Nạp Thiếp Ký I

Chương 45: Vẽ ra hung thủ




Thì ra sau khi Tống tri huyện bị cẩm y vệ trói lại, Đại Bản Nha, Lạn Nhãn Tứ cùng bọn cấm tốt hoảng hốt luống cuống tay chân. Chúng vội vã phái người thông tri cho nội nha. Những người trong nội nha đều là phận nữ lưu, nghe được tin tức này tức thời loạn cào cào, chẳng đưa ra chủ ý gì, nhanh chóng cho người đến Ân gia gọi tiểu thư Tống Vân Nhi trở về.

Tống Vân Nhi vốn đang nhất mực thủ vệ bên cạnh Bạch Tố Mai, nghe được tin tức này, thấy cha già của mình còn bị bắt, thì còn hơi đâu mà quan tâm đến người khác. Do đó, nàng tức thì rút lui trở về huyện nha. Sau khi thấy phụ thân bị cẩm y vệ trói gô phụ thân ở Thấm vấn thất, nàng biết cẩm y vệ lợi hại, trong lúc gấp rút chỉ biết ôm lão mà khóc ròng.

Dương Thu Trì thấy Tống Vân Nhi xuất hiện ở Thẩm Vấn thất, liền cảm thấy sự tình thật nghiêm trọng, nếu Tống Vân Nhi đã chạy về chỗ này, thì chỗ Bạch Tố Mai ấy.... vạn nhất hung thủ giết người diệt khẩu, chẳng phải là bao công lao nhọc nhằn trước đây đem đổ sống đổ biển hết sao?

Dương Thu Trì vội bước nhanh lên trước, nhưng chưa kịp hỏi thì Tống Vân Nhi đã quỳ xuống cầu khẩn với Mã Độ: "Mã đại nhân, cầu xin ngài tha cho cha tôi?!" Nàng thấy Mã Độ rất thân mật với Dương Thu Trì, vội khóc lóc nài nỉ hắn: "Ca, ca, huynh cứu, cứu cha của muội a!"

Dương Thu Trì thấy Tống Vân Nhi khóc đến lê hoa đái vũ, trong lòng có chút xót thương, bèn đưa hai tay đỡ nàng lên, nhỏ giọng nói: "Muội đừng khóc nữa, để ta kêu họ thả người."

Tống Vân Nhi mừng rỡ, cầm chặt hai tay của Dương Thu Trì, đôi mắt đầy ngấn lệ gật gật đầu.

Dương Thu Trì đến bên cạnh Tống tri huyện, cúi người nói lầm thầm vào tai lão. Tống tri huyện cả kinh hỏi: "Thật không?"

Dương Thu Trì mỉm cười gật đầu.

Tống tri huyện liền quay sang gọi Tống Vân Nhi: "Vân nhi, con mau trở về mang hai trăm lượng bạc lại đây. Nhanh lên!"

Tống Vân Nhi vẫn không rõ cha cần bạc để làm gì, dạ một tiếng nhưng vẩn không động tĩnh gì.

Dương Thu Trì biết Tống Vân Nhi còn lo cho phụ thân, chuyện này cần phải lập tức giải quyết để cho nàng sớm trở lại Ân gia lo bảo hộ Bạch Tố Mai. Dương Thu Trì quay đầu nhìn về phía Mã Độ một cái. Mã Độ hội ý, phất tay: "Thả lão ra trước."

"Dạ!" Vài tên cẩm y vệ bước lên cởi dây trói cho Tống tri huyện.

Tống Vân Nhi mừng rỡ, gọi to một tiếng cha rồi nhào vào lòng của Tống tri huyện khóc thút thít. Tống tri huyện bị trói một hồi, hai tay đều tê nhức cứng đờ, khó khăn lám mới ôm Tống Vân Nhi an ủi vài câu.

Mã Độ lên tiếng: "Tống tri huyện, là do Dương huynh đệ đảm bảo cho ông, ta mới tin rằng ông không có liên quan gì đến án này. Ta giờ thu của ông chút Bảo chứng kim, nếu như sau này tra rõ là ông thật không quan hệ gì, thì tiền này ta sẽ trả lại cho ông."

