Nếu Còn Có Ngày Mai

Chương 17



Khi đoàn tàu rời khỏi ga Pennsylvania, Tracy mới thấy bớt lo ngại. Từng giây đồng hồ, nàng đã đợi một bàn tay nặng nề chộp lấy vai, một giọng nói cất lên "Cô đã bị bắt". Nàng cẩn thận để ý các hành khách khi họ lên tàu, và không thấy có biểu hiện gì lo ngại. Tuy vậy, đôi vai nàng vẫn run run vì căng thẳng, cố tự nhủ rằng khó ai có thể phát hiện ra vụ trộm vào lúc này, và ngay cả trong trường hợp như vậy, cũng không có chứng cớ gì liên hệ tới nàng được. Conrad Morgan sẽ chờ nàng ở St. Louis với 25 ngàn đô la. Hai mươi lăm ngàn mà nàng có thể tự tiêu pha! Nàng phải làm việc ở nhà băng cả năm trời mới có thể kiếm được số tiền đó. Mình sẽ đi châu Âu, Tracy nghĩ. Paris. Không, không phải là Paris. Charles và mình định đi tuần trăng mật ở đó. Mình sẽ đi London. Ở đó mình sẽ không còn là một con chim trong lồng nữa. Cứ như nàng vừa được tái sinh vậy.

Khóa cánh cửa ngăn riêng của mình lại, nàng lấy cái túi da và mở xem. Một dãy những viên đá lấp lánh tràn xuống tay. Có ba cái nhẫn kim cương lớn, một cái nạm ngọc, một cái vòng đeo bằng Saphia, ba đôi khuyên tai, và hai dây chuyền, một bằng ngọc Rubi, một bằng ngọc trai.

Chỗ nữ trang này trị giá tới hơn một triệu đô la. Tracy sững sờ cả người.

Và trong lúc con tàu đang băng băng lướt qua vùng Đồng quê, nàng ngả người trong ghế và đầu óc thoáng hiện lại những diễn biến của buổi tối. Thuê xe ... chạy tới Sea Cliff ... sự yên lặng của màn đêm ... ngắt hệ thống báo động và xâm nhập vào ngôi nhà ... mở két ... choáng váng vì tiếng chuông báo động ... sự xuất hiện nhanh chóng của cảnh sát. Họ không thể nào hình dung được rằng người phụ nữ mặt đầy kem phấn, tóc quấn lô lại chính là tên trộm mà họ đang tìm kiếm.

Giờ đây, ngồi thanh thản trong ngăn riêng trên chuyến tàu đi St. Louis, Tracy cho phép mình mỉm một nụ cười hài lòng. Việc qua mặt cảnh sát làm nàng thấy thích thú. Có cái gì đó thật hấp dẫn khi kề sát một nguy hiểm nào đó rồi lại vượt qua được. Nàng cảm nhận thấy sự táo bạo, thông minh, và sự chiến thắng trong chuyện đó, có cảm giác thật khoan khoái.

Có tiếng gõ vào ngăn của nàng. Tracy vội vã cho đồ nữ trang vào túi da và đặt cái tín vào trong vali, lấy chiếc vé tàu ra, và mở cửa. Một người chừng ngoài ba mươi, còn người kia thì già hơn khoảng chục tuổi. Người trẻ tuổi hơn vẻ khôi ngô, ria mép nhỏ gọn, mang một cặp kính gọng sừng và đằng sau đó là đôi mắt ra vẻ thông minh. Người lớn tuổi hơn dáng dấp nặng nề, tóc dầy đen, mắt nâu, lạnh như tiền:

"Tôi có thể giúp gì các ông?" Tracy hỏi.

"Vâng, thưa tiểu thư". Người lớn tuổi đáp. Ông ta móc ví và giơ ra một tấm căn cước ...

CỤC ĐIỀU TRA LIÊN BANG BỘ TƯ PHÁP - HOA KỲ.

