Nếu Chúng Ta Đã Không Thể Có Hạnh Phúc

Chương 29



CHƯƠNG 29:

Gió lạnh từng chút từng chút cắt lên mặt nàng những nhát cắt lạnh buốt vô tình.Nhưng nàng không thấy phiền lòng,nhàn nhạt,hửng hờ quan sát hai con người đã từng rất thân thuộc trong sinh mệnh.Nay lại đứng ở hai bên bờ chiến tuyến.

Do ai?

Vì ai?

“Chị muốn thế nào,chị muốn như thế nào nữa,Hân Hân,chị hủy hoại chúng ta suốt mười năm còn chưa đủ sao?”

Trong gió,tiếng thét gào của hắn càng thêm thảm thiết không ngừng giáng vào đôi tai đau nhức của Giai Hân.Như thế nào gọi là hủy hoại,ai hủy hoại ai…

Cô ta cười có chút thê lương,đã mười năm rồi.

Nhìn thật kỷ người con trai cô ta yêu hơn cả hơi thở,ngay cả làm đau cô ta cũng không dám.Vậy mà giờ hắn lại chất vấn cô,buộc tội cô hủy hoại hắn.

Cơn đau ùn ùn kéo đến như muốn nuốt chửng cô ta,cảm giác đau buốt giống như là ngàn vạn kim châm xuyên qua da,ghim sau vào lớp thịt mềm mại yếu đuối của cô ta,để rồi lộ ra thân thể đầy rẩy thương tích,máu thịt mơ hồ.

“Ai hủ hoại ai…Khiêm Khiêm,tình yêu của chị,mười năm kia em có từng đến thăm chị.Hủy hoại?Là chị sao…chính chị sao?”

“Chúng ta là chị em,là chị em…đừng nói yêu căn bản chị không hiểu yêu là gì.”

Hắn run run ôm lấy đầu,thân thể không nghe khống chế suy sụp ngồi bệch xuống sàn.Hắn cảm nhận những giọt nước mắt đang chạy quanh,muốn phá vở cấm kị cuối cùng của hắn để trào ra ngoài.

Còn nàng,lạnh lùng ép mình yên lặng nhìn mọi chuyện,nàng đã nhịn thật lâu,cắn răng nuốt lấy phẩn hận vào trong,dấu đi đau đớn,,làm như chưa từng tổn thương,chưa từng bi ai.

Hắn và cô ta,chính vì tình yêu sai trái kia đã đẩy bọn họ rơi thẳng vào địa ngục suốt mười năm qua.

“Yêu ư,Lâm Khiêm,em nói chị không biết yêu là gì,vậy em biết sao,em hiểu được sao?Em nói yêu con đàn bà này,nhưng em đã làm được gì cho cô ta,cũng như trước đây em nói chỉ cần mình chị,nhưng chính em,chính em mới là người hủy hoại chúng ta.”

Giai Hân gào thét,cô ta không còn gọi hắn bằng hai từ thân thương kia nữa,tim cô ta bắt đầu nguội lạnh,tình yêu nồng nhiệt bị chính tàn nhẫn của hắn chôn vùi.

Hắn có yêu sao

Từng yêu sao.

Dối trá.

Hắn chưa từng yêu ai ngoài bản thân hắn,chỉ có cô ta và con đàn bà đang qùy bên chân cô ta là dại khờ dâng lên tình yêu để rồi bị người ta dễ dàng vứt bỏ.

“Em yêu cô ấy,em và cô ấy đang cố gắn hàn gắng lại mọi thứ.Hân Hân…yêu của em chị có thể hiểu sao,có thể cảm nhận sao.”

Giai Hân bật cười,vô tình siết chặt mái tóc dài của Gia Nguyệt khiến nàng đau nhói,cô ta nói,giọng lạnh lẽo.

“Sao chị không cảm nhận được chứ,em cho chị là cái gì.Yêu của em sao…chỉ có chị mới thật sự yêu em mà thôi.”

“Nhưng mà tôi không cần…tôi chỉ cần Gia Nguyệt,chỉ cần cô ấy chị hiểu không.

Tim tôi vốn không thể chứa nổi ai khác ngoài cô ấy.”

Hắn run rẩy nói,hắn yêu nàng đến thê thảm,dù hận hay không,hắn vẫn muốn cùng nàng.Ai nói cho hắn biết,nên làm cái gì bây giờ.

“Chị thả cô ấy đi đi…chỉ cần cô ấy bình an,cái gì tôi cũng hứa với chị,xin chị Giai Hân,đừng làm cô ấy đau thêm nữa.”

Hắn trở nên hèn mọn như thế từ khi nào vậy.Điều này đâm vào tim Giai Hân khiến cô ta không khỏi rung lên.

