Nếu Không Đẻ Được, Anh Có Bỏ Em Không?

Chương 125



Ngày hôm nay Vinh ko sốt nhiều, đến trưa ăn cơm thì hơi ấm đầu 1 chút xíu thôi. Sáng này có 1 chị mới nhập viện cùng phòng, chị bị chồng đánh vì phát hiện chồng ngoại tình vì đòi ly hôn …. Tôi ko hỏi nhưng nghe chị nói chuyện điện thoại tôi hiểu, ko ai nuôi chị trừ 1 người bạn, vì gia đình chị ở quê hết, chị ko báo, nhà chồng chị thì cũng ở nước ngoài, chỉ có chị - chồng chị và con chị, thằng bé 6 tuổi khôi ngô, nhìn đẹp trai y chang như chị. 

Buổi trưa người bạn gái của chị dẫn con chị vô với chị, chị bị đánh dập lá lách, chấn thương 1 bên mắt, mà nói dối là bị té, thằng bé cứ khóc thúc thích. 

Ăn cơm xong Vinh thấm thuốc lại ngủ. 

- Chị có cần gì ko em phụ chị? 

- Thôi được rồi em.

- Chị, chị cần gì em làm dùm chị cho, thấy chị đi lại khó khăn quá.

- Ko sao đâu em, bạn chị có thuê người rồi, lát nữa người ta vô thôi, cảm ơn em. 

Tôi lấy 1 hộp bánh quy nhỏ, đưa cho thằng bé, thằng bé tròn xoe mắt vừa hứng thú nhưng nhìn mẹ tỏ ý xin phép 

- Con cầm đi, dì cho con. 

Tôi nhìn nó, gật đầu nheo mắt cười với nó, nó mới chìa tay ra cầm bánh, cầm bằng 2 tay 

- Con cám ơn cô.

- Con bao nhiêu tuổi rồi, con tên gì?

- Dạ con 6 tuổi, con tên Phi Hùng, ba con tên Phi Anh, 2 ba con của con là Anh Hùng đó cô. 

Thằng é gỡ cái bánh ra vừa ăn vừa ngồi nép sát vô mẹ, mẹ nó xoa xoa đầu.

- 2 em chưa có con hả? 

- Dạ.

- Còn trẻ mà em.

- Trẻ gì nữa chị ơi, em hơn 30 rồi chị. 

- 2 em cưới nhau lâu chưa?

- Dạ hơn 5 năm rồi.

- Nhìn 2 vợ chồng tưởng mới cưới chứ. 

- Dạ.

- 2 em kế hoạch hả?

- Dạ ko, tụi em bị hiếm muộn. 

- À … 

- Chị có ăn trái cây ko chị, trái cây em có nhiều lắm, cherry, nho hay kiwi nha chị.

- Thôi em, chị đau bụng lắm.

- Dạ. 

Chị cười chua chát 

- Ngày xưa chị ham vui sớm, 17 tuổi đã cưới, 19 tuổi đã làm mẹ. Gia đình ở quê hết, chỉ có chị theo chồng lên đây, mẹ chị khóc hết nước mắt còn chị khăng khăng đi theo chồng xa mưu cầu hạnh phúc, sung sướng.

- Ủa, vậy đây là bé nhỏ hả chị?

- Uhm, đứa thứ 3 rồi em. Con đầu chị bị bệnh mất năm 12 tuổi, đứa thứ 2 bị hư, đây là thằng thứ 3, nhưng chị cũng hết sanh được rồi em nên coi như có 1 mình nó.

- Dạ …

Đang nói tới đó thì bạn chị lại vô cùng với 1 cô trung niên, thấy chị đưa 1 ghi tờ giấy ghi sẵn dặn dò cô đó điều gì đó rồi cô đi, chị nhờ bạn chị dẫn con chị đi rửa mặt, ra cho thằng nhỏ ngủ trưa. 

Chị Vân với 2 đứa nhỏ và bé Vy cũng vô 

- Trời, chị khoẻ chưa mà vô đây chị?

- Đỡ nhiều rồi em.

- Dạ, chị ngồi đi 

Tôi nhấc mấy cái ghế cho chị ngồi. Chị Vân cũng cúi đầu chào chị cùng phòng. 

Nhìn mắt chị Vân quầng thâm, xanh xao và xơ xác đến tội. 

- Ở nhà chán quá, chị vô chơi với em sẵn thăm thằng Vinh chút rồi dẫn mấy đứa nhỏ đi coi phim. 

