đòi là mọi người phải gọi là Nabi sao ? "

"Haiz, không chơi với mẹ nữa !"

Nghĩ đến chuyện đó cô lại ửng đỏ má lên, ngày ấy cô thật ngây thơ và ngốc nghếch mà... bước thơ thẩn ra khỏi cửa, ngồi trên chiếc xe đạp điện của Tuyết Anh cô ngồi nhớ lại kí ức ấy...xin lỗi, là do hắn Không thể kìm chế dưới sự quyến rũ của nàng.

Hắn hôn lên những giọt nước mắt đó rồi ôm nàng vào lòng. Vỗ ngọt nàng.

"Xin lỗi, nàng đừng khóc, ta đau!"

Hắn thấy nàng vẫn còn khóc . Lòng hắn như lửa đốt, hắn luống cuống không biết lầm gì. Hắn suy nghĩ rồi lại dở trò, hắn dụi vào bờ ngực nàng rồi khẽ thì thầm.

"Chỉ là hôn thôi mà ? Nàng làm sao thế ?

"Hôn? Ngươi thật biến thái. Nam nữ thọ thọ bất tư thân. Một nam nhi lại đè nữ nhi ra sức hôn, đã thế ngươi còn đang dụi vào ngực ta...aaa thật là biến thái ! Ta ghét ngươi"

Nàng lập tức hất người hắn ra, khẽ nhăn mặt. Nàng cảm thấy xấu hổ vì chuyển làm đáng trách lúc này. Muốn đào một hố sâu để độn thổ xuống dưới lòng đất sâu thăm, tránh đi con người biến thái. Tránh đi ánh mắt dòm ngó của hắn. Hắn nham nhở kéo nàng về phía hắn.

"Ngày mai ta lập tức phong nàng làm phi... được không? Lúc đó nàng sẽ là của ta!''

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.