Này Chiến Trận, Này Cuồng Si

Chương 19: Âm mưu và đối phó



Đôi mắt sắc sảo của Peppe đã nhìn thấy Gonzaga vo viên mảnh giấy ném đi, anh hề cũng đã nhận thấy vẻ mặt bối rối của tay công tử bột, và lập tức nghi ngờ lóe lên trong đầu anh chàng. Bản tính tò mò đa sự và kinh nghiệm đã dạy anh rằng những thứ người ta muốn giấu giếm che đậy thường là những thứ quan trọng đáng bỏ công tìm hiểu. Thế nên Gonzaga vừa quay lưng bỏ đi theo lệnh của Valentina, anh hề liền rón rén đến bên tường thành cúi người nhìn xuống dưới.

Lúc đầu anh hề không nhìn thấy gì, và thất vọng kết luận rằng thứ Gonzaga ném xuống đã bị dòng nước chảy xiết dưới hào cuốn đi mất. Thế nhưng đúng lúc ấy, như có phép lạ, anh chàng nhìn thấy dường như có một mảnh giấy bị vo viên lại nổi bồng bềnh trên mặt dòng nước sủi bọt, bị kẹt lại bên một tảng đá. Anh hài lòng nhận thấy viên giấy nằm chừng mười bộ ngay dưới cổng ngách nằm bên cầu treo.

Một cách bí mật, vì không phải hạng người thích để lộ chuyện với người khác, Peppe chạy đi kiếm một cuộn dây thừng. Nhẹ nhàng đi xuống dưới, anh hề thận trọng mở cổng ngách, buộc cố định một đầu cuộn thừng rồi thận trọng dùng sợi thừng xuống dưới, tránh để viên giấy bị động trôi đi mất.

Khi đã chắc chắn không bị theo dõi, anh hề bám vào sợi thừng từ từ tụt xuống khéo léo như một chú khỉ, hai chân đạp vào bờ tường đá. Sau đó, khẽ đu đưa ở đầu sợi thừng, anh cố vươn người đến gần viên giấy nhất có thể, hai chân anh lúc này đã nhúng xuống mặt nước đang chảy xiết, và bằng cố gắng tột cùng khiến anh suýt nữa rơi luôn xuống dòng nước, Peppe vươn tay ra chụp lấy viên giấy và đưa lên cắn chặt nó giữa hai hàm răng. Sau đó, hai tay lại tóm lấy sợi thừng, anh hề hối hả leo lên, vì không những anh phải dè chừng đám lính canh của lâu đài mà cả nguy cơ bị đám lính đang bao vây phát hiện, cố hết sức trèo lên cổng ngách, Peppe thở phào nhẹ nhõm vì đã thoát trót lọt, đồng thời không khỏi khinh thường sự cảnh giác của những kẻ đáng lẽ đã phải phát hiện ra mình.

Anh chàng nhẹ nhàng đóng cánh cổng ngách lại, khóa trái, đẩy thanh chốt ở phía trên và phía dưới cổng về chỗ cũ, rồi trả lại chìa khóa vào chỗ cũ ở vọng gác mà anh thấy vẫn trống trơn. Xong việc, cầm lá thư bí ẩn trong tay, anh hề chạy dọc qua sân, vượt qua khung cửa dẫn tới khu dành cho gia nhân, và chỉ dừng bước khi đã đi tới nhà bếp, nơi thầy Domenico đang bận rộn quay một phần tư con cừu mà thầy đã giết thịt sáng hôm đó. Lúc này lâu đài đã bị bao vây, lão chẳng còn cơ hội để trổ tài với cá tươi đánh dưới suối hay chim và thỏ rừng bẫy được trong rừng nữa.

Lão tu sĩ lớn tiếng nguyền rủa anh hề, như thói quen của lão mỗi khi hai người có dịp chạm trán, vì lão không thánh thiện đến mức có thể bỏ qua những câu châm chọc nói kháy. Nhưng lần này Peppe lại chẳng hề có ý gay chuyện hay trả đũa, một chuyện bất ngờ khiến bề tôi của Thánh Dominic phải cất tiếng hỏi thăm xem anh chàng có ốm đau gì không.

Chẳng để ý gì đến lão tu sĩ, anh hề thận trọng giở viên giấy bị vò nhàu ra, vuốt ve phẳng phiu mảnh giấy trong góc bếp sát bên ngọn lửa. Anh vừa đọc vừa huýt sáo, rồi cẩn thận cất kĩ mảnh giấy vào trong vạt áo.

“Ngươi bị cái gì ám thế?” lão tu sĩ hỏi. “Ngươi có gì trong tay vậy?”

“Thực đơn gia truyền nấu món óc thầy tu. Một thực đơn tuyệt vời, một món ăn đắt tiền do nguyên liệu thật hiếm có khó tìm.” Trả lời xong Peppe liền bỏ đi, để lão tu sĩ đứng trân trối với ánh mắt hết sức khó coi, miệng há hốc, không thốt ra nổi những câu cà khịa đã chuẩn bị sẵn trên đầu lưỡi.

Anh hề mang lá thư lao thẳng đi tìm Bá tước Aquila. Francesco đọc thư, rồi hỏi cặn kẽ về hoàn cảnh khiến bức thư của Gonzaga lọt vào tay anh chàng. Còn bản thân bức thư, chẳng những không khiến chàng Bá tước lo lắng như Peppe đã nghĩ, ngược lại nó còn khiến chàng tỏ ra hài lòng và có vẻ yên tâm hơn.

“Hắn ta treo thưởng một ngàn đồng vàng,” chàng thì thầm, “đồng thời đảm bảo tự do cho Gonzaga. Vậy thì ta đã không nói quá sự thật khi trấn an mọi người rằng Gian Maria chỉ dọa hão khi nói đến chuyện pháo kích chúng ta. Hãy giữ bí mật chuyện này, Peppe.”

