Nếu Không Đẻ Được, Anh Có Bỏ Em Không?

Chương 33



- Cho anh đưa em vô tới nhà nha.

- Thôi, đầu hẻm được rồi, em đi bộ vô.

- Sao vậy?

- Em ko quen, đó giờ chưa ai biết nhà em.

- Ok, em cẩn thận nha!

- Bye anh!

Tôi lầm lủi bước vô nhà, vẫn con đường và cảnh vật y chang lúc nãy, chó vẫn sủa khi nghe thấy tiếng bước chân … nhưng lòng ko hân hoan nổi như lúc nãy. Không ngờ khi được ngỏ lời yêu lần nữa cảm giác lại như thế này, khác xa lần đầu tiên cách đây mấy năm, chắc tại những gì đã trải qua, chắc tại bản thân đã thu mình lại từ mấy năm nay, chắc tại tôi cũng thích người này rồi. Rồi tôi lại lo sợ rằng cả 2 sẽ ko giữ được nhau, tình yêu chỉ mới chớm như vậy mà tôi đã cảm thấy stress như vầy, bản năng yêu đương hình như đã ko còn mạnh mẽ. Tôi cũng đã nhận lời, và đây xác định là mối quan hệ nghiêm túc, tôi phải nghiêm túc, muốn đối phương tôn trọng mình thì trước tiên mình phải tôn trọng bản thân. Đầu óc bâng quơ, sau tất cả những suy nghĩ phải nhường chỗ lại cho chị hai “ Mặc Cảm “.

Tôi vô nhà, đóng cửa, khóa cửa, bé Nemo đã chạy chạy ra mừng, tôi ôm con vào lòng, hôn hôn vào bộ lông mịn màng của con, chợt lóe lên 1 suy nghĩ “ có phải Nemo là 1 sợi dây kết nối “. Tôi ko còn nghĩ tới chuyện Vinh có thật lòng hay thật lòng với tôi cỡ nào nhưng tôi quyết tâm sẽ cho Vinh thấy tôi trưởng thành và nghiêm túc. Đi ngang phòng mẹ, mẹ đã ngủ, ôm Nemo lên phòng, rửa mặt thật sạch để tỉnh táo. Thở mạnh 1 tiếng như tự nhắc nhở “ Dung đã yêu lần nữa “.

- Anh về tới nhà rồi, sao hôm nay em ko dặn anh chạy xe cẩn thận và về nhà nt cho em?

- Vì anh ko xĩn mà.

- Uhm, nhưng lần sau phải nhắn tin chứ, đâu phải phải xĩn mới gây tai nạn!

- Em biết rồi.

- Thôi em ngủ đi, xin lỗi em vì giờ này còn bắt em phải đi gặp anh!

- Ko có sao đâu, em ngủ nha. Chúc ngủ ngon.

- Cảm ơn em!

Nằm trên giường và đọc những tin vừa nhắn, cái thói quen như nghiện đọc đi đọc lại mấy tin nhắn đó lại lặp lại, đúng là rãnh rỗi sinh nông nỗi. Nhắm mắt lại, khuôn mặt đó hiện ra cùng nụ cười tỏa nắng, ngày mai phải làm gì bây giờ, buổi hẹn hò đầu tiên phải như thế nào mới phải?

Sáng dậy sớm mặc dù khuya ngủ cũng khá trễ, tắm táp, ăn sáng rồi cho Nemo ăn cháo nữa, hôm nay đi học chắc gởi Nemo ngoài cửa hàng mẹ, dặn mấy chị cho Nemo ăn và uống sữa dùm. Đi học, ráng học cho xong đi chứ oải cái cảnh học hành lắm rồi. À, mà hôm nay còn phải chạy qua NVH Phụ nữ đăng ký học trang điểm nữa.

Đang ngồi ngáp ruồi trong lớp, ôi mấy bài luận chán ko tả được. 8h30, ngứa tay móc điện thoại ra nhắn tin :

- Anh dậy chưa?

- Chưa.

- Chưa sao trả lời tin nhắn đc?