"Tôi là nhân viên đặc biệt Dennis Trevor. Đây là nhân viên đặc biệt Thomas Bowers".

Miệng Tracy chợt khô đắng, nàng cố gượng cười.

"Ôi ... e rằng tôi chẳng hiểu gì cả. Có chuyện gì chăng?".

"Tôi e là như thế đấy, thưa cô", người nhân viên trẻ lên tiếng. Anh ta nói giọng miền Nam mềm mại. "Cách đây vài phút, đoàn tàu này đã vào địa phận New Jersey.

Việc chuyên chở đồ ăn cắp từ bang này sang bang khác là một hành vi vi phạm pháp luật Liên bang".

Tracy muốn ngất xỉu. Như có một tấm phim mờ chắn trước mắt vậy, tất cả đều nhòa đi.

Người đàn ông đứng tuổi, Dennis Trevor nói. "Mời cô mở hành lý ra nào?".

Đó không phải một đề nghị, mà là mệnh lệnh.

Hy vọng duy nhất của nàng là chỉ còn cách giả vờ như không biết gì. "Dĩ nhiên là tôi sẽ không mở! Tại sao các ông lại dám xông vào buồng tôi như thế này!" Giọng nàng đầy vẻ phẫn nộ. "Có phải tất cả công việc của các ông là đi vòng vòng quấy nhiễu các công dân vô tội không? Tôi sẽ gọi người phụ trách toa xe".

"Chúng tôi đã nói với người phụ trách toa xe này rồi" Trevor nói.

Sự giả vờ của nàng thật không đạt kết quả gì. Nàng lắp bắp. "Các ông ... có giấy phép khám xét không?".

Người đàn ông trẻ nói nhẹ nhàng. "Chúng tôi không cần phải có giấy phép đó, thưa cô Whitney. Chúng tôi đã biết từ khi hành động phạm tội của cô đang diễn ra cơ".

Vậy là họ thậm chí biết cả tên. Nàng đã bị sập bẫy. Không còn lối thoát nào.

Hết cả rồi.

Trevor bước đến mở va li. Việc ngăn lại chẳng còn ích gì Tracy đứng nhìn trong lúc người đàn ông trẻ lục lọi và lôi cái túi da ra, mở xem nó và nhìn đồng nghiệp rồi gật đầu. Tracy không còn đứng nói. Nàng ngồi sụp xuống ghế.

Trevor móc trong túi quần ra một danh mục, làm vẻ kiểm tra mấy thứ đồ trong cái túi da theo danh mục đó và nhét cái túi vào người. "Đủ cả đấy, Tom".

"Làm sao ... Làm sao mà các ông phát hiện ra?" Tracy đau đớn hỏi.

"Chúng tôi không được phép đưa ra một thông tin gì", Trevor đáp. "Cô đã bị bắt. Cô có quyền im lặng và có quyển thuê một luật sư đại diện cho cô trước khi cô nói bất cứ điều gì. Mọi điều cô nói lúc này có thể được dùng làm bằng chứng chống lại chính cô. Cô hiểu chưa?".

Nàng lí nhí đáp, "Vâng".

Thomas Bowers nói. "Tôi rất lấy làm tiếc về chuyện này. Ý tôi muốn nói, tôi biết lai lịch cô, vả tôi thực sự lấy làm tiếc".

"Lạy Chúa", người đàn ông lớn tuổi kêu lên. "Đây đâu phải là một cuộc thăm viếng xã giao".

"Tôi_biết, nhưng tuy vậy ...".

Người đàn ông lớn tuổi chìa ra trước Tracy chiếc còng tay. "Yêc cầu đưa tay đây".

Tracy thấy tim thắt lại vì đau khổ, bỗng nhớ cảnh ở sân bay New Orleans khi mà họ khóa tay nàng, những ánh mắt dòm ngó. "Xin ông. Các ông ... các ông có buộc phải làm thế không?".

"Vâng, thưa cô".