Tống tri huyện biết rõ là cẩm y vệ thu tiền rồi thì làm gì có cái đạo lý đem trả lại. Lão liền cung kính vái, thưa: "Mã đại nhân nói quá lời rồi, tôi đích xác là không liên quan gì án kiện này, thỉnh đại nhân minh xét! Còn chút bạc ấy là ti chức hiếu kính cách vị cẩm y vệ đại gia, xin phiền các ngài tẩy nổi oan khuất cho ta! Ta sẽ bảo tiểu nữ đi lấy tiền ngay."

Mã Độ gật gật đầu, miệng nói vài câu khách khí, nhưng trong lòng thì khen ngươi dù sao cũng biết quy biết củ.

Dương Thu Trì kéo Tống Vân Nhi sang một bên, thấp giọng nói: "Được rồi, cha của muội không sao đâu, có ca ca ở đây mà. Muội hiện giờ nhanh chóng quay về trong nội nha lấy bạc giao cho cẩm y vệ, rồi sau đó lập tức trở về Ân gia, thiếp thân bảo hộ cho Ân phu nhân."

Tống Vân Nhi ra sức gật đầu, mặt đầy lệ định chạy ra ngoài, nhưng Dương Thu Trì chợt kéo nàng lại: "Chờ chút." Rồi hắn đắn đo một chút, cuối cùng kề tai của nàng nói lầm thầm vài câu.

Tống Vân Nhi trợn mắt "A...!" một tiếng, hỏi: "Thật không?"

Dương Thu Trì gật đầu: "Do đó ta mới bảo muội làm Thiếp thân bảo hộ cho Ân phu nhân a!"

Tống Vân Nhi xoay chuyển đôi mắt, tựa như giờ mới ngộ ra.

Dương Thu Trì lại kề tai của nàng nói nhỏ vài câu nữa. Tống Vân Nhi gật đầu lia lịa.

Sau khi nghe xong lời Dương Thu Trì dạn dò, thần tình của Tống Vân Nhi vô cùng ngưng trọng, nghiêm mặt nói: "Muội hiểu rồi! Ca, huynh yên tâm đi, tuyệt đối không có vấn đề! Muội đi đây." Lời còn chưa dứt, Tống Vân Nhi đã vọt ra khỏi Thẩm Vấn thất.

Mã Độ nhất mực nhớ đến kế ôm cây đợi thỏ vừa rồi của Dương Thu Trì, liên tục đưa mắt ra hiệu cho hắn.

Tống trị huyện biết cái mạng già này của mình là toàn nhờ một tay Dương Thu Trì kéo lại được, nên xá dài hắn một cái: "Đa tạ ơn cứu mạng của hiền chất!" Lão không thể hiểu vì sao Dương Thu Trì rõ ràng là có thể nhân cơ hội này đạp đầu mình mà ngóc lên, nhưng hắn chẳng những không làm như vậy, mà còn đảm bảo cho bản thân mình, trong lòng liền vô cùng cảm động, không biết lấy gì để biểu hiện.

Dương Thu Trì vừa hoàn một lễ, trong lòng vừa nghĩ: "Cứu được hay không còn phải coi cái án của Tạ quả phụ này có phá được hay không, có bát được người ở hậu đài hay không." Thấy thần sắc của Mã Độ như vậy, biết là y đang thôi thúc mình đi ôm cây đợi thỏ, bèn nói: "Mã đại nhân, chúng ta đi thôi."

"Được được được! Đi thôi đi thôi!" Thứ Mã Độ chờ là câu nói này của Dương Thu Trì, vội kéo hắn ra ngoài, vừa đi vừa phân công: "Các ngươi lưu hai người ở lại chờ Tống đại tiểu thư mang tiền bảo chúng tới. Những người khác theo ta đi!" Lại chuyển thân nói với Tống tri huyện, "Tống đại nhân, chờ một chút khi lấy Bảo chứng kim rồi có thể giao cho hai huynh đệ ta lưu lại ở đây là được."

Tống đại nhân vội vàng ứng tiếng đáp ứng. Lão còn định nói gì đó, thì Mã Độ đã kéo Dương Thu Trì rời khỏi Thẩm Vân thất.