- Vì em nt thì anh phải trả lời, khi ai nhắn tin hay gọi thì trừ mấy trường hợp anh ko cầm máy, chứ ngoài ra anh sẽ trả lời hết.

- Uhm, vậy được, em chịu như vậy, như vậy sẽ ko lo lắng.

- Em đang học à?

- Uhm, nhưng buồn ngủ lắm.

- Tội nghiệp em.

- Thôi anh ngủ tiếp đi, bà cô đang liếc em, ko khéo thì bả cho ăn cục phấn.

- Giỡn thôi chứ anh dậy rồi, đang uống café chuẩn bị đi làm.

- Ok, bye anh.

Sau vài dòng tin nhắn, thấy tỉnh táo trở lại, thấy vui vui còn nhiều hơn thấy nhớ nhớ. Nhưng tuyệt đối phải giữ giá, tôi cứ bị ám ảnh phải giữ giá giữ giá là sao, ko biết phải làm gì? Chẳng biết thế nào nữa, thật kỳ lạ, đầu óc của 1 đứa 23-24 lại mụ mị hơn lúc 18-19!

10h30 sáng lại có tin nhắn:

- Bé Dung ơi, ăn gì chưa, đi ăn trưa với anh ko?

- Cũng được.

- Em muốn ăn gì?

- Em đang thèm bún bò.

- Ok, anh chạy qua trường em chờ em.

- Thôi khỏi, anh định dẫn em đi ăn ở đâu em chạy tới luôn, khỏi qua trường chi cho mắc công.

- Bồ bịch người ta còn đưa đón nhau đi học nữa kìa em.

- Kệ đi, em có xe, em tự đi.

- Vậy chừng nào mới được hẹn hò 1 xe.

- Nói chung là ko phải lúc em đi học!

- Vậy anh chờ em ở vòng xoay Dân Chủ nha.

- Ok.

Vinh dẫn tôi ăn 1 quán bún bò trên đường CMT8 nhưng trong hẻm, nói chung là ngon thiệt.

- Anh mời em đi ăn, hỏi muốn ăn gì là trả lời bún bò liền.

- Chứ em đang thèm mà.

- Ừ ko có gì tại anh thấy mắc cười vậy thôi.

- Mà anh làm gì mà 9h sáng còn chưa đi làm?

- Anh đại diện cho cửa hàng của ba anh.

- Cửa hàng ba anh bán gì?

- Sắt thép, các thiết bị để chế tạo máy công nghiệp.

- Uhm

- Gia đình em chỉ có em thôi hả?

- Uhm, chỉ có em. Em ở với mẹ, ba mẹ chia tay lúc em chưa sinh ra.

- Mẹ em làm gì?

- Mẹ em bán nệm, gần cửa hàng nệm của mẹ là cửa hàng gỗ nội thất của dì 2, cậu 3.

- Nhà em làm về nội thất à?

- Uhm, ngày xưa ông ngoại có xưởng mộc, cậu 3 duy trì tới bây giờ, mẹ em lúc trước cũng đi làm công ăn lương, cửa hàng là mới mở khoảng 10 năm trở lại thôi.

- Chắc mẹ em thương em lắm.

- Cả nhà em ai cũng thương em. Còn anh?

- Chị 2 anh có gia đình riêng ở quận 8, em gái anh đang học lớp 12 nhưng em gái anh nó là con nuôi, nhưng ba má anh cưng dữ lắm.

- Mình kể chuyện tình yêu cũ đi!

- Chi vậy?

- Để biết về nhau mà rút kinh nghiệm.

- Em hoang mang rồi!

- Ko, em thật sự muốn biết.

- Ăn xong qua quán café cho mát rồi anh kể cho em nghe nha.

Vậy là sau khi ăn xong, 2 đứa lại chạy đến café kem cũng gần đó, lại tiếp tục chia sẻ về nhau.

- Em ăn kem gì?

- Kem trái dừa!

Anh ta kêu 1 ly kem café 1 trái kem dừa.

- Em có vẻ tò mò quá!

- Trước đây thì ko có, nhưng tự nhiên bây giờ em muốn biết nhiều thứ.

