Nếu Còn Có Ngày Mai

Chương 20



Đã đến lúc bắt đầu một cuộc sống mới, Tracy quyết định. Nhưng sống thế nào đây? Mình đã từ một nạn nhân thành một ... gì nhỉ? Một kẻ trộm cắp - đúng vậy. Nàng nghĩ về Joe Romano, Anthony Orsatti, Perry Pope, và thẩm phán Lawrence. Không, mình chỉ là một kẻ báo thù. Vậy thôi. Hoặc giả lìa một kẻ phiêu lưu. Nàng đã vượt mặt cảnh sát, hai kẻ lừa gạt chuyên nghiệp, và một lão chủ kim hoàn lá mặt lá trái. Nàng nghĩ về Emestine với Amy, và cảm thấy ray rứt. Rồi vì một sự thôi thức từ đáy lòng, Tracy đi tới cửa hàng Schwarz và mua một bộ đồ chơi gồm nguyên một nhà hát kịch bằng búp bê, với khoảng nửa ta nhân vật, gửi cho Amy bằng đường bưu điện. Tấm thiếp đính kèm ghi dòng chữ MỘT VÀI NGƯỜI BẠN MỚI CHO CHÁU, NHỚ CHÁU NHIỀU. THÂN ÁI, TRACY.

Tiếp đó nàng tới một cửa hàng bán đồ da, lông thú ở đại lộ Madison và mua một cái khăn quàng bằng lông cáo xanh cho Ernestine và gửi bưu điện cùng với một ngân phiếu hai trăm đô la. Tấm bưu thiếp đính kèm ghi một dòng đơn giản:

CÁM ƠN, ERNESTINE. TRACY.

Nợ nần giờ trả xong. Tracy nghĩ. Và đó là một cảm giác thanh thản. Tữ nay nàng hoàn toàn tự do, đi đâu, làm gì tùy thích.

Nàng đã chào mừng sự độc lập của mình bằng việc thuê một căn hộ hạng nhất, trong khách sạn Helmsley Palace. Từ phòng khách của căn hộ trên tầng thứ 47 này, nàng có thể nhìn xuống nhà thờ lớn mang tên thánh Patrich và thấy cả cây cầu mang tên George Washington ở đằng xa. Chỉ cách đó vài dặm, theo một hướng khác, là cái nơi khủng khiếp mà nàng đã ở thời gian qua. Không bao giờ nữa, Tracy nhủ thầm.

Nàng mở chai sâm banh mà bộ phận quản lý gửi tặng rồi ngồi nhấm nháp từng ngụm nhỏ, ngắm mặt trời lặn trên những tòa nhà chọc trời của Manhattan.

Cho tới lúc trăng lên thì Tracy cũng đã có quyết định trong đầu:

Sẽ đi London.

Nàng đã sẵn sàng đón nhận những điều tốt đẹp mà cuộc sống có thể mang lại.

Mình đã hoàn thành nghĩa vụ. Tracy nghĩ. Mình xứng đáng được hưởng một chút hạnh phúc nào đó.

Tracy nằm dài trên giường và bật ti vi xem bản tin muộn trong ngày. Hai người đàn ông đang được phỏng vấn. Boris Melinikov có vóc dáng thấp, đậm, mặc bộ complê màu nâu chẳng vừa vặn chút nào, và Pietr Negulesco ngồi đối diện thì cao, gầy, vẻ hào hoa. Tracy không thể hình dung hai người đàn ông này có thể có điểm gì tương đồng được.

"Trận đấu cờ này sẽ được tổ chức ở đâu vậy?" Người phóng viên truyền hình hỏi.

"Ở Sochi, bên bờ biển Đen tuyệt vời", Mel1nikov đáp.

"Cả hai anh đều là đại kiện tướng quốc tế, và trận đấu này đã thu hút sự chú ý rất lớn. Trong các trận đấu trước, các anh đã người này giành lại dành lại vô địch từ người kia, và trận cuối cùng mới đây thì ... hòa. Thưa anh Neguleso, hiện nay anh Melinikov đang giữ danh hiệu vô địch. Anh có nghĩ rằng sẽ có thể đoạt lại nó htừ tãy anh ấy không?".

"Chắc chắn là thế" Negulesco trả lời.

"Anh ta sẽ chẳng có cơ hội đó". Mel1nikov phản ứng.

Tracy không hề biết gì về môn cờ vua, thế nhưng ở cả hai người đàn ông kia có một vẻ tự phụ mà nàng cảm thấy khó chịu. Nàng bấm điều khiển từ xa để tắt ti vi, rồi ngủ.

Sáng hôm sau, Tracy dừng lại trước quầy vé và đặt một phòng hạng nhất trên con tàu Elizabeth II. Hồi hộp như một đứa trẻ trước chuyến đi ra nước ngoài đầu tiên, nàng dùng cả ba ngày tiếp theo vào việc mua sắm quần áo, hành lý.

Buổi sáng hôm ra khơi, Tracy thuê một chiếc xe hơi sang trọng đưa nàng ra cảng. Khi tới bến số 3, nơi giao nhau của đại lộ 55 Tây và đại lộ 12, bến đỗ mà tàu Nữ hoàng Elizabeth II đang buông neo, cả khu vực này đông nghẹt các phóng viên, và trong giây lát, Tracy co rúm người vì sợ hãi. Rồi nàng nhận ra là họ đang phỏng vấn hai người đàn ông đứng ngay dưới chân cầu tàu - Melinikov và Negulesco, hai đại kiện tướng cờ vua. Tracy đi ngang qua chỗ họ, chìa vé và hộ chiếu cho một sĩ quan đứng ở chân cầu tàu, rồi đi theo cẩu thang dẫn lên tàu.

Một người phục vụ xem vé của Tracy và hướng dẫn cô tới phòng của nàng.

Đó là một nơi tuyệt vời. Giá vé để có nó đắt kinh khủng, thế nhưng Tracy nghĩ rằng nó sẽ đáng với đồng tiền.