“Nhưng ngài sẽ cho theo dõi quý ngài Gonzaga chứ?” anh hề hỏi.

“Theo dõi anh ta? Để làm gì kìa? Không phải anh bạn tưởng rằng anh ta đê tiện đến mức có thể bị mua chuộc trước đề nghị này đấy chứ?”

Peppe ngước mắt lên nhìn chàng, khuôn mặt to quá khổ, khó coi của anh chàng đầy vẻ nghi ngờ.

“Quý ông không cho rằng chính anh ta đã đề nghị trước sao?”

“Không, thật xấu hổ cho anh bạn vì đã nghĩ vậy. Quý ngài Gonzaga có thể là một tay chơi đàn luýt vô dụng, một kẻ nhát gan, nhưng một tên phản bội...! Mà lại là phản bội công nương Valentina! Không, không bao giờ.”

Thế nhưng anh hề không hề bị thuyết phục. Anh quen biết quý ngài Gonzaga lâu hơn chàng Bá tước, và từ lâu cũng đã nhìn thấu bản chất của tay chơi đẹp mã này.

Francesco cứ việc coi thường mà bỏ qua nghi ngờ về khả năng Romeo làm phản; Peppe sẽ theo dõi gã sát gót như hình với bóng. Và anh hề đã làm đúng như vậy trong suốt thời gian còn lại của ngày hôm ấy, anh quấn lấy Gonzaga như thể quý hóa thân thiện với gã lắm, và bí mật quan sát động tĩnh của tay công tử. Thế nhưng anh hề vẫn chưa phát hiện ra điều gì khả dĩ khẳng định nghi ngờ của mình ngoài vẻ lo lắng bất an không lúc nào rời bỏ Gonzaga suốt ngày hôm đó.

Buổi tối, trong khi mọi người dùng bữa, Gonzaga phàn nàn bị đau răng, và, được công nương Valentina chấp thuận, gã rời khỏi bàn ăn khi bữa tối mới chỉ bắt đầu. Peppe lập tức nhổm dậy định đi theo, nhưng khi anh hề vừa đến cửa, lão tu sĩ, kẻ thù truyền kiếp - kẻ luôn lao tâm khổ tứ tìm cách trả đũa anh chàng mỗi khi có dịp - liền tóm lấy cổ anh, và chẳng nể nang gì cứ thế lôi xềnh xệch anh trở lại phòng ăn.

“Cả mi cũng bị đau răng sao, hả đồ giẻ rách kia?” lão quát. “Ở yên đây giúp ta thù tiếp mọi người đến hết bữa.”

“Để tôi đi đi mà, cha Domenico đáng kính,” anh hề thì thầm, giọng điệu chân thành đến mức lão tu sĩ cũng bèn tha cho và tránh sang một bên nhường đường. Thế nhưng đúng lúc ấy Valentina lại lên tiếng ra lệnh cho anh ở lại cùng mọi người, thế là anh hề chẳng còn cớ nào để lỉnh ra ngoài nữa.

Vô cùng thất vọng, Peppe chán nản quay lại, anh hề rầu rĩ chẳng thể mua vui nổi cho ai, bởi đầu óc đã để cả vào Gonzaga và âm mưu phản bội mà anh biết tay lãng tử đang lén lút chuẩn bị. Nhưng trung thành với Francesco, người vẫn đang bình thản ngồi đó, và cũng không muốn làm Valentina hoảng hốt, anh hề đành kìm lại những lời cánh báo đã định nói ra, cố tự trấn an bằng cách lí luận rằng nỗi lo sợ của mình có khi chẳng qua chỉ vì đa nghi quá mà ra. Nếu Peppe biết được nghi ngờ của mình có lí đến thế nào hẳn anh đã không chịu khó kìm mình đến thế.

Trong khi anh hề lầm lũi đi lại trong phòng ăn, bưng bê bát đĩa giúp thầy Domenico, Gonzaga đang rảo bước trên mặt lũy bên cạnh Cappoccio, lúc đó đang là người duy nhất đứng gác trên mặt thành phía Bắc.

Gonzaga chẳng mất thì giờ tìm cách tế nhị rào trước đón sau. Gã thẳng thừng nói toạc ra với Cappoccio rằng y và đồng bọn đã để Francesco dẻo lưỡi xỏ mũi lúc sáng, và rằng những lời cam đoan của Francesco chẳng đáng để một người đàn ông thông minh đếm xỉa đến.

“Ta nói với anh, Cappoccio,” gã kết thúc, “rằng việc ở lại đây và tiếp tục cuộc chống cự vô vọng này sẽ khiến anh bạn và chiến hữu của anh bạn mất mạng dưới tay đao phủ mà thôi. Anh bạn có thể thấy ta đang thẳng thắn với anh.” Cappoccio vốn là một kẻ đa nghi, lúc này cho dù những gì Gonzaga nói có thể cũng trùng khớp với những ý nghĩ mà bản thân y đã nghĩ tới, nhưng sự nghi ngờ đang thì thầm với y rằng tay Gonzaga này đang che giấu một mục đích riêng nào đó mà y chưa đoán ra.

Y đứng im, hai tay chống kích xuống mặt thành, nhìn thẳng vào khuôn mặt điển trai của tay công tử dưới ánh trăng mờ.

“Ngài muốn nói,” y hỏi, và trong giọng nói vọng lên rõ ràng sự ngạc nhiên trước lời lẽ lạ lùng của Gonzaga, “rằng chúng tôi là những thằng ngốc vì đã nghe theo quý ngài Francesco, và nếu khôn ngoan hơn đáng ra chúng tôi đã quyết định mở cổng Roccaleone đầu hàng?”