- Uhm, anh và Diễm thì anh cũng kể em nghe lần trước rồi. Vì Diễm là con của cô bạn thân của mẹ anh, mặc dù Diễm bỏ anh đau khổ vậy nhưng mẹ anh vẫn thương Diễm dữ lắm, bữa đám cưới mẹ anh còn ôm cô dâu chú rễ chụp hình như con, anh bực mình ghê.

- Gia đình anh quý chị đó lắm hả?

- Nhà anh thì bình thường, chỉ có mẹ anh thôi, mẹ anh thương Diễn lắm. Mà mẹ anh cũng khó tính nữa.

- Khó lắm hả?

- Bộ muốn làm dâu hay sao mà hỏi?

- Còn ba anh?

- Ba anh đàn ông mà, dễ lắm, sao cũng đc. Chị hai anh cũng dễ, còn bé út thì nó thương anh, anh làm gì nó cũng về phía anh và ủng hộ anh.

- Vậy em hỏi anh nha, hôm nay trời sáng sủa đàng hoàng em hỏi lại.

- Hahah, em làm gì nghiêm trọng vậy?

- Em thật sự thật sự luôn là ko muốn yêu đương nhăn nhít nữa, em cảm thấy ko còn thời gian, em muốn xác định 1 mối quan hệ đàng hoàng, em ko phải là nhiều tuổi nhưng cũng ko phải là con nít để yêu rồi giận giận rồi yêu …

- Ý em là cưới hả?

- Đúng rồi, ko phải em gấp cưới nhưng em nói để anh hiểu, đừng có kiểu sáng nắng chiều mưa, yêu rồi chia tay làm mất thời gian, tiền bạc và công sức của đối phương nữa.

- Rồi, anh hiểu. Anh sẽ nghiêm túc.

- Em cũng nghiêm túc mà. Chỉ cần anh nói anh hiểu cái em thấy an tâm hơn. Bây giờ anh muốn biết gì về em thì cứ hỏi. Em sẽ ko nói xạo gì cả.

- Anh biết em sẽ ko nói xạo, anh tin.

- Em ko ăn được hải sản, ko ăn được ớt chuông. Em bị đau bao tử hoài mà ko chữa khỏi, nói chung là em ko kén ăn, những cái em ko ăn được đều là vì dị ứng và ảnh hưởng tới bao tử.

- Uhm, rồi chừng nào em mới cho anh qua nhà em để chở em đi chơi?

- Tại sao lại qua nhà em mới được?

- Em mới nói muốn nghiêm túc đàng hoàng, thì qua nhà em là nghiêm túc đàng hoàng, ai mà cứ hẹn hò giữa đường hoài kỳ cục lắm!

- Còn anh? Anh thích và ghét gì?

- Anh thích đá banh, coi đá banh, ghét gặp ai nhìn xạo xạo giả tạo. Nếu anh mua vé số, gặp cụ ông cụ bà già già anh sẽ cho thêm tiền nhưng đừng có xin, xin là anh ko cho. Mấy vấn đề khác anh ko quan trọng. 

- Ủa, kỳ vậy?

- Anh thích những việc làm tự phát, anh ko thích người khác áp lực lên anh điều gì.

- Từ hồi chia tay chị kia anh đi chơi gái, massage gì đó bao nhiêu lần?

- À, cái này anh nói luôn. công việc của anh là phải giao tiếp nhiều, đàn ông nên mời toàn vô mấy quán ăn có tiếp viên nữ, ăn nhậu xong thì thường là sẽ đi tiếp tùy theo tính chất, nhưng đa số là đi tiếp, tiếp là sẽ đi bia ôm, karaok ôm … Nhưng anh hứa với em, nếu anh có em thì anh sẽ ko làm gì có lỗi với em. Nên anh nói đây hy vọng em thông cảm và hiểu cho anh. Em hỏi anh đi vậy bao nhiêu lần làm sao anh nhớ được, khó quá!

- Nhậu ngon ko mà sao đàn ông thích nhậu vậy?

