Nếu Em Không Phải Một Giấc Mơ (Và Nếu Như Chuyện Này Là Có Thật)

Chương 14



- Phải thú nhận với ông ta sự thật và thương lượng với ông ta !

- Phải nhanh chóng giấu cơ thể em ở nơi khác !

- Không, em không muốn, thế là đủ rồi ! Ông ta hẳn là đang nấp đâu đó, ông ta sẽ bắt quả tang anh trong lúc phạm tội. Thôi đi, Arthur, đó là cuộc đời anh; anh đã nghe ông ta nói rồi đấy, anh có thể bị năm năm tù !

Anh cảm thấy là viên cảnh sát bịp, ông ta chả có gì hết, ông ta sẽ không bao giờ có lệnh khám nhà. Arthur giải thích kế hoạch cứu nguy của anh : khi đêm xuống, họ sẽ đi qua mặt trước của ngôi nhà, và đặt cơ thể vào trong chiếc thuyền. Chúng ta sẽ bơi thuyền dọc theo bờ biển và giấu em trong một cái hang, hai hoặc ba ngày." Nếu viên cảnh sát khám nhà, ông ta sẽ chả được cóc khô gì, sẽ xin lỗi và đành phải bỏ cuộc.

- Ông ta sẽ theo dõi anh, bởi vì đó là một cảnh sát, và ông ta lại cứng đầu- cô đáp lại.- Anh còn có một cơ hội thoát khỏi câu chuyện này nếu anh làm ông ta tuết kiệm được thời gian điề tra, nếu anh thương lượng đổi lời giải câu đó cho ông ta để lấy một sự giàn xếp. Làm điều đó ngay bây giờ đi, để đến sau sẽ quá muộn.

- Chính cuộc sống của em đang gặp nguy hiểm, vậy ta sẽ chuyển cơ thể em đêm nay.

- Athur, anh nên biết điều điều, đó là một cuộc trốn chạy về phía trước, và điều đó quá nguy hiểm.

Athur quay lưng về phía cô và lập lại: "Tối nay chúng ta ra biển." Rồi anh tháo dỡ đồ trong thùng xe ra. Phần còn lại của ngày trôi qua nặng nề. Họ nói chuyện ít, hoạ hoằn mới trao đổi vài cái nhìn. Đến cuối buổi chiều, cô lại trước mặt anh và vòng tay ôm anh. Anh hôn cô thật dịu dàng: "Anh không thể để cho họ mang em đi được, em có hiểu không ?" Cô hiểu nhưng không thể để mặc anh làm nguy hại đến đời anh.

Anh đợi đêm xuống để đi qua lối cửa nhỏ về phía dưới của khu vườn. Anh đi đến tận những mỏm đá, và nhận thấy rằng biển đã chống lại dự kiến của anh. Những đợt sóng to vỗ ồ ạt vào bờ, làm cho kế hoạch của anh không thể nào thực hiện được. Con thuyền sẽ bi vỡ ngay ở đợt sóng đầu tiên. Biển trở nên hung dữ, gió nổi lên, khuếch đại vũ điệu của những con sóng. Anh ngồi sụp xuống và lấy hai tay ôm đầu.

Cô lại gần anh không một tiếng động, cô đặt tay lên vai anh và cũng ngồi xuống.

- Chúng ta quay về thôi.- cô nói với anh – anh sẽ bị lạnh mất.

- Anh...

- Đừng nói gì cả, anh hãy coi cái này như một điềm báo, chúng ta sẽ qua đêm nay mà không tự dằn vặt mình, ngày mai anh sẽ tìm một cách nào đó, và rồi có thể đến bình minh thời tiết sẽ dịu lại.

