Nếu Còn Có Ngày Mai

Chương 22



Một cuộc sống mới bắt đầu đối với Tracy. Nàng mua ngôi nhà cổ rất đẹp a 45 Quảng trường Eaton - thật hoàn hảo cho việc tiếp bạn bè, khách khứa. Ngôi nhà có "Nữ hoàng Anne" cách người Anh dùng để chỉ một khu vườn phía trước nhà, và "Mary Anne", một khu vườn phía sau, và vào mùa họa thì cả hai đều thật hấp dẫn. Gunther đã giúp Tracy trong việc sắm sửa đồ đạc, và ngay khi công việc chưa hoàn thành thì ngôi nhà đã là một trong những nơi kỳ thú của London.

Gunther đã giới thiệu Tracy là một quả phụ trẻ tuổi, giàu có nhờ tài sản của chồng - một nhà kinh doanh trong lĩnh vực xuất nhập khẩu - để lại. Nàng mau chóng nổi danh, đẹp lộng lẫy, thông minh và quyến rũ, nhanh chóng bị ngập bởi những lời mời mọc.

Rảnh rỗi, Tracy làm những chuyến đi ngắn sang Pháp, Thụy Sĩ, BI và Ý, và mỗi lần như vậy nàng cùng Gunther Hartog đều kiếm được tiền.

Dưới sự hỗ trợ của Gunther, Tracy Tracy đã nghiên cứu các cuốn Niên giám Gotha và Các tước vị quý tộc của Debrett - những cuốn sách chính thống cung cấp tốt cả các thông tin về giới hoàng tộc ở châu Âu. Tracy đã biến thành con kỳ nhông đổi màu, một chuyên gia trong lĩnh vực hóa trang và thay đổi giọng nói, âm điệu. Nàng đã có trong tay tới nửa tá hộ chiếu khác nhau ở nhiều nước, khi thì nàng là nữ hầu tước Anh, khi thì là một chiêu đãi viên hàng không Pháp, và khi lại là một quả phụ Nam Mỹ. Trong một năm nàng đã tích lũy được món tiền quá mức cần thiết. Nàng lập ra một quỹ riêng và lấy ở đó để đóng góp những khoản tiền lớn, nặc danh, cho các tổ chức giúp đỡ những phụ nữ mới ra tù, và nàng thu xếp để hàng tháng, một khoản tiền lớn được chuyển đến cho Otto Schmidt. Thậm chí, giờ đây nàng không hề còn ý nghĩ từ bỏ những hành động tội lỗi này nữa. Nàng thích thú tính thách đố của việc lừa gạt những người thông minh và thành đạt trong cuộc sống. Chỉ có một nguyên tắc sống mà nàng tôn trọng:

Tránh gây đau khổ cho những người lương thiện. Những kẻ phải nhảy dựng lên trước mánh khóe của nàng đều là những kẻ hoặc tham lam hoặc vô đạo đức, hoặc cả hai. Tracy tự hứa với mình không ai phải tự tử vì những gì mình làm với họ.

Báo chí bắt đầu đăng tải tin tức về những hành vi lừa gạt táo tợn đang xảy ra khắp chậu Âu, và bởi vì Tracy luôn luôn cải trang dưới những diện mạo khác nhau, nên cảnh sát đã tin rằng có một băng phụ nữ đang tiến hành một loạt các vụ đó. Tổ chức cảnh sát Quốc tế cũng đã bắt đầu quan tâm đến việc này.

Tại trụ sở ở Manhattan của Hiệp hội Bảo hiểm quốc tế, J.J Reynolds triệu tập Daniel Cooper đến.

"Chúng ta đang gặp khó khăn", Reynolds nói. "Nhiều khách hàng châu Âu của chúng ta đang bị tiến công mà rõ ràng là do một băng nhóm phụ nữ. Tốt cả đang ầm ĩ cả lên. Họ đòi phải bắt giữ chúng lại. Tổ chức Cảnh sát Quốc tế đã nhận hợp tác với chúng ta. Đó là công việc của cậu, Dan ạ, cậu phải đi Paris".

Tracy đang ăn chiều với Gunther Hartog tại tiệm Seott trên phố Mount.

"Tracy này, cô đã bao giờ nghe nói về Maximilian Pierpont chưa?", Cái tên có vẻ quen quen. Nàng đã nghe ở đâu rồi nhỉ?

Và chợt nhớ ra. Jeff Stevens đã nói tới khi họ ở trên boong tàu Nữ hoàng El1zabeth? "Chúng ta có mặt ở đây vì cùngmột lý do. Maximilian Pierpont?

