Này Búp Bê! Hãy Nhớ Em Thuộc Quyền Sở Hữu Của Tôi Đấy!

Chương 11



Anh hôn nó, ngay trước sự chứng kiến của hắn. Chính nó cũng bất ngờ vì anh lại làm vậy. Nó lấy tay đẩy anh ra nhưng anh đã ôm chặt nó. Hắn đau lòng nhìn cảnh tượng ở trên. Anh hôn nó,một nụ hôn thật say đắm,một nụ hôn bù đắp cho bao ngày anh nhớ mong,đợi chờ nó. Nhưng sau đó anh nhận ra có điều gì đó kì lạ lắm. Anh buông nó ra,sau đó nắm chặt tay nó. Nó…da nó…bây giờ y hệt như con người. Nó tròn mắt nhìn anh,anh ngạc nhiên không kém gì nó nhưng đột nhiên anh lại ôm chặt nó,hướng ánh mắt xuống hắn đang ở dưới kia.

-Anh thấy sao hả Hoàng Phong? Tôi có thể làm cho cô ấy trở thành con người thật, còn anh làm được gì?

-Anh….Bảo Ánh à,bây giờ em nói đi,em có muốn đi với anh hay không?

-Em…Anh Bảo,buông em ra đi…

Nó đẩy anh ra,bước ra thành lan can,nhìn hắn với ánh mắt long lanh.

-Em…Em cần một lời giải thích…

-Được,anh sẽ giải thích. Nhưng cầu xin em đừng bỏ anh.

-Em tưởng em mới là người nói câu đó… Bây giờ anh nói đi,người hồi nãy…là ai?

-Bảo Ánh…anh xin lỗi…đó là…hôn phu của anh…nhưng…

-Hôn phu của anh??

Nó thật sự sốc khi nghe câu này. Hôn phu của hắn ư? Tại sao lại có thể như thế?

-Bảo Ánh,nghe anh giải thích hết đã… Đó chỉ là sự sắp đặt của bố mẹ anh mà thôi. Người anh yêu là em Bảo Ánh à!

Nó nhìn hắn,nước mắt lăn dài trên má,khẽ dấu tiếng nấc.

̃

-Nhưng bố mẹ anh đã sắp đặt như vậy,… Anh đã có hôn phu,vậy em là gì của anh?

-EM LÀ NGƯỜI ANH YÊU!!!!

Hắn hét thật to. Nó thật sự bất ngờ trước câu trả lời này. Nó bật khóc nức nở,chạy vù xuống mở cửa nhưng bị anh giữ lại.

-Bảo Ánh!

-Anh Bảo,buông em ra.

-Bảo Ánh,nghe anh nói đi,một lần thôi. Tại sao em lại chọn anh ta,anh có gì không bằng anh ta sao?

-Anh Bảo…

-Tình yêu của anh dành cho em lớn hơn anh ta rất nhiều,tại sao em không nhận ra? Suốt mấy năm trời,chưa bao giờ anh ngừng tìm kiếm em,chưa bao giờ anh ngừng yêu em,tại sao em lại đối xử với anh như vậy? Em có biết anh đau đến chừng nào khi thấy em khóc lóc gọi tên Hoàng Phong không?

-Anh Bảo…Em xin lỗi…

-Không,em không có lỗi. Lỗi là do anh mù quáng. Em đi đi…

-Em thật sự xin lỗi mà… Nhưng trước giờ,đối với em,anh như một người anh trai rất rất tốt…

-…

-Em xin lỗi…

Nó nói rồi chạy vù đi,bỏ anh lại với nỗi đau vô hạn.

-Chỉ là anh trai thôi sao…?

Nó chạy ra mở cửa rồi sà vào lòng hắn,khóc nức nở. Hắn ôm chặt nó như sợ nó sẽ rời xa hắn. Hắn đưa nó về nhà,bế nó đặt lên giường,cầm hai tay nó,từ từ tiến đến hôn nó. Một nụ hôn không sâu nhưng đủ để nó cảm nhận rằng hắn lo lắng đến cỡ nào. Hắn chống tay quỳ lên giường,nhìn thẳng vào mắt nó,nói nhỏ:

-Anh xin lỗi đã làm em buồn…

-Phụt…hahaha…

-Cười gì vậy?

-Anh quỳ như vậy mà cũng được sao?

-Sao lại không được?

-Giường êm lắm,xuống đất đi.

-Thôi mà,ở đây cũng được mà.

-Không chịu đâu. Lúc phạt em anh đâu có thế này.

-Được rồi.

Hắn phụng phịu xuống dưới đất,ôm chặt lấy chân nó,mắt chớp chớp,miệng dẻo cầu xin:

-Tha lỗi cho anh nhé!

-Hahaha!!! Không ngờ em cũng có ngày hôm nay đấy.

-Cái gì chứ?

-Sao? Anh nhớ là mình đang bị phạt nhé.

