Nếu Không Đẻ Được, Anh Có Bỏ Em Không?

Chương 123



Mà công nhận, đàn ông khoẻ mạnh có khác, ko vật vã xĩu lên xĩu xuống, ko mê sảng cũng ko bị bao tử hành thừ sống thiếu chết như tôi. Thương chồng nhưng nhìn ổng rắn rỏi cũng bớt phần nào lo lắng.

Gác lại mọi thứ tôi tập trung lo cho chồng, ngày về nhà 1 lần tắm rửa thay đồ đem đồ dơ về nhà, pha café đem theo, rồi mua đồ ăn. Thực ra mua đồ ăn để đó thôi chứ ngày nào má cũng đem đồ bổ vô cho Vinh ăn. Bác sĩ nói tại Vinh đề kháng tốt nên chắc khoảng 3-4 ngày là được về nhà thôi. Phòng 2 giường, đêm đầu nhập viện mẹ đã đem vô cái ghế bố cho tôi nhưng Vinh ko chịu, 2 vợ chồng phải nằm chung, phải ôm, mặc dù giường chật cứng còn tay thi vô nước biển tùm lum. 

Tính tôi thì ngủ say lắm, nửa đêm Vinh đi vệ sinh toàn tự đi, ko làm tôi phải thức giấc. Sáng dậy sớm làm mấy cái xét nghiệm, rồi ăn sáng, xong đọc sách đọc báo, online chơi game rồi bác sĩ khám, chích gì đó. Khoảng 9h là má vô, ngồi đó nói chuyện bâng quơ với con trai của má 

- Sao nay đỡ chưa?

- Dạ bớt nhức người rồi má. 

- Uhm, ba con nay mắc ký hợp đồng rồi tiếp khách, chắc vô sau.

- Ba bận ở cửa hàng thì thôi, con đỡ rồi mà má.

- Con Diễm nó có hỏi thăm, nhưng má ko có nói con bị bệnh nằm viện.

Tôi ngồi gọt trái cây nghe má nói tới con kia là thấy bực, ông Vinh khôn lắm, nhéo má tôi cho tôi ko điên lên. 

- Con nói rồi, con ko muốn dính liếu tới Diễm nữa. Má liên lạc hay sao thì con ko quan tâm nhưng má đừng có nhắc cổ với con hay má kể về con cho cổ nghe. 

- Thì má có nói gì đâu? Dung con muốn ăn gì ko để má nói trưa nhà đem đồ ăn vô cho con, để con ăn theo mấy cái đồ của chồng con hoài con ngán ko?

- Dạ ko sao đâu má, con ăn sao cũng được mà má. 

Chắc má thấy có lỗi hay sao mà tự nhiên lại quan tâm tôi ăn cái gì. 

Và lần nào gần về má cũng tỏ vẻ trách móc kiểu như tôi là vợ mà bắt con má đi làm cực khổ, tại tôi ko khuyên nên anh Vinh đòi ra riêng nên Vinh mới bệnh, đó giờ Vinh ko bệnh, mà từ hồi cưới tôi Vinh bị này nọ bao nhiêu lần. Ngặt nổi má toàn đợi lúc tôi tiễn má về rồi nói khéo, ko ba ko Vinh hay ko bé Vy, tôi chỉ biết im lặng, thôi thì má nghĩ sao tôi ko có như vậy được rồi, ko nói tới nói lui chi cho tùm lum lên. Chuyện nhỏ mà.

Má về được 1 chút, khoảng 10h30 thì bé Vy đem đồ ăn trưa vô, nét mặt rõ là ko được vui.

- Anh ba bớt mệt rồi phải ko? 

- Uhm, cảm ơn cô. 

- Chị Dung ra đây với em chút.

- Mày đem rũ chị ba mày đi đâu?

- Trời ơi, ra ghế đá chút thôi mà anh làm thấy ghê?

- Anh hỏi thôi, làm gì sửng cồ lên vậy? Thấy anh bệnh nằm đây mày muốn ăn hiếp anh hả, anh bẻ cổ. 

Tôi đang giặt mấy cái khăn lau mặt, nhanh chân chạy ra níu tay cô út 

- Thôi xin can, giờ ra ngoài thì ra ngoài. Anh ngồi chút chờ em vô lau mặt cho anh nha. 

