Nếu Còn Có Ngày Mai

Chương 14



"Thế là xong hai kẻ, Tracy". Ernestine Littlechap cười giòn tan. "Ngoài phố người ta xì xào rằng ông bạn luật sư Perry Pope của cô không còn hành nghề luật nữa rồi. Ông ta đã gặp một tai nạn vô cùng đáng tiếc".

Họ đang nhấm nháp bánh với cà phê sữa trong một tiệm cà phê nhỏ trên phố Royal.

Ernestine cười khúc khích nói. "Cô thật có cái đầu, cô bé ạ. Thế cô không làm ăn cùng với tôi à?".

"Cảm ơn, chị Erllestine. Tôi còn có những kế hoạch khác".

Ernestine sốt sắng hỏi. "Tiếp theo là kẻ nào vậy?".

"Lawrence. Thẩm phán Henry Lawrence".

Henry Lawrence bắt đầu sự nghiệp của ông ta từ chỗ là một viên luật sư tỉnh lẻ ở Leesvilla, Louisiana. Ông ta có rất ít năng khiếu về luật. Thế nhưng lại có hai thứ quan trọng:

Diện mạo gây ấn tượng, và rất uyển chuyển về mặt đạo lý.

Tnết lý của ông ta là coi luật pháp như một cái cần câu mảnh mai để cớ thể uốn cong sao cho phù hợp với yêu cầu của khách hàng. Tâm niệm điều đó, trong đầu, thì việc ông ta hành nghề phát đạt với một nhóm khách hàng đặc biệt chỉ sau khi chuyển đến New Orleans ít lâu, chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Ông ta từ chỗ nhận những vụ vi phạm nhỏ nhặt, tai nạn giao thông đến chỗ nhận giải quyết những vụ vi phạm lớn và những trọng án, trọng tội và cho tới lúc ông ta đã là một chuyên gia trong việc mua chuộc bồi thẩm đoàn, làm mất uy tín các nhân chứng, và hối lộ ai là người có thể giúp mình trong kiện tụng. Nói tóm lại ông ta là một kiểu người ưa thích của Anthony Órsatti, và hai kẻ này gặp nhau là điều không tránh khỏi. Đó là một cuộc hôn nhân trên thiên đường của Mafia.

Lawrence trở thành người phát ngôn của gia đình Orsatti, và khi thời cơ đến, Orsatti đã đưa ông ta vào cái ghế thẩm phán tòa án.

"Tôi không biết là cô sẽ làm cách nào để trừ khử lão thẩm phán này".

Ernestine nói. "Lão ta giàu có, nhiều thế lực và không thể nào đụng tới được".

Lão ta giàu có và nhiều thế lực", Tracy đáp. "Thế nhưng không phải là không thể nào đụng tới được".

Tracy tính toán kế hoạch của mình, song khí gọi điện tới phòng làm việc của thẩm phán Lawrence thì thấy ngay là phải thay đổi nó.

"Xin cho tôi nói chuyện với thẩm phán Lawrence".

Một cô thư ký trả lời. "Rất tiếc, thẩm phán Lawrence không có ở đây".

"Liệu khi nào ông ấy trở về?".

"Thực sự là tôi không thể nói trước".

"Có việc rất quan trọng. Sớm mai ông ấy có ở đấy không "Không. Thẩm phán Lawrence hiện không có trong thành phố".

"Ôi, Liệu tôi có thể tìm được ông ấy ở đâu?".

"Tôi sợ rằng điều đó là không thể được. Ngài đang ở nước ngoài".

Tracy phải cố giấu vẻ thất vọng trong giọng nói. "À! ra vậy. Cho phép tôi hỏi ở đâu được không?".

"Ngài đang ở châu Âu, tham dự một hội nghị luật gia quốc tế".

"Thật đáng tiếc". Tracy nói.

"Xin cho biết ai gọi vậy?".

Đầu óc Tracy tính toán rất nhanh. "Tôi là Elizabeth Rowane Dastin, chủ tịch phân hội miền Nam của Hội luật gia Mỹ. Chúng tôi sẽ tổ chức buổi lễ trao giải thưởng hàng năm tại New Orleans vào ngày hai mươi tháng này, và đã chọn thẩm phán Henry Lawrence là nhân vật nổi tiếng nhất trong năm của chúng tôi".

