Này! Tôi Sẽ Không Kết Hôn Với Anh Đâu!

Chương 8



" Hôm nay em hãy nghỉ một ngày đi! Tôi sẽ dẫn em đi thư giãn." Hà Lăng mở lời." Ok" Dù sao cũng đã lâu lắm rồi, cô không nghỉ ngơi. Vì thế nên ngay khi Hà Lăng nói vậy thì cô cũng không phản bác. Cho dù cuồng công việc đến đâu thì cũng phải có lúc thư giãn, nghỉ ngơi. Và đây quả thật là cơ hội tốt nhất.

Hà Lăng nghe thấy cô không phản bác, chống đối thì tâm tình cũng nhẹ nhõm hẳn. Dù sao mấy ngày không gặp nhau, hắn cũng đã nhớ cô đến phát điên rồi. Hắn mong lần này có thể bồi dưỡng của cả hai lên một chút.

******

Đúng bảy giờ, Hà Lăng đã lái chiếc xe Lamborghini đời mới ra trước cửa, đứng đợi Lâm Gia Nguyệt. Nhưng mãi đến hơn ba mươi phút sau, anh mới thấy cô xuất hiện. Trang phục của cô mặc thật khiến anh phì cười, chỉ là một chiếc áo thun đơn giản với quần rin thường, thậm chí cô còn không trang điểm.

Nếu trong trường hợp, cô là người bình thường thì có lẽ trang phục này chẳng có gì đáng chê cả. Nhưng ở đây, đường đường là chủ tịch công ty lớn, trang phục này quả thực là chọc cười người khác.

" Chỉ mặc thế này, mà mất đến ba mươi phút, có phải là em đang cố tình chọc giận tôi không hả!"

Cô bĩu môi, không nói gì cứ thế mà ngang nhiên chui vào xe.

Hà Lăng đi sang phía bên kia, ngồi cạnh cô rồi hạ lệnh cho tài xế đến trung tâm thương mại gần đây.

Cả đường đi, cả hai không nói gì, không khí dần trở nên nghẹt thở.

Mãi cho đến khi xe dừng, Lâm Gia Nguyệt liền muốn thoát ra khỏi bầu không khí ngột ngạt ấy!

" Có cần phải vội như vậy không hả!"

Nói rồi, Hà Lăng nắm lấy tay kéo vào trung tâm thương mại.

Cô cảm giác như có đến hàng trăng con mắt ghen ghét nhìn cô.

Dù sao cũng đúng thôi, anh ta vốn mới chỉ khoảng gần ba mươi, đẹp trai, giàu có, tin tức thì luôn nổi trội trên các mặt báo. Còn cô trước nay luôn im hơi lặng tiếng, cho dù công ty phát triển tới đâu nhưng luôn bị công ty anh che khuất.

Cô khi chưa biết anh là chủ tịch thì một phần hâm mộ, một phần ghen tỵ. Cho đến khi anh bất ngờ quay trở lại thì trong lòng cô vốn chỉ còn ghen ghét.

Quả là một tên xảo trá!

Đến một chi nhánh nhỏ của một hãng nổi tiếng, thì ngay lập tức chủ chi nhánh đã chạy tới đón tiếp anh.

S vốn là công ty đầu tư không nhỏ vào phần linh kiện điện tử của trung tâm nên khi nghe chủ tịch tới giá lâm thì việc đón tiếp nồng nhiệt cũng là điều dĩ nhiên. Nhưng điều khiến cô bực tức chính là tên chủ chi nhánh không những không nhận ra cô là ai mà còn nhìn cô dưới mắt khinh rẻ. Dù sao cô cũng đầu tư không ít vào đây a!

Thực là khó chịu, nhưng cô cũng không muốn quan tâm đến loại người này, chỉ cần làm lơ đi là được.

Nhân lúc Hà Lăng đang nói chuyện với chủ chi nhánh, cô liền tách ra, lướt qua những trang phục ở đây.

Quả thực là vô cùng tuyệt mỹ, nhưng cô lại cảm giác nó quá xa, không phù hợp với cô. Dừng chân trước một chiếc váy đầm đỏ quý phái.

Trong lòng suy nghĩ, nếu bản thân mình mặc vào thì thế nào nhỉ?

" Vào thử bộ đó đi!"

" A! Hà Lăng!" Tên này thật muốn hù chết người khác mà! Cô tức giận lườm nguýt đứng nguyên chỗ cũ không chịu đi thay.