Tôi níu bé Vy ra ngoài sân, con nhỏ tay chân lạnh ngắt 

- Chuyện gì mà căng vậy Vy?

- Nè chị đọc đi, đoạn nào ko hiểu chị hỏi em.

Bé Vy nó lấy ra cái Iphone, quẹt quẹt vô viber rồi đưa tôi coi 

- Điện thoại ai đây?

- Điện thoại con đĩ đó.

- Sao em có? 

- Em lấy của nó đó 

- Sao lấy được.

- 1 triệu.

- Em làm gì?

- Dàn cảnh cướp giật.

- Trời đất ơi, sao em gan quá vậy.

- Thôi, trót lọt rồi, em con giải mã được mật khẩu của nó nữa, giờ em có bằng chứng rồi. 2 người súc vật đó ko yên với em đâu.

- Chị nói rồi, em đừng làm gì phạm pháp mà, với lại chị Vân chỉ còn đang yếu ….

- Ông H ổng phải tha cho chị hai em, chị em khổ nhiều rồi, tại sao phải chịu đựng ổng? Nhà em đâu có nghèo mà ko nuôi nổi chỉ với mấy đứa nhỏ, cần gì thằng chồng chó như vậy chứ. Giờ em làm lớn chuyện này, công an có bắt em cũng được, em lôi thứ gian phu dâm phụ đó chết chung.

Vy căng người lên nói, tôi thấy rõ sự giận dữ trong cặp mắt đỏ hoe của nó 

- Bình tĩnh đi em.

- Chị cứ đọc đi coi có bình tĩnh được ko?

Tôi bắt đầu đọc, họ liên lạc với nhau có vẻ ngay từ đầu con kia vô làm, tin nhắn đa phần là tiếng Anh, thời gian thì kéo cả ngày ko giới hạn. Máu cứ thế mà sôi lên sung sục khi có những tin kinh hoàng thế này 

- Em đã tắm sạch sẽ, nằm chờ anh ở đây, thơm ngon lắm. 

- Ok 

Rồi thế này 

- Kiểu thế này, 1 tuần em ko quan tâm anh sex với vợ anh bao nhiêu lần nhưng với em tối thiểu phải 2 lần, ok?

- Ok. Vợ anh cũng đang bầu, hình như nghén sex. 

- Nếu ko phải 2 lần 1 tuần thì như là ống nước bị nghẹt vậy. Tội nghiệp em. 

Khủng khiếp hơn, 1 đứa con gái xinh xắn lại tàn nhẫn thế này 

- Đừng buồn, dù gì anh cũng có 2 đứa con rồi. Giờ mất 1 đứa có sao, có phải tại anh làm bả có bầu ngoài tử cung đâu mà lo.

- Sao em nói vậy?

- Em đang an ủi anh, chứ em ko phải vợ anh mà buồn cùng anh. Em cũng ko định đẻ với anh đâu, em ko thích làm vợ anh, chỉ như vậy thôi. Hãy kể chuyện vui và gặp em trong tâm trạng vui. buồn thì ở nhà. Em ko phải thùng rác để anh xoả. 

- Em có thấy mình ích kỷ ko?

- Ko.

- Uhm, gặp nhau sau.

- Thời điểm nào thì cũng là 1 tuần 2 lần nha. 

- Tính sau.

Đỉnh điểm 

- Anh giải quyết 2 con em thần kinh của anh nha, dám tới nhà em quậy.

- Em cẩn trọng lời ăn tiếng nói đi, dù sao họ cũng là người gia đình của anh 

- Mặc xác nhà anh, *^&&%$ được ngủ với em, vô tiền khoán hậu, em ko phá thứ hạnh phúc mà anh đang xây thì ko có con nào có quyền động tới em. Em ko để yên đâu.

- Em và anh đang sai mà.

- Vậy sao chỉ em chịu bị quậy bị làm nhục, anh thì sao?

- Đáng lẻ em ko nên lả lơi với người đã có vợ.

- Đáng lẻ anh ko nên ăn nằm với con nhà lành khi đã có vợ.

- Em đang nói ai?

- Giờ anh lật lọng à? Mới sex tối qua mà.

- Anh ko muốn gặp em nữa.

- Em sẽ giết mụ vợ của anh. Con này bỏ người khác ko bỏ thì thôi chứ đó giờ chưa ai dám bỏ con này.