Người trẻ tuổi nói khẽ. "Tôi có thể nói riêng với anh một chút không, Dennis?".

Dennis Trevor nhún vai. "Được".

Hai người bước ra ngoài hành lang. Tlacy thờ thẫn và tuyệt vọng, lõm bõm nghe tiếng hai người kia.

"Lạy Chúa, Dennis, không nhất thiết phải còng cô ta làm gì. Cô ta sẽ chẳng trốn đi đâu:..".

"Đến khi nào thì mới thôi cái kiểu đa cảm này đi, hả" Khi mà anh cũng đã phục vụ ở cơ quan này lâu như tôi tồi ...".

"Nào. Nương tay cho cô ta một chút. Cô ta đã đủ hoảng hốt lắm rồi và ...", Không cần biết chuyện cô ta sẽ làm gì ...".

Nàng không nghe được phần cuối, và cũng không muốn nghe gì nữa hết.

Họ trở vào. Người đàn ông lớn tuổi có vẻ bực dọc.

"Thôi được" ông ta nới. "Chúng tôi sẽ không còng tay cô nữa. Tới ga sau chúng tôi sẽ đưa cô xuống. Chúng tôi sẽ báo trước cho xe của Cục ra chờ. Cô không được rời khỏi đây rõ chưa?".

Không còn có thể làm gì được nữa. Bây giờ thì không được rồi đã quá muộn.

Nàng đã bị bắt quả tang. Bằng cách nào đó, cảnh sát đã theo dõi được nàng và thông báo cho FBI biết.

Hai người nhân viên đang ở ngoài hành lang nói chuyện gì đó với người phụ trách toa xe. Bower chỉ Tracy và nói gì mà nàng không nghe được. Người phụ trách toa xe gật đầu. Bowes đóng cánh cửa lại, và với Tracy, nó như cánh cửa phòng giam vừa sập vào.

Cảnh đồng quê lướt nhanh, những bức tranh thoáng hiện qua khung cửa sổ, thế nhưng Tracy không hề thấy gì hết. Nàng ngồi đó, chết lặng vì sợ hãi, lo âu.

Tai nàng ù lên, dù không phải do tiếng động của con tàu. Nàng sẽ không có thể còn một cơ hội thứ hai nữa. Nàng là một tội phạm nguy hiểm. Họ sẽ dành cho nàng bản án nặng nhất, và lần này thì sẽ không còn có dứa con nhỏ của ông tổng giám thị để mà cứu nữa, sẽ không còn gì cả ngoài những năm tù khủng khiếp gần như kéo dài vô tận. Và Bertha Lớn nữa.

Làm sao mà họ biết được nhỉ? Tracy tự hỏi. Người duy nhất biết về vụ này là Conrad Morgan, và ông ta không có lý do gì để trao nàng và túi kim cương cho FBI cả. Có thể là một nhân viên nào đó trong cửa hiệu của ông ta đã biết chuyện và báo trước cho cảnh sát. Nhưng dù chuyện thế nào thì với nàng cũng chẳng có gì khác cả. Nàng đã bị bắt. Tại ga tới nàng sẽ lại bị đưa trở lại nhà tù. Sẽ có một cuộc hỏi cung sơ bộ, rồi phiên tòa, và rồi ...

Tracy nhắm nghiền mắt lại, không muốn nghĩ thêm gì nữa, cảm thấy những giọt những mắt nóng hổi lăn xuống hai bên má.

Đoàn tàu bắt đầu chạy chậm lại. Tracy thở mạnh, như thấy ngạt hơi vậy.

Hai nhân viên FBI kia sẽ quay lại bây giờ thôi Một nhà ga hiện ra và ít giây sau đoàn tàu dừng hẳn lại. Đã đến lúc phải đi. Tracy đóng va li lại, mặc áo khoác và lại ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào cánh cửa, chờ đợi nó bật mở. Mấy phút trôi qua. Không thấy hai người đàn ông kia xuất hiện. Họ đang 1àm gì nhỉ? Nàng nhớ lời họ nói. "Chúng tôi sẽ đưa cô xuống ở ga sau. Chúng tôi sẽ báo trước cho xe của Cục ra chờ. Cô được được rời khỏi đây".