Nhung Athur biết rằng gió biển báo hiệu sự bắt đầu của một cơn bão kéo dài ít nhất ba ngày. Biển nổi giận không bao giờ dịu đi trong đêm. Họ ăn tối trong bếp và nhóm lửa trong lò sưởi ở phòng khách. Họ nói chuyện ít. Athur suy nghĩ, không một ý tưởng nào xuất hiện trong đầu anh. Bên ngoài gió đã mạnh gấp đôi, uốn cong những thân cây đén gãy hẳn, mưa kêu choang choang ở những ô cửa sổ và đại dương lao vào cuộc tấn công không thương xót chống lại bức thành đá.

- Trước đây anh rất thích khi thiên nhiên trở nên dữ dội như thế này, tối nay thì có thể nói là một đoạn phim quảng cáo cho Twister

- Tối nay có thể nói là anh rất buồn rầu, Athur của em, nhưng anh không nên như vậy. Có phải chúng ta đang chia tay nhau đâu. Anh luôn nói với em rằng đừng nghĩ đến ngày mai, phải tận hưởng cái khoảnh khắc vẫn đang thuộc về ta này.

- Nhưng giờ thì anh không thể làm được như thế, anh không còn biết sống một khoảnh khắc mà không nghĩ đến khoảnh khắc sau nữa rồi. Em làm cách nào vậy?

- Em nghĩ đến những giây phút hiện tại này, nó là vĩnh cửu.

Đến lượt mình, cô quyết định kể cho anh nghe một câu chuyện, một trò chơi để anh khuây khoả, cô nói. Cô yêu cầu anh tưởng tưởng rằng anh vừa thắng một cuộc thi mà giải thưởng là như sau : mỗi buổi sáng một nhà băng sẽ mở cho anh một tài khoản và chuyển vào đó 86400 đô la. Nhưng tất cả các trò chơi đều có luật của nó, trò chơi này có hai luật như sau :

- Luật thứ nhất là tất cả số tiền mà anh không chi tiêu trong ngày thì đến tối sẽ bị lấy đi, anh không thể gian lận, không thể gửi số tiền ấy sang một tài khoản khác, anh chỉ có cách là chi tiêu thôi, nhưng sáng hôm sau khi thức dậy nhà băng lại mở cho anh một tài khoản mới, với 86400 đô la mới, để dùng trong ngày. Luật thứ hai : nhà băng có thể chấm dứt trò chơi này mà không cần báo trước; vào bất cứ lúc nào họ cũng có thể nói với anh rằng thế là chấm dứt, rằng họ đóng tài khoản lại và sẽ không có tài khoản khác nữa đâu. Vậy thì anh sẽ làm gì ?

Anh không hiểu rõ lắm.

- Nhưng đơn giản đấy chứ, đó là một trò chơi, mỗi sáng khi thức dậy người ta cho anh 86400 đô la, với điều bắt buộc duy nhất là phải chi tiêu trong ngày, số tiền không dùng đến sẽ bị lấy đi khi anh đi ngủ, nhưng món quà trời cho hay là trò chơi này có thể ngừng lại bất cứ lúc nào, anh hiểu chứ. Vậy thì câu hỏi là : anh sẽ làm gì nếu một món quà như vậy đến với anh ?

Anh trả lời một cách tự nhiên rằng anh sẽ tiêu từng đô la một để làm những cái gì mà mình thích, và sẽ tặng nhiều quà cho những người mà mình yêu mến. Anh sẽ tìm cách sử dụng từng đồng xu một mà cái "nhà băng kỳ diệu" này tặng để đem lại hạnh phúc cho đời anh và những người xung quanh anh, "ngay cả những người mà anh không quen biết nữa, vì anh không tin rằng anh có thể chi tiêu cho mình và cho những người thân của mình hết được 86400 đô la một ngày, nhưng em muốn dẫn đến cái gì thế ?" Cô trả lời : "Nhà băng kỳ diệu này tất cả chúng ta đều có, đó là thời gian ! Chiếc sừng màu nhiệm chứa đầy những giây đồng hồ điểm từng tiếng một!"