- Em thấy nhậu mệt hay sướng? Mệt phải ko? Mệt thì ai mà thích em? Chẳng qua là kiểu thủ tục hay hủ tục thôi, kiểu như từ ngày xưa rồi. Em có ghen ko?

- Có, nhưng nếu anh nói vậy thì em sẽ cố gắng. Nếu anh đi ra ngoài công việc em sẽ thông cảm, chỉ cần anh để em biết những quan hệ ngoài luồng, những mối quan hệ có tình cảm ngoài bàn nhậu ngoài bàn tiếp khách đó … Thì anh đừng có hỏi sao em ác?

- Em làm gì mà ác?

- Em ko biết, điên lên thì em làm gì? Tự sát em cũng dám làm thì biết đâu được!

- Hahah, anh chưa thấy ai đe dọa mà cái mặt dễ thương như vậy! haha

- Em nói thiệt.

- Rồi, anh hứa!

- Đừng làm gì có lỗi sau lưng em, đừng lừa dối em. Em cũng vậy!

- Anh biết rồi bé! Anh hứa, và anh nói cho em biết 1 tin vui từ anh là anh là người giữ lời hứa.

- Anh đã quên hẳn chị Diễm kia chưa?

- Anh thật sự chưa quên hẳn nhưng anh thích em hơn! Thiệt đó.

- Nhưng chị đó cũng lấy chồng rồi, em cũng ko phải lo anh quay lại...

- Uhm, cũng suy nghĩ xa quá há! Bữa nào anh sẽ mời em đi ăn với chị hai và út của anh!

- Được ko?

- Được mà, em cứ tự nhiên như cách em đang sống là được. Ko phải khó chịu hay khép nép gì cho mệt. Nhà anh ngoài má anh ra ai cũng dễ hết.

- Nhưng má anh có thương anh ko?

- Có chứ, má anh thương anh nhất nhà mà, nhưng má anh hay kiểu muốn anh phải làm cái này, làm cái kia theo ý của má, mà anh đâu có chịu, lúc nào cũng cãi lại. Nên miệng má anh lúc nào cũng chửi nhưng anh biết má anh thương anh!

- Uhm.

- Chiều em đi học tiếp hả?

- Ko, chiều em nghỉ nhưng em phải đi đăng ký học cái khác.

- Em học thêm gì?

- Em học trang điểm.

- Hahah, trang điểm vì anh à? Anh cũng ko quan trọng hình thức bề ngoài lắm, con gái trước tiên phải thơm tho sạch sẽ và ăn mặc đàng hoàng như em sinh viên đây là ok rồi!

- Ko, cái này em quyết định trước hôm qua mà, ko phải vì anh đâu!

- Uhm, vậy anh mua tặng em cái gì được bây giờ, anh ngu mấy vụ quà cáp lắm.

- Thôi khỏi, em cũng chưa biết mua gì. Cái đó tính sau đi.

- Em có thích được tặng quà ko? Sinh nhật em tháng mấy?

Cuộc trò chuyện mang tính chất tìm hiểu cứ như vậy mà trôi qua. Có phải cuộc hẹn hò đầu tiên lần yêu thứ 2 nó như vậy. Ko mượt mà lãng mạn thậm chí còn có phần khô khan nữa, nhưng xem ra cũng được, biết thêm 1 chút về đối phương.

- Em có hay giận ko?

- Có, nhưng có lý do em mới giận chứ ko tự nhiên giận.

- Khi có lý do thì nói anh mới biết, chứ em giận đùng đùng mà ko nói anh biết vì sao thì anh cho em giận luôn, rồi anh giận lại em luôn đó nha.

- Sao lại có đàn ông nào nói như vậy với con gái trong lần hẹn hò đầu tiên?

- Ko, anh nói thiệt, anh nói để em biết, đó là 1 động thái nghiêm túc của anh.

Vinh chớp chớp mắt với tôi, tôi nghĩ người lạ cũng lạ thiệt, nói chuyện thì ko nhẹ nhàng gì hết, hình như có bia rượu vô mới nhẹ nhàng 1 chút thì phải.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.