Nếu Không Đẻ Được, Anh Có Bỏ Em Không?

Chương 19



Từ hoang mang, lo lắng tôi như bị stress, cáu gắt hay gây với anh, tìm cách để gây nhau vô cớ, rồi khóc.

- Thương em, em khó chịu lắm, anh ko biết phải làm sao, khi nào em khó chịu em muốn gì thì cứ xõa ở anh. 

Mặt nóng bừng ko phải vì giận mà là xấu hổ, tại sao anh lại cứ như vậy, sao anh ko khó chịu lại, tại sao ko giận tôi đi, sao anh ko bỏ mặc tôi đi. 

- Anh có đọc trên mạng, trên báo là nội tiết tố thay đổi khi có bầu, em cố gắng đi. Rồi em còn bị nôn ói nữa đó, ko phải bao tử gì đâu, thèm ăn gì nói anh mua cho. Hay anh mua sữa bầu cho em uống nha. 

- Anh bị làm sao vậy anh Thái?

- Thương em 

- Em ko muốn sanh đẻ gì hết, rồi ngoại em rồi mẹ em làm sao?

- Anh sẽ qua nhà, em dắt anh về nhà đi, anh sẽ thú nhận hết, là tại anh mà. 

- Mẹ em ko để yên cho anh đâu!

- Nếu ko cưới cũng đc, anh sẽ theo ý em.

- Em muốn bỏ em bé! 

- Ko được! Anh ko đồng ý 

- Vậy anh đi mà mang bầu cho em đi, em ko thích em nói ko thích mà. Ko phải anh nói anh ko ép những gì em ko thích ko thoải mái sao?

- Đây ko đơn giản là thích đâu Dung em, là con của mình, rồi sức khỏe của em nữa. Em ko thương anh, ko thương em bé thì cũng nên thương mình chứ. 

Tôi òa khóc, khóc ngon lành khóc bất lực. Tôi phải làm sao giờ trời ơi? Tôi mới 18 tuổi mà, bây giờ cũng chẳng phải lúc để hối hận, tôi thương anh Thái, tôi ko hối hận về những gì đã dâng hiến cho anh, nhưng tôi ko thích cưới. 

Tôi mặc cái áo cưới màu trắng, bụng tròn xoe, mẹ tôi dắt tôi từ dưới lên sân khấu – anh đã đứng chờ phía trên đó rồi. Đang đi thì đùng 1 cái đứa bé lọt ra từ trong tà áo cưới rộng thùng thình. Tôi giật mình, mồ hôi nhễ nhại, thì ra chỉ là 1 giấc mơ, đúng hơn là 1 cơn ác mộng mà. 

- Sao vậy em?

- Em ko sao, thôi anh chở em về đi, mấy giờ rồi?

- Nhìn em mệt mỏi quá, nằm 1 chút đi em, mới 6h hơn thôi. 

- Em mệt và đói quá, thôi anh chở em đi ăn gì rồi về đi.

- Anh mua sữa bầu cho em nha! 

- Thôi anh, làm sao mà em dám đem về. Cái đó tính sau đi. 

Tôi mệt mỏi, bơ phờ đi ăn với anh rồi anh chở tôi về. Tối hôm đó, tôi lên mạng tìm hiểu về những biện pháp phá thai, uống thuốc tây, thuốc nam, hay là đi hút. Ko biết tôi có chết khi sử dụng sai biện pháp ko nữa? 

Rồi tôi nghĩ tới anh, anh yêu thương tôi như vậy, anh sẽ ko giận tôi đâu, tôi sẽ tự đi xử lý 1 mình sau đó mới cho anh hay, sau đó chúng tôi lại yêu nhau như trước.

Sau 3 4 ngày suy nghĩ, đi với anh tôi vẫn bình thường, nhìn anh lo cho tôi thì tôi lại bị phân vân. Mà ko thể nào đc, tôi phải đi học, tôi ko muốn cưới chồng bây giờ, rồi đẻ con làm tôi mất hết cả 1 thời tuổi trẻ còn gì. Ko phải ko muốn lấy anh, đơn giản là ko muốn cưới lúc này, ko cưới thì ko thể sinh con đc. 

Cơm trưa 

- Sao hôm nay con thấy ngoại yếu vậy?

- Uhm, ngoại hay lạnh buổi tối, tay chân ngoại tê hết, già rồi. 

- Hay mẹ chở ngoại đi đi khám bệnh đi. 

- Uhm, tối nay đi (- mẹ trả lời)

Ngoại kêu cô Hà bưng ra 1 tô canh chua cá lóc, thôi rồi tôi nôn ọe đến hết hơi, tái hết mặt và ko thở nổi bỏ chạy vào toilet, đúng y như anh nói mấy bữa trước. 

- Sao vậy?

- Dạ, chắc bao tử hành ngoại ơi. 

- Con còn uống nghệ với mật ong ko đó?

- Dạ còn. 

- Uhm, ăn cơm đi! 

Tôi tưởng tượng đến cái mùi tanh của tô canh muốn xĩu luôn. 

