Nếu Còn Có Ngày Mai

Chương 24



Ngôi nhà Tracy ở quảng trường Eaton là một thiên đường. Nó nằm trong khu vực đẹp vào loại nhất của London, gồm toàn những ngôi nhà cổ kính với những khu vườn đầy cây xanh. Những chị bảo mẫu trong những bộ đồ phục hồ bột thẳng nếp đầy những chiếc xe nôi trên các lối đi rải sỏi, bọn trẻ lớn hơn thì chơi đùa vui vẻ. Mình nhớ Amy quá - Tracy chạnh lòng.

Nàng bước dọc theo những phố cổ đã đi vào truyền thuyết, ghé qua cửa hàng rau quả và một hiệu thuốc trên phố Elizabeth, lặng ngắm những bông hoa rực rỡ màu được bày bán nay bên ngoài các cửa hiệu nhỏ nằm hai bên đường phố.

Gunther Hartog đã lưu ý để sao cho Tracy đóng góp Đúng cho những tổ chức từ thiện chân chính và gặp gỡ những người đáng gặp. Nàng đã hẹn hò với những công tước giàu có và cả các bá tước khánh kiệt, và nhiều người đã ngỏ lờỉ xin được kết hôn với nàng.

"Mỗi người đều nghĩ cô là mục tiêu lý tưởng". Gunther Hartog cười lớn. "Cô đã thực sự làm được cho mình những điều tuyệt diệu, Tracy ạ. Giở đây cô hoàn toàn vững vàng trong cuộc sống. Tốt, cả những gì cô cần nay đều đã có rồi".

Đúng như vậy. Tracy có tiền gửi ở khắp châu Âu, có nhà ở London và một nhà nghỉ ở St. Moritz. Có tất cả những gì mà nàng cần. Trừ một người để chia sẻ những thứ đó. Tracy nghĩ tới cuộc sống mà lẽ ra mình đã có, với một người chồng và một đứa trẻ. Liệu còn có thể có được nữa không? Không bao giờ nàng có thể tiết lộ với một người đàn ông nào đó rằng nàng thực sự là ai, lại cũng không thể sống dối trá với việc giấu kín quá khứ của mình, nhưng lại biết rõ rằng sẽ không bao giờ có thể quay lại cuộc sống mà nàng đã từng sống. Cũng được thôi, Tracy kiêu hãnh nghĩ. Rất nhiều người cô độc. Gunther nói Đúng.

Mình đã có tốt cả mà.

Chiều tối hôm sau, nàng mở tiệc, bữa tiệc đầu tiên kể từ khi từ Venice trở về.

"Tôi trông chờ việc này" Gunther nói. "Các bữa tiệc của cô đắt giá nhất London đấy". Tracy dịu dàng đáp. "Hãy xem người đỡ đầu của tôi là ai nào".

"Những ai sẽ đến dự?".

"Tốt cả mọi người".

Chiều tối, hóa ra còn một khách nữa không nằm trong cái số "Tất cả mọi người" mà Tracy dự kiến. Nàng đã mời nữ nam tước Howarth, một người thừa kế trẻ đẹp, hấp dẫn, và khi thấy nữ nam tước đến, Tracy đã ra đón. Nụ cười vụt tắt trên môi Tracy. Đi cùng với nữ nam tước là JeffStevens.

"Tracy thân mến, tôi chắc chị chưa biết anh Stevens, còn Jeff, đây là Tracy Wihitney, nữ chủ nhân".

Tracy nói vẻ cứng nhắc, "Rất hân hạnh, anh Stevens". Jeff đỡ lấy tay Tracy và giữ nó hơi lâu quá mức cần thiết. "Chị Tracy Wihitney ư?" Anh ta nói. "Dĩ nhiên rồi.

Tôi là một người bạn của chồng chị. Chúng tôi cùng ở Ấn Độ với nhau mà".

"Thật thú vị làm sao!" Nữ nam tước Howarth kêu lên.

"Lạnh, anh ấy chưa bao giờ nói về anh cả". Tracy lạnh lùng.

"Thật thế à? Tôi ngạc nhiên đấy. Anh bạn cũ đáng yêu của tôi. Thật buồn vi việc xảy ra cho anh ấy".

"Ôi; chuyện gì đã xảy ra vậy?" Nữ nam tước hỏi.

Tracy nhìn chằm chằm vào Jeff. "Thực ra cũng chẳng có gì đấu".

"Chẳng có gì!" Jeff nói với vẻ trách cứ. "Nếu tôi nhớ chính xác thì anh ấy đã bị treo cổ ở Ấn Độ".

"Ở Pakistan", Tracy nói chắc nịch. "Và tôi đã nhớ là chồng ti có nói về anh thật. Vợ anh thế nào?".