Nàng nghe tiếng người phụ trách toa xe. "Tất cả đã lên ..." Tracy bắt đầu lo.

Có thể ý họ là sẽ chờ nàng ở dưới sân ga. Chắc là vậy. Nếu nàng cứ ngồi lại trên tàu, họ sẽ buộc nàng thêm tội định chạy trốn, và điều đó sẽ làm cho tình hình xấu hơn nữa. Tracy chộp lấy cái va li và vội vã bước ra hành lang.

Người phụ trách toa xe chạy lại. "Cô xuống đây à, thưa cô?" Ông ta hỏi. "Cô nên nhanh lên đi. Để tôi giúp nào. Một người phụ nữ trong tình trạng sức khỏe như cô thì không nên mang vác gì".

Tracy nhìn ông ta. "Tình trạng sức khỏe của tôi sao cơ?

"Cô chẳng việc gì phải ngượng ngùng. Hai người anh cô đã bảo tôi là cô đang có thai và đề nghị tôi lưu ý tới cô một chút".

"Các anh tôi ...".

"Những chàng trai rất tốt. Họ thực sự lo lắng cho cô đấy".

Tracy thấy tất cả đều quay cuồng, chao đảo.

Người phụ trách toa xe giúp Tracy bước xuống. Đoàn tàu bắt đầu chuyển bánh.

"Ông có biết các anh tôi đi đâu không?" Tracy gọi với lên.

"Thưa cô, không. Khi tàu mới dừng bánh thì họ đã nhảy vào một chiếc tắc xi".

Với túi kim cương bị lấy cắp trị giá cả triệu đô la, Tracy hậm học nghĩ.

Tracy quyết định ra sân bay. Đó là nơi duy nhất mà nàng có thể nghĩ tới.

Nếu bọn chúng lên tắc xi có nghĩa là bọn chúng không có phương tiện riêng, và chắc chắn là chúng muốn chuồn khỏi thị trấn này càng sớm càng tốt.

Nàng ngả người trên ghế tắc xi, giận dữ vì điều chúng đã làm đối với nàng và xấu hổ vì đã để chúng lừa gạt quá dễ dàng. Ồ, nhưng chúng quả là giỏi, cả hai gã thực sự giỏi, đã tạo ra vẻ hết sức thuyết phục. Nàng thấy đỏ mặt vì đã bị bẫy bằng những cái trò cảnh sát thật - cảnh sát giả quá cũ kỹ.

Lạy Chúa, Dennis, không cần thiết phải còng tay cô ta làm gì. Cô ta sẽ chẳng trốn đi đâu ...

"Đến khi nào thì mới thôi cái kiểu đa cảm này đi, hả. Khi mà anh cũng phục vụ ở cơ quan này lâu như tôi rồi ...

Cơ quan này? Có thể cả hai gã cũng đang là những kẻ bị truy nã. Được, nàng sẽ giành lại số kim cương đó cho bằng được. Nàng đã trải qua quá nhiều gian nguy và không đời nào chịu để hai kẻ lừa đảo này qua mặt. Miễn rằng phải đến được sân bay kịp thời. Nàng dướn lên nói với người lái xe. "Xin chạy nhanh hơn nữa được không?".

Họ đang đứng trong hàng người chờ lên máy bay ở cổng đi và thoạt đầu nàng đã không nhận ra họ ngay được. Gã trẻ hơn, kẻ tự xưng là Thomas Bowers đã bỏ kính, bỏ ria mép, và màu mắt đã chuyển từ xanh sang xám. Người kia, Deunis Trevor, giờ đây hói đầu chứ không phải là có mớ tóc dày và đen nữa.