- Con này ai ko biết nó đau bao tử thì chắc nói nó có bầu. 

Trúng tim đen, tôi sợ hãi …..

- Thôi, tự nhiên con đau bụng quá, mẹ với ngoại ăn đi lát con ăn sau. 

Tôi chuồn lên lầu nằm. 

- Nhớ anh quá.

- Uhm, anh cũng nhớ em, hôm nay ko gặp nhau buồn há?

- Uhm, anh đi làm ngoan nha, em ngủ trưa.

- Hôn 2 mẹ con!

Tôi ngủ dậy lúc 3h chiều, bụng đói cồn cào, chạy xuống bếp thấy nồi canh lại chạy lên. Đành phải ra ngoài ăn tô phở, lạy hồn tôi ăn hết 1 tô vẫn chưa thấy no, ăn thêm 1 chén bò viên và trứng, xong còn uống 2 ly nước mía. Khi có bầu thì ai cũng ăn nhiều như vậy sao? Bữa giờ hơn 1 tuần rồi, nếu ko giải quyết nhanh thì cứ cái kiểu ăn uống này tôi thành con heo sớm thôi. Ko những vậy, bụng càng ngày càng bự ko thể giấu được đâu, mà thai lớn thì lại càng khó xử lý. 

Tối đó ngoại với mẹ đi khám về, ngoại bị đau khớp và huyết áp cao, tôi đã lo lại càng thêm lo, ngoại tôi tám mươi mấy tuổi rồi mà, nói mới để ý dạo này mẹ cũng ở nhà nhiều, ko có nói tới ông Cường, thấy vậy tôi cũng vui. Gia đình 3 người của tôi sẽ sống với nhau hoài, ko ai lấy chồng hết. Nghĩ tới đây tôi ôm ngoại, nước mắt chảy ra nhưng lại ko dám nấc lên tiếng vì sợ ngoại biết.

- Ngoại đừng bệnh gì nha, con sợ lắm! 

- Sao mà biết đc, ngoại già rồi mà. 

- Ngoại sống với con và mẹ hoài nha.

Tới đây ko thể nào kìm nén được nữa, tôi khóc trong vòng tay ngoại, làm sao ngoại biết cháu của ngoại đang có bầu chứ, chẳng phải tôi mãi là đứa cháu bé nhỏ của ngoại sao? Ngay thời khắc này, phần con trổi dậy hơn phần người, tôi quyết định sáng mai đi bỏ thai. 

Sáng ra, tôi tắm rửa và mắc 1 cái áo đầm voan màu vàng nhạt – mẹ dẫn đi mua năm ngoái. Tôi thắp nhang sớm cho Phật bà Quan âm, cửu quyền thất tổ … chỉ là đốt nén nhang cho nhẹ lòng chứ tôi cũng ko van vái gì cả.Tôi đi taxi đến Từ Dũ, vừa đến cổngbệnh viện tôi nửa muốn nửa ko muốn thì có 1 ông hình như chạy xe ôm, ông ta đến dò hỏi tôi có phải muốn giải quyết ko? Ổng nói tôi đi 1 mình thì phải trên 18 có cmnd người ta mới làm cho. Thấy tôi ấp úng ông ta chỉ tôi 1 phòng khám tư trên đường Cao Thắng, ông ta chở tôi đến đó. 

Vào cái phòng khám nhỏ, có 3 cái giường giống như giường hồi sức, đã có 2 chị nằm đó, 1 chị vô nước biển, 1 chị nằm ko, khi bước vô thấy có 2 người đàn ông phía ngoài, chắc chồng hay bạn trai của 2 chị. Tôi ghi qua loa tên tuổi vô tờ giấy bác sĩ đưa. Còn tiền thì trả sau. 

- Bác sĩ ơi có an toàn ko?

- Em bao nhiêu tuần rồi? 

- Chắc gần 7 tuần.

- Ồ, 7 tuần thì ko sao, còn nhỏ, chỉ là 1 giọt máu thôi. 

- Nhưng có ảnh hưởng gì ko bác sĩ?

- Ko em, xong sẽ có thuốc bổ uống mà, chứng 4 5 ngày nhiều lắm 1 tuần thì em khỏe à, lúc đó sẽ gần gũi đc. 

- Làm có nhanh ko bác sĩ?

- Thao tác tầm 20p thôi em. 

Điện thoại reo, ko ai khác, là anh Thái, tôi bước ra ngoài nghe điện thoại. 

- Em nghe nà. 

- Uhm, cục cưng đang ở đâu? Chiều gặp nha.

- Em đang ở nhà, dạ chiều gặp anh. Nhớ anh. 

- Sao bữa nay bé Dung nói chuyện dịu dàng vậy?

- Tại em thương anh. Thôi em đi tắm cái, lát em gọi lại.

- Uhm, bye em.

