Nếu Được Quay Lại, Anh Vẫn Sẽ Chọn Em!

Chương 3: Ở lại vào ban đêm! (1)



Cô thật sự ngàn vạn lần không nghĩ đến mình sẽ gặt được món hời lớn như vậy ở nơi vùng đất hoang sơ này.

Không được! Đình Đình phải suy nghĩ cho kĩ, làm osin có thể rời xa căn nhà đó, có thể tự kiếm tiền sống, có thể trồng các loại hoa mình thích, có thểtự do thoải mái... nhưng mà. Cô ngồi ngay thẳng lại, nghiêm túc nói:

“Tôi muốn bao nhiêu tiền cũng được”

“Đúng vậy”

“Tôi đã trả lời những thắc mắc của ông, những thắc mắc của tôi ông cũng nên giải đáp, tôi sẽ đồng ý”

“Được, cô cứ hỏi” ông lạnh nhạt như nước.

“Ông tên gì? Cậu ta tên gì ?” cô chỉ vào từng người hỏi.

“Tôi là Cao Bá, còn đó là Lạc Gia, Mạnh Lạc Gia”

Mạnh, Mạnh, Mạnh.. cái họ này nghe quen quá, hình như cô có nghe ở nơi nào rồi thì phải!

“Vậy, mấy người ở trên núi sao có nhiều tiền như vậy, chẳng lẽ buôn bán ma túy hoặc heroin hay buôn lậu gì đó mà đang trốn công an” chết! Lỡ như lần này cô gặp phải thì gay rồi!!

“Bậy, Mạnh gia là một Đại gia tộc chuyên buôn bán làm ăn liên minh làm sao có thể có việc gì?”

Ông thật không ngờ trên đời này còn có người không biết Mạnh gia là gia tộc nào?

Cao Bá nói đúng nha, Mạnh đại gia tộc là một gia tộc lớn, thì sao có thể làm mấy việc hèn hạ đển kiếm tiền.

Khoan đã!

Cái gì cơ? Mạnh đại gia tộc. Cô lẩm bẩm nơi miệng.

Chẳng phải là cái gia tộc giàu có trong truyền thuyết đó sao.

“Nếu Lạc Gia đều là con cháu họ Mạnh, thì sao phải sống ở nơi hoang vu hẻo lánh này?”

“Hài..” Cao Bá nhìn Lạc Gia vẫn ngơ ngác ngồi đó. Trong lòng thương tâm nói.

“Cũng chỉ vì sự mê tín mà ra..”

Nói đến đoạn này cô liền hiểu. Một đứa con bị ruồng bỏ, không nhận được tình thương của bố mẹ lại không được như bao người, cậu lạibị cách li ra khỏi họ. Thật sự là có một tuổi thơ buồn.

“Khoan đã, vậy sao lại cho Lạc Gia cách li với người khác”

“Cô đừng ngây thơ nữa được không, Mạnh gia là một gia tộc cần nhất danh tiếng, không những vậy họ còn không muốn bị người săm soi chỉ vì một người, mà Lạc Gia hồi nhỏ đã như vậy, bị ghét bỏ là chuyện thường”

Cao Bá trả lời qua loa. Cô thì biết rõ. Mạnh gia chỉ giàu nhưng không có tình cảm, coi tình cảm là thứ rác rưởi, thà để bị đem đi vất chứ không để người khác tìm thấy điểm yếu. Mà điểm yếu ở đây là Lạc Gia nha. Cô nhìn đứa nhỏ Lạc Gia bỗng cảm thấy cô còn may mắn hơn nhiều.

“Cô còn muốn hỏi gì nữa không?”

“Cậu ta bao nhiêu tuổi”

“Qua hai tháng nữa là đúng hai mươi lăm”

“Gì cơ, nhìn khuôn mặt non nớt này mà từng ấy tuổi rồi á!” cô không tin được. Nhìn thế nào cô vẫn cảm thấy cậu như một đứa trẻ.

“Ông trời có mắt, dù cậu chủ không nhận được tình thương nhưng ít nhất ông trời cũng cho cậu ấy một khuôn mặt đẹp” Cao Bá thở hắt một hơi

“Thì ra là vậy, hay là tối nay tôi ngủ lại đây, mai về nhà đem đồ của tôi đến đây cũng được”

“Vậy là cô đồng ý rồi” vẻ mặt Cao Bá vui mừng nói.

“Đúng vậy, tôi tên là Phạm Đình Đình, ông gọi tôi là Đình Đình được rồi”

“Được được”ông nhanh chóng trả lời như sợ cô đổi ý.

Cô chỉ mỉm cười. Cuộc sống làm bảo mẫu của cô bắt đầu. Nhìn qua Lạc Gia đang ngơ ngác, cô thấy hạnh phúc. Dù sao cậu ta cũng dễ nuôi mà hoàn cảnh lại giống mình. Có gì bực tức lôi cậu ra xả là được rồi.

“Tôi dẫn cô đến nhà chính, cô với cậu chủcũng chưa có gì bỏ vào bụng,“ Cao Bá đứng dậy đi ra đứng ở cửa.

Cô cầm tay Lạc Gia kéo đi. Lạc Gia như một chú cún vô thức đành mùi mẫn đi theo. Cô đi ra ngang cánh cửa. Cao Bá cúi đầu xuống đưa tay ra như kiểu phương Tây, nói:

“Đình Đình tiểu thư, mời!” cô chỉ khẽ gật đầu rồi đi. Đúng là nhà quý tộc có khác, mỗi cử chỉ hành động đều khiến người ta phải suy nghĩ. Mà người đàn ông này trở mặt thật nhanh, mới lúc đầu cáu gắt. Một lúc sau cung kính. Đúng là tâm tính con người sâu không lường được. Muốn hiểu nó còn khó hơn cả lên trời

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.