“Đúng thế, đó là điều ta muốn nói.”

“Nhưng tại sao,” y căn vặn, mỗi lúc một thêm ngạc nhiên, “tại sao ngài lại khuyên chúng tôi làm vậy?”

“Bởi vì, anh bạn Cappoccio,” tay lãng tử khéo léo trả lời, “giống như anh bạn, ta cũng bị lôi kéo vào chuyện lôi thôi này bởi những lời thuyết phục lươn lẹo. Lời cam đoan ta đã nói với Fortemani, và hắn ta sau đó đã nói lại với các vị, là lời người ta đã hứa với ta. Ta sẽ không dại gì dính dáng vào nếu biết một cái chết chắc chắn như thế này chờ đợi chúng ta tại đây, và ta cũng nói thẳng với anh bạn là ta chẳng có bụng dạ nào chờ chết ở đây.”

“Tôi nghĩ tôi bắt đầu hiểu ra rồi,” Cappoccio lẩm bẩm, gật gù ra vẻ hiểu biết, và trong giọng nói và thái độ của gã có gì đó vừa xảo trá vừa ngạo nghễ. “Khi chúng tôi rời Roccaleone ngài sẽ đi cùng chúng tôi chứ?”

Gonzaga gật đầu.

“Nhưng tại sao ngài không nói tất cả chuyện này với Fortemani?” Cappoccio hỏi, vẫn chưa hết nghi ngờ.

“Fortemani!” Gonzaga kêu khẽ. “Lạy Chúa, không được! Y đã bị tay Francesco tinh ma đó tẩy não mất rồi. Không những không phản ứng lại cách hắn ta hạ nhục y, y còn ngoan ngoãn theo hắn, tuân lệnh hắn như một con chó vậy.”

Cappoccio lại nhìn chằm chằm vào mặt Gonzaga như muốn đọc thấu mọi toan tính của tay công tử, nhưng lúc này trời đã quá tối.

“Ngài có thành thật với tôi không vậy?” y hỏi. “Hay ngài còn mục đích khác sâu xa hơn nên mới phải thúc giục chúng tôi phản bội cô công nương kia?”

“Anh bạn thân mến,” Gonzaga trả lời, “nếu muốn anh bạn chỉ cần đợi đến sáng mai, khi sứ giả của Gian Maria đến nhận câu trả lời cho yêu cầu sáng nay. Đến khi đó anh bạn sẽ được nghe lại những điều kiện Công tước đưa ra để đảm bảo tính mạng cho anh bạn và đồng đội. Cho đến lúc đó đừng làm gì cả. Nhưng khi các vị tự tai mình nghe thấy bị đe dọa bởi giá treo cổ và bánh xe tra tấn, lúc đó các vị sẽ thấy rõ cần làm thế nào. Anh bạn hỏi mục đích nào đã thúc đẩy ta - vậy thì ta sẽ cởi mở với anh bạn - ta được thúc đẩy bởi mong muốn cứu cái cổ tội nghiệp của ta. Như vậy đã đủ chưa?”

Để trả lời Gonzaga, một tràng cười như vỡ lẽ từ phía tên lính đánh thuê vang lên, với dụng ý rõ đến mức khiến một người còn chút tự trọng ắt phải bùng lên tức giận.

“Sao chứ, thế thì còn hơn cả đủ nữa. Vậy thì ngày mai, chúng tôi sẽ rời bỏ Roccaleone. Cứ trông cậy vào chúng tôi.”

“Nhưng đừng quên lời tôi. Đợi đến khi sứ giả đến. Đừng làm gì cả cho đến khi đã nghe hết điều kiện ông ta tuyên bố.”

“Đương nhiên.”

“Và đừng có để lộ ra với đám chiến hữu của anh bạn rằng ta đã đưa ra đề nghị này.”

“Tất nhiên. Tôi sẽ giữ bí mật cho ngài,” gã lính đánh thuê cười như khiêu khích, đặt kích lên vai và tiếp tục đi tuần.

Gonzaga quay về phòng, lên gường đi ngủ. Nỗi vui sướng thỏa mãn xâm chiếm lấy gã vì đã thành công trong kế hoạch đẩy Valentina vào bước đường cùng, và gã không muốn phải gặp cô lần nữa tối hôm đó.

Nhưng vào buổi sáng hôm sau, khi sứ giả thổi tù và báo hiệu dưới chân tường thành, Gonzaga lại sốt sắng có mặt ngay lập tức trong nhóm ít người đi theo công nương Valentina. Bá tước Aquila đang đôn đốc công việc mà chàng lệnh cho sáu tên lính đánh thuê thực hiện. Đó là một màn trình diễn khá ấn tượng, và ầm ĩ huyên náo hết mức có thể - Francesco muốn qua đó gây ấn tượng với tay sứ giả - họ đẩy lên mặt thành bốn khẩu thần công nhỏ và ba khẩu pháo cỡ lớn hơn, dàn chúng ra để tạo nên một cảnh tượng khá là đáng ngại cho đối phương.

Trong khi giám sát và chỉ huy quân lính, chàng vẫn để ý đến thông điệp của tay sứ giả, và một lần nữa chàng lại nghe thấy sứ giả đọc tối hậu thư yêu cầu lực lượng đồn trú phải lập tức đầu hàng, rồi lặp lại lời đe dọa treo cổ tất cả đồn binh của lâu đài lên tường thành nếu họ buộc lực lượng của Công tước phải dùng vũ lực để công phá. Để kết thúc thông điệp, tay sứ giả cất giọng trịnh trọng tuyên bố rằng với lòng độ lượng hải hà của mình, Gian Maria cho họ thêm nửa giờ nữa để suy nghĩ. Sau thời gian đó, nếu những người cố thủ vẫn ngoan cố chống cự, cuộc pháo kích sẽ bắt đầu. Đó là những lời lẽ mà Gonzaga khuyên Gian Maria nên cho sứ giả thông báo khi gã gửi cho Công tước bức thư thứ hai cũng nhờ một mũi tên.

