Nếu Được Yêu Như Thế

Chương 36: Một canh bạc



Khi đàm phán và bạo lực đều không giải quyết được vấn đề, Thời Hân chỉ còn biết sai một đám vệ sĩ ngày đêm quản chặt gia đình con trai, ngoài ra không còn cách nào khác, đó gọi là nước cờ chết.

Thời Hân nhốt cả bốn người nhà Tử Chấn trong biệt thự. Ông ta cũng ở trong đó. Hằng ngày ăn cơm cùng bàn, nhưng hai bên không quan tâm đến nhau. Cứ như thế kéo dài được vài ngày, Thuấn Nhân chủ động đến gặp Thời Hân.

“Ông định cứ giam lỏng chúng tôi thế này mãi sao? Xem ra nỗi cô đơn tuổi xế chiều thật khó lòng mà nuốt được, ông có dám đánh cược với tôi không?” Thái độ của Thuấn Nhân không rụt rè, sợ sệt như ngày trước, cô rất bình tĩnh, ung dung. Cô lại hỏi một câu: “Ông lấy gì để cược với tôi? Chúng ta có chung một thứ, con trai ông, cũng là chồng tôi. Ông nhốt anh ấy trong nàh cũng chẳng sinh ra xu nào, ngày còn bù ba bữa cơm, tinh thần lại mệt mỏi, ngoài việc đánh cược với tôi, ông không còn sự lựa chọn nào khác.”

“Nếu muốn nói chuyện, cũng là chuyện giữa tôi với con trai tôi, không liên quan gì đến cô.”

“Tôi nói cho ông rõ, khi lấy Tử Chấn, tôi không hề có ý định tham gia vào những chuyện chẳng đâu vào đâu của gia đình ông, bởi nó làm nhơ bẩn cuộc sống của tôi. Ông với anh ấy nảy sinh mẫu thuẫn, tôi không may phải chịu chung số phận, quả là oan ức. Tôi muốn rời bỏ anh ấy, nhưng nghĩ tới cảnh sau này anh ấy lại gặp người phụ nữ khác, tôi không thể nào chịu được, một lúc nào đó cảm thấy không nhịn được nữa, tôi sẽ giết chết anh ấy, giết chết con trai ông, người đã huỷ hoại hạnh phúc của tôi, sau đó tôi sẽ tự sát để chôn theo người chồng tôi thương yêu nhất. Ngoài ra, tôi sẽ giết cháu đích tôn của ông và con gái tôi. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là cách giải quyết tốt nhất.”

Thời Hân nghe mà sởn tóc gáy, cách giải quyết từ miệng người đàn bà này quả thật có thể phá tan bế tắc hiện tại.

“Sức khoẻ của chồng tôi đã yếu lắm rồi, cứ bị giày vò kiểu này, anh ấy sẽ chết mất. Sao tôi có thể đợi ông hại chết anh ấy? Nếu anh ấy nhất định phải chết thì cũng phải là tôi lấy đi tính mạng anh ấy, ông không có tư cách.”

“Nói cách cược của cô xem nào.”

“Tôi với ông sẽ chơi ván bài này, Tử Chấn sẽ là món hàng đem ra cược.”

“Đợi đã!” Thời Hân ngắt lời cô, nói: “Đề nghị này hay đấy, tôi chấp nhận. Có điều đổi lại như thế này nhé, tôi với cô là hai món hàng đặt cược, Tử Chấn sẽ chơi một mình. Tôi với cô không cần lắc xúc xắc cũng không cần tráo bài. Tôi có hai viên đá, đã qua lựa chọn kỹ càng, một trong hai viên đó là giả. Để Tử Chấn chọn ra một viên là thật. Nếu nó chọn đúng, cô là người thắng cuộc. Nhưng phải nói thêm là, viên còn lại, cũng phải được bổ ra, nếu bên trong cũng là thật, coi như cô thua cuộc.”

“Làm thế nào đảm bảo được sự công bằng?”

“Tôi sẽ đưa cho cô khẩu súng có đạn, cô có thể bắn thử, hai viên đá đó cô cũng có thể kiểm tra lại, chắc chắn còn nguyên vẹn. Tôi với cô hãy bắt đầu trò chơi này. Nếu tôi thắng, khẩu súng đó sẽ thuộc về tôi.”