"Thật là tuyệt". Cô thư ký nói. "Song tôi sợ rằng lúc đó ngài vẫn chưa trở về được".

"Thật đáng buồn. Chúng tôi đều trông chờ được nghe một bài diễn văn của ông ấy. Ủy ban lựa chọn của chúng tôi đã nhất trí chọn thẩm phán Henry Lawrence đấy".

"Ngài sẽ thật thất vọng nếu lỡ dịp này".

"Vâng. Tôi chắc cô cũng biết đây là một vinh dự lớn.

Một số thẩm phán lừng danh nhất của chúng ta đã được trao giải thưởng trong quá khứ. Đợi một chút. Tôi có ý kiến thế này. Cô éo nghĩ rằng ông thẩm phán sẽ có thể ghì băng một bài đáp từ cho chúng tôi không - một vài lời cảm ơn chẳng hạn".

"Ồ tội tôi thật không thể nói. Ngài có một chương trình rất bận".

"Sẽ có rất nhiều tin tức trên báo chí và truyền hình quốc gia đấy".

Có một chút im lặng. Thư ký của thẩm phán Lawrence biết rõ là ông ta thích được xuất hiện trên các phương tiện thông tin đại chúng. Sự thực thì theo chỗ cô biết, chuyến đi hiện nay của ông ta dường như chủ yếu nhằm vào mục đích đó.

Cô ta nói, "Có thể ngài sẽ dành ra được thời gian để ghi lại ít lời cho chị. Tôi có thể hỏi ngài về việc này".

"Ổi, thế thì thật tuyệt vời". Tracy khuyến khích. "Tất cả buổi tối của chúng tôi là ở việc đó".

"Chị có muốn ngài phát biểu ý kiến về một điều gì cụ thể không?".

"Ồ, dứt khoát là thế rồi. Chúng tôi mong ông ấy nói về" Giọng nàng tỏ ra lưỡng lự. "Tôi sợ rằng sẽ hơi phức tạp một chút. Nếu tôi có thể trực tiếp giải thích với ông ấy thì tốt quá".

Một chút im lặng nữa. Cô thư ký gặp một tình thế tiến thoái lưỡng nan. Cô đã được lệnh không được để lộ hành trình của sếp. Mặt khác, rất có thể ông thẩm phán sẽ mắng cô nếu vì cô mà ông ta lỡ mất dịp nhận một giải thưởng quan trọng như thế này.

Cô ta nói. "Thực ra tôi không được phép đưa ra bất kỳ một thông tin nào song tôi tin rằng ngài sẽ bằng lòng cho phép có một ngoại lệ vì một vấn đề mang tính uy tín như thế này. Chị có thể liên lạc được với ngài ở Matxcơva, tại khách sạn Rossia. Ngài sẽ ở đó trong suốt năm ngày tới và sau đó thì ...".

"Tuyệt diệu. Tôi sẽ liên lạc với ông ấy ngay. Cảm ơn cô nhiều.

"Cảm ơn chị, chị Dastin".

Các bức điện đã được gửi tới cho thẩm phán Henry Lawrence ở khách sạn Rossia, Matxcơva. Bức điện thứ nhất viết:

CUỘC HỌP HỘI ĐỒNG THẨM VẤN LẦN TỚI GIỜ ĐÂY ĐÃ ĐƯỢC DÀN XẾP. XÁC ĐỊNH NGÀY THUẬN TIỆN THỂ THEO YÊU CẦU XẾP CHỖ. BORIS.

Bức điện thứ hai tới ngày hôm sau, viết:

THÔNG BÁO VỀ TRỤC TRẶC CỦA SƠ ĐỒ HÀNH TRÌNH CHUYẾN BAY CỦA EM GÁI BẠN VỀ MUỘN, SONG HẠ CÁNH AN TOÀN. MẤT HỘ CHIẾU VÀ TIỀN. CÔ ẤY SẼ ĐƯỢC ĐƯA VÀO KHÁCH SẠN THỤY SĨ HẠNG NHẤT, SẼ THU XẾP TÀI KHOẢN SAU. BORIS.