Francesco tiến lên trả lời. Chàng đang cúi người xuống bên một khẩu pháo, như thể chỉnh hướng nhằm đảm bảo độ chính xác của phát đạn, và khi ngẩng lên chàng tuyên bố hài lòng với giọng đủ lớn để cả tay sứ giả cũng nghe được. Rồi chàng tiến lại bên Valentina, trong khi trả lời sứ giả chàng không hề nhận ra đám lính đều đã lặng lẽ rời khỏi tường thành.

“Ngài hãy nói lại với đức ông Công tước Babbiano,” chàng lên tiếng, “rằng ông ta làm chúng tôi nhớ tới câu chuyện ngụ ngôn về đứa bé chăn cừu có thói quen kêu ‘Chó sói!’ quá nhiều lần. Hãy nói lại với ông ta, thưa ngài, rằng những lời dọa dẫm của ông ta cũng làm đồn binh ở đây dửng dưng như những lời hứa hẹn của ông ta vậy. Nếu thực sự định pháo kích chúng tôi, ông ta cứ việc bắt đầu lập tức. Chúng tôi đã sẵn sàng đón tiếp ông ta, như ngài cũng đã thấy. Có lẽ ông ta không ngờ chúng tôi có đại bác; nhưng chúng đã sẵn sàng. Tất cả các họng súng đều đã hướng về phía trại của ông ta, và phát đạn đầu tiên của ông ta sẽ là tín hiệu cho câu trả lời mà ông ta khó có thể mơ tới. Hãy nói thêm với ông ta rằng chúng tôi không trông chờ bất cứ sự khoan hồng nào, và cũng sẽ không khuất phục. Chúng tôi không muốn đổ máu, nhưng nếu Công tước ép buộc chúng tôi phải giao chiến và toan tính dùng đại bác pháo kích chúng tôi, mọi hậu quả sẽ do ông ta chịu trách nhiệm. Hãy truyền lại câu trả lời này lại cho Công tước, và bảo ông ta đừng bắt ngài đến đây thông báo những lời đe dọa rỗng tuếch nữa.”

Viên sứ giả cúi chào trên mình ngựa. Câu trả lời ngang ngược, lạnh lùng khiến tay sứ giả ngớ ra kinh ngạc. Y cũng kinh ngạc không kém khi tận mắt chứng kiến Roccaleone được trang bị đại bác thật. Việc những khẩu pháo đó đều rỗng tuếch vô hại thì tay sứ giả này chẳng thể nào đoán ra được, và cả Gian Maria cũng không thể ngờ đến khi được thuật lại câu trả lời đã khiến đức ông muốn nổ tung lên vì tức, đồng thời cũng làm ngài ngán ngẩm thầm, nhưng dù sao Công tước vẫn trông cậy vào cuộc binh biến mà Gonzaga đi hứa với ngài sẽ khuấy động.

Trong khi tay sứ giả phóng ngựa đi xa dần, Fortemani lúc đó đang đứng sau lưng chàng Bá tước phá lên cười ha hả.

Valentina quay sang Francesco với đôi mắt long lanh dịu dàng đầy thán phục.

“Ôi, không có ngài tôi biết xoay xở ra sao, ngài Francesco?” nàng kêu lên, có lẽ là lần thứ hai mươi kể từ khi chàng Bá tước đến Roccaleone. “Tôi không khỏi kinh hãi khi nghĩ mọi chuyện đã có thể đi đến đâu nếu không nhận được sự giúp đỡ từ sự sáng suốt và kinh nghiệm của ngài.” Nàng không để ý thấy nụ cười đang run rẩy trên khuôn mặt đẹp trai của Gonzaga. “Ngài tìm thấy thuốc súng ở đâu vậy?” nàng ngây thơ hỏi, vẫn chưa nhận ra sự hài hước của màn kịch vừa qua, nguyên nhân đã khiến Fortemani cười phá lên như thế.

“Tôi chẳng tìm thấy gì cả,” Francesco trả lời, một nụ cười khẽ nở trên khuôn mặt khuất dưới bóng chiếc mũ sắt. “Lời đe dọa của tôi,” vừa nói chàng vừa đưa tay chỉ về phía dàn đại bác ghê gớm, “cũng rỗng tuếch hệt như của Gian Maria vậy. Nhưng tôi nghĩ rằng lời đe dọa của tôi sẽ gây ấn tượng với ông ta mạnh hơn so với ấn tượng lời đe dọa ông ta gây ra cho chúng ta. Tôi dám khẳng định, thưa công nương, rằng lời đe dọa này đủ để khiến Công tước từ bỏ ý định pháo kích chúng ta - trong trường hợp ông ta đã thực sự có ý tưởng này thật. Bây giờ chúng ta hãy rời khỏi đây và thưởng thức bữa sáng một cách vui vẻ và can đảm nào.”

“Tất cả những khẩu pháo kia đều rỗng sao?” cô thiếu nữ kêu lên. “Vậy mà ngài có thể cao giọng đe dọa tự tin thách thức đến thế!”

Lúc này vẻ ngạc nhiên thú vị đã làm khuôn mặt nàng sáng bừng lên, xóa sạch đi sự hoảng hốt le lói xuất hiện trong mắt nàng khi nghe Fncesco giải thích.