“Nghe được đấy, nhưng sao ông lại lấy cả tính mạng mình ra đặt cược thế? Nếu dây dưa với cảnh sát thì mọi người đều lãng phí thì giờ rồi.”

“Pháp luật sao có thể xử tội kẻ tự sát được?” Thời Hân cười nhạt, “Chỉ khi nào tôi chết đi, mới không còn ai can thiệp bào cuộc sống của cô và nó. Còn nếu cô chết, trái tim con trai tôi cũng chết theo, nó sẽ lại trở thành công cụ của tôi. Kết quả này cả tôi và cô đều mong đợi nhất.” Thời Hân ngồi xuống ghế dựa. “Hai viên đá đó để trên phòng đọc, Tử Chấn có một tuần để quyết định. Ngày mai bắt đầu tính thời gian.”

Thuấn Nhân kể cho Tử Chấn nghe chuyện mình với Thời Hân đặt cược, Tử Chấn lập tức nói: “Thật không? Giờ anh đi xem hai viên đá đó, không cần tới bảy ngày đâu, anh đi ngay đây!” Xem ra tinh thần Tử Chấn đang bị kích động, anh chạy nhanh lên lầu, Thuấn Nhân chạy theo sau, Thời Hân đang ngồi ở đó.

Chiếc bàn dài bằng gỗ trầm hương được đặt giữa phòng. Trên bàn, tấm lụa màu đen phủ lên hai hòn đá to. Hai hòn đá tàn ác, là vật mà Thời Hân mang tính mạng con trai ra đánh cược. Trong phòng lúc đó khá tối, Thời Hân ngồi đó nở nụ cười khả ố nhìn Tử Chấn.

“Tốt nhất con đừng xem chúng vào giờ này, hiện tại ánh sáng không tốt”, ông ta nói: “Hơn nữa khi tấm lụa kia bị kéo ra, bố bắt đầu tính giờ, sẽ được tính là ngày đầu tiên.”

Tử Chấn đưa tay ra, kéo tấm lụa xuống, hai hòn đá giống hệt nhau như đúc hiện ra trước mắt. Nói là giống nhau như đúc thực chất để chỉ cái vỏ bề ngoài khi chưa được đẽo.

“Hòn đá được lấy dưới sông Hậu Giang[1]”, Tử Chấn nói. Có lẽ do anh vội vã chạy lên lầu nên đã ảnh hưởng tới huyết áp, lúc này, mọi thứ đều mơ hồ. Thời Hân nói: “Đừng quá kích động, không tốt cho sức khoẻ của con đâu. Con chạy chân trần lên đây, lẽ nào tính phân thắng thua ngay trong hôm nay?”

[1] Đây là một nhánh của sông Ô Lỗ ở Trung Quốc.

Tử Chấn nói: “Tôi chỉ nhìn qua thôi, ngày mai khi có ánh mặt trời mới nhìn kỹ được.”

“Thế thì sang ngày thứ hai rồi.” Thời Hân giơ hai ngón tay lên, nhìn con với ánh mắt cưng chiều. “Con thật là một viên ngọc vô giá. Càng ngày bố càng thấy ý kiến đề nghị con lấy nhiều vợ là chính xác. Chúc con sớm hạ gục được bố, như thế con sẽ sớm có được tự do. Từ cổ chí kim, việc con trai hạ gục bố hiếm có như lông phượng, sừng lân, bố rất tự hào về con.”

Lời của ông ta làm Tử Chấn thấy khó chịu, anh nhặt tấm lụa trùm lên hai hòn đá. Về đến phòng, Tử Chấn uống thuốc, rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.

Ngày thứ hai, trời không có gió. Hai hòn đá được ánh đèn chiếu vào sáng như tuyết, lớp vỏ dày đặc những sợi gân màu đỏ, giống như lớp thịt bị lột mất da, khiến người ta ghê sợ. Tử Chấn ngồi nhìn hai hòn đá rất lâu, không biết là đang quan sát hay đang mãi suy nghĩ. Anh hút thuốc liên tục, hết điếu này đến điếu khác, trong phòng dày đặc khói thuốc. Thời Hân bình tĩnh ngồi đọc báo về tài chính, không ngăn cản việc con trai đang làm ô nhiễm phòng đọc. Thuấn nhân đang chơi với hai đứa con ở dưới lầu, trong lòng cảm thấy sốt ruột, liền chạy lên xem tình hình thế nào. Thấy khói thuốc dày đặc, cô bèn mở to cửa sổ, cầm lấy điếu thuốc đang ở trên tay Tử Chấn vứt vào thùng rác.