Bức điện sau cùng viết:

EM GÁI BẠN SẼ CỐ GẮNG LIÊN HỆ VỚI SỨ QUÁN MỸ ĐỂ LẤY HỘ CHIẾU TẠM THỜI. CHƯA CÓ THÔNG TIN GÌ VỀ THỊ THỰC MỚI

NGƯỜI THỤY SĨ LÀM CHO NGƯỜI NGA CÓ VẺ THÁNH THẦN LẮM.

SẼ ĐƯA EM GÁI BẠN BẰNG TÀU BIỂN TRỞ VỀ VỚI BẠN NHANH NHẤT. BORIS.

Cơ quan an ninh của Liên Xô đã đợi xem còn bức điện nào nữa không, và khi thấy đã hết họ bèn bắt giữ thẩm phán Lawrence.

Cuộc thẩm vấn kéo dài mười ngày đêm.

"Ông gửi thông tin cho ai?".

"Thông tin nào? Tôi không hiểu các ông nói gì?".

"Chúng ta đang nói về các đồ án. Ai giao cho ông các đồ án đó?".

"Đồ án nào?".

"Đồ án về các tàu ngầm nguyên tử Xô-viết".

"Các ông điên rồi. Tôi biết gì về các tàu ngầm Xô viết "Đó là cái mà chúng tôi sẽ tìm ra. Ông có những cuộc họp mặt bí mật với ai?".

"Cuộc họp bí mật nào? Tôi không có gì bí mật cả".

"Được Vậy nói xem ai là Boris?".

"Boris, ai cơ?".

"Người chuyển tiền vào tài khoản ở Thụy Sĩ của ông ấy mà".

"Tài khoản Thụy Sĩ nào?".

Họ bực bội. Họ nói vào mặt ông ta rằng. "Ông là một thằng ngốc bướng bỉnh. Chúng tôi sẽ công bố rõ về ông, và tất cả những người Mỹ làm gián điệp khác mưu toan phá hoại Tổ quốc chúng tôi".

Cho tới khi đại sứ Mỹ được phép tới thăm thì thẩm phán Henry Lawrence đã sút tới tám cân, không còn nhớ nổi lần cuối cùng được ngủ là khi nào, và ông ta chỉ còn là một cơ thể tàn tạ, run rẩy.

"Tại sao họ lại xử sự thế này với tôi hả?" Ông ta rên rỉ.

"Tôi là một công dân Mỹ. Tôi là một thẩm phán. Vì Chúa, hãy đưa tôi ra khỏi đây".

"Tôi đang làm mọi thứ có thể". Viên đại sứ bảo đảm.

Ông bị sốc với dáng vẻ của Lawrence. Chính ông đã đón thẩm phán Lawrence và các thành viên cùng đi khi họ tới đây, hai tuần lễ trước. Người đàn ông mà đại sứ gặp khi đó không hề giống cái con người quy luy, rúm ró đang phủ phục trước mặt ông này.

Lần này người Nga họ mưu tính cái quỷ quái gì thế không biết" Ông đại sứ băn khoăn. Ông thẩm phán cũng như mình, không phải là một điệp viên. Rời ông gượng gạo nghĩ, cho rằng mình đã có thể có một chứng cứ rõ ràng hơn.

Ổng đại sứ đòi gặp người đứng đầu Bộ Chính trị Liên Xô và khi yêu cầu này bị khước từ, ông đành nhận lời gặp một trong số các bộ trưởng.

"Tôi buộc phải đưa ra lời phản kháng chính thức", ông đại sứ giận dữ tuyên bố. "Sự đối xử của đất nước ông với thẩm phán Henry Lawrence là không thể chấp nhận được.

"Gọi một người như ông ta là gián điệp thì thật là lố bịch".

"Nếu như ông đã nói xong rồi", vị bộ trưởng lạnh lùng đáp "Xin mời ông xem những thứ này".

Ông ta đưa những bản sao các bức điện cho ông đại sứ.

Ông đại sứ đọc rồi nhìn lên, lúng túng. "Có gì sai trái đâu? Chúng hoàn toàn vô tội".