Bất ngờ, Hà Lăng lại thổi hơi vào tai cô:

" Nếu em không thay hay là muốn tôi thay giúp em hả!"

Mặt Lâm Gia Nguyệt trắng bệch, sợ hãi, ngay lập tức dùng tốc độ nhanh nhất lấy bộ đầm từ tay nhân viên nhanh chóng lẻn vào phòng thay đồ.

Hơn mười phút sau, Gia Nguyệt xuất hiện, dưới bộ đầm đỏ quý phái, dáng người được tôn lên vô cùng tuyệt đẹp khiến cho Hà Lăng không kìm được cũng phải khen ngợi.

" Tính tiền bộ này cho tôi!"

Gì chứ? Anh ta nghĩ mình là vua sao? Cô chỉ mới thử bộ này thôi mà anh ta đã muốn tính tiền gói về sao? Thật lãng phí mà! Hơn nữa, cô lại không muốn nợ anh ta gì cả a! Nhưng nếu tính tiền bộ này thì tổn thất của cô cũng không nhỏ! Cô mặc dù giàu có, dư dả tiền bạc nhưng vốn luôn là một con người vô cùng tiết kiệm. Cứ nghĩ đến việc dùng số tiền này đầu tư vào một dự án có thể kiếm về gấp đôi, gấp ba nay lại phải đem đi mua chiếc vay này thì quả thực là phí phạm mà!

Lý trí đánh nhau, cuối cùng cô cũng quyết định:

" Tôi trả tiền!"

Không chỉ Hà Lăng mà ngay cả nhân viên bán hàng cũng vô cùng ngạc nhiên, nhưng dù sao cũng đúng thôi, cô đường đường là chủ công ty lớn, đâu có giống như những tình nhân mà anh từng bao dưỡng chứ! Nhưng bản năng của đàn ông lại trỗi lên:

" Em nên nhớ là em đã ký bản hợp đồng kia, chiếc váy này tôi sẽ trả!"

Cô thật sự tức giận, nhưng lại nghĩ đến tổn thất của hắn nên tâm trạng cũng có phần giảm bớt hơn! Cô không thèm để ý đến Hà Lăng, cô quay ngoắt vào phòng thay đồ, tự thuyết phục mình: cô không nợ hắn. Đời này cô ghét nhất là nợ của ai.

Khoảng mười phút sau cô đi ra, liền bỏ rơi Hà Lăng ra khỏi chi nhánh nhưng giọng của anh ta vẫn lạnh tay gọi cô:

" Em đi đâu vậy hả! Không thấy tôi đang ở đây sao!"

Cô nhất thời thiếu kìm chế, rống to:

" Chẳng lẽ tôi đi vệ sinh anh cũng quản nữa sao!"

Tất cả nhân viên và khách hàng bất ngờ quay lại nhìn cô! A! Thật xấu hổ mà, cô thật muốn tìm cái lỗ chui xuống, tên Hà Lăng đáng chết! Nhìn thấy nhà vệ sinh ở góc xa, cô dùng sức chạy thật nhanh a!

Còn Hà Lăng đứng đó, thấy cô như vậy cũng chỉ cười trừ!

******

Nhìn chính mình trong gương, cô tự hỏi không biết tại sao cô lại dễ tức giận như vậy. Từ trước đến nay, cho dù đối thủ có chua ngoa đến đâu cô đều có thể bình tĩnh chịu đựng được, nhưng cứ mỗi khi đứng trước Hà Lăng, cô thật sự không thể kìm chế! Nhưng lại có điều kỳ lạ hơn, cho dù cô ghét hắn tới đâu nhưng khi hắn không gặp cô thì cô lại cảm thấy nhớ nhung! Thật sự lần này hắn về, cô tuy tức giận nhưng cũng có phần cảm kích hắn! Bởi mấy ngày nay cô thực sự nhớ hắn!

A! Không lẽ cô thích hắn rồi sao! Trời ơi! Cô đang nghĩ cái gì trong đầu vậy chứ!

Tự gõ đầu mình một cái, cô tính bước vào phòng vệ sinh, kỳ thực lúc nãy bụng cô hơi đau, nên cô muốn kiểm tra nhưng khi vừa khóa chặt cửa lại!

Bỗng đâu một xô nước đổ ập vào người cô tự phòng kế bên! Tên đáng chết nào dám chọc giận cô vậy hả!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.