Hai viên đá này chỉ khác nhau ở màu sắc. Dựa vào nguyên tắc của Thời Hân thì Thuấn Nhân phen này không sống nổi. Hai bên thái dương của Tử Chấn đau ê ẩm, cứ như thể có người cầm kim đâm vào, mỗi lần đâm khiến Tử Chấn như muốn ngất đi, anh nói: “Phải thêm một điều kiện nữa, lần cá cược này mới công bằng.”

“Nếu giá trị của hai hòn đá chênh lệch nhau ba lần, đấy là tôi ước tính, thì cũng được coi là tôi thắng.”

“Quan sát kỹ thế mới nói ra câu này, thế có công bằng với bố không?” Ánh mắt Thời Hân cũng không rời khỏi tờ báo. “Phải tuân thủ quy tắc, đừng có lật lọng.”

“Vì sao tôi phải chấp nhận một cuộc đánh cược đáng nguyền rủa thế này? Hai hòn đá này càng nhìn càng thấy đáng ghét, đáng ghét như ông vậy, tôi không muốn nhìn thấy hai hòn đá đáng ghét này nữa, đừng có ép tôi, tôi sẽ giết người đấy.”

“Bố lao tâm khổ tứ là vì muốn con có được sự dũng cảm đó. Đến đi, bố chờ lâu lắm rồi.”

“Ông tự đi mà kết liễu đời mình.”

“Đấy là hai chuyện khác nhau, đứa con trai hèn nhát kia!”

Tử Chấn xuống lầu, đi vào phòng ngủ, anh cảm thấy người lâng lâng, như muốn ngủ, nhịp thở lúc nhẹ lúc nặng. Thuấn Nhân đi đến trước mặt anh, bộ dạng rất đáng thương. Tử Chấn bế cô, vứt lên giường, cởi hết quần áo. Động tác của anh rất thô bạo, không có khúc dạo đầu mà nhập cuộc ngay. Thuấn Nhân vuốt mái tóc anh, ra ý nhẹ nhàng một chút, nhưng Tử Chấn chẳng thèm để ý, ôm chặt lấy cơ thể cô vừa hôn vừa nói: “Sinh con cho anh, sinh nhiều con cho anh, anh muốn…”

“Đều tại em cả, vì em mà anh mới từng bước từng bước đi tới ngày hôm nay.” Động tác của anh rất hoang dại, không có chút thương hoa tiếc ngọc nào. Thuấn Nhân khóc, anh cũng không vì thế mà nhẹ nhàng hơn: “Vì em nên anh học nghệ thuật, vì em nên anh theo bố học kinh doanh, em dạy anh làm người tốt, giờ lại ép anh đối đầu với bố, tất cả là tại em, đáng chết cũng là em. Anh sẽ cho em chết ngay bây giờ.”

“Nếu không phải vì anh mê hoặc em, biết đâu em đã yêu Triệu Chấn Đào.” Thuấn Nhân cắn vai anh: “Em sớm monganh chết, chỉ khi nào anh chết đi, em mới trở lại làm một người phụ nữ bình thường, không có giấc mơ, không có khát vọng, sống vui vẻ như một người bình thường, em ghét anh!”

Tử Chấn hôn lên ngực Thuấn Nhân, ngọt ngào nói: “Để anh chết đi, bây giờ chết, chết vì em.” Những con sóng lớn vỗ vào bờ, hoa thơm nở rộ, mùi hương nồng nào. Tử Chấn nằm trên người Thuấn Nhân, mồ hôi ước đẫm lưng. Thuấn Nhân hôn lên cằm anh, làn môi anh mềm mại, Thuấn Nhân hôn lên trán, lên ngực, lên tay anh, mỗi bộ phận trên người anh đều tràn trề sức sống. Người yêu ơi, anh muốn là em, em muốn là anh, chúng ta cùng đến từ một nơi, nhưng nói đó là ở đâu? Để chúng ta tay trong tay quay trở về được không? Rời khỏi nơi đây, quay về, không bao giờ trở lại nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.