Mỗi buổi sáng khi tỉnh dậy, chúng ta được cho 86400 giây để sống trong ngày, và tối đến khi ta đi ngủ không được chuyển gì cho ngày hôm khác, tất cả những gì không được sống đã mất, ngày hôm qua vừa mới trôi đi. Mỗi buổi sáng phép màu này lại bắt đầu, chúng ta lại được 86400 giây để sống, và chúng ta chơi với cái luật không thể lẩn tránh được này : nhà băng có thể đóng tài khoản của chúng ta bất cứ lúc nào, và không thể báo trước : vào tất cả mọi lúc, cuộc sống đều có thể dừng lại. Vậy thì ta sẽ làm gì với 86400 giây mà ta có hằng ngày ? "Điều đó chẳng phải quan trọng hơn những đồng đô la hay sao, những giây được sống ?"

Từ khi cô bị tai nạn, mỗi ngày cô mới hiểu rằng thật ít người nhận thức được thời gian đáng coi trọng và quý giá biết bao. Cô giải thích cho anh những kết luận từ câu chuyện của cô "Anh muốn hiểu một năm sống là gì : hãy đặt câu hỏi cho một sinh viên vừa thi trượt kì thi cuối năm. Một tháng sống : hãy hỏi một người mẹ vừa cho ra đời đứa con đẻ non và đang đợi nó được ra khỏi lồng kính để bà được ôm con trong vòng tay mình, bình yên vô sự. Một tuần : hỏi một người làm việc ở nhà máy hay dưới hầm mỏ để nuôi gia đình mình. Một ngày : hỏi hai người đang yêu mê mệt và đang đợi để gặp lại nhau. Một giờ : hỏi một người mắc chứng sợ bóng tối, đang bị kẹt trong cái thang máy hỏng. Một giây : nhìn vẻ mặt người vừa thoát khỏi tai nạn ôtô, và một phần nghìn giây : hỏi một vận động viên vừa đoạt huy chương bạc ở thế vận hội, chứ không đoạt huy chương vàng mà vì nó anh ta đã luyện tập suốt đời mình. Cuộc sống thật kỳ diệu, Arthur, và em nói với anh điều này với ý thức đầy đủ về sự việc, bởi vì từ khi em bị tai nạn, em thưởng thức giá trị của từng khoảnh khắc. Vì vậy em xin anh, chúng ta hãy tận hưởng tất cả những giây phút mà chúng ta còn lại này"

Arthur ôm cô trong vòng tay mình và thì thầm vào tai cô: "Mỗi giây bên em đáng giá hơn tất cả những giây khác". Họ đã trải qua phần còn lại của đêm như vậy, ôm ghì lấy nhau trước lò sưởi. Cơn buồn ngủ ập đến với họ lúc gần sáng, cơn bão không dịu di mà còn trái lại. Tiếng chuông điện thoại di động của anh đánh thức họ vào quãng mười giờ, đó là Pilguez, ông đề nghị Arthur tiếp ông, ông có chuyện muốn nói với anh và ông xin lỗi về cách cư xử của mình hôm qua. Arthur do dự, không biết người này định điều khiển anh hay ông ta chân thành. Anh nghĩ đến cơn mưa như trút nước sẽ không cho phép họ ở phía ngoài, và dự kiến rằng Pilguez sẽ lợi dụng cớ này để thâm nhập vào nhà. Không suy nghĩ thêm, anh mời ông ta đến ăn trưa trong bếp của anh. Có thể là để mạnh hơn ông ta, để làm lạc hướng. Lauren không bình luận một lời, cô phác một nụ cười buồn mà Arthur không nhận thấy.

Viên thanh tra cảnh sát xuất hiện hai giờ sau. Khi Arthur mở cửa cho ông, một cơn gió lốc dữ dội ập vào hành lang và Pilguez thậm chí phải giúp anh đóng lại cánh cửa.

- Đúng là bão rồi !- ông thốt lên.

- Tôi tin chắc rằng ông không đến để nói về khí tượng.