“Có thế chứ!” chàng Bá tước vui sướng reo lên. “Công nương đã mỉm cười rồi. Mà không có lí do gì khiến công nương phải lo buồn cả. Chúng ta có thể đi xuống được rồi chứ? Buổi sớm vất vả này khiến tôi đói sôi lên như một con sói rồi đây.”

Cô thiếu nữ quay người đi theo chàng, và đúng lúc này, Peppe, khuôn mặt trắng bệch kinh hoảng, cắm đầu cắm cổ lao từ phía sân lên.

“Công nương!” anh chàng kêu lên, thở không hơi. “Ngài Fncesco! Bọn lính... Cappoccio... Hắn kích động chúng. Hắn... đang kêu gọi chúng làm phản.”

Cứ như thế, vừa thở hổn hển, anh hề vừa kể lại những gì đã thấy, câu chuyện đã làm mọi ánh tươi vui tắt ngấm trong đôi mắt Valentina, và đôi má nàng chuyển sang nhợt nhạt. Cho dù là người can đảm và mạnh mẽ, nàng cảm thấy mọi ý nghĩ trong nàng đang vật lộn trôi dạt dần từ sự tự tin sang nỗi sợ hãi. Chẳng lẽ mọi chuyện thế là hết, và đúng vào lúc mà hi vọng chưa bao giờ lên cao đến thế?

“Công nương đang xỉu đi đấy, hãy tựa vào tôi.”

Người lên tiếng là Gonzaga. Nhưng ngoài những lời nói vọng vào tai mình, Valentina không nhận gì nữa. Nàng nhìn thấy một cánh tay đưa tới, và nàng bám lấy. Rồi nàng kéo Gonzaga đi cùng tới bên rìa tường thành nhìn xuống sân lâu đài, để nàng có thể tận mắt chứng kiến những gì sẽ diễn .

Nàng nghe thấy một tiếng chửi thề vang lên - một câu chửi thật kêu, thật tục - từ Francesco, theo sau là một câu lệnh lạnh lùng, rõ ràng.

“Chạy ngay tới kho binh khí đằng kia, Peppe! Mang đến cho ta một thanh gươm hai lưỡi - thanh gươm lớn nhất ngươi có thể tìm thấy. Ercole, theo ta. Gonzaga... Không, tốt nhất ngài nên ở lại đây. Hãy bảo vệ công nương Valentina.” Chàng bước tới cạnh nàng, nhanh chóng đưa mắt quan sát cảnh tượng bên dưới, nơi Cappoccio vẫn còn đang hò hét với đồng bọn. Vừa nhìn thấy Fncesco, đám lính bật kêu lên man dại như một đàn chó nhìn thấy con mồi.

“Tới cổng đi!” tất cả cùng gào lên. “Hạ cầu treo xuống. Chúng tôi chấp nhận điều kiện của Gian Maria. Chúng tôi sẽ không chịu chết như chuột ở đây đâu.”

“Có Chúa chứng giám, các ngươi sẽ được chết, nếu ta muốn thế!” Fncesco rít lên qua hai hàm răng siết chặt. Sau đó quay đầu lại nhìn với vẻ sốt ruột. “Peppe”, chàng hét lớn, “chẳng lẽ ngươi sẽ không bao giờ tha được thanh gươm đó đến đây sao?”

Đúng lúc đó anh hề chạy đến, gập người xuống dưới sức nặng của thanh gươm hai lưỡi to bản, dài đến sáu bộ từ chuôi đến mũi. Fncesco cầm lấy thanh gươm, đồng thời cúi xuống thì thầm ra lệnh vào tai Peppino.

“… Trong chiếc hộp nằm trên bàn trong phòng của ta,” Gonzaga nghe được loáng thoáng chàng nói. “Bây giờ đi ngay, và mang cái đó xuống sân cho ta. Nhanh chân lên, Peppino!”

Đôi mắt anh gù sáng lên hiểu ý, anh hối hả chạy đi trong khi Fncesco gác thanh gươm lên vai nhẹ nhàng như thể đó chỉ là một chiếc lông vũ. Đúng lúc này bàn tay trắng mịn của Valentina đặt lên ống sắt bảo vệ cánh tay chàng Bá tước.

“Ngài định làm gì thế?” nàng hỏi, giọng thì thầm, đôi mắt lạc đi hốt hoảng.

“Dẹp yên vụ nổi loạn của đám chuột nhắt kia,” chàng trả lời ngắn gọn. “Công nương cứ ở lại đây. Fortemani và tôi sẽ khiến chúng phải biết điều trở lại - hoặc kết liễu chúng.” Chàng nói với giọng kiên quyết đến mức Gonzaga cũng thầm tin rằng chàng hoàn toàn có khả năng làm vậy.

“Nhưng ngài điên mất rồi!” cô thiếu nữ kêu lên, đôi mắt mỗi lúc một hiện rõ vẻ kinh hãi. “Mình ngài sao có thể chống lại hai mươi người chứ?”

“Nhờ Chúa,” chàng trả lời, và cố kìm cơn giận dữ chết chóc trong tim lại trong thoáng chốc để có thể mỉm cười trấn an Valentina.

“Nhưng họ sẽ giết ngài mất,” nàng kêu lên. “Ôi không! Đừng đi, đừng đi! Hãy mặc chúng muốn làm gì thì làm, ngài Fncesco. Cứ để Gian Maria chiếm lâu đài. Tôi không cần, miễn là ngài đừng xuống đó.”