Nữ nam tước Howarth nhìn Jeff. "Anh chưa bao giờ nói là anh có vợ cả, Jeff.

"Cecily và tôi đã ly dị".

Tracy mỉm cười ngọt ngào. "Ý tôi muốn nói tới Rose".

"Ồ, cô vợ đó".

Nữ nam tước Howarth sững người. "Anh đã hai lần cưới vợ?

"Một lần thôi", Jeff dễ dàng đáp. "Rose và tôi đã bỏ nhau lâu rồi. Khi đó chúng tôi đều còn quá trẻ mà". Anh dậm chân toan bước đi.

Tracy hỏi thêm. "Còn hái đứa trẻ sinh đôi thì sao?".

Nũ nam tước Howarth kêu lên. "Sinh đôi à?".

"Hai lúa sống chung với mẹ". Jeff nói với Howarth, rồi nhìn Tracy, "Tôi không thể nói hết sự thú vị khi được trò chuyện cùng chị, chị Wihitney ạ.

Nhưng chúng tôi không được phép độc giữ chủ nhân". Nói rồi anh nắm tay nữ nam tước, bước đi.

Sáng hôm sau, Tracy chạm trán với Jeff trong buồng thang máy của cửa hiệu Harlods, lúc đó đang Đông khách.

Tracy bước ra khi thang máy dừng lại ở tầng ba, và nàng quay lại nói với Jeff, giọng to và rõ ràng. "Nhân đây, xin hỏi, làm cách nào anh thoát ra khỏi những lời cáo buộc hôm trước thế" "Cửa thang máy khép lại để mặc Jeff trong buồng thang máy đầy những người lạ soi mói nhìn.

Đêm đó, Tracy nằm nghĩ tới Jeff, và bật cười. Anh ta thật có sức quyến rũ, một gã khốn kiếp nhưng đầy hấp dẫn. Khi nghĩ tới mối quan hệ của Jeff với nữ nam tước Howarth, nàng biết đó là mối quan hệ kiểu gì. Jeff và mình đều cùng một giuộc mà, Tracy nghĩ:

Cả hai sẽ không bao giờ ngừng lại trên bước đường đời. Cuộc sống của cả hai đầy những kích động, hồi hộp và những phần thưởng.

Nàng hướng ý nghĩ của mình sang công việc sắp tới. Vụ này sẽ diễn ra ở miền Nam nước Pháp, và nó là cả một thách thức. Gunther cho biết cảnh sát đang lùng kiếm một băng các phụ nữ bất lương, Nàng ngủ thiếp đi với nụ cười đọng trên môi.

Trong căn phòng khách sạn của mình ở Paris, Daniel Cooper đang xem xét các báo cáo mà thanh tra Trignant gửi tới. Một số vụ ông ta đã biết còn các vụ khác thì chưa. Đúng như thanh tra Trignant nói, tốt cả nạn nhân đều là những kẻ có nhiều tai tiếng xấu. Cooper ngẫm nghĩ rõ ràng các thành viên của băng này tự coi họ là những Robin Hoods.

Chỉ còn ba bản báo cáo nữa. Bản trên cùng có tiêu đề BRUCXEN. Một số đồ kim hoàn trị giá hai triệu đôla đã bị đánh cắp khỏi cái két gắn a trong tường của ông Van Ruysen nào đó, một nhà kinh doanh cổ phiếu người Bỉ, người có dính dáng tới một số vụ mờ ám về tài chính.

Các chủ nhân đang đi nghỉ ở xa, ngôi nhà hoàn toàn vắng người và ...

Cooper để mắt tới một chi tiết, tim ông ta dập dồn lên, quay lại từ dòng đầu tiên và đọc lại bản báo cáo, chú ý tới từng từ. Vụ này khác các vụ trước ở một chi tiết đầy ý nghĩa:

Tên trộm đã đụng phải hệ thống báo động, và khi cảnh sát ập tới, họ được một phụ nữ, trên mình chỉ mặc chiếc váy ngủ hở hang, trong suốt, đón tận cửa. Tóc cô ta được nhét gọn trong một cái mũ chụp và mặt thì đang đầy kem. Cô ta nhận là khách của gia đình Van Ruysen. Cảnh sát đã tin như vậy, và đến khi họ liên lạc được với các chủ nhân thì người phụ nữ kia và chỗ kim hoàn đã biến mất.

Cooper đặt tập báo xuống bàn. Lôgic, lôgic!

Thanh tra Trignant nóng nảy. "Ông nhầm rồi. Tôi nói với ông là một phụ nữ thì không thể gây ra tốt cả các vụ phạm tội này được".

"Có một cách để kiểm tra điều đó", Daniel Cooper nói.

"Cách gì?".

"Tôi muốn có các số liệu từ một máy tính về thời gian và địa điểm xảy ra các vụ trộm cắp và lừa đảo trong thời gian gần đây nhất".