Lauren theo họ vào bếp. Pilguez quẳng chiếc áo mưa của ông lên ghế và ngồi vào bàn. Hai bộ đồ ăn được bày ra, có món salad Ceasar trộn thịt gà nướng, tiếp theo là món trứng ốplết với nấm, đó là bữa ăn trưa của họ. Tất cả được kèm rượu cabernet mác Nappa Valley.

- Anh tiếp tôi như vậy thật tử tế quá, tôi không muốn làm cho anh phải mệt như vậy.

- Cái làm cho tôi mệt, ông thanh tra ạ, đó là việc ông cứ ra sức làm cho tôi bực mình với những câu chuyện kỳ quặc của ông.

- Nếu nó kỳ quặc đúng như anh nói, tôi sẽ không làm anh bực mình lâu đâu. Vậy anh là kiến trúc sư phải không ?

- Ông đã biết rồi !

- Loại kiến trúc gì ?

- Tôi rất ham thích việc phục chế các di sản.

- Có nghĩa là gì ?

- Lấy lại cuộc sống cho những toà nhà cổ, bảo quản tường đá nhưng cấu trúc lại để nó thích ứng với cuộc sống hiện nay.

Pilguez đã gãi đúng chỗ ngứa, ông đã kéo Arthur vào một lĩnh vực lôi cuốn anh, nhưng cái mà Pilguez phát hiện ra lại là anh là người rất hấp dẫn, và viên cảnh sát già rơi vào chính cái bẫy của mình; ông muốn tạo nên một sự quan tâm của Arthur, một con đường để giao tiếp, ông đã bị cuốn hút vào câu chuyện của đối tượng nghi ngờ mình.

Arthur đã cho ông một bài giảng thật sự về đá, từ kiến trúc cổ đại đến truyền thống, điểm qua kiến trúc hiện đại và đương đại. Viên cảnh sát già bị mê hoặc, ông hỏi hết câu này đến câu khác và Arthur đưa ra những câu trả lời. Cuộc trò chuyện kéo dài như vậy khoảng hai tiếng mà họ không cảm thấy lâu. Pilguez biết được thành phố của ông đã được xây dựng lại như thế nào sau trận động đất lớn, lịch sử những toà nhà lớn mà ông thấy hàng ngày, một loạt những câu chuyện kể về việc các thành phố và các đường phố mà ta đang sống.

Những tách cà phê nối tiếp nhau, và Lauren sững sờ tham dự không biểu lộ cảm xúc gì trước mối đồng cảm kỳ lạ đang hình thành giữa Arthur và viên thanh tra.

Khi câu chuyện về việc cầu Golden Gate đã được tưởng tượng nên như thế nào bắt đầu chuyển hướng, Pilguez ngắt lời anh; đặt tay mình lên tay anh, ông thay đổi chủ đề một cách đột ngột. Ông muốn nói chuyện với anh như hai con người với nhau, chứ không có tính cách như một cảnh sát già mà bản năng chưa từng nhầm lẫn bao giờ. Ông cảm thấy và ông biết rằng cơ thể người phụ nữ ấy được giấu trong căn phòng đóng kín ở đầu hành lang. Tuy thế ông không hiểu đông cơ của sự bắt cóc này. Đối với ông, Arthur là kiểu người mà một người cha muốn con trai của mình được như thế, ông thấy anh lành mạnh, có học thức, lôi cuốn, thế thì tại sao anh lại mạo hiểm tung hê tất cả với việc đi đánh cắp cơ thể của một phụ nữ đang hôn mê.

- Thật đáng tiếc, tôi cứ tưởng là chúng ta hợp nhau thực sự - Arthur vừa nói vừa đứng dậy.

- Nhưng đúng là như vậy, điều đó không có liên quan gì đến đây cả, hay trái lại, tức là chính vì thế đấy. Tôi tin chắc rằng anh có những lý do chính đáng và tôi đề nghị được giúp anh.