- Dạ, nay thứ tư nè chị, CGV giảm giá. 

- Uhm, tụi nó đòi coi phim hoạt hình gì đó. 

- Chị khoẻ hẳn chưa, đi vậy chị mệt ko?

- Thì cũng cả chục ngày rồi mà em, đi với dì út nữa mà. 

Vinh trở mình dậy, uống nước rồi hỏi thăm chị hai, 2 đứa nhỏ chạy lại tính ôm cậu 3 

- Thôi, đừng có ôm mấy đứa nhỏ, anh đang bệnh mà.

Vinh khựng lại vài giây, giả bộ 1 tay che miệng ho khụ khụ, tay còn lại xua xua tay mấy đứa nhỏ, cười tít mắt, tôi lại lấy trái cây và bánh ra cho mọi người cùng ăn. Trong lúc đó thì có 1 người đàn ông mặc vest vô phòng, nhìn quanh ko chào hỏi ai 

- Anh về đi, có con ở đây, em sẽ nói chuyện sau với anh. 

- Anh tới đưa con về.

- Con ở đây, tối về. Giờ đem nó về ai coi chừng nó?

- Anh sẽ đem con tới công ty.

- Tính sau đi, con ngủ rồi. 

- Sao cũng được.

- Ừ, anh về đi, và chuẩn bị đơn từ, em xuất viện sẽ ra toà, em còn ra công an nữa. Chứng cứ có đủ rồi, phim chụp, bệnh án của em đủ cả. Và có cả hình của anh nữa.

Gã đàn ông có vẻ bực tức, quay lưng hậm hực bỏ đi. 4 người lớn chúng tôi cùng nhìn chị, chị cười ngao ngán 

- Chồng chị, có bồ nhí, chị đi bắt ghen, về nó mượn rượu đánh chị tới nhập viện luôn …. 

Chị Vân trố mắt, mặt đờ đẫn 

- Có bồ nhí còn đánh chị nữa hả?

- Uhm, nó đánh chị, doạ giết chị, chửi chị và cấm chị ko được đụng tới con kia.

- Rồi chị tính sao?

- Lần đầu tiên dám đánh chị, mà đánh tới cỡ này, chấn thương tứ bề, chị sẽ ly dị, đòi chu cấp và chia đôi tài sản, giảnh quyền nuôi con, thưa công an tội bạo hành. 

- Lần đầu tiên chồng chị ngoại tình hả?

- Ko, lần thứ mười mấy rồi, nhưng là lần đầu tiên đánh chị. Chị luôn nghĩ nó sẽ ko bao giờ dám đánh chị vì chỉ nói rồi, động tới chị là chị ly dị và bắt con. Tại chị ham tiền ham giàu nên lấy nó, ngày xưa mình đẹp mình trẻ nên nó chiều.

- Bây giờ chị cũng đẹp mà chị.

- Nhưng mấy đứa bia ôm, sinh viên đẹp và trẻ hơn.

Chị lại cười trong khi chị Vân cứ ngẩn người ra, tôi phá vỡ bầu ko khí bằng cách mời trái cây mọi người, nhưng chắc do cùng cảnh ngộ nên chị Vân cứ hỏi mà lơ đi dĩa trái cây 

- Chị thưa hả?

- Uhm, chị có bằng chứng ngoại tình 3 đứa gần nhất, bệnh án đa chấn thương chị còn mới nè, nhà chị có lắp camera nữa. Nói chung, chị thắng chắc rồi. 

- Chị cho người theo dõi hả chị?

- Đương nhiên, chị đi đánh ghen còn nhiều hơn đi spa. Chị nhẫn nhịn an phận nuôi con rồi, nhưng ko thể nào chịu được, ko phải chị còn thương nhưng ít ra chị nghĩ tới cái tình nghĩa, dù gì ngày xưa nó cũng cưới hỏi đàng hoàng, xây nhà ở quê cho ba mẹ và em chị, lo cho em chị học đại học, mở shop cho chị kinh doanh. 

- Chị bắt đầu phát hiện là hồi nào?

- Lúc chị hư thai đứa thứ 2. 

Thôi chết rồi, đúng đài đúng tầng số của chị Vân luôn rồi. 

- Sao chị biết vậy chị?

- À, dễ mà em, phụ nữ mình để ý 1 cái là biết liền chứ gì. 

- Rồi lần đầu tiên chị xử lý sao?