"Điều đó quá đơn giản nhưng ...".

Sau đó, tôi muốn có một báo cáo về việc nhập cảnh của tốt cả các nữ du khách người Mỹ có mặt ở các thành phố trên vào thời điểm xảy ra các vụ phạm tội đó. Có thể là cô ta đã sử đụng hộ chiếu giả phần lớn thời gian, nhưng cũng có khả năng cô ta sử dụng cả hộ chiếu thật".

Thanh tra Trignant ngẫm nghĩ. "Tôi thấy cách lập luận của ông có lý, ông Cooper". Ông chăm chú nhìn người đàn ông nhỏ thó trước mặt và có phần nào mong rằng Cooper đã nhầm lẫn. Ông ta quá tự tin. "Được thôi. Tôi sẽ cho bộ máy của chúng tôi hoạt động".

Vụ trộm đầu tiên trong loạt này xảy ra ở Stôckhôn, Thụy Điển. Báo cáo của chi nhánh INTERPOL tại đây đã liệt kê danh sách các du khách Mỹ tới đây trong tuần lễ đó, và tên của các phụ nữ được đưa vào máy tính. Thành phố tiếp theo được kiểm tra là Milan. Khi tên của các nữ du khách Mỹ tại Milan trong thời gian xảy ra vụ trộm được mang tới đối chiếu với vụ Stơckhôn kia thì có 55 tên trùng lặp Danh sách này được đối chiếu một lần nữa với tên của các phụ nữ Mỹ có mặt ở Irelan trong thời gian xảy ra một vụ lường gạt, số trùng lặp giảm xuống còn 15. Thanh tra Trignant đưa bản danh sách này cho Daniel Cooper.

"Tôi sẽ so danh sách này với vụ ở Berlin nữa", thanh tra Trignant nói.

"Và.".

Daniel Cóoper ngước mắt lên. "Thôi không cần".

Cái tên đầu tiên trong danh sách này là TRACY WIHITNEY.

Sau cùng thì đã có một dấu vết cụ thể, bộ máy của INTERPOL bắt đầu làm việc. Các thông báo đỏ mức ưu tiên tối cao - được gửi đi các nước thành viên, nhắc cảnh sát hãy theo dõi Tracy Wihitney.

"Chúng tôi cũng đã gửi đi các thông báo Xanh", thanh tra Trignant cho biết.

"Thông báo Xanh là thế nào?" Cooper hỏi.

"Chúng tôi sử dụng một hệ thống mã bằng màu sắc. Một thông báo Đỏ là ưu tiên hàng đầu, Xanh da trời là yêu cầu thông tin về một kẻ bị tình nghi. Xanh lục thông báo cho các cơ quan cảnh sát biết một cá nhân nào đó đang bị nghi vấn và cần theo dõi. Đen là yêu cầu tin tức về những xác chết không nhận dạng được.

Các chữ X - D lưu ý tính thượng khẩn của một bức điện, còn chữ D là khẩn.

Bây giờ thì bất luận cô Wihitney này đi đến đâu, từ lúc bắt đầu làm thủ tục hải quan, là cô ta sẽ bị đặt dưới sự giám sát chặt chẽ".

Ngày hôm sau những tấm hình của Tracy Wihitney do nhà tù nữ ở Nam Louisiana gửi đi đã nằm trong tay INTERPOL.

Daniel Cooper gọi điện thoại đường dài tới nhà riêng của J.J. Reynolds Sau cả chục hồi chuông mới có người nghe máy.

"Hello?".

"Tôi cần một vài thông tin".

"Cậu đấy à, Cooper? Lạy Chúa, ở đây đang là 4 giờ sáng. Tời đang ngủ ngon".

"Tôi muốn ông gửi cho tôi tốt cả những gì ông có được về Tracy Wihitney.

Các bài báo, băng videọ ....tất cả.

"Chuyện gì đang ...?".

Cooper gác máy.

Sẽ có ngày ta giết thằng chó đẻ này, Reynolds thề với mình.

Trước đây, Daniel Cooper không mấy quan tâm tới Tracy Wihitne Còn bây giờ, đó là nhiệm vụ. Ông ta dán các tấm hình nàng lên tường căn phòng khách sạn và đọc tất cả các bài báo viết về nàng. Ông ta thuê về một bộ video và chiếu đi chiếu lại các đoạn phim truyền hình về Tracy Wthitney sau khí nàng bị kết án và sau khi được phóng thích khỏi nhà tù. Cooper đã ngồi trong căn phòng tối om giờ này sang giờ khác xem các đoạn phim, và chút ngờ vực lúc đầu đã biến thành điều khẳng định, "Chính cô là cả băng phụ nữ này, cô Wihitney". Daniel Cooper nói to một mình. Rồi ông ta bấm nút tua lại để xem một lần nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.