-Anh biết rồi mà…- Mặt xụ xuống,phải nói là siêu siêu cute luôn í. Nó không nhịn được,cúi xuống hôn chụt một cái vào má khiến hắn bất ngờ. Nó nghiêm giọng:

-Bây giờ trả lời cho em biết,anh đã có vợ tương lai vậy em là gì?

-Là người anh yêu,chẳng phải anh nói rồi sao?

-Không chịu đâu.

-Sao? Vậy em muốn sao?

-Muốn anh là của riêng em thôi.

-…

Hắn đứng hình khi nghe câu này,trong lòng sướng rơn.

-Anh làm được không?

-Tất nhiên được chứ,thưa công chúa!

-Vậy còn vợ tương lai của anh thì sao?

-Thì mặc kệ,thần chỉ có công chúa mà thôi!

-Tốt lắm. Không làm được ta phạt đấy.

-Tuân lệnh!

-Còn điều này nữa,hồi này vì anh mà cây kem ốc quế ngon lành của em rớt hết xuống đất rồi…

-Vậy bây giờ thần sẽ đưa công chúa đi mua cả quán kem luôn.

-Thật chứ?

-Tất nhiên rồi .

Hắn đứng dậy,bế nó ra xe,đưa nó đến một nhà hàng năm sao. Đúng là năm sao có khác,đẹp lung linh như một tòa lâu đài,thức ăn lại ngon không cần nói luôn. Còn được ăn trong phòng VIP nữa,hết chỗ nói. Nó cắm cúi mà ăn,cả dĩa bò bít tết to đùng nhanh chóng đi thám hiểm trong dạ dày nó và tiếp tục chuyển hướng tấn công sang dĩa mì Ý. Đang ăn vui vẻ thì nó có vấn đề cần giải quyết,bực mình thì thôi chớ,đã thế nhà nhỏ ở phòng này lại bị hư,nó phải ra bên ngoài mới giải quyết được,thiệt tình mà. Nhưng khi xong việc,đang đi vào phòng thì nó nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên ở một cái bàn trong góc. Là anh kìa. Anh đang nói chuyện với ai đó,nhưng trông có vẻ quan trọng. Nó chui xuống gầm bàn bên cạnh,ngồi ở đấy nghe lén người ta.

-Anh hai,anh định đi Pháp thật sao?-Một cậu con trai,nhìn rất giống anh,có lẽ là em trai anh.

-Phải.

-Sao vậy anh? Anh bảo sẽ ở đây quản lý công ty với em cơ mà.

-Anh xin lỗi. Nhưng anh về đây còn có một lý do khác. Bây giờ lý do ấy đã mất rồi,anh phải trở về thôi.

-Nhưng còn em thì sao?

-Gia Nam à,anh xin lỗi. Nhưng anh tin em có thể làm được. Thôi,bây giờ anh phải đi rồi,em ở lại sau nhé.

Anh đứng dậy đi mất. Nó đang ở dưới gầm bàn kia mà nước mắt cứ rơi. Mặc dù nó không yêu Gia Bảo như một người yêu nhưng tình cảm nó dành cho anh như một người anh trai vậy. Bây giờ anh vì nó mà đi,nó cũng thấy buồn lắm. Bỗng dưng có tiếng gọi của hắn:

-Bảo Ánh à,em đâu rồi?

Hắn thấy nó đi lâu quá nên đành đi kiếm. Và tất nhiên là anh cũng nghe thấy. Nó nghe thấy tiếng gọi thì giật mình,đầu cụng vào bàn làm u một cục. Hắn nghe thấy tiếng cụng bàn liền biết ngay,lấy tay cầm tay nó kéo ra. Nó xoa đầu đang u lên,mắt vẫn còn một tầng nước. Anh thấy thì cũng hơi bất ngờ. Nhưng nhanh chóng quay đi và định bước ra ngoài thì bị nó kéo lại. Nó nhìn anh,giọng nghèn nghẹn:

-Gia Bảo,anh đừng đi mà…

-Ơ…Bảo Ánh…

-Em nghe thấy hết rồi,anh vì em mà đi Pháp…

-Bảo Ánh à,không phải như vậy đâu. Chẳng qua anh muốn đi để học hỏi thêm thôi.

-Chứ không phải anh đi vì em chứ?

-Không phải đâu. Bảo Ánh à,em ở lại mạnh khỏe nhé. Phiền anh chăm sóc cho cô ấy cẩn thận. Tôi đi trước.

Anh buông tay nó ra rồi đi ra ngoài. Hắn nãy giờ nhìn cảnh chia tay đằm thắm như vậy mà chán ngắt. Cầm tay nó kéo vào trong phòng,ấn nó ngồi xuống ghế,đưa cho một cái bánh Hamboger,khoanh tay nói:

-Chia tay li biệt xong rồi,bây giờ thì ăn đi.

-Ưm…ngon quá…

-Bây giờ xong hết rồi,trong lòng em chỉ còn mình anh thôi nghe chưa?

-Em biết rồi mà…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.