"Ông ta rất giàu chứ gì?".

"Và bỉ ổi. Chuyên mua các Công ty rồi cướp phá chúng".

Tracy nhớ lại lời Otto Schmldt. "Khi Joe Romano nắm lấy toàn hộ công việc, hắn đuổi tốt cả mọi người và đưa người của hắn vào thay thế. Rồi hắn bắt đầu cướp phá công ty Họ đã lấy mọi thử công việc kinh doanh ngôi nhà, chiếc xe của mẹ cô ...

Gunther ngạc nhiên nhìn nàng. "Tracy, cô có khỏe không?".

"Tôi khỏe". Đôi khi cuộc sống thật là bất công, nàng nghĩ, và chính chúng ta phải là người làm cho mọi chuyện công bằng trở lại.

"Hãy cho tôi biết thêm về Maximil1an Pierpont đi", nàng nói với Gunther. .

"Cô vợ thứ ba mới ly dị, và giờ đây ông ta sống một mình. Tôi nghĩ có thể Anh kiếm được tiền nếu như cô làm quen với quý ông này. Ông ta đã đặt mua vé trên chuyến tàu tốc hành phương Đông vào ngày thứ sáu, từ London đi Ixtambun.

Tracy mỉm cười. "Tôi chưa bao giờ được đi trên tàu tốc hành Phương Đông.

Tôi cho rằng sẽ thấy thích thú".

Gunther mỉm cười. "Tốt. Maximil1an Pierpont có trong tay bộ sưu tập trứng chim Faberge đáng kể nhất nằm ngoài ảo tàng Hermitage ở Leningrađ. Nó vẫn được ước đoán là có giá tới hai mươi triệu đô la".

Tracy hỏi. "Nếu mà tôi lấy được mấy quả trứng đó cho ông thì ông sẽ làm gì với chúng, Gunther? Chúng nổi tiếng thế thì làm sao mà bán được?".

"Tracy thân mến, còn có những nhà sưu tầm tư nhân chứng. Hãy đem những quả trứng bé nhỏ đó về, và tôi sẽ tìm được ổ cho chúng.

"Để tôi xem liệu có thể làm gì được"

"Cũng không dễ tiếp cận Maximilian Pierpont đâu. Tuy vậy, có hai con bồ câu khác cũng đặt vé trên chuyến tàu tốc hành Phương Đông vào ngày thứ sáu - đi dự Liên hoan phim ở Venice. Tôi nghĩ rằng chúng cũng đủ béo để có thể được vặt lông rồi. Cô đã nghe nói về Silvana Luadi chưa?".

"Minh tinh màn bạc người Ý?".

"Cô ta kết hôn với Aiberto Fornati, người sản xuất những bộ phim anh hùng ca khủng khiếp. Fornati thì đầy tai tiếng về chuyện thuê mướn diễn viên và đạo diễn với một khoản tiền mặt nhỏ nhoi, hứa với họ về một khoản chia phần trăm khá lớn trong số lợi nhuận về sau, rồi thì chẳng cho họ tý gì nữa. Hắn ta đủ sức để mua cho vợ những món nữ trang khá đắt tiền. Hắn càng không chung thủy với vợ bao nhiêu thì càng cho vợ nhiều đồ nữ trang bấy nhiêu. Bây giờ thì Silvana phải dư sức mở cửa hiệu kim hoàn của riêng ả ta ấy chứ. Tôi nghĩ rằng cô sẽ thấy họ là những người bạn đồng hành thú vị".

"Tôi thấy thích đấy". Tracy đáp.

Đoàn tàu tốc hành Phương Đông khởi hành từ ga Victoria ở London vào, các thứ sáu hàng tuần lúc 11 giờ 44 phút, chạy đi Ixtambun, với các điểm tạm dừng ở Boulogue, Paris, Lausanne, Milan và Venice. Ba mươi phút trước giờ khởi hành, một bàn kiểm soát được đặt ngay lối cửa ra vào để lên tàu, và hai nhân viên lực lưỡng mặc đồng phục trải một tấm thảm đỏ trước chiếc bàn rồi đứng sang hai bên đón khách.

Những ông chủ mới của đoàn tàu tốc hành Phương Đông đã hy vọng làm sống lại dĩ vãng vẻ vang của những đoàn xe lửa chở khách thời cuối thế kỷ 19, và đoàn tàu mới này được đóng giống hệt như đoàn tàu ngày trước với một toa kiểu Ănglê dùng làm nơi ngồi chơi, giải trí, vài toa dùng làm phòng ăn, một toa dùng làm tiệm giải khát, và các toa dùng làm phòng ngủ.