Nàng sắp xếp hành lý đâu vào đấy rồi lang thang ra bên ngoài. Gần như ở mọi chỗ trên tàu đều có những cuộc chia tay, với những tiếng cười, những câu chuyện và với sâm banh. Không có ai ra tiễn nàng cả, không có ai để nàng quan tâm tới và cũng không có ai quan tâm tới nàng. Không hẳn thế, Tracy tự nhủ.

Bertha Lớn thèm muốn minh đấy thôi. Và nàng cười chua chát.

Tracy lững thững lên boong trên và không hề nhận thấy những cái nhìn ngưỡng mộ của đám đàn ông và những cái lườm nguýt ghen tị của đám đàn bà đang theo sát từng bước chân nàng.

Tracy nghe thấy tiếng còi trầm trầm cất lên và những lời yêu cầu vang vang.

"Tất cả người đi tiễn xin mời lên bờ" và đột nhiên thấy hết sức hồi hộp. Nàng đang khởi hành tới một tương lai hoàn toàn chưa biết ra sao.

Con tàu khổng lồ rùng mình, những chiếc tàu kéo bắt đầu lôi nó ra khỏi cảng, và cùng với những hành khách khác, Tracy đứng nhìn bức tượng Thần Tự Do đang xa dần. Sau đó nàng đi vớ vẩn ngó nghiêng con tàu.

Nữ hoàng El1zabeth II là cả một thành phố nổi, dài hơn ba trăm mét và cao mười hai tầng. Nó có bốn phòng ăn lớn, sáu tiệm rượu, hai phòng khiêu vũ và hai hộp đêm. Trên tàu còn có cả tá cửa hiệu nhỏ, bốn bể bơi, một phòng tập thể dục, một sân chơi gôn và một đường chạy.

Tracy thấy choáng ngợp, nàng nghĩ - cứ ở mãi trên tàu này cũng được.

Nàng đã đặt sẵn một bàn trong phòng ăn Công Chúa ở tầng trên, hẹp hơn nhưng trang nhã hơn so với phòng ăn chính:

Nàng vừa ngơi xuống bàn thì một giọng nói quen thuộc cất lên. "Ồ, xin chào!".

Tracy giật mình nhìn lên và thấy Tom Bower.- kẻ mạo nhận FBI hôm nào, đang đứng đó. Ôi, không thể. Sao lại thế này cơ chứ, nàng thầm than vãn.

"Thật là một sự bất ngờ dễ chịu. Cô có bằng lòng cho tôi ngồi cùng không".

"Rất sẵn sàng".

Anh ta nhẹ nhàng ngồi xuống ghế đối diện và mỉm cười thân mật. "Chúng ta cớ thể là bạn nhau được đấy. Ít nhất thì cũng đều có mặt ở đây vì cùng một lý do, phải không nào?".

Tracy không hiểu anh ta đang nói về cái gì. "Này ông Bower".

"Stevens", giọng anh ta thật thoải mái. "Jeff Stevens".

"Gì thì cũng vậy thôi". Tracy nhỏm dậy.

"Đợi đã nào. Tôi muốn phân trần về dịp gặp lần trước giữa chúng ta".

"Không có gì phải giải thích cả", Tracy quả quyết.

"Một đứa trẻ ngớ ngẩn cũng đã có thể đoán ra và đã đoán ra".

"Tôi nợ Conrad Morgan một chút ân huệ", anh ta mỉm cười ngượng nghịu.

"Tôi sợ rằng ông ta đã không hài lòng gì với tôi".

Cũng vẫn cái phong cách thơải mái và vẻ quyến rũ ngây thơ đã từng lừa gạt nàng. Lạy Chúa, Dennis, chẳng cần phải khóa tay cô ta làm gì. Cô ta sẽ không chạy trốn đi đâu Anh ta từng đóng kịch.

Nàng hằn học đáp. "Tôi cũng chẳng hài lòng gì với ông. Ông định sẽ làm gì trên con tàu này vậy? Chẳng lẽ ông lại không nên có mặt trên một con tàu chạy đường sông thì hơn à?".

Anh ta cười lớn. "Với Maximilian Pierpont trên tàu, đây chính là cơn tàu chạy đường sông đấy".

"Ai cơ?".

Anh ta ngạc nhiên. "Nào, thôi đi. Quả thực cô không biết à?".

"Biết cái gì?".

"Max Pierpont là một trong những người giàu nhất thế giới. Thói quen của ông ta là buộc các công ty cạnh tranh phải phá sản. Ông ta yêu những con ngựa chậm chạp và những phụ nữ nhanh nhẹn, và cả hai thứ đó ông ta đều có rất nhiều. Đó là kẻ tiêu xài lớn cuối cùng đấy".

"Và ông định giúp Pierpont tiêu thụ bớt chỗ của cải dư thừa của ông ta chăng?".

"Quả là đúng thế đấy". Anh ta nhìn nàng vẻ dò xét. "Cô có biết tôi và cô cần phải làm gì không?".

"Chắc chắn là tôi biết, thưa ông Stenens. Chúng ta nên nói lời tạm biệt".

Và anh ngồi đó nhìn khi Tracy đứng dậy đi ra khỏi phòng ăn.

Nàng ăn chiều ngay trong phòng riêng. Và băn khoăn không hiểu số mệnh run rủi thế nào mà lại đặt Jeff chắn trên đường đi của nàng nữa thế. Nàng chỉ muốn quên đi nỗi sợ hãi đã cảm thấy trên chuyến tàu ấy. Hừ mình sẽ không để cho hắn làm hỏng chuyến đi này. Đơn giản là sẽ phớt lờ hắn đi.

Sau bữa ăn chiều, Tracy đi lên trên boong. Một bầu trời đêm huyền dịu với những vì tinh tú được gắn trên nền trời mượt như nhung vậy. Nàng đứng đó trong ánh trắng, ngắm nhìn những làn sóng biển lấp lánh và lặng nghe từng làn gió ào ào. Trong lúc đó, anh đã đến bên nàng.