- Anh sẽ là người đầu tiên bỏ em. Em thật lố bịch.

- Thách luôn.

Và rồi nó phá tới chị Vân, dường như ko biết điểm dừng, bẩn thiểu đến kinh khủng 

- Em hãy ngưng ngay cái trò mèo nhắn tin hay gọi cho vợ anh đi, vợ anh tin anh 100%, bao dung 100%.

- Tôi thích.

- Uhm, tuỳ em.

- Ngay từ đầu tôi ko tranh giành với chị ta, chỉ là ham muốn ai cũng có, chị ta ko biết chiều anh thì tôi mượn anh 1 số buổi, vậy thôi. Anh lo cho chị vợ già mới mất con của anh thì tốt nhất ngay từ đầu anh đừng cho cái đó vào miệng tôi, vào *** của tôi. 

Tới đây thôi, kéo xuống đọc mà run cả lên, vậy là họ ngủ với nhau từ đầu, rồi ngay cả trong những ngày chị Vân nằm viện họ cũng ngủ với nhau, sau khi tôi và bé Vy tới nhà nó họ vẫn ngủ với nhau. Thứ tình dục gì vậy, loại người ko có lương tâm gì vậy? Tim tôi siết lại, thở, cố gắng thở và hiểu được sự tức giận của Vy. Thương cho chị Vân quá, bị con đó khủng bố tinh thần. 

- Giờ sao Vy?

- Em tính rồi, kiểu gì em cũng có bằng chứng rồi, ông H sẽ biết tay em. Mặt khác, chờ anh ba về nhà em với chị qua nhà nó 1 lần nữa.

- Qua nhà nó làm gì? Má nó bênh nó mà? 

- Mình sẽ đi với mẹ.

- Má hả? 

- Ko, mẹ của chị.

- Sao em?

- Em định thuê 1 ai đó giả làm mẹ em nhưng em nghĩ hoài, tại sao ko nhờ mẹ chị, mẹ chị nói chuyện hay quá mà. Chị có thể vì chị Vân và 2 đứa nhỏ mà nhờ mẹ chị dùm em ko?

- Lỡ ba má biết thì sao em?

- Má hả? Nếu má nghĩ cho chị hai thì chỉ đã ko khổ tới bây giờ rồi. 

- Để chị suy nghĩ 

- Chị suy nhanh đi, anh ba xuất viện mình hành động luôn. Em cũng sẽ khuyên chị hai về nhà ở với em, ở đó có ngày chỉ chết quá. 

- Để chị coi lại, cái này mình tự động làm, chuyện liên quan tới hạnh phúc 1 gia đình đó Vy à.

- Hạnh phúc, chị mà cũng nghĩ chị Vân hạnh phúc hả? Chỉ sống như gỗ đá mười mấy năm qua, chịu đựng và chịu đựng. Đó là do gia đình này ko bảo vệ chỉ, ko quan tâm chỉ, má thì luôn muốn chỉ phải thế này thế kia. Bây giờ em phải cứu chị hai của em, chị ko giúp em làm 1 mình. Mọi hậu quả em chịu hết.

- Chị ko sợ hậu quả gì, chị chỉ sợ là chị em mình sẽ làm tổn thương chị Vân thôi Vy à.

- Lát về em sẽ qua gặp chỉ nói chuyện, chị yên tâm, chỉ là chị của em mà, em sẽ ko làm tổn thương chỉ đâu. Nhưng nếu có tổn thương 1 lần để chị thoát khỏi con ác quỹ kia thì em cũng làm. 

Nhìn tôi thở dài, con nhỏ khuyên can 

- Điện thoại này chị giữ đi, em sợ gậy ông đập lưng ông, lỡ nó chơi lại em, em có mất gì cũng ko sao nhưng cái điện thoại này phải còn. Thôi vô trong với anh ba đi chị.

Chưa bao giờ tôi thấy bé Vy quyết đoán, tính toán và có phần trưởng thành như vậy, con bé là 1 đứa tình cảm, nó thương anh thương chị nhưng lại rất chính nghĩa. Tôi biết hành động của Vy là đúng, ko sai nhưng hơi nguy hiểm và đi cũng xa rồi. Tôi mới hứa với Vinh là ko nhúng sâu vào chuyện của người khác …. Giờ lại thấy ray rứt. Bỏ cái điện thoại vô túi, tôi với bé Vy vô phòng. 