Giọng nói cùng lời thú nhận của thiếu nữ rằng nỗi lo sợ trước số phận của chàng lúc này đang làm nàng quên đi tất cả - kể cả sự căm ghét Gian Maria - làm tim chàng đập dồn dập. Chàng chợt như bị thiêu đốt bởi khao khát được siết chặt nàng trong vòng tay – thiếu nữ quyền quý vốn luôn can đảm và kiêu hãnh đến thế, lúc này lại hoảng loạn chỉ bởi nguy hiểm chết người chàng định dấn thân vào. Rồi trong khi chàng thì thầm vào tai nàng những lời động viên nàng hãy can đảm, từng thớ thịt trên thân thể lại thôi thúc chàng hãy ôm chặt nàng vào lòng. Chàng ngây ngất vì khao khát được đặt một nụ hôn lên đôi mắt dịu hiền đang ngước nhìn, bằng cái nhìn khẩn thiết van xin chàng đừng mạo hiểm cuộc sống của mình. Dù rất khó xử, nhưng khi đã lấy lại được tự chủ, chàng chỉ mỉm cười.

“Can đảm lên nào công nương, và hãy có lòng tin vào tôi một chút. Đã bao giờ tôi làm công nương phải thất vọng đâu nào? Có cần phải lo lắng rằng lúc này tôi sẽ phụ lòng tin tưởng của công nương hay không?”

Cuối cùng nàng cũng có vẻ lấy lại được một phần sự can đảm vốn có.

Đồng thời câu nói cũng đánh thức trở lại niềm tin của nàng vào sức mạnh phi thường của chàng hiệp sĩ.

“Chúng ta sẽ có chuyện vui để nói về việc này khi ăn sáng đấy,” chàng reo lên. “Lại đây, Ercole!” Không đợi lâu hơn, chàng lao xuống bậc thang với vẻ linh hoạt khó tin nếu tính đến những quân tng nặng nề chàng đang mặc trên người.

Họ đến nơi vừa đúng lúc. Vừa lúc họ xuống đến sân, đám lính đang kéo tới cổng lâu đài, hò hét dọa nạt. Chúng hoàn toàn tự tin. Bây giờ thì kể cả quỷ sứ hiện hình cũng không thể ngăn cản được chúng, thế nhưng vừa nhìn thấy thân hình cao lớn hiên ngang, dũng mãnh như một thiên thần của chàng Bá tước, giáp trụ của chàng sáng ngời ánh thép phủ từ đầu đến chân, thanh gươm khổng lồ gác trên vai trái, vẻ hùng hổ dữ tợn của đám lính nổi loạn đột nhiên xìu xuống.

Tuy thế bọn lính vẫn tiếp tục tiến lên trong tiếng hò hét cổ vũ của Cappoccio. Khi chúng đã nằm trong tâm của thanh gươm ngoại khổ, một ánh chớp bất ngờ lòe từ vai trái chàng Bá tước, vẽ nhanh một nửa vòng trong không khí ngay trước mặt chúng. Thanh gươm vung sau chàng, rồi lại được hướng trước về phía đám lính, nhẹ nhàng như một chiếc roi, khiến cả đám đao búa im thin thít đứng sững lại. Chàng gác thanh gươm lên vai, sau khi đã đòn phủ đầu để cảnh cáo, máu trong người như sôi lên, chàng sẵn sàng hạ gục vài tên nổi loạn để làm gương, nếu cần, rồi chàng cất giọng nói với đám lính.

“Các ngươi đã thấy cái gì sẽ chờ đợi nếu các ngươi tiếp tục cứng đầu rồi đấy,” chàng nói với giọng sắc lạnh đầy hămdọa. “Các ngươi có còn biết hổ thẹn không, hả đám súc sinh nhát chết kia! Các ngươi hò nhau ăn cháo đá bát thì to mồm lắm, nhưng lúc này sao ta lại thấy các ngươi có vẻ ít lời lạ lùng thế hả.”

Rồi chàng nói vào mặt chúng những lời bỏng rát. Chàng nhắc lại những lí lẽ chàng đã dùng để trấn an Cappoccio hôm trước. Chàng cam đoan với đám lính rằng Gian Maria dọa dẫm nhiều hơn khả năng của gã có thể thực hiện; và trừ phi họ ngu ngốc tự nộp mình, gã Công tước sẽ chẳng làm gì nổi họ. Chàng chỉ cho chúng thấy an toàn của chúng nằm ở bên trong, chứ không phải bên ngoài tường thành. Cuộc bao vây này không thể kéo dài. Với Cesare Borgia, họ có một đồng minh hoàn toàn ngẫu nhiên nhưng cũng cực kì chắc chắn đáng tin cậy, mà lúc này Borgia đang hành quân tới Babbiano, và chẳng bao lâu nữa Gian Maria sẽ buộc phải quay về. Chàng cũng nhắc lại cho bọn lính rằng chúng đang được trả vô cùng hậu hĩnh, và nếu cuộc bao vây sớm kết thúc, chúng sẽ được thưởng thêm.