"Cô không biết là đứng đây trông cô đẹp đến thế nào đâu. Cô có tin vào những chuyện tình trên boong tàu không".

"Chính ông là người mà tôi không tin. Vậy đấy". Nói rồi nàng định bỏ đi.

"Đợi dã. Tôi có tin tức cho cô đây. Tôi mới phát hiện ra rằng Max Pierpont không có trên tàu, thế đấy Tới phút cuối cùng thì ông ta hủy bỏ chuyến đi".

"Ồ, thật là xấu hổ. Vậy là ông chịu uổng cái vé".

"Không hẳn", anh nhìn nàng dò xét. "Cô có muốn kiếm một tài sản nho nhỏ nhân chuyến đi này không".

Gã đàn ông này là không thể tin được, nàng nghĩ. "Trừ khi ông có một chiếc tàu ngầm hoặc một máy bay lên thẳng bỏ túi, còn thì tôi cho rằng ông sẽ không thể trốn đi đâu được với những thứ ông cướp của bất kỳ ai đó trên con tàu này".

"Có ai nói về chuyện cướp bóc đâu nào:

Cô có bao giờ nghe về Boris Meinikov hay Pietr Negulesco chưa?".

"Có thì sao?".

"Cả hai đang trên đường đi Nga để thi đấu trận vô địch cờ vua. Nếu như tôi dàn xếp để cô có thể chơi với hai người bọn họ", Jeff nói hào hứng, "thì chúng ta sẽ kiếm được cả đống tiền. Một cái bẫy hoàn hảo đấy".

Tracy nhìn anh ta đầy nghi ngờ. "Nếu như ông dàn xếp để tôi có thể chơi với hai người bọn họ? Đó là một cái bẫy hoàn hảo của ông à?".

"Chứ sao. Cô thấy thế nào?".

"Tôi thấy thích:

Chỉ có chút vướng mắc nhỏ thôi".

"Cái gì vậy?".

"Tôi không biết chơi món này".

Anh ta mỉm cười, vẻ hiền lành. "Không sao. Tôi sẽ dạy cô".

"Ông điên rồi. Nếu cần một lời khuyên thì tôi xin nói là ông nên tìm cho mình một bác sĩ tâm thần. Chúc ngủ ngon".

Sáng hôm sau, trời đất run rủi thế nào mà Tracy thực sự đã va chạm với Milnikov. Anh ta đang chạy buổi sáng trên boong tàu, và khi Tracy đi tới chỗ góc sân thì bị anh ta đâm sầm vào, nàng ngã xuống.

"Không có mắt à", anh ta quát lên. Và rồi tiếp tục chạy như thường.

Tracy ngồi trên sàn boong tàu, nhìn theo. "Thật là thô bỉ?" Nàng đứng dậy và phủi bụi trên người.

Một nhân viên phục vụ lại gần. "Cô có bị đau không".

Tôi thấy anh ta ...".

"Không, tôi không sao, cảm ơn anh".

Không kẻ nào có thể làm hỏng chuyến đi này, nàng nghĩ.

Khi trở lại ca bin, có sáu lời nhắn là hãy gọi cho ông Jeff Stevens. Nàng lờ chúng đi. Buổi chiều, nàng đi bơi, rồi đọc sách, và cho tới tối khi nàng đi tới một quầy nhỏ để làm một ly trước bữa ăn tối, hoàn toàn thấy khoan khoái, dễ chịu. Song sự hưng phấn chẳng được mấy chốc. Pietr Nugulesco đang ngồi uống trong quán. Nhìn thấy Tracy, anh ta đứng dậy. "Cho phép tôi được mời cô một ly, tiểu thư xinh đẹp?".

Tracy lưỡng lự, rồi mỉm cười. "Ồ, vâng, cảm ơn ông".

"Cô uống gì?".

"Xin ông một ly vodka".

Nugulesco gọi người phục vụ rồi quay sang Tracy. "Tôi là Pietr Nugulesco".

"Tôi biết".

"Lẽ tất nhiên. Mọi người đều biết tôi. Bởi tôi là người chơi cờ vĩ đại nhất thế giới. Còn ở tổ quốc, tôi là một anh hùng dân tộc". Anh ta ghé sát bên Tracy, đặt một tay lên đầu gối nàng. "Tôi cũng còn là người chơi rất tuyệt trên giường nữa".

Tracy nghĩ là đã nghe nhầm. "Cái gì cơ?".

"Tôi là người chơi rất tuyệt trên giường".

Nàng muốn hắt ly rượu vào mặt anh ta, nhưng đã kịp kìm chế. Và xử sự nhẹ nhàng hơn. "Xin phép", nàng nói, "Tôi cần gặp một người bạn".

Nàng đi tìm Jeff Stevens, và thấy anh trong phòng ăn Công Chúa, thế nhưng khi vừa định tiến lại, nàng nhận ra anh ta đang ngồi ăn với một phụ nữ có mái tóc vàng mặt non dễ thương. Nàng quay người lập tức đi ra hành lang. Một giây sau, Jeffđã ở bên cạnh.

Tracy ... Cô muốn gặp tới à?".

"Tôi không muốn kéo ông khỏi ... bữa ăn".

"Đó chỉ là thứ tráng miệng, Jeff nói nhẹ nhàng. "Tôi có thể giúp gì cô?".

"Về chuyện Mel1nikov và Nugulesco, ông nghiêm túc đấy chứ?".

"Dứt khoát là thế. Sao nào?".

"Tôi nghĩ rằng cả hai người bọn họ đều cần một bài học về lễ độ".

"Tôi cũng vậy. Và chúng ta kiếm ra tiền trong khi dạy bảo họ đấy".

"Tốt. Kế hoạch của ông thế nào?".

"Cô sẽ đánh bại họ trên bàn cờ ạ".

"Tôi không đùa với ông đâu".

"Tôi cũng vậy".