Một nhân viên trong bộ đồng phục xanh nước biển thời năm 1920 với những chiếc tua vàng mang hai chiếc va li và chiếc xắc nhỏ của Tracy tới tận ca bin của nàng, một chổ hơi nhỏ. Có một chiếc ghế duy nhất phủ thảm len, nền thêu hoa. Thảm trải sàn, cũng như cái thang để leo lên giường, đều một màu xanh.

Ca bin cứ giống như một hộp kẹo.

Tracy đọc tấm thiếp gắn trên chai sâm banh nhỏ để sẵn trên bàn:

OLIVER AUBERT, TRƯỞNG TÀU.

Mình sẽ chờ khi có cái gì đó đáng chúc mừng, Tracy nghĩ.

Maximilian Pierpont. Jeff Stevens đã bị lỡ. Được hớt tay trên ông Stevens thì cũng thú vị đấy. Tracy mỉm cười với ý nghĩ đó.

Nàng loay hoay sắp xếp hành lý và treo sẵn ra ngoài mấy bộ quần áo cần dùng tới. Nàng thích đi trên chiếc máy bay phản lực của hãng Pan American hơn là trên một xe lửa, nhưng chuyến đi này thì đầy hứa hẹn là hứng thú.

Đúng giờ, đoàn tàu tốc hành Phương Đông rời khỏi ga. Tracy ngồi tựa mình trên ghế ngắm nhìn vùng ngoại ô phía Nam London lướt qua khung cửa sổ.

giờ 15 hôm đó, đoàn tàu tới cảng Folkestone nơi hành khách xuống phà để vượt eo biển sang Boulogne thuộc Pháp, và từ đây, họ lên một đoàn tàu tốc hành Phương Đông khác chạy tiếp về phía Nam.

Tracy gặp một nhân viên trên tàu, hỏi anh ta. "Tôi nghĩ rằng ông Maximilan Pierpont đang cùng đi với chúng ta. Anh có thể chỉ ông ta cho tôi không A. Anh nhân viên lắc đầu. "Rất tiếc, thưa cô. Ông ta đặt buồng, trả tiền, nhưng không thấy mặt dâu cả. Tôi nghe nói ông ấy là người tính nết rất thất thường.

Ở Boulogne, hành khách được đưa lên đoàn tàu tốc hành Phương Đông chạy trên phần lục địa châu Âu.

Không may là cabin của Tracy cũng giống hệt như trên đoàn tàu trước, và cái giường chẳng êm ái gì cả làm nàng khó chịu, nằm lỳ trong cabin suốt cả ngày dế tính toán kế hoạch, và tới tôi mới bắt đầu mặc áo xống.

Tàu tốc hành Phương Đông quy định ăn mặc trang trọng vào buổi tối, và Tracy lựa một chiếc váy dài màu trắng sữa lộng lẫy may bằng hàng tơ mỏng dính, tốt chân và đôi giày màu xám. Trước khi ra khỏi cabin, nàng đứng trước gương ngắm lại thật kỹ. Cặp mắt màu xanh lục đầy vẻ ngây thơ, gương mặt toát lên vẻ vụng về, yếu đuối. Cái gương mặt thật dối trá. Tracy thầm nghĩ. Mình đấu còn là một phụ nữ như vậy nữa. Mình đang sống một cuộc sống giả tạo, Nhưng thú vị.

Vừa ra khỏi cabin, cái ví trên tay nàng tuột rơi xuống sàn và khi cúi xuống nhặt, nàng nhanh nhẹn xem xét các ổ khóa. Mỗi cánh cửa cabin trên tàu có hai ổ khóa. Một Yale, và một kiểu Universal. Không có vấn đề gì đáng kể Tracy tiếp tục đi về phía toa xe, nơi đặt phòng ăn.

Đoàn tàu có ba toa xe dùng làm nơi ăn uống. Các ghế ngồi đều phủ thảm len, các bức vách được ốp gỗ, và những ngọn đèn gắn trên trần tỏa ra một thứ ánh sáng dịu dàng. Tracy bước vào phòng ăn thứ nhất và thấy có dăm ba bàn còn trống. Một nữ tiếp viên đón nàng. "Tiểu thư dùng bàn cho một người ạ?".

Tracy đưa mắt nhìn quanh. "Tôi đang tìm bạn:

Cảm ơn".

Nàng đi tiếp sang toa ăn sau. Phòng này Đông hơn, nhưng cũng vẫn còn vài bàn trống chỗ.