Ông sẽ hết sức thẳng thắn với anh và bắt đầu bằng việc thổ lộ với anh rằng ông sẽ không lấy được lệnh khám nhà tối nay, ông không có đủ bằng chứng cần thiết. Ông phải đi gặp ông thẩm phán ở San Fransico, phải thương lượng và thuyết phục ông ta, nhưng ông sẽ làm được. Việc đó phải mất ba hay bốn ngày, đủ cho Arthur di chuyển cơ thể, nhưng ông đảm bảo với anh rằng làm như vậy là sai lầm. Ông không biết những lý do của anh, nhưng anh sẽ làm hỏng đời mình mất thôi. Ông vẫn có thể giúp đỡ anh và xin được giúp anh, nếu Arthur chịu nói chuyện với ông và giải thích cho ông chìa khoá của điều bí ẩn này. lời đáp lại của Athur nhuốm đôi chút màu sắc mỉa mai. Anh cảm động trước cách cư xử rộng lượng của viên thanh tra và lòng nhân từ của ông, tuy có bất ngờ rằng đã trở nên thân thiết như thế với ông sau hai tiếng đồng hồ trò chuyện. Nhưng anh cũng bày tỏ là không hiểu vị khách của mình. Ông đến nhà anh bần thần, Athur đã đón tiếp ông, mời ông ăn, còn ông lại cứ ngoan cố buộc cho anh một tội phi lý mà không có cả bằng chứng lẫn động cơ.

-Không, chính anh mới là người ngoan cố - Pilguez đáp lại.

-Vậy thì ông có lý do gì để giúp tôi, nếu như tôi là kẻ thủ phạm của ông, ngoài việc giải thêm một câu đố nữa?

Viên cảnh sát già tỏ ra chân thành trong câu trả lời: với nghề nghiệp của mình, ông đã giải quyết không ít vụ án, với hàng trăm động cơ vô lý, tội ác nhơ nhớp, nhưng bao giờ cũng có những điểm chung giữa các thủ phạm, đó là việc chúng là những kẻ tội phạm, điên rồ, bệnh hoạn, độc hại, nhưng Athur thì có vẻ không giống thế. Vì vậy sau khi trải qua cả cuộc đời vào việc đưa những thằng điên ra toà, nếu ông có thể tránh cho một người tốt khỏi rơi vào chỗ đó, vì người này bị kéo vào một tình huống không thể làm khác được, thì " ít nhất tôi sẽ có được cảm giác là đã một lần đứng ở phía mặt tốt của sự việc", ông kết luận.

-Ông thật tử tế, tôi mới nghĩ vậy thật lòng, tôi đánh giá cao bữa ăn trưa với ông hôm nay, nhưng tôi không bị kéo vào tình huống mà ông mô tả. Tôi không đuổi ông đâu nhưng tôi có việc bận; có lẽ chúng ta còn có dịp gặp lại nhau.

Pilguez lắc đầu tỏ ý lấy làm tiếc và đứng dậy với lay61 áo mưa của mình. Lauren trong suốt cuộc nói chuyện giữa hai người đàn ông ngồi trên tủ buýp phê, bèn nhảy phóc xuống và đi theo họ khi họ biến vào hàng lang dẫn đến cửa ra vào.

Đến trước cửa phòng làm việc, Pilguez đứng sững lại, nhìn vào nắm đấm cửa.

-Thế anh đã mở cái hộp kỉ niệm của anh ra chưa?

-Chưa, tôi còn chưa mở - Athur trả lời.

-Đôi khi sống lại với quá khứ cũng khó đấy nhỉ, cần phải có nhiều sức lực, nhiều dũng cảm.

-Vâng, tôi biết, đó chính là cái mà tôi đang cố gắng.

-Tôi biết là tôi không nhầm đâu anh bạn trẻ, bản năg của tôi không bao giờ lừa tôi.

Khi Arthur mời ông đi tiếp ra, nắm tay đấm cửa căn phòng bỗng nhiên quay, cứ như có ai đó vặn từ bên trong, và cánh cửa bật mở. Athur quay lại sững sờ. anh thấy Lauren đứng trong khung cửa, cô mỉm cười buồn bã với anh.