"Tôi đã nói với ông là tôi không biết chơi cờ. Tôi không biết đâu là quân tốt và đâu là quân vua. Tôi ...".

"Đừng lo, Jeff quả quyết. Tôi dạy cô đôi chút và cô sẽ giết chết cả hai gã".

"Cả hai?".

"Ồ, tôi chưa nói với cô à? Cô sẽ chơi đồng thời cả hai gã".

Jeff đang ngồi bên Boris Melinikov trong quán Plano trên boong tàu:

"Người phụ nữ này là một tay chơi cờ kỳ lạ", Jeff rỉ tai Melinikov, "đang trên một chuyến vi hành".

Boris làu bàu. "Phụ nữ thì biết gì về cờ. Họ không suy nghĩ được".

Cô này thì khác đấy. Cô ta nói rằng có thể thắng ông dễ dàng.

Boris Melinikov cười vang lên. "Không ai có thể thắng tôi, dù là dễ dàng hay không".

"Cô ta sẵn sàng cá mười ngàn đô la, rằng cô ta có thể chơi cùng lúc với cả ông và Pietr Nugulesco và hỏa với ít nhất là một trong hai người".

Boris Melinikov suýt nữa thì bị sặc. "Trời! Thật là ... thật là nực cười. Cùng lúc đấu với cả hai chúng tôi? Cái ... cái cô gái nghiệp dư này á?".

"Đúng thế. Cá mười ngàn đô la với mỗi người".

"Tôi sẽ chỉ chơi để dạy cho kẻ ngu ngốc đó một bài học thôi".

"Nếu ông thắng, khoản tiền đó sẽ được gửi ở bất kỳ ngân hàng nào mà ông chọn".

Vẻ thèm khát thoáng hiện trên khuôn mặt Boris. "Tôi chưa bao giờ nghe tên người này. Và đấu với cả hai chúng tôi? Trời, cô ta chắc là điên".

"Cô ta có hai mươi ngàn đô la tiền mặt đấy".

"Quốc tịch gì?".

Mỹ".

"A, đó là lời giải thích. Tất cả những người Mỹ giàu có đều điên khùng, đặc biệt là đám phụ nữ".

Jeff nhổm dậy. "Tôi cho rằng vậy là cô ta chỉ phải đấu với một mình Nugulescoi.

"Nugulesco sẽ đấu với cô ta à?".

"Vâng, tôi chưa nói với ông sao? Cô ấy muốn đấu với cả hai nhưng nếu ông sợ ....".

"Sợ? Boris Melinikov mà sợ" Anh ta gầm lên. "Tôi sẽ giết cô ta như giết con rệp. Khi nào thì trận đánh nực cười này diễn ra vậy?".

"Cô ấy định vào tối thứ sáu. Tối cuối cùng trên biển khơi".

Boris Melinikov ngẫm nghĩ. "Tốt nhất là chơi ba ván, ai thắng hai là thần".

"Không. Một trận thôi".

"Và được mười ngàn đô la".

"Đúng thế".

Boris thở dài. "Tôi không có sẵn ngần ấy tiền mặt".

"Không sao", Jeff cam đoan với anh ta. "Tất cả điều mà cô Wihitney muốn là niềm vinh hạnh được đấu với Boris Melinikov lừng danh. Nếu thua, ông tặng cô ấy tấm chân dung của mình. Nếu thắng, ông được mười ngàn đô la".

"Ai giữ tiền đặt?":

Vẻ nghi ngờ hiện rõ trên giọng nói anh ta.

"Thủ quỹ con tàu này".

"Rất tốt", Melinikov quyết tâm. "Tối thứ sáu. Chính xác là ta sẽ bắt đầu lúc giờ".

"Cô ấy sẽ hài lòng về điều đó", Jeff khẳng định.

Sáng hôm sau, Jeff nói chuyện với Nugulesco trong phòng tập thể dục.

"Cô ta là người Mỹ à?" Pietr Nugulesco nói. "Tôi phải biết mới phải. Tất cả người Mỹ đều là những con chim cu cả".

"Cô ta là một người chơi cờ giỏi".

Pietr Nugulesco khoát tay ra vẻ khinh thị. "Giỏi thì chưa đủ giải nhất mới đáng nói. Và tôi là người giỏi nhất".

"Chính vì vậy nên cô ta mới háo hức muốn được đấu với ông. Nếu thua, ông tặng cô ấy một tấm chân dung của mình. Nếu thắng, ông được mười ngàn đô la tiền mặt ...".

"Nugulesco không đấu với những kẻ nghiệp dư".

"Gửi vào bất kỳ ngân hàng nào mà ông thích".

"Tôi không bàn chuyện đó nữa".

"Ồ, vậy thì tôi chắc là cô ta sẽ phải đấu với mình Boris Melinikov thôi".

"Gì cơ" Ông nói Melinikov đã đồng ý dấu với người phụ nữ này?".

"Tất nhiên. Nhưng cô ta hy vọng là được dấu cùng lúc với hai ông".

"Tôi chưa bao giờ nghe một chuyện mà ... mà ...".

Nugulesco lắp bắp, lúng túng tìm từ. "Ngạo mạn! Cô ta là ai mà dám nghĩ rằng có thể đánh bại hai đại kiện tướng cờ vua mạnh nhất thế giới hả? Cô ta mới trên trời rơi xuống chăng?".

"Tâm tính cô ta kể cũng hơi thất thường", Jeff thừa nhận, "nhưng tiền của cô ta thì quá được. Toàn tiền mặt".

Ông nói là đánh bại cô ta thì được mười ngàn đô la?".

"Đúng vậy".

"Và Boris Melinikov cũng được ngần ấy?".

"Nếu như ông ta thắng cô ta?".

Pietr Nugulesco cười. "Ồ, anh ta sẽ thắng, và tôi cũng vậy".

"Giữa chúng ta thì nói thật, tôi chẳng hề ngạc nhiên về điều đó cả".

"Ai sẽ giữ tiền đặt?".