"Chúc một buổi tối tốt lành cô tiếp viên chào. "Tiểu thư ăn một mình sao?".

"Không, tôi ăn với bạn. Cám ơn".

Nàng đi sang toa ăn thứ ba. Tốt cả các bàn đều đã có người.

Cô tiếp viên đón ngay ở cửa. "Thưa, tôi e rằng bà phải đợi Tuy nhiên, ở hai toa kia vẫn còn bàn đấy ạ".

Tracy nhìn quanh và đã thấy mục tiêu của mình tại một bàn trong tít tận góc phòng. "Không sao", Tracy nói, "Tôi có bạn mà".

Nàng bước lại cái bàn ở góc xa đó. "Xin lỗi", nàng nói dè dặt. "Dường như tốt cả các bàn đều chật rồi. Các vị có cho phép tôi ngồi cùng không ạ?".

Người đàn ông nhanh nhẹn đứng dậy, nhìn nàng chằm chằm và thốt lên "Tốt thôi. Xin mời ngồi. Tôi là Alberto Fornati và đấy là vợ tôi, Silvana Luadi".

"Tôi là Tracy Wihitney"

Chuyến đi này nàng dùng hộ chiếu thật.

"A, một phụ nữ Mỹ. Tôi nói tiếng Anh thì tuyệt vời".

Alberto Fornati người thấp, béo và hói đầu. Ô Rome, người ta bàn tán rất nhiều trong suốt mười hai năm qua kể từ khi họ chung sống với nhau, về nguyên nhân gì đã làm cho Silvana Luadi chịu cưới Fomati. Silvana Luadi là một người phụ nữ in vẻ đẹp quý tộc, với thân hình gợi cảm và tài năng bẩm sinh. Cô ta đã giành một Oscar, một Cành cọ bạc và luôn luôn được mời đóng phim. Tracy nhận thấy cô ta mặc chiếc váy dài buổi tối biểu Valentino - giá năm ngàn đô la, và đồ nữ trang mà cô tạ mạng trên người phải trị giá tới gần một triệu. Nàng nhớ lại lời Gunther:

Hắn càng không chung thủy với vợ bao nhiêu thì càng cho vợ nhiều đồ nữ trang bấy nhiêu. Bây giờ thì Silvana phải được sức mở hiệu kim hoàn riêng của cô ta ấy chứ.

"Đây là lần đầu tiên cô đi tàu tốc hành Phương Đông phải không, tiểu thư".

Sau khi nàng ngồi xuống, Fornati mở đầu câu chuyện.

"Thưa vâng".

"A, đoàn tàu này đẩy những câu chuyện lãng mạn cặp mắt ông ta ướt rượt.

"Có nhiều mẩu chuyện lý thú. Ví dụ, ngài Basil Zaharoff, trùm lái súng, vẫn thường đi trên đoàn tàu này ngày trước - luôn luôn ở cabin số 7. Một đêm ông ta nghe có tiếng kêu và cửa cabin ông ta bi xô bật. Một người phụ nữ Tây Ban Nha trẻ trung, xinh đẹp ngã nhào vào ông ta". Fornati dừng lời, phết bơ lên miếng bánh và đưa vào miệng. "Cô ta đang bị chồng dọa giết. Các bên cha mẹ đã thu xếp cho cuộc hôn nhân, và cô gái tội nghiệp đến lúc đó mới biết người chồng bị bệnh tâm thần. Zaharoff đã ngăn cản người chồng và an ủi cô gái trẻ trung đang khiếp sợ và rồi từ đó bắt đầu một cuộc tình đầy lãng mạn kéo dài suốt bốn mươi năm".

"Thật thú vị". Tracy đáp, cặp mắt mở to thích thú.

"Đúng thế đấy. Sau đó, họ lại gặp nhau trên tàu tốc hành Phương Đông, ông ta ở cabin số 7 và cô ấy ở số 8.

Khi người chồng kia chết, cô tiểu thư này và Zaharoff đã kết hôn, và để làm một biểu tượng cho tình yêu của mình, ông ta đã tặng cô ấy cả một sòng bạc ở Monta Carlo, như một món quà cưới".

"Một câu chuyện thật hay, thưa ông Fornati Silvana ngồi câm lặng như một tảng đá.

"Ăn đi", Fornati giục Tracy. "Ăn đi".

Bữa ăn gồm có sáu món, và Tracy để ý thấy Alberto Fornati ăn hết từng món một và ăn nốt luôn cả phần dư lại trên đĩa của vợ. Giữa những miếng ăn, ông ta liên tục tán nhăng nhít.