-Tại sao em làm vậy? – anh thì thầm, hơi đứt đoạn.

-Tại vì em yêu anh.

Từ chỗ đang đứng, Pilguez nhìn thấy ngay lập tức cơ thể nằm trên giường, với ống truyền. "Cám ơn Chúa, cô ấy còn sống."

Ông bước vào phòng, để Arthur đứng lại ở cửa, ông lại gần và quỳ xuống cạnh cơ thể. Lauren vòng tay ôm Arthur. Cô hôn lên má anh,dịu dàng.

--Anh sẽ không thể làm được, mà em thì không muốn anh làm hỏng phần đòi còn lại của mình vì em, em muốn anh được sống tự do, em muốn anh hạnh phúc.

-Nhưng em chính là hạnh phúc của anh.

Cô đặt một ngón tay lên môi anh.

-Không, không phải như thế này, không hải trong hoàn cảnh này.

-Anh nói với ai thế? – viên cảnh sát già hỏi bằng một giọng rất thân thiện.

-Với cô ấy.

-Anh cần phải giải thích cho tôi ngay bây giờ, nếu anh muốn tôi giúp anh.

Arthur nhìn Lauren, mắt đầy tuyệt vọng.

-Anh phải kể cho ông ta tất cả sự thật, ông ấy tin anh hay không thì mặc, nhưng hãy cứ nói sự thật thôi.

-Ông lại đây. –anh quay sang nói với Pilguez – chúng ta vào phòng khách, tôi sẽ giải thích tất cả cho ông.

Hai người đàn ông ngồi xuống chiếc đi văng to và Athur kể lại tấ cả câu chuyện, từ buổi đầu tiên khi trong phòng căn hộ của anh có một phhụ nữ không quen biết trốn trong tủ quần áo ở buồng tắm va nói với anh.

"Điều mà tôi sắp nói với anh đây sẽ không dễ nghe và thật khó chấp nhận, nhưng nếu anh vui lòng nghe câu chuyện của tôi, nếu anh vui lòng dành cho tôi sự tin cậy thì cuối cùng anh sẽ tin tôi và điều đó rất quan trọng, bởi vì dù anh không hề ngờ tới, anh là người duy nhất trên đời mà tôi có thể chia sẻ bí mật này"

Va Pilguez nghe anh, không hề ngắt lời. Rất lâu sau, vào buổi tối, khi Athur đã kể xong, ông đứng dậy và nhìn người nói chuyện với mình chăm chú.

- Ông thấy chưa một câu chuyện như vậy, thế là thêm một thằng điên nữa trong bộ sưu tập của ông, ông thanh tra.

- Cô ấy ở đây, bên cạnh chúng ta à? –Pilguez hỏi.

- Cô ấy đang ngồi trên chiếc ghế bành đối diện ông, và cô ấy đang nhìn ông.

Pilguez vừa cọ vào bộ râu ngắn của ông vừa gật đầu.

- Tất nhiên.- ông nói - tất nhiên rồi.

- Ông sẽ làm gì bây giờ? – Arthur hỏi.

Ông sẽ tin anh! Và nếu Athur tự hỏi tại sao, thì điều đó đơn giản thôi. Tại vì để bịa ra một câu chuyện như vậy và đi đến mức là nhận lấy những mạo hiểm như anh đã làm, thì không cần chỉ là điên, mà cần phải hoàn toàn rồ dại. Và người mà bên bàn ăn đã nói cho ông nghe về lịch sử của thành phố mà ông đã phục vụ từ hơn ba mươi năm nay thì không có vẻ gì là rồ dại cả. "Câu chuyện của anh phải hoàn toàn có thật thì anh mới làm tất cả những chuyện đó được. Tôi không tin lắm vào Thượng đế, nhưng tôi tin vào linh hồn con người, thêm nữa tôi cũng sắp về hưu rồi và nhất là muốn tôi tin anh"

- Vậy thì ông sẽ làm gì ?