"Thủ quỹ của con tàu này".

Tại sao lại để Melinikov là người duy nhất mới được tiền ở người phụ nữ này nhỉ? Pietr Nugulesco nghĩ.

"Ông bạn của tôi này, ông và tôi thế là đã thỏa thuận, vậy ở đâu và khi nào?".

"Tối thứ sáu. 22 giờ. Phòng Nữ hoàng".

Pietr Nugulesco nở một nụ cười đầy tham lam. "Tôi sẽ có mặt ở đó".

"Anh nói là họ đã đồng ý phải không"" Tracy kêu lên.

"Đúng thế".

"Tôi thấy chóng mặt quá".

"Tôi sẽ kiếm cái khăn ướt cho cô ngay".

Jeff lao vào buồng tắm của Tracy, đưa một cái khăn mặt xuống vòi nước ạnh, rồi mang trở lại. Nàng đang nằm duỗi dài trên đi văng. Anh ấp chiếc khăn lên trán nàng. "Cô có thấy dễ chịu hơn không?".

"Thật khủng khiếp tôi cho rằng tôi mắc chứng đau nửa đầu".

"Cô đã bị thế này bao giờ chưa?".

"Chưa".

"Vậy thì không phải đâu. Tracy, hãy nghe tôi, trước một việc như thế này thì cảm giác lo lắng là hoàn toàn tự nhiên thôi".

Nàng chồm dậy và quăng cái khăn mặt ướt đi. "Một việc như thế này?

Khơng bao giờ có một việc như thế này cả. Tôi phải đấu với hai đại kiện tướng cờ vua quốc tế mà chỉ với một bài học về cờ do anh dạy và ...".

"Hai chứ", Jeff chữa lại. "Cô có một tài năng trời phú về môn cờ đấy".

"Lạy Chúa, sao tôi để anh lôi vào chuyện này nhỉ?".

"Bởi vì chúng ta sắp kiếm một đống tiền".

"Tôi không muốn kiếm tiền nhiều như thế làm gì", Tracy thét lên. "Tôi muốn con tàu này chìm đi cho rảnh nợ".

"Nào, hãy bình tĩnh", Jeffnói giọng vỗ về. "Chuyện sẽ ...".

"Chuyện sẽ trở thành một thảm họa. Mọi người trên tàu đều sẽ theo dõi tấn kịch này cho mà xem".

"Đó mới là vấn đề đấy, phải không nào?" Jeff cười.

Jeff đã thu xếp mọi chuyện cần thiết với người thủ quỹ trên tàu. Anh giao cho ông ta giữ số tiền đặt cọc - 20 ngàn đô la và yêu cầu chuẩn bị cho hai bàn cờ vào tối thứ sáu. Chuyện lan đi khắp tàu, và đám hành khách hên tục tìm tới Jeff để hỏi xem có thực là hai trận đấu sẽ cùng xảy ra không.

"Chắc chắn thế", Jeff cam đoan với họ. "Thật không thể tin được. Tội nghiệp cô Wihitney, cô ta tin là mình có thể thắng. Cô ta lại còn cá cược nữa chứ".

"Tôi muốn biết", một hành khách hỏi, "liệu tôi có thể đặt một chút tiền cá không.

"Chắn chắn dược. Bao nhiêu tiền tùy thích. Cô Wihitney sẵn sàng cá mười ăn một đấy".

Nếu mà là một triệu ăn một thì phải biết lúc khoản tiền cược đầu tiên được đặt, tất cả tàu trở nên báo động. Dường như tất cả ai nấy, từ đôi thợ máy đến các sĩ quan hàng hải đều muốn tham dự. Người ta đặt từ 5 đô la đến 5 ngàn đô la và tất cả đều ném vào cửa Boris và Pietr.

Người thủ quỹ đa nghi đã đến gặp thuyền trưởng, "Thưa ngài, tôi chưa bao giờ thấy có chuyện như thế này. Một sự hoảng loạn. Gần như tất cả hành khách đều đặt tiền cá độ. Tôi đàng giữ phải tới hai trăm ngàn đô la dấy".

Viên thuyền trưởng ngẫm nghĩ, "Anh nói là cô Wihitney sẽ đồng thời đấu cả với Melinikov và Nugulesco à".

"Thưa thuyền trưởng, vâng".

"Anh đã kiểm tra xem hai người đàn ông đó có đúng là Pietr Nugulesco và Boris Melinikov không?".

"Ồ, chắc chắn là đúng, thưa ngài".

"Không có khả năng là họ cố tình để thua trận này chứ?".

"Không có chuyện đó. Tôi nghĩ là họ thà chết còn hơn.

Và nếu họ thua người phụ nữ này thì quả là họ có thể chết khi về đến nước họ".

Viên thuyền trưởng dùng mấy ngón tay vuốt vuốt tóc, vẻ mặt thoáng lúng túng. "Anh có biết gì về cô Wihitney hoặc ông Stevens này không?".

"Thưa ngài, không. Tôi chỉ biết chắc chắn rằng họ là hai người khách đi riêng rẽ".

Viên thuyền trưởng quyết định. "ở đây sặc mùi lừa gạt đấy, và bình thường ra tôi sẽ ngăn chặn nó. Tuy nhiên, tôi biết đôi chút về môn cờ này, và nếu có thứ gì mà tôi có thể mang mạng sống của tôi ra mà đánh cược thì chính là việc không thể lừa gạt trên bàn cờ. Hãy cứ để trận đấu diễn ra". Ông ta đi lại bên bàn làm việc của mình, lấy ra một cái ví màu đen, "Đặt cho tôi năm mươi bảng. Về cửa mấy tay đại kiện tướng kia".

Vào lúc 21 giờ tối thứ Sáu phòng Nữ hoàng đã đông nghẹt hành khách đi vé hạng nhất và cả các hành khách đi vé hạng hai, hạng ba, cùng các sĩ quan và thủy thủ đang không phải làm nhiệm vụ. Thể theo yêu cầu của Jeff, hai căn phòng đã được chuẩn bị cho cuộc đấu này. Một bàn chính giữa căn phòng Nữ hoàng, còn bàn kia thì được đặt ở phòng tiếp tân kế bên. Giữa hai phòng có rèm che để tạo nên sự ngăn cách.