Tôi nghẹn ngay cổ, nếu là ở nhà thì tôi đã khóc rồi. Tôi bước vào trong, nằm trên cái giường giống như giường khám phụ khoa, cở quần lót. Ở đó có 1 bà bác sĩ, 1 cô y tá đứng đó để đưa đồ nghề cho bác sĩ, 1 cô khác đứng cạnh tôi, cô ta hỏi tùm lum các chuyện trên đời, khen áo đầm đẹp, khen bông tay đẹp, khen mắt tôi đẹp. 

- Chuẩn bị làm nhé em.

- Dạ.

- Em thả lỏng đừng gồng, nhanh thôi. 

Tôi nhắm mắt, thả lỏng, quên sự đời, tôi xử xự như 1 con robot ko cảm xúc, tôi nằm đó, nước mắt chảy hai hàng, tôi nghe được tiếng rột rột họ đang làm gì phía dưới của mình, nghe nhói nhói ở bụng dưới kiểu đau bụng kinh, xót xót ở vùng kín. Bây giờ thì ko thể quay đầu được rồi. Cô y tá vẫn hỏi han đủ thứ, tôi thì như chết đi, đau thì ko đau nhiều về thể xác nhưng suy nghĩ của tôi đã bị tổn thương. Tôi tổn thương chính mình, tôi vừa làm gì thế này? Tôi ko bàn bạc với người yêu mình, tôi tự quyết định bỏ đi giọt máu của 2 đứa, tôi liều mạng quá, tôi ác quá, tôi vừa chấm dứt 1 sự sống, đó là con của tôi. Tôi cắn môi, nghiến răng, cô y tá nắm chặt bàn tay của tôi, nhìn ánh mắt có vẻ thấu hiểu. 

- Xong rồi em, em vô trong lót miếng băng, có thể ra 1 chút huyết, ko sao cả, em đừng lo nhé. 

- Bao nhiêu tiền bác sĩ?

- 750k. 

Chỉ 750k, Xong! Ko quá nửa tiếng đồng hồ, giờ tôi phải đối mặt với Thái của tôi như thế nào đây? Tôi chẳng khác nào cô Yến kia, tôi cũng tự quyết định, tôi coi thường và ko tôn trọng anh …… Tôi vừa làm 1 chuyện tày trời. Phóng lao thì phải theo lao, trong lúc nằm đó cho khỏe, cho bớt choáng váng tôi lấy đt nhắn tin cho anh.

- Em có như thế nào thì anh cũng thương em phải ko?

- Dĩ nhiên.

- Lát em qua, anh có nhà ko?

- Có, lát qua anh chở đi ăn trưa nha?

- Ko, anh mua gì về cũng đc, em ko đi ra ngoài đâu.

- Uhm, thèm gì anh mua.

- Gì cũng đc. 

- Khoảng 10h30 em tới đó nha. 

Tôi bấm chuông cửa, anh của tôi ra, nhìn đôi mắt hớn hở nét mặt rạng rỡ của anh làm cho tôi lao tới ôm anh òa khóc. 

- Sao vậy em?

- Em xin lỗi anh.

- Sao vậy, có chuyện gì?

- Em xin lỗi, em xin lỗi, xin lỗi anh, xin lỗi và tôi quỵ xuống. 

- Em vừa đi đâu về?

- …..

- Em bỏ con rồi phải ko?

- Em xin lỗi 

Anh thất thần ngồi phịch xuống sofa,từ khi yêu nhau có bao giờ tôi thấy anh buồn đến như vậy đâu. Tôi quỳ tại đó, khóc ko ngừng. Ko hiểu 1 kẻ chuyện gì cũng dám làm như tôi, tôi khóc vì cái gì nữa. Thà là anh quát nạt tôi, anh la mắng tôi đằng này anh chỉ nhìn tôi, ánh mắt đầy thất vọng. Tôi cứ khóc, cứ nấc cứ khóc nghẹn. Anh bỏ ra ngoài hút thuốc, hết điếu này anh mồi điều khác, còn tôi thì cứ khóc, như vậy đến hết cả 1 buổi trưa. Tôi khóc đến khang tiếng.

- Em biết em sai rồi, anh ơi em biết em sai rồi!

- Rồi em cũng bỏ anh thôi! 

- Em ko có, em thương anh, em ko bỏ anh. 

- Cưới em ko thích, con thì em bỏ, vậy em yêu anh chỗ nào nữa?

- Em xin lỗi. 

- Anh biết em ko thích cưới ko thích có con nhưng ít ra đó cũng là con của anh mà, sao em ko nói với anh?

- Em sợ nếu em nói với anh, thì anh sẽ cản, anh sẽ ko đồng ý. Em vẫn là em của anh, em vẫn thương anh mà. 

- Để anh lấy đồ cho em ăn, ăn xong em ngủ đi rồi anh chở em về. 

Chúng tôi ngồi đó đối diện nhau, làm gì mà nuốt nổi nữa. Xong rồi nằm, anh nằm ngửa tay gác trán nhìn lên trần, tôi ôm anh nhưng anh ko đẩy ra mà cũng ko ôm lại như mọi khi. Căn phòng ngột ngạt và nặng nề, như thế thiếu oxy vậy. Tôi chẳng biết thế nào nữa, nước mắt lại rơi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.