"Cô là một diễn viên hẳn?" ông ta hỏi Tracy.

Nàng cười lớn. "Ồ, không. Tôi chỉ là một khách du lịch bình thường".

Ông ta mỉm cười. "Cô làm diễn viên dược đấy, vì cô đẹp lắm".

"Cô ấy đã nới không phải là diễn viên". Giọng Slivana gay gắt.

Alberto Fornati vẫn phớt lờ. "Tôi sản xuất phim", ông ta kể với Tracy. "Cô chắc đã nghe về những bộ phim đó?

Những kẻ man rợ, Người Titan chống lại người đàn bà siêu phàm ...".

"Tôi không được xem nhiều phim". Tracy đáp, vẻ có lỗi, cảm thấy cái chân to béo của ông ta áp vào chân mình dưới gầm bàn.

"Có thể tôi sẽ thu xếp để cô xem một vài phim của tôi".

Mặt Silvana trắng bệch ra vì giận dữ.

"Cô đã bao giờ tới Rọme chưa, cô bạn thân mến?

Chân ông ta bắt đầu cọ vào chân Tracy.

"Thực sự là tôi đang định đi Rome sau khi đến Venice".

"Tuyệt diệu! Rất hay! Chúng ta sẽ ăn một bữa với nhau. Có phải không, em yêu"" Ông ta hét nhanh sang Silvana trước khi nối tiếp. "Chúng tôi có một biệt thự tuyệt đẹp kế bên con đường Appian. Mười mẫu ..." Ông ta dang tay ra để mô tả và gạt rơi bát xúp xuống lòng cô vợ. Tracy không thể biết đó là một cử chỉ vô tình hay hữu ý nữa.

Silvana đứng phắt dậy nhìn những vết loang lổ trên váy "Thật thô bỉ!" Cô ta kêu lên rồi đùng dùng bỏ ra khỏi phòng ăn, tốt cả các cặp mắt đều đổ dồn theo.

"Thật đáng tiếc". Tracy lẩm nhẩm. "Một bộ váy áo đẹp đến thế, Nàng chỉ muốn tát vào mặt gã đàn ông vì đã hạ nhục người vợ. Cũng là đáng với số nữ trang mà cô ta nhận được, Tracy nghĩ.

Ông ta thở dài. "Fornati này sẽ mua cho cô ta một bộ đồ khác. Đừng để ý tới.

Cô ta rất ghen".

"Tôi tin rằng cô ấy có lý do để ghen như vậy". Tracy cố che giấu sự mỉa mai bằng một nụ cười.

Ông ta vênh váo. "Cũng có thể. Mọi phụ nữ đều thấy Fornati này rất hấp dẫn".

Tracy cố lắm mới khỏi cười phá lên. "Tôi hiểu điều đó".

Ông ta với qua bàn và cầm lấy tay Tracy. "Fomati thích cô, Fomati rất thích cô. Cô làm gì để sống nhỉ?".

"Tôi là một thư ký thôi. Tôi đã phải dành dụm tiền để có chuyến đi này đấy".

"Tôi hy vọng là cô có được một chỗ làm việc thú vị ở châu Âu".

Cặp mắt lồi của ông ta đảo khắp thân hình nàng. "Cô sẽ không gặp khó khăn gì, Fornati này hứa như vậy.

Fornati xử đẹp với những ai chơi đẹp với Fornati".

"Ông thật là tuyệt vời", Tracy nói vẻ ngượng nghịu.

Ông ta hạ giọng thì thào. Có thể chúng ta nên thảo luận chuyện này ở cabin của cô vào cuối buổi tối này được không?".

"Thế thì ngượng chết".

"Tại sao?".

"Ông nổi tiếng như vậy. Có thể là mọi người trên tàu đều biết ông".

"Hiển nhiên là thế".

"Nếu họ thấy ông tới cabin của tôi ... ờ, ông biết đấy, có thể có người hiểu lầm. Tất nhiên, nếu như cabin của ông ở gần chỗ tôi thì ... Ông ở cabin số mấy".

"Số 70". Ông ta nhìn nàng, đầy hy vọng.

Tracy thở dài. "Tôi lại ở toa xe khác. Sao chúng ta sẽ không gặp nhau ở Venice nhỉ?".

Ông ta mỉm cười. "Được. Vợ tôi, cô ấy ở lỳ trong phòng suốt. Không chịu được nắng trên mặt. Cô đã đến Venice bao giờ chưa?".

"Chưa".