"Thực vậy sao? Có thể ông nên đọc lại một lần nữa. Đã giải mã". Ông ta trao cho ông đại sứ một bản sao khác của những bức điện. Các từ khóa đều được gạch dưới.

CUỘC HỌP CỦA HỘI ĐỒNG THẨM PHÁN LẦN TỚI ĐÃ ĐƯỢC DÀN XẾP. XÁC ĐỊNH NGÀY THUẬN TIỆN THỂ THEO YÊU CẦU XÊP CHỖ BORIS.

THÔNG BÁO VỀ TRỤC TRẶC CỦA SƠ ĐỒ HÀNH TRÌNH, CHUYẾN BAY CỦA EM GÁI BẠN VỀ MUỘN, SONG HẠ CÁNH AN TOÀN MẤT HỘ CHIẾU VÀ TIỀN. CÔ ẤY SẼ ĐƯỢC ĐƯA VÀO KHÁCH SẠN THỤY SĨ HẠNG NHẤT. SẼ THU XẾP TÀI KHOẢN SAU. BORIS.

EM GÁI BẠN SẼ CỐ GẮNG LIÊN HỆ VỚI SỨ QUÁN MỸ ĐỂ LẤY HỘ CHIẾU TẠM THỜI. CHƯA CÓ THÔNG TIN GÌ VỀ THI THỰC MỚI.

NGƯỜI THỤY SĨ LÀM CHO NGƯỜI NGA CÓ VẺ THẦN THÁNH LẮM.

SẼ ĐƯA EM GÁI BẠN BẰNG TÀU BIỂN TRỞ VỀ VỚI BẠN NHANH NHẤT. BORIS.

Mình thật xấu hổ, ông đại sứ nghĩ thầm.

Báo chí và công chúng bị ngăn không được tham dự phiên tòa. Bị cáo vẫn tiếp tục bướng bỉnh, tiếp tục phủ nhận việc ông ta đang hoạt động gián điệp ở Liên Xô. Pbía tòa đã hứa khoan hồng nếu ông ta tiết lộ các cấp chỉ huy của mình và thẩm phán Lawrence sẵn sàng đổi tất cả để có thể làm được điều đó, song đáng tiếc, ông ta không thể.

Ngày hôm sau báo Pravđa đăng một mẩu tin ngắn về phiên tòa, thông báo rằng thẩm phán Henry Lawrence, một điệp viên Mỹ tai tiếng, đã bị buộc tội làm gián điệp và bị kết án 14 năm lao động khổ sai ở Sibêri.

Cộng đồng tình báo Mỹ rối trí lên vì vụ Lawrence.

Những lời xì xầm lan đi trong nội bộ CIA, FBI, cơ quan mật vụ và Bộ Tài chính.

CIA nói. "Ông ta không phải là người của chúng tôi. Có thể là người của Bộ Tài chính".

Bộ Tài chính công bố không hề biết gì về vụ này.

"Không, thưa các ngài, Lawrence không phải là người của chúng tôi. Có thể bọn FBI khốn kiếp lại xía vào lãnh vực này một lần nữa".

"Chưa bao giờ nghe nói về ông ta". FBI tuyên bố. "Có thể là Bộ Ngoại giao, hoặc DIA sử dụng ông ta".

Cục tình báo Quốc phòng DIA cũng mò mẫm như mấy cơ quan kia, thận trọng ra thông cáo "Miễn bình luận".

Mỗi cơ quan trong cộng đồng tình báo Mỹ đều tin rằng một trong số các cơ quan kia đã phái thẩm phán Henry Lawrencera nước ngoài.

"Quả thật tôi khâm phục lòng dũng cảm của ông ta", ông giám đốc CIA nói.

"Ông ta thật cứng cựa, không hề thú nhận và không hề chỉ ra một cái tên nào khác. Nói thực là tôi mong muốn có nhiều người như thế nữa".