"Làm vậy để các đối thủ khỏi bị phân tán suy nghĩ Jeff giải thích. "Và chúng tôi muốn rằng người xem không đi lại từ phòng này sang phòng kia trong khi trận đấu đang diễn ra".

Những sợi dây thừng bện bằng nhung đã được chăng chung quanh hai chiếc bàn để ngăn người xem lại quá gần. Với hành khách trên tàu, họ cảm thấy đang được chứng kiến một sự kiện không bao giờ còn có thể thấy lại một lần nữa. Họ không biết gì về cô gái Mỹ xinh đẹp kia, trừ điều duy nhất là cô ta không thể - mà bất kỳ ai khác cũng vậy - đấu cùng lúc với cả Nugulesco và Melinikov lừng lẫy và ít nhất cũng hòa một trận.

Jeff giới thiệu Tracy với hai tay đại kiện tướng chỉ ít phút trước khi trận đấu bắt đầu. Trông nàng cứ như trong một bức họa Grecian. Chiếc váy dài bằng lụa mỏng dính màu xanh, để lộ một bên vai. Cặp mắt dường như to ra trên gương mặt trắng xanh.

Pietr Nugulesco nhìn Tracy chăm chú. Cô đã giành thắng lợi trong tất cả các giải quốc gia từng tham dự ư?

Anh ta hỏi vậy.

"Vâng". Tracy đáp, vẻ thành thật

Anh ta nhún vai, "Tôi chưa bao giờ nghe nói về cô cả".

Boris Melinikov cũng thô thiển chẳng kém gì. "Người Mỹ các cô không còn biết dùng tiền vào việc gì", anh ta nói, "tôi muốn được cảm ơn cô trước. Thắng lợi này sẽ làm gia đình tôi hài lòng".

Cặp mắt Tracy chuyển sang màu xanh sẫm, "Ông chưa thắng mà, ông Melinikov".

Melinikov cười vang cả phòng, "Cô tiểu thư quý mến, tôi không biết cô là ai, nhưng tôi biết tôi chứ. Tôi là Boris Melinikov lừng danh tên tuổi.

Vào lúc 22 giờ, Jeff nhìn quanh và thấy cả hai phòng đã đông chật người xem. Anh nói lớn, "Đã đến lúc trận đấu bắt đầu".

Tracy ngồi xuống bàn, trước mặt là Melinikov và một lần nữa - lần thứ một trăm - nàng dằn vặt mình vì đã để bị lôi cuốn vào chuyện này.

"Chẳng có gì đáng kể hết trong chuyện này", Jeff đã cam đoan. "Hãy tin ở tôi".

Và nàng đã tin anh ta như một con mụ ngu ngốc. Mình điên thật rồi, Tracy nghĩ. Nàng sắp đấu với hai kiện tướng cờ vua mà nàng thì không hề biết gì về môn cờ này, trừ có bốn giờ học với Jeff. Và việc phải đến đã bắt đầu đến ...

Melinikov thì quay sang dám đông đang hồi hộp, mỉm cười với họ. Anh ta huýt gió gọi người phục vụ. "Cho một ly Napoleon".

Để công bằng với tất cả, Jeff đã nói trước với Melinikov, "Tôi đề nghị ông chơi quân trắng và đi trước còn trong trận gặp ông Nugulesco, cô Wihitney sẽ chơi quân trắng và sẽ đi trước".

Cả hai đại kiện tướng đều đồng ý.

Lúc này, khi đám khán giả đứng im phăng phắc theo dõi cuộc đấu, Boris Melinikov đi nước mở đầu, đưa quân tốt trước mặt quân hậu tiến lên hai ô.

Mình không chỉ đơn giản đánh bại người phụ nữ này, mà là sẽ nghiền nát cô ta.

Anh ta ngước nhìn Tracy. Nàng nhìn bàn cờ, gật đầu, và đứng dậy, chưa động đến một quân nào. Một người phục vụ rẽ đám đông để Tracy đi sang phòng bên, nơi Pietr Nugulesco đang ngồi chờ. Trong gian phòng này ít nhất cũng phải có tới trăm người xem. Tracy ngồi xuống ghế đối diện với Nugulesco.

"A, con bồ câu nhỏ của tôi. Cô đã đánh bại Boris chưa?" Anh ta cười ồ lên với lời đùa đó.

"Tôi đang làm thế đấy, ông Nugulesco", Tracy thản nhiên đáp.

Nàng với tay và tiến quân tốt trước mặt quân hậu trắng lên hai ô, Nugulesco nhìn và cười nhạo. Anh ta đã hẹn tới phòng xoa bóp trong vòng một giờ tới, nhưng lúc này anh ta còn muốn kết thúc cuộc cờ sớm hơn nữa, bên đi quân tốt trước quân hậu đen của mình lên hai ô. Tracy nhìn bàn cờ trong giây lát và đứng dậy. Người phục vụ hộ tống nàng trở lại bàn của Bons Melinikov.

Tracy ngồi xuống và đi quân tốt trước quân hậu đen của mình lên hai ô, và thoáng thấy cái gật đầu tán thưởng của Jeff.

Không một giây lưỡng lự, Boris Melinikov tiến quân tốt đứng trước quân tượng hậu lên hai ô.

Hai phút sau đó, tại bàn của Nugulesco, Tracy tiến quân tốt đứng trước quân tượng hậu lên hai ô.

Nugulesco đi quân tốt đứng trước quân vua.

Tracy đứng dậy đi sang phòng bên, nơi Boris Melinikov đang chờ, lặp lại nước đi của Nugulesco.