"A! Cô và tôi sẽ đi Torcello, một hòn đảo tuyệt đẹp với tiệm ăn thượng hạng, tiệm Locanda Gipriani. Nó cũng là một khách sạn nhỏ nữa". Cặp mắt ông ta sáng lên. "Hết sức kín đáo".

Tracy nhoẻn nụ cười, vẻ hiểu ý. "Nghe hấp dẫn nhỉ".

Nàng hạ hàng mi xuống, vẻ như không nói nên lời.

Fornati xiết chặt tay nàng và thì thào tình tứ. "Em chưa biết thế nào là sự hấp dẫn đâu, em yêu ạ".

Nửa giờ sau, Tracy đã trở về cabin của mình.

Đoàn tàu tốc hành Phương Đông lao nhanh trong màn đêm tẻ nhạt, ngang qua Paris, Diìon và .Vallarbe, trong khi hành khách đều ngủ yên giấc. Họ đã nộp hộ chiếu từ tối hôm trước và các thủ tục qua biên giới là do các nhân viên trên tàu giải quyết.

Vào lúc 3 giờ 30 sáng, Tracy lặng lẽ rời khỏi cabin của mình. Thời điểm là vấn đề có tính quyết định. Đoàn tàu sẽ băng qua biên giới Thụy Sĩ và tới Lausane lúc 5 giờ 21 phút và phải tới Milan, Ý, lúc 9 giờ 15.

Phong phanh trong bộ đồ lót và chiếc rốp mỏng, với một túi giấy, Tracy đi dọc theo hành lang, tốt cả các giác quan đều căng thẳng, sự kích động quen thuộc lâm tim nàng đập mạnh. Trong cabin không có toa lét riêng, nhưng ở đầu mỗi toa tàu. Nếu bị hỏi, nàng đã sẵn sàng để trả lời rằng đang đi tìm phòng vệ sinh dành cho nữ, nhưng chưa thấy. Song nhân viên toa xe đang tranh thủ mấy giờ đồng hồ về sáng để ngon giấc.

Tracy đến được cabin E70 không gặp trở ngại gì. Nàng nhẹ nhàng xoay tay nắm. Cửa khóa. Tracy mở túi giấy, lấy ra một dụng cụ bằng kim loại, một chai nhỏ, và một xilanh, rồi bắt tay vào việc.

Mười phút sau nàng đã trở lại cabin của mình và ba mươi phút sau đó, đã ngủ say với nụ cười còn đọng lại trên khuôn mặt mới được rửa ráy sạch sẽ, thơm tho.

Vào lúc 7 giờ sáng, khoảng hai giờ đồng hồ trước lúc đoàn tàu đến Milan, có những tiếng kêu rầm rĩ vọng ra từ cabin E70 đã làm hành khách thức giấc. Một nhân viên của đoàn tàu chạy vội vào cabin E70.

Silvana Luadi đang kêu thét điên loạn. "Trời ơi! Giúp tôi với, cô ta gào lên.

"Bao nhiêu đồ nữ trang của tôi mất sạch rồi. Đoàn tàu khốn kiếp này đầy những kẻ cắp".

"Xin bà bình tĩnh nào", người phụ trách toa xe nài nỉ, Những người khách ...".

"Bình tĩnh?" Cô ta rít lên. "Làm sao mà anh còn dám bảo tôi bình tĩnh hả, đồ ngốc? Có kẻ nào đó đã ăn cắp chỗ nữ trang trị giả tới hơn một triệu đôla của tôi".

"Làm sao mà chuyện này có thể xảy ra nhỉ?" Alberto Fornati kêu lên. "Cửa vẫn khóạ., và Fornati này rất thính ngủ cơ mà. Nếu có kẻ lẻn vào thì tôi sẽ bĩết ngay".

Phụ trách toa xe thở dài. Ông ta quá biết chuyện xảy ra như thế nào, bởi vì trước đây đã từng như thế. Trong đêm, ai đó lần mò dọe theo hành lang và xịt nguyên một xi lanh đầy ê te qua lỗ khóa. Các ổ khóa chỉ là đồ chơi với những kẻ biết rõ chúng đang làm gì. Sau khi đã lấy được thứ mình muốn, hắn sẽ lặng lẽ trở ra trong khi các nạn nhân vẫn còn đang mê mệt. Nhưng có một điểm khác.

Trước đây thì các vụ trộm đều chỉ được phát giác sau khi tàu đã đến ga cuối cùng, do vậy bọn trộm đã có cơ hội tẩu thoát. Còn vụ này lại khác. Chưa một ai xuống tàu kể từ khi xảy ra, vậy thì chỗ đồ nữ trang đó vẫn còn trên tàu.