- Tôi có thể đưa cô ấy trở lại bệnh viện bằng xe ôtô của tôi mà không nguy hiểm cho cô ấy không ?

- Vâng, ông có thể- Arthur nói, giọng đầy lo lắng.

Vậy thì, vì ông đã hứa với anh, ông sẽ giữ đúng sự cam kết của mình. Ông sẽ đưa anh ra khỏi tình huống khó khăn này.

- Nhưng tôi không muốn chia ly với cô ấy, tôi không muốn cô ấy bị người ta làm euthanasie.

Chuyện ấy thì lại là một trận đấu khác rồi, "tôi không thể làm tất cả, anh bạn ạ !" Ông đã nhận lấy mạo hiểm đưa cơ thể này về và chỉ có một đêm và ba tiếng đi đường để tìm một lý do xác đáng cho chuyện tìm được nạn nhân mà không xác định được kẻ bắt cóc. Vì cô ấy còn sống và không phải chịu đựng một hành động hung bạo nào, ông nghĩ là có thể làm được cho hồ sơ chui vào ngăn kéo đựng những vụ án không giải quyết nữa. Đối với phần còn lại, ông không thể làm gì hơn nữa, "nhưng thế đã là nhiều, phải không ?"

- Tôi biết- Arthur cảm ơn.

- Tôi sẽ để các bạn hai người ở lại với nhau đêm nay, sáng mai khoảng tám giờ tôi sẽ ghé qua, anh làm sao cho tất cả phải sẵn sàng để lên đường.

- Tại sao ông lại làm như vậy ?

- Tôi đã nói với anh rồi, tại vì tôi có thiện cảm với anh, tôi rất quý mến anh. Tôi sẽ không bao giờ biết được câu chuyện của anh là có thật hay anh đã mơ như vậy. Nhưng dù sao đi nữa, theo logic suy luận của anh, anh đã hành động vì lợi ích của cô ấy, người ta gần như có thể bị thuyết phục rằng đó là tự vệ hợp pháp, những người khác có thể nói đó là cứu người gặp nạn, đối với tôi thì nói sao cũng được. Lòng dũng cảm thuộc về những người hành động vì điều tốt hay vì một cái tốt hơn, và lúc cần hành động thì không tính toán đến những hậu quả mà mình có thể gặp phải. Thôi, ba hoa vậy đủ rồi, hãy tận hưởng thời gian còn lại cho các bạn.

Viên cảnh sát đứng dậy, Arthur và Lauren theo ông. Một cơn gió xoáy dữ dội đón họ khi họ mở cửa nhà.

- Hẹn đến ngày mai- ông nói.

- Hẹn đến ngày mai- Arthur trả lời, tay để trong túi quần.

Pilguez biến mất trong cơn bão.

Arthur không ngủ, và khi trời tảng sáng anh vào phòng làm việc. Anh chuẩn bị cho cơ thể của Lauren, rồi anh lên phòng ngủ của mình soạn vali, đóng các cửa chớp trong nhà, cắt ga và điện. Cả hai người cần phải trở về căn hộ ở San Fransisco. Lauren không thể ở xa cơ thể của mình lâu mà không quá mệt. Ban đêm họ đã bàn bạc và đã đồng ý rằng nên như vậy. Khi nào Pilguez mang cơ thể đi, họ cũng sẽ lên đường trở về.

Viên thanh tra xuất hiện vào giờ đã hẹn. Trong quãng mười lăm phút, Lauren được quấn kín chăn và đặt vào ghế băng phía sau xe ôtô của viên cảnh sát. Vào chín giờ, căn nhà được đóng lại, không còn ai ở nữa, và cả hai toán trở về thành phố. Pilguez đến bệnh viện vào quãng giữa trưa, Arthur và Lauren trở lại căn hộ gần như vào cùng giờ ấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.