Lúc trưa sau khi Bạch Tố Mai được Dương Thu Trì cứu tỉnh, được đưa trở về Ân gia thì Ân lão gia tử và lão thái thái khi thấy con dâu chợt như thấy quỷ vậy, suýt chút nữa là sợ chết đi được. Sau đó, khi biết nàng ta là do vị ngỗ tác tiểu học đồ phụ trách nghiệm thi hôm qua cấp cứu sống lại, liền người này kính thiên người kia tạ địa, cảm ơn ngỗ tác rối rít.

Án chiếu theo ý tử của Ân lão gia tử, họ định đem an bài Bạch Tố Mai ở chỗ ỡ của Bạch Thiên Tống, để có gì dễ bề chiếu ứng, trách cho Bạch phu nhân và mọi người lo lắng. Nhưng Ân Đức cứ cố chấp muốn tự tay chiếu cố nương tử, còn nói chỗ ở cũ phong thủy không hợp nên mới xảy ra chuyện này, nên kiên trì yêu cầu đem an trí Bạch Tố Mai trong một tiểu các có lầu ở hậu hoa viên. Hắn nói phong cảnh ở đó mỹ lện, có lợi sự sự khôi phục thân thể của Bạch Tố Mai, do đó mọi người đành theo ý hắn.

Tống Vân Nhi cõng Bạch Tố Mai lên lầu, đặt lên trên giường rồi mà vẫn không cảm thấy mệt. Nàng rất tự hào, xem ra công phu của bản thân luyện không hề phí. Không cần đề cập đến chuyện gì khác, chí ít xương cốt toàn thân cũng không thua gì thanh niên trai tráng.

Ân lão gia tử lập tức phái người đến thỉnh lang trung tốt nhất trong Quảng Đức huyện trị xương hầu bị vỡ của Bạch Tố Mai. Sau khi trị liệu hoàn tất, trời đã về đêm.

Vợ chồng Ân lão và vợ chồng họ Bạch cùng thủ ở cạnh Bạch Tố Mai, cho đến khi liệu thương hoàn tất, Bạch thiên tổng nhớ tới lời Dương Thu Trì đã nói, rằng án tử này có khả năng còn có đồng lõa, bèn cất tiếng hỏi: "Con à, rốt cuộc là ai đã giết con và muội muội của con vậy? Có mấy người? Con có thấy không?"

Sắc mặt của Bạch Tố Mai tái mét, không gật đầu mà cũng chẳng lắc đầu.

Ân Đức bước tới hỏi: "Đúng đó, nương tử, nàng nói cho mọi người biết đi a."

Bạch Tố Mai vừa nhìn thấy Ân Đức, liên hiện bộ dạng vô cùng hoảng loạn, nằm thụt vào trong giường. Bạch phu nhân xót con, ngăn Ân Đức tiếp tục hỏi, rồi ngồi trên giường nhẹ nhàng ôm con gái.

Bạch thiên tổng nghĩ ngợi một lúc, rồi nói: "Hiện giờ nó không nói được, chúng ta lấy giấy bút đưa cho nó, để nó tả lại hung thủ thôi."

Mọi người đều tán đồng. Gia nô mang giấy bút đến, Bạch Thiên Tổng căng một tấm giấy trên giường, đưa bút lông đã thấm đẫm mực vào tay Bạch Tố Mai, dịu dàng nói: "Con gái mang, có cha ở đây con không cần sợ gì hết, mau viết tên hung thủ ra đi con."

Ân Đức ở bên cạnh đó cũng nói: "Đúng vậy, nương tử, nàng viết ra đi, chúng ta tìm được hung thủ, rồi đem hắn xé thành vạn mãnh, báo cừu cho nàng và muội muội!"

Ân lão gia tử cũng chống quài trượng đứng ở phía sau gật gù nói theo: "Đúng! Mau viết ra đi. Trừ tên súc sinh Hồ Tám đó, còn có ai nữa?"

Bạch phu nhân và Ân lão phu nhân đều nhìn Bạch Tố Mai chờ đợi.