- Chị tới gặp con bé đó, tát nó vài bạt tai hù sẽ thưa công an. Mà chồng chị cặp với sinh viên là chủ yếu, mấy đứa sinh viên giả bộ xin việc làm thêm hay gì đó …..Mà mấy đứa đó nó nhát lắm, đến con quỷ cái này nó lì, nó thách chị đủ thứ, chị đánh nó 1 trận thì chị bị vầy luôn. 

- Chị buồn ko sao em thấy chị ko buồn?

- Chị chai rồi, lúc bị đánh chị còn thách nó giết chết chị chứ ko khóc mà.. Kiểu như cũng hơi sốc nhưng đúng ý chị, có cái cớ để chị đường đường chính chính ly dị và nuôi con, gia đình nó sẽ ko còn có lý gì để nói chị. 

Chị Vân nước mắt chảy dài, đi nhanh vô nhà vệ sinh. 

- Chị của em có sao ko vậy?

- Dạ ko sao đâu chị, chỉ hơi nhạy cảm.

Hai đứa nhỏ thấy mẹ khóc đứng gõ cửa cốc cốc 

- Mẹ ơi, mẹ lại bị đau bụng nữa hả mẹ?

Vinh nằm gác tay lên trán, Vy thì ngồi suy nghĩ đăm chiêu, chị Vân nhốt mình trong toilet, 2 đứa nhỏ cứ đứng ngoài chờ mẹ, con trai chị kia đang ngủ trên giường bệnh của mẹ nó, chị cùng giường thì bấm điện thoại gọi liên tục, mặt chị bị bầm tím hẳn 1 bên, mắt trái của chị còn bị tụ máu. Còn tôi thì ngồi đó, quan sát tất cả, cái phòng chỉ có hơn 20 m vuông mà có tới 2 bi kịch hôn nhân gia đình, có tới 3 mãnh đời trẻ nhỏ bất hạnh. Tôi nhìn trân trân Vinh đang gác tay lên trán, chồng tôi rõ là người khô khan ko chia sẻ hay nói chuyện tình cảm với mọi người nhưng gia đình ai cũng thương ảnh. Còn với tôi thì sao? Mười năm nữa có khi nào ….. ôi ko được, tôi phải rút chân ra khỏi ý nghĩ này, tôi còn phải tập trung sức khoẻ và thoải mái tâm trí còn đẻ con nữa, trời ơi! 

Chị Vân rửa mặt bước ra ngoài, chào mọi người rồi gấp gáp nắm tay mấy đứa nhỏ đi về, bé Vy chạy theo ko kịp luôn. Tôi cũng chạy theo, dặn bé Vy nhớ canh chừng an ủi chị, có gì gọi điện cho tôi. 

Chiều hôm đó có công an tới hỏi chị vài câu, họ ghi ghi chép chép. Tôi cũng ko quan tâm quá nhiều nữa, cũng ko hỏi chị thêm 1 điều gì, thân phụ nữ đau khổ muôn phần nhưng bao nhiêu người đủ mạnh mẽ để dứt khoát, để tố cáo khi bị chồng đánh? Hay đa phần im lặng chịu đựng mọi thứ? 

Tôi về nhà tắm, thay đồ rồi lại vô viện, buổi nay mẹ, ba má cùng vô thăm Vinh 1 lúc. 2 bên thông gia hỏi thăm đủ thứ. Mọi người đi về, tối chị bên cạnh cũng gửi con chị đi đâu ko rõ, cô trung niên buổi trưa vô chăm sóc cho chị, chị vẫn gọi điện thoại liên tục. 

Tối bác sĩ khám 1 lần, cho thuốc uống rồi nói mai Vinh sẽ xuất viện với điều kiện phải xét nghiệm máu thêm 1 lần nữa. Vì từ trưa Vinh ko bị sốt thêm nữa, mấy hột máu đã xuống tới lòng bàn chân rồi, mấy ngày trời nay nhìn chồng cũng xuống sắc, mặt tóp hẳn lại, râu thì lổm chổm. 

Tôi xếp và dọn bớt đồ đạc khăn khiếu, tối đó hai vợ chồng tôi vì tế nhị nên ko nói chuyện hay giỡn như bữa trước, 10 h vợ chồng còn đi dạo mát ngoài khuông viên bệnh viện, lên giường nằm thì mỗi đứa 1 cái điện thoại lướt web xem tin tức rồi ngủ, đêm nay tôi chỉ có thể viết vì dòng nhật ký đầy trắc ẩn, đầy những suy nghĩ đau đáu trong bọng, chứ ko thể online được. 

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.