"Xin đừng lo", người phụ trách toa xe hứa hẹn với vợ chồng Fornati. "Các vị sẽ lấy lại được số châu báu đó. Tên trộm vẫn eòn ở trên tàu mà".

Nói rồi, ông ta chạy đi gọi điện cho cảnh sát.

Khi đoàn tàu tốc hành Phương Đông từ từ dừng bánh tại ga Milan, hai mươi cảnh sát mặc sắc phục đã giăng hàng chờ sẵn với mệnh lệnh không để bất kỳ một hành khách hoặc một thứ hành lý nào rời con tàu.

Luigi Ricci, viên thanh tra phụ trách nhóm công tác này, được đưa thẳng tới cabin Fornati.

Chẳng có gì khác ngoài việc Silvana Luadi càng trở nên điên cuồng, tuyệt vọng hơn. "Tốt cả số nữ trang mà tôi có đều nằm trong cái hộp đó", cô ta gào thét. "Và lại không được bảo hiểm gì cơ chứ?".

Viên thanh tra xem xét cái hộp đựng đồ nữ trang đã trống rỗng. "Cô có chắc đêm qua đã cho tốt cả nữ trang c vào đây không, tiểu thư?".

"Tốt nhiên chứ còn gì. Đêm nào tôi cũng bỏ vào đây cả Cặp mắt long lanh eủa cô ta - từng làm run rẩy hang triệu người hâm mộ - nhòa lệ, và thanh tra Ricci cảm thấy sẵn lòng lao vào lửa.

Ông ta bước ra cửa cabin và ghé mũi ngửi ngửi lỗ khóa. Có thể thấy phảng phất mùi ê te còn vương lại.

Chắc chắn là đã có chuyện trộm cắp và ông ta quyết định bắt cho được cái bọn vô đạo ấy.

Thanh tra Ricci đứng thẳng người lên và nói. "Xin đừng lo quá, tiểu thư.

Không cách nào chuyển được chỗ nữ trang đó khỏi đoàn tàu này. Nó sẽ trở lại với cô".

Thanh tra Ricci có đầy đủ lý do để tin tưởng vậy. Sợi dây thòng lọng đang được thắt lại và không hề có khả năng nào cho tên trộm tẩu thoát.

Từng hành khách được các nhân viên điều tra đưa vào một phòng đợi của nhà ga đã được canh chừng cẩn thận, và người ta đã khám xét họ kỹ càng. Hành khách nói chung, mà phần nhiều trong số họ là những người có tên tuổi, đã hết sức bất bình vì sự xúc phạm này.

"Tôi xin lỗi", thanh tra Ricci giải thích với từng người một. "Nhưng một vụ trộm eả triệu đôla là một việc hết sức nghiêm trọng".

Trong lúc đó, các nhân viên khác đang lật ngược cabin của họ lên, kiểm tra từng phân vuông, kỹ lưỡng. Một cơ hội quý giá cho thanh tra Ricci và ông ta quyết tận dụng nó. Khi thu hồi lại được số nữ trang, ông ta cẩm chắc là được đề bạt và tăng lương. Tiếng tăm của ông ta sẽ nổi lên như cồn. Silvana Luadi sẽ biết ơn vả có thể sẽ mời ...

Ông ta đưa ra những mệnh lệnh kiên quyết hơn.

Có tiếng gõ trên cửa cabin Tracy và một nhân viên điều tra bước vào.

"Xin lỗi tiểu thư. Đã có một vụ trộm. Chúng tôi cần khám xét tốt cả các hành lý. Xin mời đi theo tôi".

"Một vụ trộm à?" Giọng nàng đầy hoảng hốt. "Trên chuyến tàu này ư?".

"Tôi e là như vậy, thưa tiểu thư".

Khi Tracy bước ra khỏi cabin của mình họ ập vào mở các vali và khám xét kỹ lưỡng từng thứ đồ bên trong.

Sau bốn giờ đồng hồ, kết quả của cuộc khám xét là dăm gói thuốc phiện, vài gam cocain, một con dao và một khẩu súng bất hợp pháp. Không hề thấy dấu vết chỗ châu báu kia.

Thanh tra Ricci không thể nào tin vào kết quả đó. "Các anh đã lục lọi toàn bộ đoàn tàu chưa?" Ông ta chất vấn.

