Nếu Chúng Ta Đã Không Thể Có Hạnh Phúc

Chương 22-2



CHƯƠNG 22(TT):

Gia Nguyệt nắm rất chặt chiếc điện thoại ,có lẽ do hơi quá sức .khiến những ngón tay thon dài của nàng trở nên trắng bệch.

Đầu dây bên kia,Huệ Tâm không khỏi nôn nóng,nàng muốn nghe giọng nói của người kia,cho nên mới quyết tâm bấm dãy số mà nàng đã sớm thuộc lầu.

Nhưng sự im lặng của người kia khiến trái tim đang đập loạn trong lòng ngực nàng dần nguội lạnh…

“Huệ Tâm…”

Đến lúc Huệ Tâm cảm thấy mình nên dập máy,hay ném chiếc điện thoại này đi,thì giọng nói dịu dàng mềm mại kia lại vang lên…Làm hồi sinh trái tim đang chết lặng của nàng.

“Em thế nào,có khỏe hay không…”

Nước mắt tràn ra từ khóe mi lạnh nhạt của Huệ Tâm,tưởng như nàng không bao giờ còn được nghe những lời ân cần hỏi thăm như thế này nữa. Đã thật lâu rồi...lâu lắm rồi…lâu đến nổi nàng gần như không thể thở vì lời nói dịu dàng kia.

“Em vẫn ổn,chị thế nào?”

“Vẫn vậy thôi…ăn ngủ..và làm một con sâu gạo bé nhỏ.”

“Chị nếu làm sâu nhỏ,em biết đó sẽ là sâu nhỏ khả ái nhất.”

Huệ Tâm buột miệng nói.rồi lại thấy hối hận vô cùng. Nàng sao vậy…sao có thể nói ra những lời như thế.

Nhưng người kia vẫn cười,nàng không thấy,nhưng cũng cảm nhận được nổi thê lương trong nụ cười ấy. Nàng nói.

“Em gọi chochị bởi vì,dạo gần đây,ả ta hay được một tên đàn ông thối tha đến thăm.”

Huệ Tâm có chút nghiến răng khi nhắc đến ả đàn bà đang ngồi trong xà lim kia.

Đầu dây bên kia im lặng mất một lúc…Huệ Tâm cũng hiểu nên nàng không nói gì,đợi chờ người kia lên tiếng.

Không lâu sau,nàng ghe thấy,giọng nói có chút mệt mỏi của người kia.

“Đã thật lâu rồi phải không Huệ Tâm.”

“Vâng…mười năm rồi thưa chị.”

“Mười năm rồi…thì ra chúng ta đã để thời gian trôi qua lâu đến như thế. Huệ Tâm…hận hay không hận…”

“Hận”

Huệ Tâm nghiến răng nói…lại chỉ có thể nghe thấy tiếng thở dài khe khẽ.

“Không hận.”

Huệ Tâm nhắm mắt nghe người kia nói,nước mắt chảy dài…

Nàng cúp máy,không muốn nghe trái tim đang vật lộn trong thương tổn nhưng vẫn bao dung ấm áp của người kia…nàng hận…không thể không hận.

Ánh mắt chua xót nhìn về phía bàn,trên ấy là tấm hình người con trai ngây ngô cười về phía trước,rực rỡ như thế cũng ngây thơ như thế. Nhưng tất cả đã hết,vỡ vụn và tan nát…

Sao có thể không hận…nàng hận ả ta…nguyền rủa ả chết đi.

Mười hai năm ở lại trại…mười năm sống trong đau đớn của nàng…mười năm sống khắc khoải của người kia…ai sẽ trả lại,ai sẽ đền bù…

Vậy sao ả còn có thể cười…

…………………………………………………………..

Hắn đến gặp nàng,gương mặt nàng chìm trong vùng tối của căn phòng. Mờ ảo như một loại ma chú,hắn bỗng thấy nàng tựa hồ muốn tan biến.

Áp chế nỗi đau tràn lan trong tâm,hắn tiếng lên,đặt giấy chuyển nhượng xuống trước mặt nàng.

“Em ký đi”

Nàng không nhúc nhích,tầm mắt dõi về phía xa,trên tay vẫn cầm điện thoại.

Hắn ngồi xuống đối diện nàng,trầm giọng nói. Bàn tay cầm hộp nhẫn đặt vào tay nàng.

“Anh sẽ lấy đi Lâm thị,Gia Nguyệt,chúng ta kết hôn đi.”

Thật lâu về trước,hắn cũng có một giấc mơ. Giấc mơ của hắn về một ngày trong tương lai.

Khi hắn đủ lớnđã đi làm và có thể dùng sức mình mua một chiếc nhẫn xinh xắn,trên ấy có thể chỉ là một viên kim cương nhỏ xíu. Nhưng hắn biết nàng sẽ không chê. Rồi hắn sẽ hẹn nàng đến một tiệm ăn nhỏ,thủ thỉ những lời yêu thương,tặng nàng bó hoa hồng thật lớn. Rồi hắn sẽ lại giống như bất cứ gã đàn ông nào trên thế giới này,hắn cũng sẽ quỳ một chân,nâng lên chiếc nhẫn do chính hắn mua,nói lời cam kết tình yêu của hắn,và cầu hôn nàng.

Hắn luôn thử tưởng tượng,nàng sẽ biểu hiện thế nào. Nàng sẽ cười,hay bật khóc. Không,có lẽ nàng sẽ cười mà nói với hắn thật ấu trĩ…rồi nàng sẽ đồng ý..và nàng sẽ là vợ hắn.

Đó làm một giấc mơ đẹp.

Đó là giấc mơ đời hắn.

Không như bây giờ.

Hộp nhẫn lại đi cùng giấy ủy quyền Lâm thị.

Hắn yêu nàng….

Cũng đang cướp hết mọi thứ của nàng.

………………………………………………………

“Gia Nguyệt,đồng ý đi. Em không còn đường lui nữa rồi.”

Hắn nói..hắn nói rất nhiều,nhưng không biết có đi vào tai nàng hay không. Nàng chỉ im lặng,nhìn hắn,đôi mắt kia xa lạ và phẳng lặng quá.

Hắn sợ…

“Lâm Khiêm.”

Lần đầu tiên nàng gọi tên hắn,sau mười năm…hắn ngẩn người,quên đáp trả lời nàng.

Nàng không để tâm,đem tầm mắt nhìn về phía hộp nhẫn đang cầm trong tay. Bấm vào nút mở,nàng nhìn chiếc nhẫn xinh xắn có đính viên kim cương nhỏ bé,nắm lọt trong lớp vãi nhung đỏ rực mềm mại.

“Lâm Khiêm,anh…hận hay không hận?”

Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt đang đờ đẫn của hắn. Đôi mắt nàng rất sáng,trong vắt giống như hai viên cầu thủy tinh đen,xuyên suốt qua tâm hồn tan thương của hắn.

“Hận hay không hận ?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.