Này! Tôi Sẽ Không Kết Hôn Với Anh Đâu!

Chương 1



Hai năm trước, Cô đứng trước mặt anh mà hùng dũng nói:

"Tôi đây vốn dĩ là không cần một người đàn ông! Hẹn hò với anh nhất thời cũng chỉ là vui đùa mà thôi. Chúng ta không hợp nhau. Chia tay đi."

Nói rồi cô không thèm ngoảnh mặt nhìn anh mà bỏ đi.

Anh ngồi đó trên chiếc ghế công viên ấy, tay nắm chặt thành quyền! Kể từ ngày đó, anh quyết định sẽ khiến cho cô sống không bằng chết vì dám từ chối anh. Lại đem anh ra làm món đồ chơi để cô tùy ý lợi dụng.

Trong cuộc đời của anh, chỉ có anh lợi dụng người khác chứ không có chuyện người khác lợi dụng anh.

Hai năm sau,

Anh ngồi đối diện trước mặt cô. Anh nhìn cô bằng đôi mắt của kẻ săn mồi đang cố gắng săn một con thú nhỏ. Được gặp cô ở đây, tuy anh cảm thấy vô phần ngạc nhiên nhưng tâm trạng lại vô cùng thỏa mãn! Con thú nhỏ anh săn tìm bấy lâu, nay lại tự động xuất hiện trước mặt anh.

Cô cũng không ngờ rằng: có thể gặp lại anh sau hai năm, mà lại trong hoàn cảnh trước bàn đàm phán.

Lại thấy anh nhìn cô như một kẻ không đội trời chung, tim cô bắt đầu lạnh rét. Mặt cô trắng bệch vì sợ hãi. Trời ơi! Rốt cuộc kiếp trước cô đã ăn ở thất đức như thế nào mà cuối cùng lại gặp anh ta trong hoàn cảnh này.

Cô cứ tưởng sau lần chia tay hai năm trước, cô sẽ có thể thoải mái ăn no ngủ kĩ. Ai ngờ rằng lại có thể gặp được anh ta ở đây.

" Chủ tịch! Chủ tịch! " Nam trợ lý bên cạnh khẽ gọi.

Đến lúc này cô mới tập trung lại tinh thần. Cố gắng nở một nụ cười tự nhiên nhất, rồi bắt đầu mở lời trước:

" Chào anh! Đã lâu không gặp rồi nhỉ!"

Thấy cô tự nhiên như vậy, anh cũng có hơi bất ngờ. Nhưng sau rồi anh mới nhận ra: có lẽ là cô ấy đã thay đổi rồi.

Trước khi anh đến nơi này, anh cũng đã từng nghe rằng chủ tịch công ty này là nữ. Nhưng để có thể phát triển nhanh như vậy chỉ trong vòng vài năm trở lại đây, anh đã nghĩ rằng chắc chắn có người nào đó đứng sau chi phối.

Nhưng khi nhìn thấy thái độ, cách tiếp xúc chuyên nghiệp của cô, anh lại nhận ra: mình quá khinh địch.

Cho dù là hợp tác nhưng công ty anh và công ty cô dù sao cũng là đối thủ cạnh tranh. Không thể để lộ ra chút sơ hở nào.

Lại nghe câu chào của cô, anh lại cảm thấy tự giễu, anh nhìn cô nhếch mép cười rồi nói:

" Đã lâu không gặp! Đúng là trái đất tròn!"

Không hiểu sao? Khi nghe câu đó, người cô lại cảm thấy lạnh lẽo. GIọng nói anh ta bao nhiêu lâu vẫn không thay đổi! Đôi mắt anh ta vẫn cứ sâu như vậy. Thật không khỏi khiến người khác rét mà run.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.