Cô ta còn nhớ,Lâm Khiêm của cô ta trước đây giống như là một hoàng tử,cho dù khốn khổ.Cho dù đau thương nhưng vẫn ngang bướng ngẩn đầu nhìn người.Chưa từng cầu xin,chưa từng hèn mọn đến như thế này.Vì cái gì,người hắn yêu không phải là cô ta.

“Em đang van xin chị sao?”

“Chỉ cần cô ấy không sao,chị muốn như thế nào cũng được.”

Hắn mệt mỏi nói,đôi mắt nhìn chăm chú vào gương mặt có chút sưng đỏ nhưng vẫn xinh đẹp của nàng. Hắn chỉ có thể van xin chị hắn,bởi vì hắn,hắn không có cánh nào có thể…

“Giết chị đi.”

Giai Hân lạnh lùng nói,cô ta ném về phía Lâm Khiêm con dao mổ cô ta trộm từ phòng khám trại giam ra.

Con dao có cái lưỡi mỏng bén nhọn trượt đến chân hắn,hắn run rẩy nhìn trừng trừng vào nó.

“Giết chị,cô ta sống….nếu không…chị sẽ giết cô ta.

Em chọn đi”

Ba từ cuối,cô ta gần như nghiến răng để thốt ra.

Hắn hoảng sợ.

Cô ta ngạo mạn cười

Mà nàng,vẫn chỉ là lạnh nhạt nhìn.

Thời gian như giống như một con lừa bướng bỉnh,lúc người ta muốn nó chạy thật nhanh,thì nó cố tình lại đủng đa đủng đỉnh.Còn khi người ta đau khổ cầu nguyện cho nó dừng lại,thì nó lại khốn kiếp chạy thật nhanh.

“Em không còn thời gian nữa,chọn đi.”

Giai Hân không ngừng hối thúc hắn. Cô ta không đủ kiên nhẫn để chờ nữa.Trái tim cô ta đang rung lên những nhịp đập gấp gáp…cô ta đánh cuộc,đánh cuộc rằng hắn…

Hắn nhặt con dao lên,cằm nó trong lòng bàn tay run rẩy đầy mồ hôi. Hắn ngước đôi mắt đỏ hằn nhìn hai người con gái đang đứng bên kia rào an toàn.

Chị gái hắn âm u nôn nóng hối thúc hắn…

Nàng thì chỉ cúi đầu,lặng yên không lên tiếng. Hắn chợt nhận ra,từ thời điểm hắn đến,nàng chưa từng nói gì.

Có phải nàng yên lặng để mặc hắn lựa chọn.Có phải nàng không muốn khiến hắn đau đớn hơn…Có phải nàng cũng như hắn,đang dảy dụa ?

Bất chợt,nàng ngẩn lên nhìn hắn.Đôi mắt giống như chứa muôn vạn lời nói của nàng xoáy thẳng vào hắn.

“Nguyệt…”

Hắn thì thầm,bàn tay vươn ra muốn đến bên nàng. Nàng đang ở bên kia…đang ở đó…nhưng sao quá xa vời với hắn…

“Chị hay cô ta”

Giai Hân hét lên,khiến hắn rung lên,con dao đang nắm trên tay cũng run rẩy theo.

Giai Hân hay Gia Nguyệt?....tình thân hay tình yêu?

Hắn…

Hắn…không thể….

Gia Nguyệt nhìn con dao rơi xuống…nằm trên sàn bê tông lạnh lẽo,vang lên một tiếng buốt lạnh…Tim nàng,thắt lại.

“Ha ha ha ha ah ah ha ha ha ah”

Một tràng cười điên dại xé nát không khí buốt lạnh từ Giai Hân,cô ta hưng phấn,ngạo mạn cuồng tiếu.

“Tao thắng…tao thắng mày Gia Nguyệt…em ấy không có khả năng tổn thương tao..vì em ấy yêu tao…mày thua rồi.”

Gia Nguyệt từ từ đứng lên…không nhìn bất cứ ai,chỉ lặng lẽ thở dài.

“Gia Nguyệt”

Hắn hoảng hốt gọi nàng,nhưng nàng không nhìn hắn,hắn sợ….

Không phải đã sớm biết rồi sao hả Gia Nguyệt.Mày còn trông mong gì?

Hắn nói yêu mày…nhưng thể hơn tình thân thuộc…hắn có chị gái,mà mày,chỉ có một mình. Mơ ước gì nữa hả…trông đợi gì nữa đây….

Nàng nhìn Giai Hân,nhàn nhạt cười.Nhẹ nhàng nói.

“Cô thắng…chức mừng cô Giai Hân.”