- 2 chị em làm gì mà căng thẳng vậy?

- Có gì đâu anh ba, anh ăn trưa chưa, đồ ăn giữ nóng lắm đó.

- Thôi khỏi, cái đó lát vợ tui cho tui ăn.

- Uhm, vậy em về.

- Ủa, qua đây đem đồ qua, rồi lôi chị ba đi ra ngoài, xong đem vô trả rồi về à? 

- Anh nghĩ sao cung được. Em qua thăm chị hai.

- Uhm, cho anh gởi lời thăm chị hai.

- Chỉ nói chỉ buồn vì anh nằm viện mà chỉ ko vô thăm được đó.

- Nói chỉ anh khoẻ rồi nha.

- Dạ, em về.

Tôi tiễn cô út ra ngoài hành lang, bé Vy đứng lại nhìn tôi 

- Chị cũng là phụ nữ, chị cũng có chồng, anh ba cũng làm chị đau mấy lần rồi, nhưng chị may mắn hơn chỉ, chị hãy suy nghĩ …. 

- Chị biết rồi, để anh Vinh xuất viện chị sẽ nói chuyện với mẹ chị. Em qua chơi với chị hai, nói chuyện an ủi cho chỉ vui nha, người ta nói một lần sa bằng ba lần đẻ, giờ chỉ cũng như sản phụ, để chuyện buồn ua uất là dễ trầm cảm lắm. 

Bé Vy gật đầu lia lịa rồi đi về. 

Tôi trở vô phòng, lấy đồ ăn cho Vinh, bữa nay nhà làm gà rô ti với xá xíu, canh bí xanh và cải bó xôi xào. Đồ ăn đựng gọn trong mấy hộp inox giữ nhiệt nên lấy ra vẫn còn nóng. Tôi mở hộp cơm ra trải báo trên bàn rồi cho Vinh ăn cơm. Má còn có làm thêm 1 chai cam vắt nữa, thiệt má cưng Vinh quá chừng. 

- Anh ăn đi để em ra ngoài mua 1 ly đá.

- Thôi, ăn xong rồi đi. 

- Thôi để em mua cho có anh ăn xong uống luôn.

- Ừ vậy em đi mua đi xong vô mình ăn chung. 

Tôi đi ra căn tin bệnh viện mua 1 bịch đá, tôi thích cái gì mát lạnh nên gì cũng uống với đá hết. Như là Vinh ghiền café vậy. 

- Nãy 2 chị em nói gì mà cả 20p vậy em?

- Có gì đâu anh.

- Mà nay thấy bé Vy nó kỳ kỳ. Chuyện chị Vân phải ko?

- Ko gì đâu anh, em hứa với anh là …

- Nếu em cảm thấy chuyện gì nên làm để chị em gần nhau hơn anh ko cản. Chỉ là đừng có mang tâm trạng nghi ngờ về rồi thái độ ko vui với anh thôi.

- ANh nói vậy là sao?

- Má ít khi quan tâm chị hai và bé Vy, má chỉ quan tâm anh là chủ yếu. Nên giờ nhà có thêm em, có chị có em khi khó khăn thì em cảm thấy giúp gì trong khả năng thì cũng nên làm mà.

- Sao tự nhiên anh lại bao la tình cảm như vậy?

- Nếu anh khô khan với chị em của anh thì vợ anh phải bù trừ vô chỗ đó chứ. 

- Em lỡ làm gì mà gây mất đoàn kết nhà anh với nhà thông gia thì anh ko ghét hay trách em chứ?

- Miễn em làm đúng là được. 

Tôi nhìn Vinh với vẻ mặt biết ơn sâu sắc 

- Em đừng có tưởng anh ko biết chị em phụ nữ nghĩ gì.

- Vậy em đang nghĩ gì?

- Nói chung, chị Vân là chị anh, chỉ khổ bên nhà chồng về tinh thần anh biết, nhưng anh giận vì sao chỉ cứ mãi chịu đựng như vậy. Ông H cũng ko tốt đẹp gì ngoài cái mã thành đạt, anh biết nên anh cũng ko có thân thiết gì. Thôi thì giờ em với bé Vy làm gì cho đẹp đi, mà em phải kìm con Vy lại, nó điên lắm đó nghe. Anh tin hai chị em. 

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.