Ra thế! Cô ta không hoàn toàn là một kẻ nghiệp dư đâu, Melinikov thầm nghĩ, để xem cô ta xử nước này thế nào. Anh ta đi quân mã hậu tới chỗ quân tượng 3.

Tracy nhìn nước đi của anh ta, gật đầu, và trở lại trước Nugulesco, nàng cóp lại nước cờ của Melinikov.

Nugulesco dịch quân tốt trước quân tượng hậu lên hai ô, và Tracy sang phòng Melinikov, lặp lại nước cờ đó của Nugulesco.

Với sự ngạc nhiên mỗi lúc một tăng, hai nhà đại kiện tướng đi tới chỗ nhận ra rằng họ đang đứng trước một đối thủ tài năng. Dù những nước cờ của họ thông minh đến thế nào đi chăng nữa, kẻ nghiệp dư này vẫn có thể chống đỡ được.

Bởi vì mỗi người mỗi nơi nên Boris Melinikov và Pietr Nugulesco không hề hay biết rằng, trên thực tế, họ đang đấu với nhau. Tracy lại Nugulesco từng nước cờ của Melinikov. Và khi Nugulesco phản công thì Tracy lại dùng nước đi đó để chống lại Melinikov.

Tới chừng giữa cuộc cờ thì cả hai nhà đại kiện tướng không còn dám tự phụ gì nữa. Thựe sự là họ đang phải đánh vật để giữ lấy tiếng tăm của mình. Họ đi đi lại lại trong lúc cân nhắc tính toán các nước cờ và hút thuốc rất nhiều. Tracy tỏ ra là người duy nhất giữ được vẻ bình thản.

Lúc đầu, để kết thúc trận đấu nhanh chóng. Melinikov đã thí một quân mã mở đường cho quân tượng trắng của anh ta uy hiếp quân vua đen. Tracy đã mang nước cờ này sang chơi ở bàn của Nugulesco và đã khiến anh ta phải xem xét nó một cách thận trọng, rồi đập lại bằng cách che sườn bị hở, và khi Nugulesco bỏ tượng để đưa quân xe lên hàng thứ bảy phía bên trắng. Melinikov đã chống đỡ trước khi quân xe đen cớ thể làm rối loạn hàng tất phòng ngự.

Tracy đi lại giữa hai gian phòng. Trận đấu đã diễn ra suốt bốn giờ đồng hồ, và không một ai trong đám khán giả nhúc nhích gì hết.

Mỗi đại kiện tướng đều mang trong đầu hàng trăm trận đấu với các đại kiện tướng khác. Bởi vậy, khi trận đấu đặc biệt này đang đi vào giai đoạn cuối, thì cả Melinikov và Nugulesco đều nhận ra dấu ấn của nhau.

Đồ lợn, Meiinikov thầm nghĩ. Cô ta đã học với Nugulesco. Hắn truyền nghề cho cô ta.

Còn Nugulesco thì nghĩ cô ta là kẻ được Melinikov bảo trợ. Thằng cha khốn kiếp đã dạy cô ta hết cả.

Càng cố đấu với Tracy bao nhiêu, họ càng đi tới chỗ nhận ra rằng quả là không có cách nào đánh bại nàng được. Trận đấu đang đi đến chỗ phải hòa.

Đến giờ thứ sáu của trận đấu, 4 giờ sáng, khi các đấu thủ đã đi vào thế cờ tàn, mỗi bên chỉ còn lại ba quân tốt, một quân xe và một quân vua. Không còn khả năng giành phần thắng cho bất kỳ bên nào nữa. Melinikov xem xét bàn cờ hồi lâu, rồi thở dài nghẹn ngào và nói, "Tôi đề nghị hòa".

Giữa những tiếng ồn ào nổi lên, Tracy đáp. "Tôi chấp thuận".

Đám đông trở nên náo nhiệt.

Tracy đứng dậy, len qua đám đông sang phòng bên. Khi cô vừa định ngồi xuống ghế, Nugưlesco, bằng giọng nói nghẹn lại, lên tiếng, "Tôi đề nghị hòa".

Đám đông lại ồn cả lên. Họ không thể nào tin được cái điều họ vừa chứng kiến. Một phụ nữ không tên tuổi gì mà lại đồng thời thủ hòa dược với cả hai đại kiện tướng lừng danh thế giới.

Jeff xuất hiện bền cạnh Tracy. "Nào", anh mỉm cười, "cả hai chúng ta đều cần uống một chút".

Khi họ đi rồi, Boris Melinlkov và Pietr Nugulesco vẫn ngồi chết lặng trên ghế, đờ đẫn nhìn lên bàn cờ trước mặt.

Tracy và Jeff ngồi trong một tiệm rượu ở boong trên.

"Cô thật tuyệt vời", Jeff cười lớn. "Cô không để ý vẻ mặt của Melinikov à?

Tôi đã nghĩ rằng hắn ta sắp bị một cơn đau tim đấy".

"Tôi sắp bị một cơn đau tim thì đúng hơn", Tracy nói, "chúng ta được bao nhiêu?".

"Khoảng hai trăm ngàn đô la. Chúng ta sẽ nhận ở tay thủ quỹ vào sáng mai, khi tàu cập bến Southamton. Tôi sẽ đợi cô ở phòng ăn vào giờ sáng".

"Tốt".

"Tôi nghĩ là tôi phải đi ngủ đây. Cho phép tôi được đưa cô trở về phòng".

"Tôi chưa thể ngủ được, anh Jeff ạ. Tôi vẫn còn hồi hộp quá. Anh cứ về ngủ trước đi thôi".

"Cô đã là một nhà vô địch". Jeff nói và cúi người hôn nhẹ lên má nàng "Chúc cô ngủ ngon, Tracy".

"Chúc ngủ ngon, Jeff.".

Nàng nhìn theo anh ta. Đi ngủ ư? Chẳng nên tí nào!