“Gian Maria dọa treo cổ các ngươi nếu ông ta hạ được Roccaleone. Nhưng cho dù ông ta có chiếm được lâu đài đi chăng nữa, chẳng lẽ các ngươi tin rằng người ta sẽ để cho ông ta tự ý thực hiện cuộc trừng phạt vô nhân đạo đó? Nói gì thì nói, các ngươi chỉ là lính đánh thuê do công nương Valentina chiêu mộ, vì thế mọi tội lỗi sẽ rơi xuống đầu công nương và các đại úy của nàng mà thôi. Đây là Urbino, không phải Babbiano, mà Gian Maria không phải là chủ nhân ở đây. Liệu các ngươi thực sự cho rằng Công tước Guidobaldo công minh và cao thượng sẽ để mặc các ngươi bị treo cổ? Chẳng lẽ các ngươi lại coi thường Công tước của mình như thế? Lũ ngốc! Các ngươi cũng sẽ được bảo đảm an toàn giống như các cô tùy nữ đang đứng trên hàng hiên trên kia vậy. Guidobaldo sẽ không cho phép ai hành hạ các ngươi cũng như ông sẽ không cho ai được động đến các cô gái kia. Nếu ở đây có ai phải lên giá treo cổ thì trước hết sẽ là ta, và có thể cả quý ngài Gonzaga đã thuê các ngươi. Nhưng các ngươi thấy đấy, ta đâu có nói đến chuyện buông xuôi? Các ngươi nghĩ cái gì đang giữ chân ta lại đây? Lợi ích - cũng như lợi ích mà chính các ngươi được hưởng khi phục vụ tại đây - và nếu ta nghĩ điều đó cũng đáng để mạo hiểm, thì tại sao các ngươi lại không? Chẳng lẽ các ngươi hèn đến mức chỉ một lời hù dọa bâng quơ cũng đủ làm các ngươi hét hồn hét vía rồi sao? Liệu các ngươi có muốn trở thành giai thoại cho những kẻ ngồi lê đôi mách trên khắp Italia, và mỗi khi nhắc đến hai từ “hèn nhát” các ngươi sẽ nghe người ta chêm vào: “Nhát như đồn binh của công nương Valentina vậy?”

Cứ như thế chàng nói chuyện với đám lính, lúc nhạo báng khích bác, lúc dịu giọng thuyết phục, và dần dàn thổi xốc lại tinh thần cho đám lính đánh thuê. Câu chuyện về chàng hiệp sĩ can trường, bằng lời nói, bằng sức mạnh ý chí và vẻ uy dũng của mình, đã dẹp yên và đưa vào khuôn phép hai chục tên lính đánh thuê ương ngạnh này sau đó đã lan truyền rộng đến mức trở thành đề tài cho những bài ca của những người hát rong suốt từ Calabria tới Piemont.

Từ trên mặt thành, Valentina dõi theo chàng chăm chú, đôi mắt long lanh những giọt nước mắt đang trào không phải vì lo âu hay sợ hãi, vì lúc này nàng tin chắc chàng sẽ thắng. Làm sao có thể khác được với một con người gan dạ như thế?

Lúc này nàng nghĩ vậy. Nhưng vào khoảnh khắc chàng lao xuống ngăn cản bọn lính, một nỗi lo sợ tê tái đã bóp nghẹt trái tim nàng, và khi nhìn thấy Fncesco đứng chắn trước mặt đám hung đồ, nàng đã hãi hùng quay đi không dám nhìn, và khẩn khoản cầu xin Gonzaga đừng đứng ì bên cạnh nàng mà hãy tới giúp một tay cho chàng hiệp sĩ can đảm đang một mình đùa bỡn với hiểm nguy. Và Gonzaga đã nở một nụ cười khoan khoái lạnh buốt, đôi mắt xanh nhu nhược của gã chợt trở nên sắt đá. Không hẳn là nỗi lo sợ kìm chân gã lại, khiến gã đứng im ngoài vòng nguy hiểm. Vì trong sâu thẳm trái tim mình gã cảm thấy cho dù gã có sức mạnh của Hercules kèm thêm lòng can đảm của Achille, gã cũng sẽ không nhúc nhích một bước chân để giúp Fncesco. Và gã đã nói thẳng với cô thiếu nữ như vậy.

“Vì sao tôi phải làm, thưa công nương?” gã trả lời lạnh lùng. “Vì sao tôi phải tay giúp đỡ kẻ công nương đã ái mộ hơn tôi? Vì sao tôi lại phải mang thanh kiếm của mình bảo vệ pháo đài này?”

Cô gái nhìn gã với ánh mắt hoang mang. “Ngài đang nói gì thế, Gonzaga tốt bụng của tôi?”

“À vâng... Gonzaga tốt bụng của công nương!” Gã cay độc nhại lại nàng. “Con chó cảnh của công nương, tên đánh đàn luýt của công nương; nhưng không đủ đàn ông để trở thành đại úy của công nương; không đủ đàn ông để được đối xử thân thiện hơn Peppe hay đàn chó săn của công nương. Tôi sẵn sàng mạo hiểm cái cổ của mình để phụng sự công nương, để đưa công nương tới nơi an toàn, nằm ngoài nanh vuốt của Gian Maria, để rồi bị cho rìa dành chỗ cho một gã khác tình cờ có nhiều kinh nghiệm hơn trong cái nghề đâm chém ghê tởm này. Cứ gạt tôi sang một bên đi nếu công nương muốn,” gã tiếp tục, giọng điệu mỗi lúc một thêm cay độc, “nhưng một khi đã làm như thế, đừng mong yêu cầu tôi phụng sự cô nữa. Hãy để quý ngài Fncesco xoay xở lấy một mình...”

“Yên lặng nào, Gonzaga!” cô thiếu nữ ngắt lời gã. “Yên để tôi nghe xem ông ấy đang nói gì.”

Và thế là câu nói của cô gái đã cho tay chơi đang ấm ức thấy rằng tất cả những gì gã nói đều đã theo gió bay đi chẳng lọt được từ nào vào tai nàng. Bị thu hút vào cảnh tượng bên dưới, cô thiếu nữ chẳng hề nghe thấy tràng trút hận cay cú của gã. Vì đúng lúc này Fncesco bắt đầu cư xử thật lạ lùng. Anh hề đã quay trở lại sau khi được chàng sai đi tìm thứ chàng cần, Francesco liền gọi anh chàng lại bên cạnh. Chàng đưa tay cầm lấy một mảnh giấy từ tay Peppe.