Mọi chuyện đang diễn biến rất xấu đối với Orsatti, và lão trùm đã không thể hiểu nổi vì sao. Lần đầu tiên trong đời vận may rời bỏ lão. Đầu tiên là sự đào tẩu của Joe Romano, rồi đến Perry Pope và giờ đây lại mất nốt tay thẩm phán. Họ chính là nhóm nòng cất trong bố máy của Orsatti, những người mà lão phải dựa vào.

Joe Romano là một trụ cột trong tổ chức của lão, và lão đã không tìm được ai để thay thế hắn. Việc điều hành công việc trở nên luộm thuộm và xuất hiện những lời phàn nàn từ những kẻ trước đây chưa bao giờ dám phàn nàn. Đã có dư luận rằng Tony Orsatti đang trở nên già cả, lú lẫn, rằng lão không còn có thể duy trì trật tự trong đám tay chân, rằng tổ chức của lão đang tan rã.

Cọng rơm cuối cùng là một cú điện thoại gọi đến từ New Jersey.

"Chúng tôi nghe nói ông bạn đang có chút rắc rối ở đó, Tony. Chúng tôi muốn giúp đỡ ông".

"Tôi không gặp rắc rối gì hết", Orsatti nổi giận. "Quả là có một vài vấn đề gần đây, song chúng đã được giải quyết".

"Đó không phải là điều chúng tôi được nghe, Tony. Có tin rằng, khu vực của ông đang trở nên lung tung, không có ai kiểm soát cả".

"Tôi kiểm soát".

"Có thể là quá nặng đối với ông. Có thể là ông đã làm việc quá mệt mỏi. Có lẽ ông nên nghỉ ngơi một chút".

"Đây là khu vực của tôi. Không ai có thể giật nó khỏi tay tôi cả".

"Này Tony, ai nói tới chuyện giật nó khỏi tay ông nhỉ?

Chúng tôi chỉ muốn giúp đỡ. Các gia đình ở miền Đông này đã nhóm họp và quyết định gửi dăm người của chúng tôi xuống đó để chìa ra cho ông một bàn tay bé nhỏ. Như vậy chẳng có gì là sai quấy giữa những bạn bè cũ, phải không nào?".

Ernestine đã chuẩn bị món tôm cho bữa ăn chiều và nó đang âm lên trên bếp trong khi cô ta và Tracy đang chờ Al trở về. Cái nóng ngột ngạt của tháng Chín đã làm cho thần kinh của mọi người trở nên bức bối, bởi vậy khi mà Al bước vào căn phòng hẹp thì Ernestine gào lên. "Quỷ tha ma bắt, anh đi đâu đấy?

Đồ ăn trên bếp đang cháy rồi kia kìa, cả tôi cũng vậy nữa".

Thế nhưng Al không để ý vì tâm trạng đang quá phấn chấn. "Tôi quả có bận một chút và hãy đợi nghe tôi nói đây này". Anh ta quay sang Tracy. "Bọn Maphia miền Đông đã động đến Anthony Orsatti rồi". Khuôn mặt anh ta rạng lên. "Cô đã quật ngã cái đồ chó đẻ đó". Anh ta nhìn vào mắt Tracy và nụ cười bỗng tắt ngấm. "Cô không thấy hạnh phúc à, Tracy?".

Một từ lạ lẫm, Tracy thầm nghĩ. Hạnh phúc, nàng đã quên mất nghĩa thực của từ đó và băn khoăn liệu mình có còn bao giờ thấy hạnh phúc nữa không, liệu nàng có còn bao giờ có được cảm xúc bình thường nữa không. Đã từ lâu lắm rồi, mọi ý nghĩ của nàng đều tập trung vào việc báo thù những kẻ đã hãm hại mẹ con nàng. Và lúc này thì mọi việc đã gần xong, trong nàng chỉ còn lại một nỗi trống trải.

Sáng hôm sau, Tracy dừng chân trước một quầy bán hoa. "Tôl muốn gửi một ít hoa tới viếng Anthony Orsatti.

Một vòng hoa tang gồm hoa cẩm chướng trắng với một dải băng lớn. Tôi muốn trên dải băng có dòng chữ "HÃY AN NGHỈ". Nàng viết một tấm thiếp CON GÁI CỦA DORIS WHITNEY GỬI VIẾNG.

PHẦN THỨ BA

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.