"Thưa ông thanh tra, chúng tôi đã kiểm tra từng xăng ti mét một, đầu máy, các phòng ăn, tiệm giải khát, các toa lét, tốt cả các cabin. Chúng tơi đã khám hành lý cả các nhân viên trên tàu. Tôi có thể thề với ông rằng đám nữ trang đó không có trên đoàn tàu này. Có thể là cô ta đã tưởng tượng ra vụ trộm".

Nhưng thanh tra Ricci thì biết rõ hơn. Ông ta đã nói chuyện với những người bồi bàn và họ xác nhận Silvana Luadi quả thực có mang những thứ nữ trang đẹp mê hồn vào bữa ăn chiều hôm trước.

Một đại diện của hãng tốc hành Phương Đông đã đáp máy bay tới Milan.

"Các ông không được giữ đoàn tàu lâu hơn nữa", ông ta kiên quyết. "Tàu chúng tôi đã chậm nhiều so với lịch trình rồi".

Thanh tra Ricci đành chịu thua. Không có lý do gì để giữ đoàn tàu lại.

Không còn làm gì được nữa. Cách giải thích duy nhất mà ông nghĩ tới là có thể trong đêm, tên trộm đã quẳng chỗ nữ trang xuống cho đồng bọn chờ sẵn bên đường tàu. Nhưng liệu có thể xảy ra theo cách đó không nhỉ? Việc tính toán cho khớp thời gian là không thể được. Tên trộm không thể biết trước khi nào thì hành lang trên tàu yên ắng, rồi khi nào thì đoàn tàu chạy qua điểm hẹn trước, tại một nơi hoang vắng? Đây thực sự là một việc bí ẩn mà ông ta không đủ sức lý giải.

"Cho đoàn tàu tiếp tục chạy". Ricci ra lệnh rồi bất lực nhìn theo nó từ từ rời khỏi sân ga. Vậy là hết việc đề bạt, lên lương, hay một cơ hội sung sướng với c nàng Silvana Luadi xinh xắn nữa.

Chủ đề bàn tán duy nhất trong phòng ăn sáng hôm đó là vụ trộm này.

"Hàng mấy năm nay tôi mới lại được thấy một sự việc kích động thế này", một bà giáo vẻ mô phạm thú nhận.

Bà ta nhón tay cầm vào sợi dây chuyền vàng mỏng manh có gắn viên kim cương bé xíu và nói thêm, "Thật may là chúng đã không lấy mất của tôi".

"May thật đấy", Tracy nghiêm trang tán thành.

Khi Alberto Fornati bước vào phòng ăn, ông ta thoáng thấy Tracy và vội vã đi tới, "Dĩ nhiên là cô đã biết chuyện xảy ra. Nhưng cô có biết người bị cướp đoạt lại chính là vợ của Fornati này không?".

"Không!".

"Đúng thế đấy! Cuộc sống của tôi đầy rẫy những đe dọa. Một băng cướp đã lẻn vào cabin của tôi và dùng thuốc mê làm tôi ngủ vui. Fornati này đã có thể chết luôn rồi còn gì".

"Thật khủng khiếp quá".

"Thật tai hại cho tôi. Bây giờ tôi sẽ lại phải mua bù cho Sllvana toàn bộ số bị mất đó. Cả một gia tài ấy chứ".

Cảnh sát không tìm lại được à?".

"Không, nhưng Fornati thì biết chúng đã tẩu tán số nữ trang đó thế nào?".

"Thật à! Sao nào?".

Ông ta nhìn quanh và hạ giọng. "Một tên đồng bọn đã chờ sẵn tại một trong các ga mà chúng ta đã chạy qua trong đêm. Tên trộm chỉ việc ném chỗ nữ trang xuống khỏi đoàn tàu, và thế là xong".

Tracy thán phục. "Ông phải thật là thông minh mới đoán ra điều đó được".

"Ờ, ông ta nhướng cặp lông mày lên một cách đầy ý nghĩa.

"Cô sẽ không quên cuộc hẹn hò nho nhỏ ở Venice chứ;".

Tracy mỉm cười. "Sao tôi có thể quên được?".

Ông ta siết chặt cánh tay nàng. "Fornati này mong ngóng cuộc hẹn hò đó.

Bây giờ tôi phải quay lại để an ủi Silvana. Cô ta đang phát cuồng lên kia".

Khi đoàn tâu tốc hành Phương Đông dừng bánh tại nhà ga Senta Lucia ở Venice, Tracy ở trong số những người khách đầu tiên xuống tàu. Nàng mang hành lý ra thẳng sân bay và lên chuyến bay đầu tiên đi London.

Cùng với hành lý của nàng là toàn bộ nữ trang của Silvana Luadi.

Gunther Hartog sắp được sung sướng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.