Tuy nhiên, không thể nhầm họ được. Họ đã không đủ thời gian để thay quần áo.

Khi Tracy đến thì hai gã đã gần sát tới cổng vào.

"Các ông quên một thứ". Tracy nói.

Họ cùng quay lại và giật mình. Gã trẻ hơn cau mặt.

"Cô làm gì ở đây hả? Người ta đã phái một chiếc xe ra đón cô cơ mà". Giọng nói miền Nam của gã đã biến đâu mất.

"Vậy tại sao ta không cùng quay lại kiếm chiếc xe?".

Tracy đề nghị.

"Không thể. Chúng tôi đang theo một vụ khác.

Trevor giải thích. "Chúng tôi phải kịp chuyến bay này".

"Trước hết, hãy trả lại tôi túi kim cương", Tracy đòi.

"Sợ rằng chúng tôi không thể làm thế được", Thomas Bower nói. "Đó là tang vật. Chúng tôi sẽ gửi cho cô một giấy biên nhận".

"Không. Tôi không cần giấy biên nhận. Tôi muốn trả lại túi kim cương kia".

"Rất tiếc", Trevor đã giơ giấy lên máy bay cho nhân viên kiểm soát. Tracy nhìn quanh, tuyệt vọng, và thấy một viên cảnh sát sân bay đứng gần đó, nàng kêu lên, "Ống sĩ quan! Ông sĩ quan!".

Hai gã đàn ông kia nhìn nhau, hất hoảng.

"Cô làm cái quỷ quái gì thế, hả? " Trevor khẽ rít lên.

"Cô muốn cả bọn đều bị tóm hả?".

Viên cảnh sát đã đến bên họ. "Gì vậy, cô gái? Có việc rắc rối gì không?".

"Ôi, không có rắc rối gì đâu", Tracy vui vẻ nói. "Hai quý ông tuyệt diệu này đã tìm thấy chỗ nữ trang mà tôi đánh mất, và họ mang trả lại cho tôi. Tời đã sợ rằng phải đến FBI vì việc này rồi đó".

Hai gã kia cuống cuồng nhìn nhau.

"Họ cho rằng có thể ông sẽ vui lòng đưa tôi ra tắc xi".

"Chắc chắn là thế, rất vui lòng".

Tracy quay sang hai gã kia. "Bây giờ thì an toàn rồi, các ông trao chỗ kim cương lại cho tôi. Ông sĩ quan đáng mến này sẽ giúp tôi".

"Không nên như thế". Tom Bowers phản đối. "Sẽ tốt hơn nhiều nếu chúng tôi ...".

"Ồ không, tôi muốn vậy". Tracy giục. "Tôi biết việc đi kịp chuyến bay này là rất quan trọng đối với các ông.

Hai gã nhìn viên cảnh sát, rồi nhìn nhau, bất lực. Họ không còn có thể làm gì được. Rất miễn cưỡng, Tom Bowers móc túi ra lấy ra cái túi da.

"Nó đây rồi!" Tracy kêu lên, đỡ cái túi từ tay gã, mở ra xem, "ơn Chúa, đủ cả".

Tom Bowers cố vớt vát. "Tại sao không để chúng tôi giữ hộ cho đến lúc cô".

"Chẳng cần phải thế". Tracy vui vẻ đáp rồi mở ví cất chỗ kim cương vào và lấy ra hai tờ 5 đô la, đưa cho mỗi gã một tờ. "Đây là một chút tượng trưng cho sự đánh giá cao của tôi đối với việc mà hai ông đã làm".

Tất cả hành khách đã vào hết. Nhân viên hàng không nói. "Đây là lời nhắc cuối cùng. Tất cả quý khách phải lên máy bay ngay".

"Cảm ơn các ông một lần nữa". Tracy mỉm cười bước đi với viên cảnh sát.

"Thời buổi bây giờ thật khó tìm được người lương thiện".

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.