Giai Hân hả hê cười,cô ta đã thắng…còn Gia nguyệt đã thua,thua thảm.Còn gì vui hơn điều này đây.

Hắn đứng bên kia,đi từng bước về phía nàng,hắn muốn nói với nàng,hắn không thể giết chị ấy,nhưng hắn cũng không muốn tổn thương nàng.

“Gia Nguyệt…”

Hắn gọị,nhưng chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng cô độc của nàng,nàng không quay lại.

“Xin em.”

Gia Nguyệt đứng bên kia rào an toàn,mũi chân đã chạm đến giới hạn cuối cùng của tầng thượng.Nhưng nàng không để tâm lắm. Nàng hít thật sâu,tựa hồ muốn ghi nhớ thật rõ cảm xúc gió lạnh thổi cắt da này,muốn nhớ thật kỷ trái tim bình lặng đến lạ kì này,muốn nhớ thật rõ…gương mặt của hắn.

Hắn rất đẹp,ngũ quan thanh tú,chiếc mũi cao cao,sẽ có tầng mồ hôi mỏng mỗi khi nóng. Hai phiến môi mọng,lúc nào cũng mím chặt,tựa hồ không hài lòng về điều gì đó,đã từng mỉm cười xinh đẹp mỗi khi nhìn thấy nàng. Đôi mắt đen trắng phân minh,ẩn chứa sâu trong đó là vô hạn đau khổ bi ai,cũng như dịu dàng mà nàng quyến luyến…Đã từng…

“Tôi thua.”

Gia Nguyệt xoay người lại,nàng cười rạng rỡ đến chói mắt.Nhàn nhạt thốt ra câu ấy,lại vô tình bóp chặt tim hắn.Hắn nhào lên phía trước,bất an trong tim giống như vạn vạn mũi tên đang đâm xé hắn.

Hắn bước đến,vươn tay ra,chỉ một chút nữa,sẽ nắm lấy tay nàng.Gần một chút nữa thôi…một chút nữa.

“Vĩnh biệt.”

Hắn nhìn thấy,nàng ngửa người ra sau,mỉm cười nói với hắn,và thản nhiên…rơi xuống.

“Không….không…Gia Nguyệt”

Sự tình phát sinh nhanh đến mức không ai nghỉ đến.Giai Hân tận mắt nhìn thấy Gia Nguyệt nhảy xuống dưới,nàng ta đưa tay ra định chụp lấy,nhưng lớp áo váy tơ lụa mỏng manh cứ trôi qua tay cô ta.

Cô ta sửng người,ngây ngốc nhìn bàn tay trống không của mình. Để rồi,lần nữa nhìn thấy,một bóng hình lao tới trước,rơi xuống đúng cái chổ mà Gia Nguyệt vừa nhảy.

“Không.Sao có thể….sao lại thế này….”

Giai Hân run rẩy ngã ngồi xuống đất,cô ta ôm lấy đầu không ngừng thổn thức,mà bên dưới kia hai thân hình ôm chạt lấy nhau cùng rơi xuống.

Hắn nhảy theo nàng,bằng bản năng của hắn,bằng yêu thương của hắn,tóm chặt lấy nàng,khảm nàng vào trong tim mình.

Trong khi gió thổi ù ù qua tai,lực hút của trái đất không ngừng lôi kéo họ xuống,điểm cuối cùng chính là cái chết,nhưng dường như họ không thấy sợ hãi nữa.

Bởi vì nàng nghe hắn nói bên tai.

“Anh không thể tổn thương chị ấy,vậy thì hãy để anh chết cùng em…Bởi vì anh yêu em,Gia Nguyệt.”

Một giọt nước mắt tràn ra từ khóe mi của nàng…nàng siết chặt lấy hắn trước khi bị bóng tối bao trùm.

Bên dưới,vô số người đang tụ tập trước trụ sở Lâm Thị,những tiếng xì xào bàn tán.Càng lúc càng nhiều người tập trung lại,họ hốt hoảng,lo sợ,kinh ngạc lẫn tò mò,có người còn hét lên khi nhìn thấy có người rơi từ trên tầng thượng xuống.

Rất nhiều rất nhiều tiếng động,tiếng ồn…nhưng nàng không nghe thấy,hắn cũng không nghe thấy…bóng tối bao vây họ,nhưng hai bàn tay mười ngón đang xen lại chưa từng rời nhau ra…..

... ...... ......HOÀN.... .........


May quá,cuối cùng cũng kịp chạy về post chương cuối trong ngày,truyền đến đây hết rồi,chỉ còn hai ngoại truyện nữa.Cám ơn mọi người đã ủng hộ bấy lâu.






_________________

Trái tim của em chỉ có thể bình yên khi nó được ở bên anh

Được là cái may mắn và mất chính là số mệnh

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.