Tức đỏ mặt tía tai vì mọi lời trách cứ của mình đều bị bỏ ngoài tai, Gonzaga đứng cắn môi cay cú, trong khi Valentina cúi người phía trước để nghe rõ hơn những gì Fncesco nói.

“Ta có ở đây bằng chứng,” chàng nói lớn tiếng, “chứng minh cho những gì ta đã nói với các ngươi; bằng chứng cho thấy Gian Maria chẳng hề chuẩn bị thực hiện lời dọa nạt sử dụng đại bác. Gã Cappoccio kia đã khéo mồm hù dọa các ngươi. Còn các ngươi, hệt như một lũ cừu ngu ngốc, để cho tay dẻo lưỡi này dắt mũi. Bây giờ hãy nghe xem Gian Maria đã hứa thưởng cho một kẻ cũng đang có mặt trong vòng thành này những gì nếu kẻ đó có cách dâng nộp Roccaleone vào tay ông ta.” Và Gonzaga nghe thấy Fncesco lớn tiếng đọc lá thư Gian Maria đã trả lời đề nghị của chính gã nhằm bán đứng pháo đài, và tay công tử đứng đờ người vì hoảng sợ. Gã hoảng đến trắng bệch mặt , vội vàng tựa người vào vách tường thành để cố kìm cơn run rẩy đang xâm chiếm. Sau đó, giọng nói của Fncesco, giễu cợt và đầy tự tin, vọng tới tai gã. “Ta hỏi các vị, các bạn thân mến, làm sao đức ông Công tước Babbiano lại sẵn sàng bỏ một ngàn đồng vàng nếu như ông ta có thể mở đường vào Roccaleone bằng pháo kích? Lá thư này được viết ngày hôm qua. Kể từ lúc đó chúng ta đã trình diễn cho đức ông một màn giới thiệu đại bác khá ấn tượng; vậy nếu ông ta không dám pháo kích ngày hôm qua, các vị có nghĩ rằng liệu ông ta sẽ làm vậy hôm nay? Nhưng đây, hãy tự kiểm t lại đi, nếu trong các vị có ai biết đọc.” Chàng đưa bức thư cho đám lính. Cappoccio cầm lấy thư, và gọi một gã mang họ Aventano lại, to lá thư cho tay này. Anh chàng Aventano này, một thanh niên vốn cũng đã định hướng cuộc đời vào chuyện phụng sự Chúa, nhưng sau đó đã buông rơi mục đích cao cả đó, bèn bước lên cầm lấy thư. Anh ta liếc qua một lượt rồi cất tiếng đọc to bức thư, rồi xác nhận đây đúng là thư Công tước gửi.

“Bức thư này được gửi cho ai?” Cappoccio hỏi.

“Ồ không!” Fncesco kêu lên. “Cần gì phải nói chuyện đó chứ?”

“Rất cần,” Cappoccio trả lời gắt gỏng. “Nếu ngài muốn chúng tôi ở lại Roccaleone thì điều đó rất quan trọng. Avencano, nói cho tao biết.”

“Gửi cho ngài Romeo Gonzaga,” anh chàng trẻ tuổi trả lời với giọng ngỡ ngàng.

Một tia sáng độc địa lóe lên trong mắt Cappoccio khiến Fncesco bất giác đưa bàn tay còn lại lên nắm lấy đốc gươm. Nhưng Cappoccio chỉ ngước mắt nhìn lên Gonzaga, và căm tức cau mặt lại. Gã vừa chợt vỡ lẽ rằng gã đã trở thành công cụ cho một tên phản trắc, kẻ đã tìm cách bán đứng lâu đài để đổi lấy một ngàn đồng vàng. Cappoccio chẳng nghĩ ngợi gì xa hơn thế; gã cũng chẳng uất ức, trong sự cay cú của gã có nhiều khinh bỉ hơn giận dữ. Gã chẳng bao giờ bận tâm tới những chuyện tào lao về danh dự, và chỉ nhìn thấy trong hành động của Gonzaga cú chơi bẩn của một con bạc bịp. Và với đồng bọn của Cappoccio, hoàn toàn chẳng biết gì về những suy nghĩ trong đầu gã, hành động của gã lúc này quả là kì quặc. Chẳng những không tiếp tục kích động đồng bọn làm loạn, gã lại lớn tiếng đanh thép kêu gọi cả đám cần phải trung thành. Gã đồng ý hoàn toàn với những gì ngài Fncesco đã nói, và lần đầu tiên, gã lại đứng về phía Fncesco giúp chàng bảo vệ cổng lâu đài chống lại bất cứ tên phản phúc nào định mở nó cho Gian Maria Sforza.

Việc kẻ cầm đầu rời bỏ cuộc binh biến cũng báo hiệu chấm dứt cho vụ lộn xộn, và đến lúc này lại thêm một đồng minh trung thành nữa xuất hiện trợ giúp Fncesco, đó là sự thực rằng: ai cũng nhận , thời hạn nửa giờ của tối hậu thư đã trôi qua từ lâu mà các khẩu pháo của Gian Maria vẫn im tiếng. Chàng liền hướng bọn lính vào chuyện này, vừa nói vừa cười châm biếm, và bảo chúng cứ yên tâm giải tán, đồng thời lặp lại lời cam đoan rằng những cỗ súng của Công tước sẽ tiếp tục yên lặng trong ngày hôm sau, hôm sau nữa, tóm lại là chẳng có pháo kích nào để lo sợ.

Hoàn toàn bị thuyết phục bởi Fncesco - và có lẽ còn hơn thế - bởi Cappoccio, đồng minh bất ngờ của chàng, bọn lính hổ thẹn lấm lét quay đi tìm đồ ăn thức uống mà chàng Bá tước khuyên chúng nên đến chỗ thầy Domenico để yêu cầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.