Này Cô Hầu, Làm Vợ Anh Nhé!

Chương 4



Tiểu Mộc tức nổ đom đóm mắt. Chả lẽ giờ lại cho hắn an ăn nguyên một chiêu… Không được, không được cô là hầu gái của hắn cơ mà. Chị quản gia ở dưới nhà gọi với lên

- Cậu chủ, phu nhân về rồi.

Nghe tới đây, mặt Nam Huyền xanh như tàu lá chuối tự động bỏ cô ra. Hắn nhăm nhở chạy xuống lầu, Tiểu Mộc cũng từ từ bước xuống theo hắn. Oa, phu nhân của căn nhà này thật xinh đẹp. Bà ấy 43 tuổi rồi mà nhìn như 27, 28 chứ chả đùa.

Bà ấy nhìn thấy cô thì mỉn cười nhẹ nhàng, Tiểu Mộc vội vã cúi chào. Thấy tên Nam Huyền kia thì đang như chú cún con bán theo mẹ hỏi luyên thuyên không ngừng nghỉ. Tiểu Mộc rùng mình, không biết mẹ con nhà này có…LOẠN LUÂN không nữa.

- Ta tên Anna. Cháu chắc là Tiểu Mộc nhỉ, cháu xinh quá thảo nào thằng nhóc con ta mê cháu như điếu đổ.

- Dạ, cái tên này á. Chắc phu nhân không biết chứ, hắn trên trường cua gái liên miên. À con gái trong trường hắn cua gần hết rồi đó. Cả lớp 11+ 12 luôn ấy chứ.

Nam Huyền nghe Tiểu Mộc nói thì mặt từ xanh chuyển sang trắng bệch. Bà quý phu nhân thì quay mặt lại lườm hắn một cái. Tội nghiệp, cho chừa cái tội thích trêu chị mày nha cưng. Bà ấy vẫn lườm Nam Huyền, ánh mắt đằng đằng sát khí.

- Nam Huyền, mẹ có cần phải dạy lại cậu con trai quý tử của mình không nhỉ!

- Mum, mum xin lỗi, con xin lỗi…

Hắn liên tục xin lỗi mẹ mình. Không thể nhịn được phu nhân đã khéo hắn ngồi xuống ghế sofa. Hai mẹ con mặt đối mặt, không khí vô cùng căng thẳng.

- Nam Huyền, mẹ dậy con bao nhiêu lần rồi. Con phải biết giữ gìn danh tiếng cho nhà họ chúng ta chứ. Con biết làm như vậy là có được không. Nếu hôm nay Tiểu Mộc không nói chắc mẹ sẽ không biết con trai mẹ sẽ như thế nào…BLA…BLA…BLA.

Nội công của phu nhân không ngờ cao như vậy, Nam Huyền chỉ biết ngồi chịu trận trước mẹ mình không nói câu nào. Bà ấy thao thao bất tuyệt 1 tiếng đồng hồ rồi ngừng. Khẽ quay đầu ra phía Tiểu Mộc cười nhẹ.

- Tiểu Mộc, từ giờ Nam Huyền giao cho con. Có chuyện gì cứ về nói với ta. Ta thuê con làm nội gián giữa ta và Nam Huyền.

- Ơ… ơ… con…dạ.

Bà ấy xách va ly lên phòng, cánh của đóng đến rầm một cái. Đủ để biết rằng bà ấy tức giận như thế nào. Nam Huyền thở phào nhẹ nhõm, lườm Tiểu Mộc một cái. Dù gì thì cô nói có hơi quá thì phải. Tiểu Mộc cười khẩy một cái quay lưng đi lên phòng. Nam Huyền ở dưới nhà hét to vang trời.

- TÔ – Tiểu – Mộc, em hãy đợi đấy!!

Cô quản gia lén cười khì khì, không ngờ con nhóc này mới vào mà đã khiến cho cậu chủ phát khóc lên. Nam Huyền bước lên phòng, chân anh ta rậm xuống đất thình thình.

Bước qua phòng Tiểu Mộc, nghe tiếng cười như điên như dại của cô thì mặt mày đỏ gay lên. Tí không kiềm chế bản thân là anh ta có thể xông vào phòng cô rồi. Lý do hắn kiềm chế là do mẹ hắn vừa về, mẹ hắn mà biết chuyện gì nữa là hắn bị cấm túc luôn.. Phải bình tĩnh, thật bình tính nếu không muốn bị cấm túc.

Lẳng lặng bước về phong mà trong lòng vô cùng điên tiết. Hắn lấy điện thoại ra lướt facebook. Thấy nich Tiểu Mộc đang on hắn vội chat.

Thiếu Gia Sát Gái – Tiểu Mộc, em định hại chết tôi sao mà nói với mẹ anh như thế.

Cô Gái Mùa Đông – Ơ hay, có sao tôi nói vậy thôi. Anh làm gì được nào!!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.