Đây là một trong những đêm kỳ diệu nhất trong đời nàng. Hai gã kia đã quá tự phụ và ngạo mạn. Jeff thì nói "Hãy tin ở tôi" và nàng đã nghe theo. Nàng không hề có ảo tưởng gì về Jeff. Anh ta là một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp. Anh ta có vẻ khôi ngô, hóm hỉnh, thông minh và phong cách thoải mái. Song dĩ nhiên, Tracy sẽ không thực sự để tâm đến anh ta làm gì.

Jeff đang về phòng thì gặp một sĩ quan của tàu.

"Ông Stevens này, trận đấu thật tuyệt diệu. Tin tức về nó đã bay theo sóng vô tuyến rồi đấy. Tôi đang hình dung ra cảnh giới báo chí sẽ đón chào hai vị ở Southamton. Ông là bầu của cô Wihitney à?".

"Không, chúng tôi vừa mới quen nhau trên tàu thôi".

Jeff trả lời nhẹ nhàng song đầu thì căng lên. Nếu như người ta liên hệ anh ta với Tracy lại, chuyện sẽ mang vẻ một vụ lừa đảo. Thậm chí sẽ có thể có cả một cuộc điều tra. Anh quyết định phải thu tiền trước khi bất kỳ một sự nghi ngờ nào nảy sinh.

Jeff viết cho Tracy một mẩu giấy. ĐÃ LẤY TIỀN, VÀ SẼ GẶP CÔ TRONG BỮA ĂN SÁNG MỪNG THẮNG LỢI TẠI KHÁCH SẠN SAVOY.

CÔ THẬT LÀ TUYỆT VỜI. JEFF. Anh cho mẩu giấy vào phong bì dán lại và đưa cho người phục vụ.

"Làm ơn chuyển giúp tôi cho cô Wihitney ngay khi vừa sáng".

"Thưa ngài, vâng".

Jeff rảo bước về phòng làm việc của người thủ quỹ.

"Xin lỗi vì làm phiền ông, nhưng mà chỉ còn vài giờ nữa là chúng ta cập bến và tôi biết là lúc đó ông sẽ rất bận, bởi vậy tôi muốn biết liệu ông có thể trao lại tiền cho tôi ngay bây giờ không?".

"Không có gì khó khăn cả". Người thủ quỹ nở một nụ cười. Cô tiểu thư của ông quả là một phù thủy đấy, phải không nào?".

"Quả có thế".

"Xin phép cho tôi hỏi, ông Stevens, cô ta học chơi cờ ở đâu vậy?".

Jeff ghé lại, nói nhỏ. "Tôi nghe nói cô ta học với Bobby Fischer" Người thủ quỹ lấy ra khỏi két sắt hai phong bì khổ lớn. "Mang ngần này tiền mặt thì quá nhiều đấy. Ông có muốn tôi đổi sang cho ông thành một ngân phiếu không?".

"Thôi, khỏi phiền ông. Tiền mặt cũng tết rồi", Jeff quả quyết "Tôi đang băn khoăn không biết liệu ông có thể làm ơn giúp tôi một chút việc được không?

Chiếc tàu chở thư và bưu phẩm sẽ ra cặp mạn tàu này trước khi ta cập bến, phải không ạ?".

"Thưa ông, đúng thế. Hai tàu sẽ cặp mạn lúc 6 giờ".

Tôi sẽ rất biết ơn nếu ông có thể thu xếp để tôi vào bờ trên chiếc tàu bưu điện đó. Bà mẹ tôi đang ốm rất nặng, và tôi muốn được gặp bà trước khi ...".

giọng anh trầm xuống ... "trước khi quá muộn".

"Ô, ông Stevens, tôi xin chia buồn. Tất nhiên là tôi có thể giải quyết chuyện đó cho ông. Tôi sẽ dàn xếp trước với bên hải quan".

Vào lúc 6 giờ 15, với hai chiếc phong bì lớn nhét cẩn thận dưới đáy va li, Jeff Stevens trèo dọc theo chiếc thang xuống con tàu chở thư tín bưu phẩm. Anh ngoảnh lại nhìn lần cuối con tàu lớn - với những hành khách còn đang ngủ say.

Jeff sẽ vào bờ trước tàu Nữ hoàng Elilabeth rất nhiều, "Một chuyến đi thứ vị".

Jeff nới với một thủy thử của chiếc tàu thư.

"Quả là thế đấy!" Một giọng nói cất lên đồng tính Jeff quay lại. Tracy đang ngồi trên đống dây chào, những sợi tóe lòa xòa trên mặt.

"Tracy. Cô làm gì ở đây thế?".

"Anh nghĩ là tôi đang làm gì nào?".

Anh thấy rõ vẻ mặt nàng. "Đợi một phút? Cô không nghĩ là tôi đang lẩn đi chứ?".

"Tại sao tôi lại phải nghĩ thế nhỉ." Giọng nàng cay nghiệt.

"Tracy, tôi có viết giấy nhắn lại cho cô. Tôi dự định gặp cô ở khách sạn Savoy và ...".

"Tời biết rồi", nàng cắt ngang. "Ông sẽ không bao giờ từ bỏ cái kiểu đó, phải không".

Anh nhìn nàng, không còn gì để nói nữa.

Trong phòng của Tracy ở khách sạn Savoy, nàng chăm chú nhìn Jeff đếm tiền. "Phần của cô là một trăm lẻ một ngàn đô la".

"Cám ơn ông." Giọng nàng lạnh băng.

Jeff nôi. "Cô phải biết là cô đã nghĩ sai về tôi đấy Tracy. Tôi mong rằng cô cho tôi cơ hội để phân trần. Cô có bằng lòng ăn cơm tối cùng tôi hôm nay không?".

Tracy lưỡng lự rồi gật đầu. "Được thôi".

"Tốt. Tôi sẽ đón cô lúc 20 giờ nhé".

Tối, hôm đó, khi Jeff đến và xin gặp Tracy, người nhân viên khách sạn đáp.

"Rất tiếc, thưa ngài. Cô Wihitney đã trả buồng hồi chiều. Cô ấy không để lại địa chỉ sẽ tới".

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.